Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 60: Hiểu rồi


"Anh ta lại không chờ anh tỉnh rồi mới đi sao?" Bạch Ly nghe xong thì hơi kinh ngạc, dù gì với tình cảnh hôm đó, nói rằng Vạn Trọng Vi coi Thời Ôn như mạng sống của mình cũng không quá.


Thời Ôn lắc đầu, chính cậu cũng chẳng hiểu tại sao.


Rõ ràng là người đầu tiên liều mạng chạy vào vùng hoang mạc tìm thấy mình, ôm mình ra khỏi nơi đó, nhưng lại chọn rời đi trước khi cậu tỉnh lại. Không để lại một lời, cũng chẳng để lộ một bóng dáng.


Thật ra, cho dù Bạch Ly không đến, Thời Ôn cũng đã định hỏi cho rõ ràng: lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.


Biểu cảm của Bạch Ly trở nên càng thêm phức tạp.


Rạng sáng bốn giờ bốn mươi, Bạch Ly nhận được tín hiệu Vạn Trọng Vi phát ra, vừa lái xe quay lại vừa thông báo cho điểm tiếp tế và đội y tế. Bạch Ly đi một đoạn đường, sau đó lại phải cuốc bộ hơn một giờ, vì vậy đã đến được chỗ hai người ẩn náu trong rừng nham thạch gió xói sớm hơn đội y tế một bước.


Sáu giờ sáng, ánh sáng trong vắt trải dài khắp bầu trời, phủ lên từng khe đá lạnh buốt.


Thời Ôn khi ấy đã hôn mê sâu. Vạn Trọng Vi ngồi dưới đất, gắt gao ôm cậu vào lòng, trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Tất cả áo ấm, áo gió, áo lót lông, chăn giữ nhiệt... có thể chống rét được đều bọc hết lên người Thời Ôn.


Đến gần hơn, Bạch Ly suýt thì đứng khựng lại.


Vạn Trọng Vi chẳng thèm để ý đến Bạch Ly, bình thản cầm con dao gấp mang từ điểm tiếp tế, rạch một nhát lên cánh tay mình. Máu đặc chảy ra, hắn ghì chặt, đổ toàn bộ vào miệng Thời Ôn.


Trời quá lạnh, máu chảy ra không bao lâu đã đông lại, hắn lại tìm chỗ khác rạch thêm nhát nữa.


Điên thật rồi! Bạch Ly mắng thầm một câu, vội mở túi cấp cứu, lấy thêm chăn giữ nhiệt phủ cả lên người Vạn Trọng Vi. Lúc tay chạm vào cánh tay hắn thì lạnh buốt như băng. Trong lòng Bạch Ly chỉ nghĩ, nếu còn kéo dài thế này, chưa chắc Thời Ôn đã xảy ra chuyện, e rằng Vạn Trọng Vi đã gục trước.


May mà đội cứu viện đến kịp, cuối cùng cả hai mới giữ được mạng.


"Cỡ chục nhát dao, trên xe cấp cứu em cũng không dám nhìn kỹ, chỉ nhớ là máu me nát bét, chẳng có mảnh da nào nguyên vẹn." Nhắc lại, Bạch Ly vẫn còn rùng mình, âm thanh da thịt bị dao rạch rách dường như lại vang lên bên tai, làm cậu vô thức run bắn, "Người này thật sự đủ tàn nhẫn, dao rạch xuống ngay cả lông mày cũng chẳng thèm nhúc nhích."


Thấy Thời Ôn im lặng thật lâu, Bạch Ly dần dần mới chợt hiểu ra.


"Không lẽ... hai người cãi nhau à?"


Hồi lâu sau, Thời Ôn mới mở miệng: "Không cãi."



Rồi lại nói: "Chúng tôi đã ly hôn rồi."


Hai ngày sau, Thời Ôn cùng Lương Minh Chiêu bay về nước M.


Qua một phen sống chết, cả người Thời Ôn trở nên có chút tiều tụy. Bình thường vốn đã yên tĩnh, bây giờ càng thêm trầm lặng đến mức quá đáng. Lương Minh Chiêu ở bên chăm sóc vài hôm, sau đó quay lại Seattle.


Thời tiết dần nóng lên, Thời Ôn chọn một cuối tuần để tổng vệ sinh. Cậu xếp gọn đống áo bông mùa đông, lôi hết áo phông, quần đùi mùa hè ra giặt lại phơi khô.


Mở tủ đồ lặt vặt, chiếc túi du lịch màu xám nằm yên ở đó. Thời Ôn ngồi bệt xuống sàn, kéo khóa túi ra.


Bình nước, áo lót nhanh khô, quần nén, áo gió chống bão... đủ thứ linh tinh, toàn là đồ trang bị leo bộ từ sa mạc Tây Bắc mang về. Là Lương Minh Chiêu đã giúp cậu thu dọn lúc ở bệnh viện, sau khi trở về thì cậu vẫn luôn để nguyên như thế, chưa từng mở ra. Trong tiềm thức, cậu không muốn động vào, cũng không muốn nhớ lại cái ngày đêm giãy giụa trong tuyệt vọng kia.


Cậu ngẩn ngơ nhìn chiếc áo khoác lót lông màu xanh xám, cuối cùng đưa tay lôi nó ra khỏi túi.


Chỉ là một chiếc áo khoác giữ ấm rất bình thường, size lớn hơn hẳn hai cỡ so với cậu thường mặc. Vì bị nhét trong túi suốt một thời gian dài, lông vải trên bề mặt đã kết cứng lại, có vài chỗ màu sắc sẫm đi, ngón tay xoa lên có thể cảm nhận được những mảng cứng rắn.


Cậu mở vòi, xả đầy nước vào bồn rửa, ấn áo xuống nước, rồi tự hành hạ bản thân nhìn dòng đỏ sẫm từ trong sợi vải trào ra.


Ra sức chà nhiều lần, cho đến khi trong bồn không còn chút màu nào loang ra nữa, cho đến khi máu thấm ra từ cánh tay từng siết chặt lấy mình kia bị gột rửa sạch sẽ, cậu mới vớt áo lên, vắt khô, đem ra phơi ngoài ban công.


Phải trả áo lại cho hắn thôi, Thời Ôn nghĩ, có lẽ nên gọi cho hắn một cuộc điện thoại, nói một lời cảm ơn. Người ta đã cứu mạng mình, nếu giả vờ câm điếc thì cũng quá thất lễ rồi.


Sau khi trở về, Thời Ôn đã hạ quyết tâm: lần sau nếu Vạn Trọng Vi gọi điện tới, nhất định cậu sẽ nói một tiếng cảm ơn cho đàng hoàng.


Thế nhưng chẳng có cú điện thoại nào, thậm chí ngay cả một tin nhắn cũng không.


Trong giằng co giữa việc chủ động gọi hay tiếp tục chờ, Thời Ôn lại trôi qua mấy ngày nữa. Cho đến một buổi sáng cuối tuần, cậu nhận được một đoạn video.


Sau tệp video là một câu chữ ngắn gọn của Kỳ Vọng: "Cái này gửi cho cậu, lần này tôi muốn thay anh ấy làm một quyết định."


Trong video, Vạn Trọng Vi ngồi trong một căn phòng rất rộng. Ánh nắng chan hòa hắt lên gương mặt hắn, trắng bệch đến mức gần như trong suốt.


Tim Thời Ôn chùng xuống ngay tức khắc, đó là một phòng bệnh.


Vạn Trọng Vi mỉm cười, nụ cười rất dịu dàng.



"A Ôn, dạo này em vẫn khỏe chứ?"


Hắn nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt quấn quít, chỉ hỏi một câu ấy rồi lặng đi, lại ngẩn ngơ nhìn phía trước. Dừng rất lâu, lâu đến mức Thời Ôn còn tưởng hắn sẽ không nói thêm gì nữa.


"Xin lỗi, vì đã ghi lại đoạn video này, có lẽ lại làm phiền đến cuộc sống của em. Nhưng tôi sợ sau này sẽ không còn cơ hội nữa, nên không kìm nén được."


"A Ôn, tôi... mạch máu não có chút vấn đề." Vạn Trọng Vi giơ ngón tay trỏ gõ nhẹ vào huyệt thái dương, giọng bình tĩnh lạ thường. "Là bệnh bẩm sinh, cần phải phẫu thuật. Tôi đã làm quá nhiều chuyện xấu, chẳng đáng để ai thương cảm, cũng chẳng đáng để ai đau lòng."


"Cho nên em đừng buồn. Hãy coi tôi như một người quen, chỉ nói với em đôi lời. Nghe xong thì em tiếp tục ra ngoài, đi học, đi ăn uống, đi gặp bạn bè... tiếp tục sống tốt cuộc đời của em."


Lời nói dừng lại thêm một hồi. Trông hắn hơi mệt, tinh thần cũng không còn. Những khí thế bức người, sự ngang ngạnh từng giấu kín nơi đáy mắt, nay đều tan biến xa vời.


Thời Ôn có thể nghe thấy rõ cả tiếng thở khẽ khàng, mang theo mỏi mệt của hắn.


"A Ôn, dạo này tôi thường nhớ lại chuyện cũ. Nhớ đến mẹ, nhớ đến em."


"Mỗi người đều có một đích đến của riêng mình, bất kể còn sống hay đã chết, đều có nơi muốn đi, có người muốn gặp. Trước đây tôi thật sự không sợ chết, chẳng có chút vướng bận nào, chỉ một lòng nghĩ đến báo thù. Dù bệnh tật cũng chẳng muốn chữa, khi ấy tôi cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì."


"Nhưng mà... tôi đã quên mất, con người rồi sẽ thay đổi." Hắn khẽ cười tự giễu.


"Em xem, tôi bây giờ sống thành cái dạng gì rồi này? Sống thì cũng chẳng thể gặp em, chết thì lại càng chẳng thể gặp em nữa."


"Tôi muốn sống... cho dù chỉ một năm thôi cũng được, một năm có thể lén nhìn em một lần cũng tốt rồi."


"A Ôn, ngày mai tôi phải vào phẫu thuật rồi. Tỉ lệ thành công... năm mươi năm mươi thôi."


"Điều tôi sợ nhất bây giờ... không phải là ca phẫu thuật thất bại."


Hốc mắt Vạn Trọng Vi bỗng đỏ lên, nước mắt lăn xuống. Hắn đưa tay lau đi, trên gương mặt lại cố gắng kéo ra một nụ cười.


"Tôi sợ em đau lòng... lại cũng sợ em không đau lòng."


"Tôi hiểu rồi... nhưng mà, đã quá muộn rồi, phải không?"


Vạn Trọng Vi cúi đầu xuống, không biết đang nghĩ gì. Nhưng Thời Ôn chợt hiểu được ý nghĩa ẩn sau câu nói cuối cùng ấy.



"Tôi sợ em sẽ đến... lại cũng sợ em sẽ không đến."


Khi bị giam trong tầng hầm, tình cảm của Thời Ôn với Vạn Trọng Vi rơi vào một ngưỡng ranh giới đầy giằng xé. Đứng trước tình yêu, hai lựa chọn trái ngược khiến cậu đau khổ đến khốn cùng.


Thực ra, điều Thời Ôn sợ nhất chính là Vạn Trọng Vi sẽ xuất hiện, cũng giống như giờ phút này, điều Vạn Trọng Vi sợ nhất lại là Thời Ôn sẽ đau lòng.


Người yêu nhiều hơn... mãi mãi là kẻ ở thế yếu.


Vạn Trọng Vi đã hiểu nỗi đau của Thời Ôn, cũng hiểu bản thân mình khi gác máy hôm đó đã đánh mất điều gì. Hắn hiểu rõ, bất kể Thời Ôn có đau lòng vì hắn hay không... hắn cũng đều đáng đời.


"Được rồi, chỉ muốn nói bấy nhiêu thôi." Vạn Trọng Vi ngẩng đầu, khóe môi gợi lên một nụ cười đẹp đến chói mắt. "A Ôn, tôi mong em quãng đời còn lại sẽ viên mãn, không bệnh không đau... cũng không bao giờ cô đơn nữa."


Đoạn video dừng lại ở đó.


Thời Ôn ngồi lặng rất lâu. Cho đến khi giọt nước mắt nặng nề rơi xuống, vỡ tan trên mu bàn tay đang buông thõng, cậu mới bừng tỉnh.


Cậu đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc. Khi kịp nhận ra thì đã sắp xếp xong một chiếc vali. Thời Ôn kéo theo chiếc hành lý ra cửa, lại bất ngờ đụng ngay Lương Minh Chiêu, lúc này cậu mới nhớ ra, đàn anh đã nói cuối tuần sẽ đến thăm mình.


Lương Minh Chiêu thấy cậu ngẩn ngơ, hồn vía chẳng ở đây, bèn chặn ngay ở ngoài cửa, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"


Thời Ôn ngây ra nhìn gương mặt lo lắng của anh, tay vô thức níu lấy cánh tay anh, ấp úng gọi: "... Đàn anh."


Lương Minh Chiêu vòng một tay ôm vai cậu, tay kia mở cửa: "Vào trong rồi nói."


Xem xong đoạn video ấy, Lương Minh Chiêu vẫn giữ được bình tĩnh. Nếu không phải vì Thời Ôn đang ở bên, có lẽ anh đã buột miệng thốt ra một câu "Đáng đời". Nhưng nhìn bộ dạng Thời Ôn lúc này, anh lại nuốt hết lời cay nghiệt xuống.


Anh nhìn rõ, từ sau lần đi Tây Bắc sa mạc trở về, Thời Ôn đã có thay đổi. Có món nợ mạng chen vào giữa, cậu không thể nào tiếp tục lạnh mặt tuyệt tình với Vạn Trọng Vi nữa.


"A Ôn, em phải nghĩ cho kỹ." Lương Minh Chiếu nhắc khéo, "Lần này em đi, chỉ là muốn gặp hắn thôi sao?"


Thời Ôn khẽ gật đầu: "Em chỉ muốn xem anh ta thế nào. Nếu không sao cả... em sẽ quay về."


Cậu bỏ cả chiếc áo gile lông xám tro vào vali, định trả lại cho hắn, cũng muốn trực tiếp nói một tiếng cảm ơn. Còn những chuyện khác, giờ đầu óc rối tung không nghĩ ra nổi, cũng không muốn hứa hẹn với Lương Minh Chiêu điều gì.


Lương Minh Chiêu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.



"Đi vội thế này, em chuẩn bị đủ giấy tờ chưa? Vé máy bay thì sao? Đã mua chưa?" Anh lại hỏi.


Thời Ôn trí óc tạm thời tê liệt, mơ hồ lắc đầu.


"Đoạn video đó, ai gửi cho em?"


"... Kỳ Vọng."


Lương Minh Chiêu rút điện thoại từ tay Thời Ôn, bấm gọi ngay.


Ánh mắt Thời Ôn vẫn vô thức dõi theo động tác của anh, trong lòng chỉ thấy hỗn loạn, khó mà tập trung.


Điện thoại vừa đổ chuông một cái đã có người bắt máy. Lương Minh Chiêu lạnh mặt nói: "Tôi là đàn anh của Thời Ôn."


Anh hỏi đối phương một loạt chi tiết: mấy giờ bay, ở bệnh viện nào... đều là mấy việc vụn vặt. Nói xong cơ bản, anh liếc nhìn Thời Ôn đang ngồi trên sofa, rồi bảo: "Cậu ta muốn nói chuyện với em."


Thời Ôn nhận lấy điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng Kỳ Vọng, nói nhanh, mang chút gấp gáp:


"Tình hình của anh ấy không ổn, hiện đang ở trong khoang vô trùng, tôi cũng không được vào. Ca phẫu thuật sẽ tiến hành lúc sáng mai. Đoạn video kia là anh ấy ghi từ hôm qua, ban đầu dặn tôi... chờ sau phẫu thuật mới quyết định có gửi cho cậu hay không."


"Quyết định gì?" Thời Ôn lập tức nắm được một điểm lạ lùng.


Kỳ Vọng im lặng vài giây, giọng ép xuống, nghe như đang cố kìm: "Anh ấy nói... nếu mình chết, thì gửi cho cậu. Nếu còn sống, thì thôi, không muốn làm phiền cậu nữa."


Đến lúc này Thời Ôn mới hiểu ra câu "lần này tôi muốn thay anh ấy đưa ra quyết định" mà Kỳ Vọng nói ban đầu có nghĩa là gì. Cậu ta thân thiết với Vạn Trọng Vi hơn, thật sự không đành lòng nhìn cảnh đó, nên đã gửi đoạn video đi sớm.


"Tôi vừa nhờ bác sĩ chuyển lời cho anh ấy biết rồi. Bác sĩ nói hiện giờ anh ấy hơi kích động." Kỳ Vọng nói, "Cảm ơn cậu chịu đến gặp anh ấy. Đợi anh ấy tỉnh lại... chắc chắn sẽ rất vui khi thấy cậu."


Điện thoại ngắt máy. Lương Minh Chiêu mở ứng dụng đặt vé ra xem.


"Chuyến bay gần nhất là mười giờ tối nay. Giờ em có chạy ra sân bay cũng chẳng kịp. Ở nhà nghỉ ngơi trước đã. Ăn cơm xong anh đưa em đi."


Anh còn dặn dò thêm mấy câu.


Thời Ôn vẫn im lặng từ đầu đến cuối. Rốt cuộc cũng nhịn đến tối, cơm tối chẳng ăn được mấy miếng, cậu theo Lương Minh Chiếu ra sân bay.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 60: Hiểu rồi
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...