Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 55: Chó dữ
Sau khi phát hiện mình bị cạo đầu, sự bực bội và khó chịu của Vạn Trọng Vi lập tức dâng đến đỉnh điểm.
Hắn không tìm được chỗ nào để phát tiết, đành tiếp tục trừng Sở Nhiễm. Bao nhiêu năm khôn ngoan già dặn cũng chẳng giữ nổi, chỉ hận không thể ngay lập tức đá văng cái tên trợ lý vướng mắt này trở về Bình Châu.
Sở Nhiễm run như cầy sấy, trong bụng than thở mình xui xẻo đến mức nào. Anh ta ráng nặn cười lấy lòng cả nửa ngày, rồi khéo léo chuyển chủ đề sang chuyện liên quan đến Thời Ôn, sắc mặt ông chủ lúc ấy mới dịu lại đôi chút.
"Cậu ấy... sắc mặt thật không có gì lạ à?" Vạn Trọng Vi bực bội hất chăn, định bước xuống đi vài vòng. Nhưng động tác vừa kéo căng dây thần kinh ở đầu, hắn lập tức hít mạnh một hơi lạnh, rồi nhanh chóng nằm bẹp trở lại giường.
"Có gì mà lạ đâu." Sở Nhiễm dè dặt phụ họa, gắng để giọng mình bình tĩnh. "Vết thương ở đầu phải khâu, đương nhiên cần cạo tóc. Hơn nữa, tôi thấy ngài cắt ngắn vậy nhìn còn trẻ trung hơn. Ừm... có thể nói là mang cái khí chất thiếu niên tươi mới."
Vạn Trọng Vi nghe xong, tin thì hắn không tin, nhưng ít nhất đã từ cơn kích động quay lại dáng vẻ thường ngày, dần khôi phục thành vị "Vạn tổng" lạnh lùng, khó đoán.
Chấn động não vốn khiến cảm xúc dễ thất thường, cộng thêm chạm đến chuyện không thể nói rõ liên quan đến người trong lòng, phản ứng khác thường của hắn cũng chẳng khó hiểu. Sở Nhiễm thầm lẩm nhẩm ba lần "nguyên tắc nghề nghiệp của trợ lý", sau đó đi đến quầy y tá lấy về một cái gương gọng tròn, đưa cho ông chủ.
Có lẽ ba mươi mấy năm qua, Vạn Trọng Vi chưa từng mấy khi bận tâm đến diện mạo mình. Lúc bất ngờ nhìn vào tấm gương, hắn sững người vài giây, rồi phải làm quen dần mới bắt đầu soi kỹ.
Chút "khí chất thiếu niên" thì hoàn toàn không có. Cái đầu sát da lộ ra lớp tóc lởm chởm, cộng với gương mặt vốn đã nghiêm lạnh, giờ nhìn vào chỉ thêm mấy phần dữ tợn.
Chẳng lẽ trước giờ hắn đứng trước mặt Thời Ôn, đều là cái bộ dạng này sao? Vậy cậu ấy có bị hắn dọa cho sợ hãi không?
Sở Nhiễm ngồi ngay ngắn, giữ vẻ bình tĩnh, lặng lẽ nhìn ông chủ tập tễnh nặn ra một nụ cười trong gương. Cả quá trình trông y như đứa bé lần đầu học cười, vụng về đến mức không sao ra hồn, nhìn thế nào cũng thành vẻ mặt âm u, trông đầy tâm cơ.
Trong lòng Sở Nhiễm như có cả đàn cừu hoảng loạn chạy qua, náo loạn không thôi.
Đàn cừu còn chưa tan hết, thì Vạn Trọng Vi đã ném thẳng gương sang một bên, lạnh lùng hạ lệnh: "Dự báo vài hôm nữa có đợt rét, sẽ có tuyết lớn. Cậu về sớm đi, nhỡ bị kẹt lại thì nhiều việc khó xử lý."
Sở Nhiễm lập tức gật đầu đồng ý, vội vàng rút điện thoại đặt ngay vé sớm nhất để về.
"Thu xếp giúp tôi, hủy khách sạn." Vạn Trọng Vi lại nói.
Sở Nhiễm lại nhanh nhẹn thao tác, hoàn tất việc hủy phòng.
"Được rồi, cậu đi đi." Hắn nói xong, thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi, xoay người nằm xuống, khép mắt, một lần nữa hóa thành dáng vẻ Vạn Trọng Vi khó dò tâm ý.
**
Ba ngày sau, Thời Ôn nhận được điện thoại từ bệnh viện. Giọng đầu dây bên kia dồn dập, lẫn lộn toàn thuật ngữ y khoa, cậu chỉ miễn cưỡng lọc ra được vài chữ: "bệnh nhân", "xuất viện", và "dị ứng".
Phía bên tiếp tục giảng một tràng nữa. Lần này Thời Ôn nghe rõ rồi.
Cậu cúp máy, ném vội điện thoại ra xa, rồi chống hai tay lên bàn, che mặt, ấm ức không nói được gì. Chốc sau, Thời Ôn chợt đứng bật dậy, tay với vội chiếc điện thoại đang lắc lư trên bàn, rồi đầy giận dữ bấm một dãy số.
Có tiếng điện thoại reo rất lâu mà không ai nghe, Thời Ôn không bỏ cuộc, ngón tay gõ màn hình lập loè. Lần này, cuối cùng cũng được kết nối: "Xin lỗi Thời tiên sinh, lúc nãy tôi đang họp video nên không thể nghe được... rất xin lỗi cậu..."
Thời Ôn nhìn màn hình, tay cầm điện thoại run run, đợi lời xin lỗi từ đầu bên kia khiến phẫn nộ trong lòng bớt đi một chút.
"Bệnh viện gọi cho tôi rồi... phải làm sao bây giờ? Tôi đang ở Bình Châu, dù bay tới cũng phải hôm sau. Thời tiên sinh, cậu làm ơn giúp tôi vụ này được không? Chỉ cần đến bệnh viện ký hộ một chữ thôi. Ở bên đó tôi không quen ai, gọi khách hàng qua ký dù có cũng không hợp. Tôi biết nhờ cậu thế này là quá phiền, công việc cậu bận không rảnh, nhưng nếu có chút thời gian, cậu qua giúp tôi có được không?"
Nếu có chút thời gian...
Thời Ôn thực sự đã coi thường Sở Nhiễm, cũng đúng thôi, trợ lý của Vạn Trọng Vi, thì sao có thể là tay dễ bắt nạt được? Trong cơn gấp rút cấp bách từ bệnh viện, nếu thật sự "bớt chút thời gian" qua ký, rất dễ khiến Vạn Trọng Vi phản ứng mạnh đến mức "dị ứng rồi biến chứng chết luôn".
Chiều hôm đó, Thời Ôn xin phép giáo sư nghỉ buổi rồi vội đến bệnh viện. Khi đến nơi thì thấy bác sĩ đang thoa thuốc cho Vạn Trọng Vi.
Thời Ôn nén lại cơn bực, bước vào phòng bệnh với vẻ mặt bình tĩnh. Cậu đặt chiếc túi lên ghế sofa, đi đến gần giường bệnh. Khoảng cách vừa phải, không xa không gần, giọng nói cũng giữ mức khách khí lạnh nhạt: "Có gì cần tôi ký hay giúp thì nói thẳng, không thì tôi đi ngay."
Thực chất cậu dù có cố tỏ ra bình tĩnh thế nào thì trong lòng vẫn mang theo chút bực bội và tức giận. Cuộc sống yên ổn bị phá vỡ liên tục, mà Vạn Trọng Vi cứ mỗi lần xuất hiện lại gây ra chuyện rắc rối, đúng là khó lường. Người tưởng chừng đã sớm chấm dứt, vậy mà sau nửa năm lại chạy đến trước mặt cậu, hết thế này lại thế kia, khiến Thời Ôn cảm thấy cuộc sống của mình lại sắp dần dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Bây giờ, cậu đối với tất cả những bất ngờ có khả năng phá vỡ trạng thái yên ổn ấy đều tràn đầy bài xích.
Trước ngực và sau lưng tr*n tr** của Vạn Trọng Vi chi chít mẩn đỏ, Thời Ôn chỉ liếc một cái rồi lập tức dời mắt đi. Chờ y tá bôi xong lớp thuốc mỡ trắng đục cuối cùng, Vạn Trọng Vi liền vươn tay lấy chiếc áo sơ mi vải thô bên cạnh khoác lên người. Môi hắn tái nhợt, hơi khô nứt, trong hốc mắt là sự mệt mỏi không che giấu được, trông lại còn gầy hơn lúc mới nhập viện, ngũ quan sắc nét chỉ còn sót lại những đường nét tiều tụy xanh xao.
Hắn không giận thái độ của Thời Ôn, ánh mắt phức tạp rơi xuống gương mặt cậu, muốn đem nỗi nhớ suốt mấy ngày qua hóa thành từng sợi xúc cảm, cẩn thận lướt qua từng tấc da thịt của đối phương.
Thế nhưng lời nói thốt ra vẫn giữ lấy ranh giới. Bởi giờ đây, hai người họ không phải người yêu, cũng chẳng phải bạn bè, thậm chí còn chẳng bằng người xa lạ tình cờ gặp mặt. Vì thế mà ranh giới khó nắm bắt ấy, Vạn Trọng Vi sợ chỉ cần sơ suất là sẽ thất bại.
Quy tắc đầu tiên trong quan hệ giữa người với người, chính là phải thành thật. Đây mới là điều quan trọng nhất.
Vậy nên Vạn Trọng Vi khẽ mỉm cười áy náy với Thời Ôn, nói: "Vốn dĩ hôm nay tôi được xuất viện rồi, thủ tục cũng làm gần xong cả. Nhưng sáng nay ăn chút đồ có nhân, đột nhiên bị dị ứng. Lúc đầu không nghiêm trọng lắm, chỉ là ngứa, sau đó nổi rất nhiều mẩn. Bác sĩ tới tiêm thuốc chống dị ứng, cứ tưởng là ổn rồi."
Thế nhưng sự cố sau đó đến quá nhanh, quá bất ngờ, chẳng ai có thể lường trước được.
Sốc phản vệ đến rất gấp, Vạn Trọng Vi có lúc hô hấp khó khăn. Không thể không thừa nhận, trình độ y tế ở nước M đúng là khiến người ta khó mà không phàn nàn. Những bệnh viện cấp cứu không cần hẹn trước thường trang thiết bị rất hạn chế, lúc ấy tình hình khẩn cấp, chuyển viện thì không khả thi. Thế là bác sĩ liền gọi vào số điện thoại để lại khi đưa Vạn Trọng Vi vào viện - chính là của Thời Ôn.
Thời Ôn gọi tìm Sở Nhiễm, nhưng Sợ Nhiễm lại tưởng đây là một màn kịch liên hoàn mới của ông chủ, chẳng cần nghĩ ngợi đã trực tiếp đẩy việc chăm sóc Vạn Trọng Vi sang cho Thời Ôn.
"Bây giờ đang kiểm tra nguyên nhân, bác sĩ nói các chỉ số sinh lý của tôi đã bình thường, phải theo dõi thêm, nếu không có vấn đề gì thì tối nay có thể rời viện."
"Đã vậy thì, tôi-"
Ba chữ "tôi đi trước" còn chưa kịp thốt ra, cửa đã mở, bác sĩ bước vào. Thấy Thời Ôn thì hơi khựng lại, rồi lập tức quay sang nói với Vạn Trọng Vi: "Có người ở đây thì tiện quá, đi làm lại thủ tục xuất viện, còn phải ký giấy miễn trách nhiệm, như vậy không cần đợi đến tối là có thể xuất viện ngay."
"Để tôi đi cũng được," Vạn Trọng Vi nói với bác sĩ, rồi áy náy liếc nhìn Thời Ôn, "Em về sớm đi."
Nói xong, hắn đứng dậy xuống giường. Sơ mi khoác hờ trên vai phát ra tiếng sột soạt, cọ vào da thịt làm hắn nhíu chặt mày, lần này ai cũng nhận ra hắn đang gắng nhịn đau. Áo không thể chỉ khoác, nhưng mặc vào thì mỗi động tác nâng tay nhấc vai đều đau đến mức khó chịu. Không rõ loại mẩn đỏ kia thế nào, chỉ mặc một cái sơ mi xong, sống mũi hắn đã lấm tấm mồ hôi.
"Để tôi đi." Thời Ôn cầm giấy tờ và chứng nhận trên bàn, lạnh nhạt bỏ lại một câu, chẳng thèm nhìn hắn, xoay người ra ngoài.
Thủ tục làm rất nhanh. Trước quầy phòng bác sĩ chủ trị, cô lễ tân gõ máy tính lạch cạch, rồi dặn Thời Ôn một loạt chú ý, còn hẹn ngày tái khám. Thời Ôn từ khi sang nước M chưa từng vào bệnh viện, nhưng chuyện than phiền về y tế ở đây thì nghe không ít, cậu chỉ hờ hững ậm ừ, nghĩ bụng: Dù sao Vạn Trọng Vi về nước rồi thì chẳng còn dính dáng gì đến mình.
Mãi đến khi cô lễ tân hỏi lần thứ hai về địa chỉ, cậu mới sực tỉnh. Cô gái kia không nén được cười: "Anh không cho địa chỉ thì tôi gửi hóa đơn cho ai đây?"
Khi quay lại phòng bệnh, Vạn Trọng Vi thấy sắc mặt cậu có vẻ không vui, liền nhẹ giọng hỏi sao vậy. Nghe rõ nguyên do, hắn cũng lúng túng, không thể để lại địa chỉ khách sạn, hơn nữa khách sạn cũng đã bị Sở Nhiễm hủy rồi.
"Tạm thời có thể dùng địa chỉ của em được không?" Vạn Trọng Vi bàn bạc, giọng điệu cẩn thận đến mức có thể gọi là dè dặt, lại thêm câu: "A Ôn, làm phiền em rồi."
Tóc húi cua vốn kén mặt, Vạn Trọng Vi với kiểu tóc ấy lộ rõ ngũ quan sắc cạnh, mày kiếm mũi cao, không cười thì trông thật hung dữ. Nhưng lúc này, khóe mắt khóe môi hắn đều rũ xuống, có phần thấp thỏm cầu xin, chẳng khác nào một con chó dữ to xác bị bỏ rơi.
Trong lòng Thời Ôn âm thầm nghiến răng: chó dữ dù có đáng thương vẫn là chó dữ, vẫn sẽ cắn người.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 55: Chó dữ
10.0/10 từ 21 lượt.
