Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 62: Đừng đi


"Đừng đi..."


Thời Ôn quay đầu lại, Vạn Trọng Vi vẫn nằm đó, không hề cử động.


Cậu bước lại gần, đứng bên giường, cúi xuống nhìn, hỏi nhỏ: "Anh nói gì?"


Ánh mắt Vạn Trọng Vi vẫn đờ đẫn, dõi vào khoảng không, thì thào lẩm bẩm: "Đừng đi... A Ôn... đừng đi..."


Lần tỉnh lại này của hắn vẫn rất ngắn, nói ra được mấy câu rời rạc ấy rồi lại nhanh chóng ngủ thiếp đi.


Bác sĩ nói đây là dấu hiệu tốt, bệnh nhân có thể nói chuyện, còn cố gắng biểu đạt ý tứ của mình, chứng tỏ hồi phục nhanh. Cũng cho thấy Thời Ôn chính là một "nhân tố k*ch th*ch" tích cực. Bởi từ lúc tỉnh dậy đến nay, Vạn Trọng Vi chỉ nói những lời liên quan đến Thời Ôn.


Nếu Thời Ôn có thể ở bên cạnh nhiều hơn, trò chuyện với hắn, kể lại chuyện ngày xưa, thì càng có lợi cho việc hồi phục.


Bác sĩ nói xong thì rời đi, không hề để ý đến nét mặt rối rắm của ba người còn lại trong phòng.


Chuyện ngày xưa ư? Nếu kể ra hết, e rằng Vạn Trọng Vi chưa kịp khỏe lại thì Thời Ôn đã phát điên trước rồi.


Cảnh Thanh tuy không mở miệng, nhưng ánh mắt cầu khẩn kia thì ai cũng nhìn ra. Huống chi ngày trước, nếu không có Cảnh Thanh giúp đỡ, Thời Ôn đâu có rời đi thuận lợi như vậy.


Thế nên Thời Ôn xin nghỉ ở viện nghiên cứu, định ở lại thêm vài ngày mới về.


Thời gian Vạn Trọng Vi tỉnh táo ngày càng nhiều hơn, ánh mắt và ý thức đều đang chậm rãi hồi phục. Hắn có thể nói vài điều đơn giản, như muốn ăn uống, đi vệ sinh... nhưng lại chẳng nhận ra ai cả, ngoại trừ Thời Ôn.


Biểu hiện rất rõ ràng: Hễ Thời Ôn vừa đến gần, hắn lập tức cảm nhận được, gương mặt nở nụ cười vui vẻ, ánh mắt cũng sáng lên. Thời Ôn tuân theo lời bác sĩ dặn, cố gắng trò chuyện với hắn trong khoảng thời gian giới hạn.


Những chuyện cũ xa xôi không thể nhắc đến, nên chỉ có thể nói vài chuyện vặt vãnh về thời tiết, học tập...



"Cái áo gile của anh giặt xong rồi." Thời Ôn tập trung gọt táo, dùng nĩa xiên một miếng đưa đến trước miệng Vạn Trọng Vi, thuận miệng nói, "Loại này không chuyên dụng, lần sau đừng mua nữa."


Vạn Trọng Vi chớp mắt rất chậm, hé miệng ăn miếng táo, rồi nở nụ cười.


Thời Ôn nhìn hắn chăm chú, ăn một miếng táo mà cũng kén chọn, nào có chút dấu hiệu nào của kẻ "ngốc nghếch" cơ chứ.


"Còn nữa, cảm ơn anh đã cứu tôi." Thời Ôn mặt không biểu cảm nói, "Anh cứ dưỡng bệnh cho tốt đi, ngày mai tôi sẽ về."


Cậu đã ở đây gần mười ngày rồi, phải quay lại thôi. Viện nghiên cứu còn một đống việc, rốt cuộc thì hai người vẫn phải trở về với cuộc sống riêng của mình.


Đột nhiên Vạn Trọng Vi lè miếng táo trong miệng ra.


Gương mặt hắn sa sầm xuống, ánh mắt âm u, cứ thế dán chặt vào Thời Ôn, vẻ mặt không hề vui.


"Anh làm gì thế?" Thời Ôn giật mình vì dáng vẻ ấy. Nếu không phải người kia đang mặc đồ bệnh nhân, yếu ớt nằm nửa người trên giường bệnh, Thời Ôn đã nghĩ cái Vạn Trọng Vi tàn nhẫn xưa kia đã quay trở lại rồi.


Thời Ôn rút một tờ khăn giấy, cố giữ bình tĩnh nhặt miếng táo bị phun ra, ném vào thùng rác rồi lại ngồi xuống, cúi đầu không nói thêm gì.


Trong phòng bệnh hồi lâu chẳng có động tĩnh. Bàn tay đặt trên gối của Thời Ôn bất chợt bị một bàn tay khác rụt rè phủ lên.


Trên mu bàn tay là hơi ấm quen thuộc, chỉ là những ngón tay kia đã gầy đi một vòng, từng đốt xương nhô cả lên, như chỉ cần bóp nhẹ cũng có thể nghiền nát. Thời Ôn ngẩn người nhìn, trong lòng chợt nghĩ: thì ra Vạn Trọng Vi ngày xưa không trở lại, trước mắt cậu chỉ là một kẻ bệnh tật quấn thân, ngốc nghếch đáng thương.


Vẻ mặt Vạn Trọng Vi đã đổi khác, trông vô cùng ấm ức, khóe miệng mím chặt, đuôi mắt cùng lông mày rủ xuống, ánh mắt chập chờn bất định, như đang lặng lẽ hỏi: Tại sao Thời Ôn lại nói sẽ về, về đâu cơ chứ?


"Nghe lời cậu của anh, chăm chỉ phục hồi đi." Thời Ôn rốt cuộc chẳng nỡ lạnh lùng với dáng vẻ này, chỉ đành dịu giọng dỗ dành: "Đợi sau này tôi không bận nữa sẽ đến thăm anh."


Câu ấy khác gì người trưởng thành nói với nhau: "Hẹn dịp khác nhé."


Nhưng Vạn Trọng Vi lúc này hiển nhiên chẳng hiểu được hàm ý đằng sau. Hắn chỉ chính xác bắt được ba chữ "đến thăm anh", thế là ấm ức và giận dỗi liền tan biến, gương mặt lại sáng sủa, có sức sống trở lại.



Vạn Trọng Vi cũng chẳng còn lý do nào để giữ Thời Ôn lại nữa. Bất kể là cứng rắn, mềm yếu, bất đắc dĩ hay giở trò vô lại, giờ đây đều vô ích.


Đến đây thôi, giữa họ chẳng còn bất kỳ mối ràng buộc nào nữa.


Trước khi lên xe, Thời Ôn nghe thấy sau lưng vang lên tiếng lăn của xe lăn. Cậu ngoái đầu lại, mới thấy Vạn Trọng Vi không biết bằng cách nào đã được y tá đẩy xuống dưới.


"Anh ta vừa rồi cứ đòi xuống đây bằng được..." Y tá mặt mày khổ sở nhìn Cảnh Thanh, kể rằng lúc nãy bệnh nhân thấy từ cửa sổ có người chuẩn bị đi, bỗng nhiên kích động dữ dội, suýt nữa đập phá cả phòng bệnh, nhất quyết đòi xuống lầu, không ai dám ngăn nổi.


Cảnh Thanh ra hiệu cho y tá đừng lo, rồi bước đến đón lấy xe lăn, đẩy thêm hai bước đến trước mặt Thời Ôn. Sau đó y khom người, ghé sát nói với Vạn Trọng Vi một câu gì đó, rồi xoay lưng bỏ đi xa, để lại khoảng thời gian riêng cho hai người.


Hơi thở Vạn Trọng Vi dồn dập, lông mày nhíu chặt, bàn tay nóng nảy nắm chặt vạt áo Thời Ôn, ngẩng đầu nhìn người đứng trước mặt.


"Đừng đi mà—"


Vì quá sốt ruột, cổ họng Vạn Trọng Vi phát ra những tiếng rít khàn khàn, trên trán rịn ra từng giọt mồ hôi li ti. Bàn tay nắm chặt vạt áo Thời Ôn càng kéo mạnh xuống, buộc cậu phải khom người ngồi thấp xuống.


Cậu không nỡ quát tháo một bệnh nhân còn chưa tỉnh táo, huống hồ bản thân cũng sắp rời đi rồi.


"Đừng đi... quay về..."


Thời Ôn hơi nhíu mày, cố gắng hiểu cái chữ "quay về" mà từ lúc tỉnh dậy Vạn Trọng Vi đã luôn lặp đi lặp lại.


"Anh yên tâm, tôi sẽ không đi bộ đường dài ở Tây Bắc nữa," Thời Ôn nói, "Tôi đã trở về rồi, chẳng phải anh đã cứu tôi sao?"


"...Lái xe đâu?" Vạn Trọng Vi ra sức lắc đầu, giọng run rẩy, từng chữ bật ra đầy khó khăn nhưng ý tứ lại rất rõ ràng: "Bảo tất cả quay về... đường vành đai... không được!"


Môi hắn run bần bật, hốc mắt đỏ ngầu. Bàn tay kia siết chặt vai Thời Ôn, gần như muốn nghiền nát xương cốt, không ngừng gầm gừ lặp lại hai chữ "quay về".


Cảm xúc quá kích động, gần như mất kiểm soát. Cảnh Thanh cùng mấy bác sĩ vội vàng lao tới, vây quanh cố gắng khống chế cơn cuồng loạn. Một mũi thuốc an thần tiêm vào, ánh mắt Vạn Trọng Vi dần dần tán loạn, nhưng hắn vẫn ngoan cố vươn tay về phía Thời Ôn, miệng lẩm bẩm không ngừng.



Qua đám người hỗn loạn, Thời Ôn nhìn ra hình dáng khẩu hình kia.


"Đừng đi."


Thì ra là ý này.


Không phải "đừng rời đi", không phải "đừng đi bộ đường dài", mà là đừng bước lên con đường từng trải qua bắt cóc và thống khổ ấy.


Con đường ấy là hố sâu Thời Ôn không bao giờ tha thứ, là ranh giới khiến tình yêu của họ vĩnh viễn không thể quay lại, cũng là vết thương hối hận và áy náy sâu nhất trong tiềm thức của Vạn Trọng Vi.


Hốc mắt Thời Ôn cay xè, cậu từng nghĩ sau ngần ấy thời gian đã tự lừa mình rằng mọi thứ đều qua rồi, hóa ra cậu đã đánh giá quá cao chính mình.


Trước khi lên xe, Thời Ôn dừng lại, xoay người lặng lẽ hướng về phía Vạn Trọng Vi nói không thành tiếng: "Tôi không đi, tôi về nhà rồi."


Thời Ôn trở lại viện nghiên cứu, mất hai ngày mới điều chỉnh xong việc lệch múi giờ. Sau đó vẫn là nhịp sống thường nhật, công việc đều đặn, những ngày một mình tĩnh lặng và dễ chịu.


Thỉnh thoảng trong đầu lại chợt xộc ra cảnh tượng cuối cùng kia, như một thước phim quay chậm lặp đi lặp lại. Dưới tác dụng của thuốc an thần mạnh, ngay trong khoảnh khắc ý thức sụp xuống, Vạn Trọng Vi vẫn cố chấp dán mắt nhìn bóng dáng Thời Ôn bước lên xe, môi mấp máy, đáy mắt như muốn trào tơ máu. Rồi bị đám đông giữ chặt, cưỡng ép ấn xuống xe lăn, kéo ngược về quỹ đạo của chính hắn.


Ngoài việc khổ sở van xin Thời Ôn dừng lại và quay đầu nhìn hắn một lần, hắn đã chẳng còn cách nào khác.


Hắn không còn là Vạn Trọng Vi từng nắm trọn tất cả trong tay nữa.


Cái cảm giác nhói buốt thoáng qua ấy thường khiến tư duy của Thời Ôn khựng lại bất kể đang làm gì, ăn cơm, ghi chép, làm thí nghiệm, thậm chí khi đang đi bộ. Cậu phải nhắm chặt mắt, dùng sức gạt đi, mới có thể khiến mạch suy nghĩ nối lại.


Nhưng ngày tháng yên ổn cũng chẳng kéo dài được bao lâu.


Hai tuần sau, vào một buổi hoàng hôn, có hai vị khách không mời gõ cửa phòng cậu.


Khuôn mặt Cảnh Thanh đầy bối rối, vừa mở miệng đã là thái độ hạ thấp: Y nói bản thân thật sự hết cách rồi. Từ khi Thời Ôn rời đi, Vạn Trọng Vi không chịu làm phục hồi chức năng, thậm chí còn đánh cả bác sĩ, tính khí nóng nảy thất thường. Thuốc men lẫn liệu pháp oxy cao áp đều chẳng mấy tác dụng, cho đến khi bọn họ phát hiện hắn bắt đầu tự làm hại chính mình. Mỗi ngày, hắn chỉ thốt được hai chữ: một là "A Ôn", một là "Quay về".



Huống hồ, chuyện này đâu chỉ đơn giản là hồi phục nhanh hay chậm.


Thời Ôn nhìn người đang ngồi trên ghế sô-pha, từ lúc câuj bước vào đã không chớp mắt mà dán chặt ánh nhìn lên người mình. So với khi cậu rời đi, Vạn Trọng Vi càng gầy hơn, cánh tay lộ ra chi chít vết thương, khuôn mặt tái nhợt mang vẻ ốm yếu, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên ngay khi nhìn thấy cậu.


Cảnh Thanh bắt được ánh mắt Thời Ôn vừa quét qua cánh tay Vạn Trọng Vi, liền vội vàng giải thích: "Nó dạo gần đây có chút mất kiểm soát, vì không tìm được cậu nên mới tự hành hạ mình thành ra thế này. Nhưng cậu yên tâm, trước khi đến đây tôi đã nói rõ với nó rồi, tuyệt đối không được làm tổn thương bản thân hay người khác nữa."


Vạn Trọng Vi nghe hiểu, lập tức phối hợp gật đầu, ánh mắt khẩn thiết dán chặt lấy Thời Ôn.


"Nó bây giờ tự lo sinh hoạt được, chỉ là phản ứng hơi chậm một chút thôi," Cảnh Thanh gần như hết cách mà nói, "A Ôn, sẽ không làm gián đoạn công việc của cậu đâu, chỉ cần để nó ở trong nhà một mình là được. Trong khoảng thời gian này mọi chi phí tôi sẽ lo, được không?"


Thời Ôn giữ nguyên khuôn mặt lạnh, trong lòng rối bời, phải sắp xếp lại từng dòng suy nghĩ, rất lâu sau mới thốt ra: "Xin lỗi, tôi thật sự không thể."


Đáp án này vốn đã trong dự liệu, Cảnh Thanh vẫn thở dài một tiếng thật nặng, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt. Vốn dĩ lần này y đã đánh liều dẹp bỏ thể diện để đến, cũng chẳng mong Thời Ôn sẽ thật sự đồng ý, người ta không có trách nhiệm cũng chẳng có nghĩa vụ. Nhưng tận tai nghe lời từ chối, trong lòng y vẫn đau đớn khôn nguôi.


Y ngồi lại thêm một lát, bầu không khí cứng ngắc, chẳng ai mở miệng. Thời gian kéo dài thêm nữa thì càng bất lịch sự, Cảnh Thanh đành đứng dậy, nói lời cáo từ.


Ngồi một bên nãy giờ chẳng nói gì, Vạn Trọng Vi lại không chịu đứng lên. Hắn không nhúc nhích, cũng không mở miệng, chỉ dán đôi mắt đỏ hoe vào Thời Ôn, như đứa trẻ đang cố chấp van nài.


Mặc cho Cảnh Thanh khuyên nhủ đến khản giọng, hắn vẫn ngồi bất động như núi, nhất quyết không chịu đi theo. Cuối cùng bất đắc dĩ, Cảnh Thanh phải gọi thêm hai người lên, mới miễn cưỡng đưa được hắn đi.


Một hồi giằng co, Thời Ôn chỉ cảm thấy hồn vía rời khỏi xác, cả người mệt mỏi rệu rã.


Cậu ngồi trong căn phòng trống rỗng, đâu đâu cũng tràn ngập hơi thờ của Vạn Trọng Vi, nặng nề, ấm ức, khát cầu. Ánh mắt, hơi thở, mùi vị, tất cả quẩn quanh, không cách nào thoát ra.


Thời Ôn cảm giác mình sắp phát điên rồi, cậu cố gắng gượng dậy, bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa.


Bữa tối cậu không ăn, đợi đến khi dọn dẹp xong kiệt sức nằm vật ra sofa mới mơ hồ cảm thấy đói. Khó khăn chống người dậy đi về phía bếp.


Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc ấy, tiếp theo là một giọng nói rất khẽ bên ngoài.


"A Ôn..." Giọng người kia dè dặt gọi tên cậu, "Cho anh vào với."


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 62: Đừng đi
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...