Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 61: Chỉ là... có chút đáng tiếc thôi


Sáng hôm sau, tám giờ, máy bay hạ cánh xuống sân bay Bình Châu.


Sở Nhiễm nhận lấy va-li của Thời Ôn, lại đưa cho cậu một cốc ca cao nóng, bảo làm dịu chút mệt mỏi sau mười tiếng bay. Xe đã chờ sẵn bên ngoài, Sở Nhiễm lặng lẽ dẫn đường, chính là chiếc xe thương vụ nhà họ Vạn vẫn thường dùng.


Tính từ lần rời đi trước đến nay cũng gần một năm, Thời Ôn chưa từng nghĩ mình còn có ngày quay lại, lại còn ngồi trên chính chiếc xe này.


Xe chạy thẳng vào bệnh viện, Sở Nhiễm vẫn giữ đúng bổn phận trợ lý, Thời Ôn không hỏi thì anh ta tuyệt đối không nói thừa một câu.


Khi họ đến nơi, ca phẫu thuật đã bắt đầu.


Thời Ôn ngồi ngoài phòng mổ, hành lang vắng lặng lạnh lẽo hun hút. Trong đầu cậu hơi tê dại, nhìn thấy Cảnh Thanh thì trong khoảnh khắc lóe lên một ý nghĩ: "Thật may." May là có người ở bên, may là còn có người quan tâm hắn.


Vạn Trọng Vi không phải hoàn toàn không thể tha thứ, ít nhất đối với những người khác trừ Thời Ôn, hắn còn có thể lấy đạo trời báo ứng để giải thích hành vi. Còn về những việc hắn từng làm với cậu... sau lần trở về từ sa mạc, Thời Ôn coi như đã cắt đứt, xem như trả xong.


Giờ hắn mắc bệnh, cậu tới đây chỉ để nhìn một cái, coi như tìm chút bình an cho lòng mình.


Cộng thêm Kỳ Vọng, ba người ngồi cùng một hàng ghế dài, nói chuyện một lúc, đều xoay quanh tình hình bệnh tật và ca phẫu thuật của Vạn Trọng Vi.


Kỳ Vọng mang đến ba cốc trà sữa giàu năng lượng, đưa cho Thời Ôn và Cảnh Thanh mỗi người một cốc, còn mình cũng cầm một cốc, ừng ực uống liền. Vị ngọt đậm, nóng hổi, một hơi xuống bụng, áp lực trong lòng dường như tan đi ít nhiều.



Uống xong một cốc, Kỳ Vọng bỗng mở miệng: "Hôm cậu mất tích ở sa mạc, vốn dĩ hôm sau anh ấy phải vào phòng mổ rồi."


Thời Ôn và Cảnh Thanh cùng lúc khựng lại, Cảnh Thanh kinh ngạc nhìn sang, Thời Ôn thì cúi đầu, chỉ lặng lẽ lắng nghe.


"Chuyên gia gì đó đều đã mời về, tóc cũng cạo sạch rồi, thế mà vừa nhận được điện thoại của đàn anh cậu, quần áo bệnh nhân còn chưa kịp cởi đã lao thẳng ra sân bay." Kỳ Vọng bình thản thuật lại, "Khi ấy tình trạng anh ấy đã rất kém, vừa bị kích động một phen cả người liền sụp đổ. Cứu được cậu xong, lại sợ cậu nhìn ra điều bất thường, chẳng đợi cậu tỉnh đã vội vàng bỏ đi."


"Trước đây chỉ cần bị đau chút là còn chạy đến chỗ cậu kêu khổ hoặc bán thảm, nhưng đến khi thật sự gặp chuyện lớn thì lại trốn nhanh như vậy."


Kỳ Vọng chớp mắt, nhoẻn miệng như muốn cười, nhưng cười không nổi: "Trên đường về tôi hỏi anh ấy, nếu tìm không thấy cậu thì sao. Anh ấy nói, tìm không thấy thì sẽ tìm mãi, cho đến khi nào thấy mới thôi. Dù cậu có xảy ra chuyện gì, biến thành bộ dạng nào, anh ấy cũng chấp nhận."


"Những chuyện khác tôi không rõ," Kỳ Vọng liếc sang hàng lông mi đang cụp xuống của Thời Ôn, giọng khẽ đi như lưỡi dao c*m v** tim cậu, "Nhưng nếu không tìm thấy cậu, ca phẫu thuật này, anh ấy tuyệt đối sẽ không muốn làm nữa."


"Sau khi về, anh ấy dưỡng bệnh hơn một tháng, thân thể mới miễn cưỡng đạt điều kiện phẫu thuật." Kỳ Vọng nói, coi như gián tiếp giải thích vì sao từ sau lần ở sa mạc, Vạn Trọng Vi bặt vô âm tín.


Không thể không thừa nhận, Kỳ Vọng là bậc thầy ngôn từ, mấy câu ngắn gọn liền chọc đúng chỗ yếu. Vốn dĩ Thời Ôn đã mềm lòng, giờ mặt càng thêm trắng bệch.


"Thật ra phương án phẫu thuật sớm đã quyết định rồi. Sau khi cậu rời khỏi Bình Châu, anh ấy chẳng còn tâm trí để quan tâm gì nữa. Hầu như mười ngày nửa tháng lại chạy một chuyến sang nước M, tìm đủ mọi cớ để được đến gần cậu."


"Giáng sinh năm ngoái... anh ta cũng đến phải không?" Thời Ôn đột nhiên lên tiếng.


Kỳ Vọng nhướng mày, khẽ thở dài: "Cậu phát hiện rồi à? Tôi đã sớm khuyên anh ấy, cứ thế này mãi, lén lút theo dõi, sớm muộn gì cũng bị lộ, đến lúc đó kết cục càng thảm. Nhưng anh ấy mặc kệ, hết đổi tên, rồi lại chạy đi đầu tư vào dự án nghiên cứu của các cậu, thấy cậu bảo hẹn hò với người khác thì nổi nóng đập phá đồ đạc, giống hệt kẻ bị thần kinh vậy."



Thời Ôn cau mày, như muốn phản bác: "Không phải hẹn hò."


Kỳ Vọng coi như không nghe, lúc này ông chủ của mình còn đang giành giật mạng sống trong phòng mổ, cậu ta không nói ra thì thấy nghẹn trong ngực: "Chuyện chất đống lại với nhau cả đấy. Cái người cậu gọi là đồng nghiệp còn đánh lén anh ấy, khiến áp lực trong sọ tăng cao. Lúc đầu không sao, sau này đã chèn ép lên mạch máu não dị dạng, chuyện phẫu thuật không thể trì hoãn nữa, anh ấy mới chịu quay về."


"Còn lần anh ấy sốc phản vệ cũng vậy, vốn không phải do ăn bậy gì đâu, mà là do áp lực trong sọ gây ra. Sau khi quay lại, được chuyên gia chẩn đoán xong anh ấy còn thấy vui, bảo ở lì nhà cậu được mấy hôm coi như lời to rồi."


Nói đến đây, Kỳ Vọng ngừng lại. Cậu ta không thể đứng ở vị trí đạo đức cao cả để ép Thời Ôn tha thứ hay thay đổi, ngay cả Vạn Trọng Vi cũng chẳng có tư cách ấy, huống hồ là mình. Cậu ta chỉ muốn đem những gì biết được nói hết ra, còn sau này hai người sẽ đi theo con đường nào, không đến lượt cậu ta quyết định.


Trên tầng có một phòng nghỉ, Cảnh Thanh khuyên Thời Ôn lên đó chợp mắt. Cuộc phẫu thuật này sẽ kéo dài năm, sáu tiếng, y và Kỳ Vọng thay phiên canh giữ là được. Thời Ôn cũng không cố chấp, quả thật cậu đã cạn sức sau chặng bay đường dài, lại nghe bao nhiêu chuyện, trong lòng và trong đầu rối như tơ vò, chỉ có nằm xuống nghỉ ngơi mới là khao khát duy nhất.


Vừa đặt lưng xuống, cậu lập tức chìm vào giấc ngủ mê man, mãi đến trưa mới bị Kỳ Vọng gọi dậy.


Kỳ Vọng nói ca phẫu thuật tạm coi như thành công. Nhưng sắc mặt cậu ta vẫn căng thẳng, không có chút thả lỏng nào, Thời Ôn liền hiểu ra hẳn là còn vấn đề khác.


Họ cùng đến phòng bác sĩ chủ trị, Cảnh Thanh đã ngồi nói chuyện với bác sĩ một lúc. Đợi họ ổn định chỗ ngồi, bác sĩ lại tóm tắt lần nữa những điều đã giải thích trước đó.


Một loạt thuật ngữ y học phức tạp chen lẫn trong lời nói, Thời Ôn nghe chẳng hiểu mấy, nhưng ý chính vẫn nắm được.


Dị dạng tĩnh mạch lớn Galen là loại bệnh bẩm sinh, tỉ lệ tử vong cực cao, điều trị vô cùng khó khăn, cần nhiều lần phẫu thuật chia nhỏ giai đoạn. Cảnh Thanh nói, hồi còn nhỏ Vạn Trọng Vi từng phẫu thuật một lần, hiệu quả cũng khá tốt. Vốn kế hoạch là sau khi trưởng thành sẽ làm ca thứ hai. Nhưng khi trở về Bình Châu, hắn còn rất nhiều việc phải giải quyết, lại thêm không ít kẻ hận hắn đến mức chỉ mong chết sớm, thế là hắn cứ ì ạch kéo dài mãi. Dù ngoài những cơn đau nửa đầu thì chẳng ảnh hưởng mấy đến sinh hoạt, dần dà hắn càng chẳng thèm để tâm.


Ca phẫu thuật lần này coi như đã loại bỏ được mối nguy tiềm ẩn, nhưng thành công chỉ mới là bước đầu. Việc hồi phục sau đó khó mà đoán định.



Bữa trưa mãi đến hơn ba giờ chiều mới ăn trong phòng của Cảnh Thanh.


Cảnh Thanh mở nắp thố, dùng thìa khuấy rồi đẩy về phía Thời Ôn: "Uống chút canh đi, bổ khí huyết."


Thời Ôn nhận lấy, không nói gì, thật ra cũng chẳng biết nên nói gì, chỉ chậm rãi từng ngụm một mà uống.


Cảnh Thanh khẽ thở dài, kể một chuyện mà Thời Ôn chưa từng biết: "Lúc cậu đặt vé máy bay xong chuẩn bị bay về đây, tôi nhờ bác sĩ chuyển lời cho nó. Khi đó nó đang làm khâu chuẩn bị trước mổ. Sau đó có một cô y tá ra ngoài bảo là bệnh nhân vẫn cứ khóc suốt, có lẽ là vì quá sợ hãi."


"Giống hệt một đứa trẻ vậy." Cảnh Thanh khẽ cười, nhớ lại gương mặt tròn trịa ngày bé của hắn, "Mà cũng không đúng, hồi còn nhỏ phải mổ, nó cũng chẳng sợ, bây giờ sao lại sợ được chứ."


"Chắc là...nó thấy không can tâm."


Câu sau không nói hết, nhưng cả hai đều hiểu ý.


"Nó chần chừ mãi không chịu phẫu thuật, cũng bởi sợ nhất chính là di chứng mất nhận thức: trí nhớ suy giảm, khả năng định hướng, tính toán đều sa sút. Nói thẳng ra, chính là trở thành một đứa ngốc." Cảnh Thanh nói rất thẳng thắn, giọng điệu bình thản, không vòng vo lấy lòng hay cố tình làm người ta thương cảm.
"Trọng Vi vốn rất không cam tâm, nhưng nếu sau này nó không còn nhớ đến cậu nữa lại cũng hay, cậu sẽ được yên ổn, có thể sống cuộc đời của riêng mình."


Ngừng lại một chút, y lại nói thêm: "Chỉ là... có chút đáng tiếc thôi."


Tình yêu cho dù là một bi kịch hay một câu chuyện ngọt ngào, rốt cuộc cũng đều là quá khứ không thể xóa đi, là ký ức chỉ thuộc về hai người. Nếu ngay cả những điều này cũng biến mất, thì một Vạn Trọng Vi nguyên vẹn, tốt đẹp lẫn xấu xa cũng sẽ không còn tồn tại.


Ngày thứ ba sau ca mổ, Vạn Trọng Vi tỉnh lại. Hắn có biến thành "kẻ ngốc" hay không thì còn chưa nhìn ra, nhưng sự chậm chạp trong phản ứng thì có thể thấy rõ.



Bác sĩ nói đây đã là trạng thái hồi phục lý tưởng, tốt hơn nhiều so với dự đoán, nhưng để hoàn toàn bình phục thì vẫn cần một quãng thời gian rất dài.


Trước khi rời đi, Thời Ôn đến gặp Vạn Trọng Vi một lần.


Hắn nằm trên giường bệnh, môi trắng bệch. Ý thức còn khá tỉnh táo, nhưng đồng tử khó tụ lại, nhìn không rõ người trước mặt, cũng nói không ra lời.


Thời Ôn ngồi bên giường, nhìn hắn rất lâu mà chẳng biết phải nói gì.


Nói chúc anh mau bình phục? Nói cảm ơn anh đã cứu tôi? Nói những gì anh từng làm khiến tôi vẫn còn sợ hãi, vẫn còn hận anh? Nói tôi chỉ muốn sống yên ổn, mong sau này anh đừng vin vào bất cứ lý do nào mà quấy rầy tôi nữa?


Cuối cùng, những lời thật sự có thể thốt ra chỉ là một câu nhạt nhòa: "Không sao là tốt rồi."


"Tôi về đây." Thời Ôn đứng dậy, ghế phát ra một tiếng động rất khẽ. "Tạm biệt."


Cậu xoay người đi ra cửa, ngón tay vừa ấn xuống tay nắm cửa, định kéo ra ngoài thì phía sau bất chợt vang lên một giọng khàn khàn, vỡ vụn, nói năng lắp bắp nhưng lại đầy cuống quýt:


"......A Ôn, đừng đi."


**


Tác giả:


Hehe, Vạn cẩu mưu mô đã tái sinh sau ca phẫu thuật


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 61: Chỉ là... có chút đáng tiếc thôi
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...