Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 64: Cũng đã từng yêu hắn đến tận xương tủy
Vì khoảng cách gần nên thường thì buổi trưa Thời Ôn đều về nhà ăn cơm. Từ khi Vạn Trọng Vi dọn vào, cậu càng phải về. Cậu thật sự lo một tên ngốc ở nhà một mình sẽ gây họa, dù sau này phát hiện hoàn toàn là lo hão, thói quen ấy cũng không đổi.
Hắn lúc nào cũng căn chuẩn giờ đứng chờ dưới lầu. Về đến nhà, bao giờ cũng có cơm canh nóng hổi, nhà cửa sạch bong không một hạt bụi. Nhiều lúc cậu còn có ảo giác mình thuê một bảo mẫu 24 giờ.
Thế nhưng cậu nhiều lần nhắc nhở bản thân, không thể để cái sự thoải mái này ăn mòn. Cậu vẫn hy vọng hắn nhanh chóng hồi phục rồi cuốn gói đi, từ nay không qua lại gì nữa.
Nhưng hôm nay buổi trưa cậu không về ăn, giống như tối qua vậy, phá vỡ thói quen trước giờ.
Hắn đứng dưới lầu chờ rất lâu, vẫn không đợi được người. Cuối cùng hắn lặng lẽ quay lên, ngồi nhìn bàn cơm nguội ngắt ngẩn người một chốc, rồi cúi đầu tự mình ăn.
Không thể để vào tủ lạnh giữ tối ăn, vì A Ôn không được ăn đồ thừa. Cũng không thể đổ đi, vì A Ôn ghét lãng phí.
Thời Ôn rõ ràng là cố ý. Sau chuyện tối qua, cậu chợt nhận ra hoàn toàn chẳng cần phải chiều theo hắn. Tan ca muốn đi đâu, làm gì, đều là tự do của cậu. Cậu quyết định từ nay cũng không thèm nể nang nữa.
Nghĩ thông suốt, cả người liền thấy nhẹ nhõm.
Nhưng cái nhẹ nhõm đó chỉ kéo dài cho đến trước khi tan sở. Vừa bước ra khỏi cửa, cậu liền nhìn thấy hắn đứng trong vườn hoa trước cổng viện nghiên cứu. Không biết hắn đứng đó bao lâu rồi, dáng vẻ thẳng tắp cứng ngắc như tượng.
Khi hắn thấy cậu đi ra, gương mặt vốn vô cảm lập tức có thần, bước chân như muốn lao tới.
Cậu chỉ lạnh nhạt liếc hắn một cái, không tỏ ra vui buồn gì, rồi quay đầu chào đồng nghiệp. Đúng lúc có người từ phía sau chạy tới, nói với cậu vài câu, lại đưa một gói đồ vào tay cậu, trò chuyện đôi ba câu mới phất tay rời đi.
Hắn đành khựng lại, chờ đến khi bên cạnh cậu không còn ai mới dè dặt bước lên hai bước.
Gió tối tháng Tám oi bức, thổi vào lòng người thêm nôn nao, bứt rứt.
Thời Ôn hất ba lô ra sau lưng, coi Vạn Trọng Vi như không khí. Cậu dắt xe đạp từ sau lan can ra, đẩy về phía trước. Khóe mắt liếc thấy Vạn Trọng Vi cứ lẽo đẽo theo sau, cuối cùng Thời Ôn cũng không nỡ nhẫn tâm tự mình leo lên đạp xe bỏ đi.
Có lẽ hành động ấy đã cho Vạn Trọng Vi niềm tin rất lớn, nên khi đã cách xa viện nghiên cứu, hắn liền nhanh chân bước lên, song song đi bên cạnh Thời Ôn.
Hai người im lặng đi suốt một đoạn đường, Vạn Trọng Vi mới gắng tìm lời: "Trưa nay... không về."
Lại hỏi: "Ăn... gì"
Giờ hắn nói chuyện đã khá hơn nhiều so với lúc vừa xuất viện, nhưng vẫn khó mà nói được nguyên câu hoàn chỉnh. Có lẽ sợ sự vụng về của mình khiến Thời Ôn chán ghét, nên hắn rất ít mở miệng, nếu có nói thì chỉ dùng mấy từ khóa.
Thời Ôn chẳng buồn dừng lại, ném cho hắn một câu:
"Nếu anh thấy khó chịu thì đi đi."
Vạn Trọng Vi lập tức khựng bước, cúi đầu im thin thít.
Dạo này Thời Ôn hay đuổi hắn đi, mà lần nào cũng hiệu nghiệm. Chỉ cần nói thế, Vạn Trọng Vi liền ngoan như con cún, khiến Thời Ôn cảm giác mình chẳng khác nào một người giám hộ độc ác, dọa trẻ con "không nghe lời thì bỏ rơi".
Quãng đường ba cây số, dắt bộ thì mất hơn nửa tiếng. Thời Ôn cả ngày vùi đầu bên giá thí nghiệm, toàn thân mỏi rã, giờ chỉ mong mau về nhà tắm một cái rồi ngã xuống giường ngủ cho xong.
Bước chân cậu càng lúc càng nặng nề, kéo lê trên nền đường.
Đi được một đoạn, xe bỗng trĩu xuống. Vạn Trọng Vi một tay ấn lên yên sau, tay kia thuận thế vòng ra kéo lấy vai Thời Ôn. Trong cơn ngạc nhiên của cậu, hắn đã thản nhiên giật xe về phía mình, nhấc chân bước lên.
Đến khi đã ngồi trên yên sau, áo phông bị cơn gió nóng bức hất tung, Thời Ôn mới sực tỉnh lại.
Bánh xe nghiến trên phiến đá xanh kêu kẽo kẹt, Thời Ôn một tay nắm quai ba lô, một tay túm lấy vạt áo Vạn Trọng Vi, trong lòng thoáng lóe lên một ý nghĩ kinh ngạc: "Vạn Trọng Vi mà cũng biết đi xe đạp sao?"
Gió vẫn oi ả, nhưng chẳng những khiến lòng người phiền nóng mà còn mang theo cảm giác nhồn nhột khó tả.
Người phía trước tập trung lái xe, mặc chiếc áo ba lỗ đen rộng rãi, cơ bắp cánh tay căng tràn sức lực. Luồng gió nóng lướt qua lồng ngực hắn, rồi lại quét tới mặt Thời Ôn, mang theo mùi hương quen thuộc.
Thời Ôn bỗng chốc ngẩn ngơ.
Hai người chưa từng gần gũi như vậy, không phải thứ gần gũi x*c th*t hay tinh thần, mà là một sự thân cận bình dị, tự nhiên, không gánh nặng, không toan tính.
Không áp lực, cũng không khó chịu.
Chắc là do quá mệt, lại thêm gió hè quá ấm, hun đến choáng váng, nên mới sinh ra ảo giác thôi, cậu nghĩ.
Hai người cùng nhau về nhà. Hắn lặng lẽ khóa xe, đi theo sau lưng cậu lên lầu, cái bóng rộng lớn phủ ngay phía sau, như thể sợ cậu bước cầu thang cũng có thể ngã xuống.
Vào nhà, cậu tự mình đi tắm. Hắn thì trước khi ra ngoài đã chuẩn bị sẵn rau, nhân lúc cậu tắm liền xuống bếp, chưa đến mười mấy phút đã làm xong hai món xào đơn giản.
Hắn vốn chưa từng nấu ăn, bị "vứt" vào nhà cậu rồi mới lén tìm công thức trên mạng. Giờ thì cũng biết làm mấy món cơ bản. Hương vị chẳng dám nói là ngon, nhưng may mà cậu vốn không quá kén ăn, chỉ cần là đồ chín là được.
"A Ôn..." hắn gọi, giọng mang theo chút cẩn thận, "Trưa mai tôi mang cơm cho em...nhé."
"Không cần," Cậu không thèm ngẩng đầu, "Tôi ăn ở viện nghiên cứu là được, anh đừng có tới."
Hắn cầm chén, ngẩn ra nhìn cậu, có chút luống cuống.
Ánh mắt cậu liếc sang, lời nói bật ra khỏi miệng chưa kịp qua đầu: "Tôi phải giới thiệu anh với mọi người thế nào? Nói là nhà đầu tư của viện à? Chỉ tiếc giờ lại thành một tên ngốc rồi."
Hắn đang định một đũa rau đưa lên miệng, nghe vậy "bộp" một tiếng rơi trở lại bàn. Hắn chậm rãi đặt đũa xuống, rút một tờ giấy lau sạch vết bẩn trên mặt bàn, từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu.
Cậu thoáng thấy khó chịu. Mấy lời chua chát châm chọc vốn chẳng hợp tính mình, vậy mà trong lúc bực tức lại bật ra. Nói xong rồi, chính cậu lại thấy trong lòng gợn lên chút áy náy.
"Tôi... không phải cố ý nói vậy đâu." Cậu ậm ừ một câu, lại nhỏ giọng bổ sung: "Anh không ngốc."
Nói chuyện đừng nên chọc thẳng vào chỗ đau của người ta, đạo lý này cậu hiểu. Cho dù Vạn Trọng Vi có từng có lỗi với cậu đến đâu, cho dù hắn thật sự biến thành một kẻ ngốc đi chăng nữa, cậu cũng không nên vào lúc này mà đâm thêm dao vào tim hắn.
Chuyện này chẳng liên quan đến việc cậu đối xử với hắn thế nào, mà vốn dĩ bản tính cậu là vậy. Thỉnh thoảng lộ ra nhe răng nanh, còn chưa kịp cắn người, thì bản thân đã thấy áy náy trước rồi.
A Ôn lúc nào cũng là người hiền lành.
Vạn Trọng Vi chỉ vì một câu "không ngốc" mà lại vui lên, đẩy đĩa rau đến trước mặt cậu, còn gắp hết thịt bỏ vào bát cậu, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm cậu ăn cơm.
Thời Ôn vùi đầu cắm cúi ăn, không buồn để ý đến hắn nữa.
Sáng thứ bảy, cậu thu dọn đồ, dẫn hắn đi sang khu khác để làm liệu trình cao áp oxy. Đây là lịch trình vốn đã được Sở Nhiễm đặt sẵn từ trước, mỗi tuần chỉ cần phiền cậu đưa hắn đi một lần là đủ.
Cậu ngồi đợi ngoài phòng trị liệu, vừa xử lý hai email công việc, lại nhận thêm một cuộc điện thoại. Đợi bác sĩ đi ra, cậu nghĩ ngợi rồi vẫn đi theo lên trước.
Bác sĩ nói bệnh nhân hồi phục tốt, nhưng cụ thể bao giờ khôi phục hoàn toàn thì khó nói, dù sao não bộ là một bộ phận tinh vi, không giống như xương gãy rồi mọc lại, chẳng có tiêu chuẩn rõ ràng để đánh giá tốt xấu.
Trước khi đi, bác sĩ lại nhắc thêm một câu: phản ứng phụ của điều trị cao áp oxy đối với bệnh nhân ngày càng rõ, nên tốt nhất chú ý hơn một chút.
Đến khi cậu nhìn thấy sắc mặt của Vạn Trọng Vi, mới biết thế nào là "phản ứng phụ" lớn đến mức nào.
Hắn ngồi trên ghế sô-pha trong phòng nghỉ, đầu cúi xuống, mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt, ngay cả sức để mở mắt cũng không còn.
Cậu ngồi xổm xuống, hỏi khẽ: "Khó chịu lắm sao?"
Vạn Trọng Vi khẽ phát ra một tiếng rất nhỏ để đáp lại.
Thời Ôn liếc đồng hồ, buổi chiều còn phải qua viện nghiên cứu, thời gian không dư dả. Nếu giờ về ngay thì vừa kịp.
Bọn họ đi xe buýt đến, với tình trạng của hắn bây giờ, đừng nói lên xe, ngay cả đứng dậy cũng khó. Cậu hơi sốt ruột, mở phần mềm gọi xe, rồi hỏi hắn: "Đi nổi không?"
Hắn cố hít sâu mấy hơi, gắng gượng đứng dậy. Hắn liếc nhanh chiếc đồng hồ treo tường đối diện, dường như sợ làm lỡ giờ của cậu, th* d*c nặng nề nhưng vẫn nói: "Đi thôi."
Cậu vừa kéo vừa đỡ, mới đưa được hắn ra khỏi cửa viện, mồ hôi đầm đìa. Đây có lẽ là việc dùng sức nhiều nhất mà cậu làm trong mấy năm gần đây.
Hai người cuối cùng cũng lên xe. Vạn Trọng Vi lập tức nằm dài xuống hàng ghế sau, cậu thấy không yên tâm nên cũng ngồi vào ghế sau theo. Hắn rất tự nhiên mà gối đầu lên đùi cậu.
Vạn Trọng Vi thở dồn dập, lông mày nhíu chặt, cả người trông rất khó chịu. Cậu không kìm được, nhịp thở cũng dần bị cuốn theo hắn, chẳng bao lâu lại có cảm giác nghẹt thở "cùng chịu" với hắn. Vì thế mà hành động gối đầu kia, cậu cũng không truy cứu thêm.
Xe chạy đến dưới lầu, Vạn Trọng Vi còn muốn tự đi, nhưng gần như không thể.
Lần này phản ứng phụ sau trị liệu quá lớn, hắn cảm giác như ngũ tạng đều bị đảo lộn, ngay cả hít thở cũng mang theo cơn chóng mặt buồn nôn cuồn cuộn dâng lên.
Thời Ôn lại phải dốc hết sức mới dìu nổi hắn lên được phòng. Vào nhà, cậu đặt Vạn Trọng Vi nằm xuống chiếc giường gấp, rồi xoay người vào nhà vệ sinh định vắt khăn nóng. Chỉ vừa quay đi trong chốc lát, hắn đã nôn thốc nôn tháo.
Hắn chắc chắn rất đau đớn khó chịu, cả người gập xuống bên mép giường, cánh tay căng chặt, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Thời Ôn vội vàng lấy một cái chậu nhựa đặt dưới giường, rồi ngồi xổm xuống vỗ lưng hắn. Vạn Trọng Vi nôn thêm một lúc nữa, đến khi chẳng còn gì để nôn ra, cậu mới thở phào một hơi.
Cậu lau mồ hôi lạnh rịn trên trán, nhẹ giọng hỏi hắn còn khó chịu không, có muốn nôn tiếp không. Thấy đối phương chẳng đáp, cậu lại đưa nước nóng đến cho hắn súc miệng.
Xác định hắn không sao, Thời Ôn bê chậu chuẩn bị dọn.
Chưa kịp động tay, cánh tay liền bị ai đó khẽ chạm vào. Vạn Trọng Vi, giọng khản đặc sau cơn dằn vặt, thều thào được mấy chữ: "Đừng động vào, bẩn."
Hắn cố chống tay lên đầu giường, muốn tự mình ngồi dậy, thái độ cứng rắn, không chịu để Thời Ôn thu dọn. Nhưng sức lực không theo ý chí, thử mấy lần đều vô ích.
Thời Ôn đỡ lấy vai hắn, kéo vào giữa giường, mặt sầm xuống quát khẽ: "Ngoan ngoãn nằm yên đi."
Rồi cậu đi lấy cây lau nhà, lẳng lặng dọn dẹp sạch sẽ.
Đến lúc xong thì chẳng còn kịp đến viện nghiên cứu nữa. Thời Ôn bèn nhắn cho đồng nghiệp một tin, nói hôm nay không qua được.
Vạn Trọng Vi đã mệt lả rồi thiếp đi.
Trên người hắn đắp một chiếc chăn bông hoa nhí, là phần thưởng khuyến mãi hạng năm mà Thời Ôn nhận được lúc đi siêu thị. Cậu chê sến, vứt cho hắn. Vạn Trọng Vi thì lại rất thích, đi đâu cũng ôm theo.
Chiếc giường gấp vừa hẹp vừa ngắn, hắn nằm ngửa, đầu chân chạm cả hai đầu, cao thêm chút nữa là chẳng sao chứa nổi. Một cánh tay rũ xuống, cổ tay chạm nền nhà.
Thời Ôn chậm rãi bước tới, nhấc cánh tay ấy đặt lại lên giường. Ánh mắt lướt qua những vết sẹo chằng chịt trên da, cậu ngẩn người.
Đó là những vết hắn tự rạch bằng dao gấp trong sa mạc, vết nào cũng sâu, ngoằn ngoèo dữ tợn, liền sẹo rồi trồi lên thành những đường sẹo trắng hồng.
Sau đó lại chồng thêm vết mới, là khi sau ca phẫu thuật, hắn phát hiện Thời Ôn đã bỏ đi, nên tìm cách tự hại bản thân để chống lại điều trị. Như một đứa trẻ không được kẹo, dùng tiếng khóc và đau đớn để níu lấy sự quan tâm.
Thời Ôn ngồi trên ghế sô-pha, hai tay ôm gối, bên cạnh là Vạn Trọng Vi đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong đầu cậu, mọi cảm giác và vui buồn đều như phủ mây mù dày đặc, gạt không tan, chẳng thể thấu rõ ẩn sâu trong lòng có bao nhiêu thật tình.
Rất nhiều chuyện trong quá khứ mà cậu không muốn nhớ lại, giờ đây, trong một buổi trưa yên tĩnh thế này, giữa nhịp thở dài đều của một người khác, từng cảnh tượng lại trào ra, quay cuồng như chiếc đèn kéo quân.
Tình cảm ngây ngô thời niên thiếu, những đóa hồng vàng nở rộ, cuộc hôn nhân đầy mưu mô, những tổn thương không thể cứu vãn, lần rời đi đau đến tận xương tủy, chuyến hành trình tuyệt vọng nơi sa mạc, ánh mắt đau đớn khẩn cầu "đừng đi" xuyên qua đám đông... Tất cả rốt cuộc lắng lại thành một thứ cảm xúc không thể gọi tên, phủ lên người đang ngủ say bên cạnh.
Có lẽ đây mới là Vạn Trọng Vi chân thật và trọn vẹn nhất.
Hắn từng trao cho cậu nỗi đau cực hạn, cũng từng cho cậu tình yêu khắc cốt ghi tâm.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 64: Cũng đã từng yêu hắn đến tận xương tủy
10.0/10 từ 21 lượt.
