Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 56: Bám lấy
Rời bệnh viện cũng chưa quá muộn, Thời Ôn thất thần men theo đường về căn hộ. Cậu ngồi mấy trạm xe buýt, rồi rẽ vào một siêu thị tầm trung gần đó để mua sắm. Rau củ, trái cây, trứng sữa thịt cá đầy đủ cả. Những ngày qua vì phải ứng phó với Vạn Trọng Vi, cậu hao tổn quá nhiều sức lực, cả thể xác lẫn tinh thần đều cần được bù đắp.
Trở về nhà, cậu phân loại đồ đạc, sau đó tắm một trận nước nóng sảng khoái, tâm trạng mới dần bình ổn lại.
Địa chỉ hóa đơn cuối cùng vẫn ghi địa chỉ căn hộ của cậu. Thời Ôn nghĩ, cùng lắm thì mình sẽ chuyển tiếp lại, còn hơn là ở bệnh viện phải đối mặt quá lâu với cái dáng vẻ cúi đầu khúm núm của Vạn Trọng Vi.
Mối tình thời niên thiếu, dẫu từng trong sáng và liều lĩnh đến đâu, thì sau những bài học bằng máu và nước mắt cũng đã bị rửa trôi không còn dấu vết. Sau cuộc hôn nhân lột da róc xương ấy, trong vô số đêm không sao ngủ nổi, cậu chẳng khi nào "tổng kết rút kinh nghiệm", mà chỉ chọn "tự phản tỉnh". Vì phản tỉnh giúp người ta thêm trí tuệ, có thể tránh lặp lại cùng một sai lầm trong quãng đời phía trước. Cậu nghĩ, mình đã mất rất nhiều thời gian, cuối cùng mới có thể làm hòa với bản thân, cũng làm hòa với Vạn Trọng Vi.
Chính cậu khi đó đã cố chấp đi yêu hắn, chẳng ai ép buộc, thế nên lỗi là ở cậu.
Bây giờ, lý tưởng lớn nhất của cậu chỉ là được sống yên ổn, không còn dính dáng gì đến hắn nữa.
Nhưng lý tưởng nhanh chóng bị những bất ngờ phá vỡ.
Trong giấc mộng nặng nề, Thời Ôn nghe thấy tiếng "cộc, cộc" mơ hồ, như tiếng nước chảy từ xa đưa lại, cũng giống tiếng giày cao gót của cô lưu học sinh ở tầng trên gõ xuống mặt sàn. Nói chung, âm thanh ấy lảng vảng mãi, ngày càng gần, đến nỗi cậu có chui vào chăn, vùi đầu sâu xuống gối vẫn không ngăn nổi.
Có người đang gõ cửa.
Tiếng gõ một lúc có, một lúc ngừng, như sợ làm cậu hoảng sợ tỉnh giấc, lại sợ cậu không nghe thấy, do dự, ngập ngừng mà vẫn kiên định không ngớt.
Khu vực này trị an vốn chẳng tốt đẹp gì. Thời Ôn ôm chăn ngồi trên giường, đồng hồ hiển thị hai giờ rưỡi sáng, đúng lúc cậu ý thức yếu ớt nhất. Cậu chậm rãi bước xuống giường, tim lại đập rất nhanh, từ tủ lấy ra cây gậy bóng chày mà Lương Minh Chiêu từng để lại, nắm chặt trong tay, rón rén bước ra phòng khách chật hẹp, cố khiến giọng mình nghe bình tĩnh, không hề sợ hãi.
"Ai vậy?"
Không khí chậm rãi lưu động, đêm tối đặc quánh. Ngoài cửa chẳng có tiếng đáp lại.
Từ sau lần bị bắt cóc, Thời Ôn cực kỳ sợ sự tỉnh táo trong đêm khuya yên tĩnh. Không gian độc thân tuy tự do, nhưng lại như một bàn tay vô hình, ở nơi cậu không nhìn thấy, lẫn cùng những nguy hiểm không rõ hình dạng, chực chờ nhào tới tập kích con mồi chẳng có phòng bị nào là cậu.
Trong khoảng lặng tĩnh mịch ấy, cậu gần như không khống chế được bản năng, muốn gọi điện cho Lương Minh Chiêu. Danh bạ đã mở ra, ngón tay run rẩy bấm vào phím xanh dưới tên anh. Lý trí căn bản không còn chỗ chen vào để nhắc rằng "nước xa khó cứu lửa gần", chỉ một giây nữa thôi là bấm gọi.
"A Ôn..." Một giọng khàn khàn xuyên qua lớp cửa mỏng truyền đến, có phần bất định, rồi lại dè dặt gọi lần thứ hai: "A Ôn, là tôi."
Thần kinh căng như dây đàn chùng xuống. Thời Ôn ngồi phịch xuống ghế sofa, tiện tay ném cây gậy bóng chày xuống đất, hít một hơi dài để trấn tĩnh lại thần kinh căng thẳng tột độ, rồi cách lớp cửa gằn giọng hỏi: "Muộn thế này anh tới làm gì? Anh không ngủ thì người khác cũng phải ngủ chứ?"
Dù sao vẫn bị dọa sợ, thái độ và ngữ khí của cậu chẳng dễ nghe chút nào.
"Tôi bị sốt, đầu rất đau..." Giọng ngoài cửa đứt quãng, giữa chừng còn xen lẫn tiếng th* d*c, cùng với âm thanh cơ thể ngã dựa vào cánh cửa, như thể chẳng chống chọi nổi dù chỉ một giây.
Thời Ôn suýt nữa bật cười vì tức, buổi chiều vừa mới thoát được khỏi hắn, không ngờ đêm xuống lại dai như ma quỷ bám lấy.
"Anh sốt, anh đau đầu thì cứ ngủ trong khách sạn, tới tìm tôi làm gì?"
"...Ga giường khách sạn tẩm thuốc khử trùng, tôi chịu không nổi, nằm xuống hay ngồi dậy đều khó chịu, ngứa ngáy khắp người, thật sự không còn chỗ nào để đi cả..."
"Khách sạn này không được thì đổi khách sạn khác, thuốc khử trùng ở chỗ tôi thì anh chịu được chắc?" Thời Ôn bị chọc tức đến hoàn toàn tỉnh táo, giọng nói mang theo chút cáu kỉnh vừa tỉnh ngủ.
"Giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì. Để lại địa chỉ hóa đơn cho anh đã là sự giúp đỡ lớn nhất tôi có thể làm cho một nhà đầu tư rồi." Thời Ôn nói tiếp, "Anh có thể nào lấy lại chút máu lạnh và quyết đoán ngày trước không, đừng mãi bám lấy với một người chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào như tôi nữa."
Cậu dùng từ "bám lấy" để đánh giá những hành động gần đây của Vạn Trọng Vi, đây đã được coi là lời cực kỳ tổn thương lòng tự tôn. Cậu không tin hắn có thể chịu đựng nổi.
Quả nhiên, bên ngoài im lặng một lúc. Khi Thời Ôn chuẩn bị quay về phòng ngủ thì lại nghe giọng Vạn Trọng Vi vang lên: "Nhưng rõ ràng em vẫn còn quan tâm đến tôi. Khi tôi bị đồng nghiệp em tấn công... em đã lo lắng."
"Tôi không có." Thời Ôn phủ nhận, "Tôi chỉ sợ mình bị liên lụy thôi. Giờ nghĩ lại tôi còn hối hận, đáng lẽ khi đó phải lập tức rời đi. Hai người các anh đánh nhau là chuyện của hai người, sao tôi phải để anh dắt mũi chứ!"
Ngoài cửa im bặt.
Đợi một lúc, Thời Ôn ghé tai nghe kỹ, ngay cả hơi thở nặng nề ban đầu cũng biến mất. Cậu chắc chắn chưa nghe thấy tiếng bước chân rời đi.
Do dự mãi, cuối cùng cậu tiến lại gần, áp tai vào cánh cửa nghe thêm, trầm ngâm hồi lâu rồi mở cửa ra.
Một thân hình ngã dọc theo cánh cửa đổ xuống, Thời Ôn luống cuống dùng chân ngăn lại. Vạn Trọng Vi có vóc dáng cường tráng, ngất đi rồi thì nặng trịch. Thời Ôn vừa kéo vừa đỡ, chật vật lôi hắn vào phòng khách, rồi mang cả vali ngoài cửa vào.
Đóng cửa lại, mồ hôi cậu túa ra ướt lưng. Cậu bực bội đá mạnh vào bắp chân Vạn Trọng Vi, sau đó đặt tay lên trán hắn kiểm tra nhiệt độ, rồi quay sang lục vali.
Cậu tìm được thuốc hạ sốt, nhét vào miệng hắn, lại rót thêm ít nước cho uống. Nghĩ ngợi một lát, thấy không thể thật sự để hắn chết ở đây, nếu không bản thân khó mà giải thích nổi, thế là tiếp tục lấy thuốc mỡra. Khi làm thủ tục xuất viện, y tá từng dặn ba tiếng phải bôi một lần. Với tính cách của Vạn Trọng Vi, chỗ không với tới được thì hắn chắc chắn cũng không nhờ ai bôi.
Trên sàn phòng khách trải một tấm thảm màu nâu. Thời Ôn để hắn nằm trên đó, không phải vì không muốn kéo lên ghế sofa, mà là thật sự không kéo nổi.
Dù sao cũng phải lo cho hắn, Thời Ôn bèn vào phòng ngủ lấy một tấm ga giường bằng cotton, trải lên thảm, rồi nghiên cứu cách cởi áo sơ mi của Vạn Trọng Vi.
Làm suốt nửa tiếng mới xong.
Thời Ôn tắt đèn quay về phòng, không thèm để ý đến kẻ đang nằm trên sàn nữa.
Sau một đêm vất vả cộng với thiếu ngủ nghiêm trọng, Thời Ôn ngủ một mạch đến tận mười giờ sáng. Cậu vốn chưa bao giờ dùng báo thức, vậy mà hôm nay đồng hồ sinh học lại rối loạn. Lúc ngồi bật dậy, thấy giờ hiển thị trên điện thoại, cậu hoảng hốt đến thất sắc.
Cậu vội vàng khoác đại chiếc áo, lao ra khỏi phòng ngủ, một mùi đồ ăn thơm lừng trong nháy mắt khiến cậu khựng lại.
Vạn Trọng Vi thò đầu ra từ bếp, trên tay bưng một đĩa trứng ốp lết với thịt xông khói: "Ăn xong hãy đi, được không?"
Hắn vẫn mặc chiếc sơ mi hôm qua, trên đầu là lớp tóc cạo ngắn lởm chởm, sắc mặt đã hồng hào hơn nhiều dù vẫn còn chút ốm yếu. Căn phòng khách cũng được hắn dọn gọn, vali đặt ngay ngắn một góc.
Hắn điềm nhiên bưng đĩa đồ ăn, dáng vẻ như thể đây vốn là nhà của mình.
Mà Thời Ôn xưa nay là người dịu dàng thì đúng là dịu dàng, nhưng tính cách cũng cứng rắn. Nếu cậu muốn đối xử tốt với một người, cậu có thể thu hết mọi gai góc của mình lại, chìa ra những xúc tu mềm yếu nhất để người kia chạm vào, dù có bị làm đau cũng tuyệt nhiên không kêu một tiếng.
Nhưng lúc này, trên những xúc tu ấy đều mọc đầy gai nhọn, vì vừa ngủ dậy muộn, lại thêm cơn bực bội vì sắp đi trễ.
"Không ăn đâu, đi làm đã muộn rồi. Anh ăn xong thì cũng đi luôn đi." Giọng cậu cứng đờ, mặt lạnh tanh, lách qua bếp, lấy túi trên bàn làm việc, mấy bước đã tới cửa chuẩn bị thay giày.
Cậu hoàn toàn coi Vạn Trọng Vi như không tồn tại.
"Đừng vội." Vạn Trọng Vi cũng bước ra, trên mặt mang theo vẻ quan tâm: "Anh đã xin nghỉ hộ em rồi, ăn sáng xong hãy đi."
Động tác thay giày của Thời Ôn lập tức khựng lại.
Vạn Trọng Vi vẫn đứng ngay trước mặt cậu, còn thiếu khôn ngoan mà nhích tới nửa bước, dường như vì vừa làm được một chuyện chu đáo mà có chút đắc ý, lại xen lẫn thấp thỏm. Lúc ấy hắn chỉ cảm thấy việc Thời Ôn ăn bữa sáng này chính là chuyện quan trọng nhất trên đời.
Thời Ôn bật dậy, trên gương mặt thoáng qua một loại biểu cảm mà Vạn Trọng Vi chưa bao giờ thấy: giận dữ, chán ghét, bất lực, là sự khó chịu bị dồn nén đến cực hạn. Cậu phải hít sâu một hơi mới có thể đè nén cảm giác như đang liên tục chới với bên bờ sụp đổ.
"Vạn Trọng Vi, anh dựa vào cái gì mà đi xin nghỉ hộ tôi? Anh là cái gì của tôi? Đừng tự cho mình là đúng nữa có được không! Anh sống yên ổn cuộc đời của anh không tốt sao? Báo thù xong rồi nếu thấy trống rỗng thì đi làm việc khác đi, chẳng phải anh giỏi nhất mấy trò quyền mưu tính toán đó à? Tìm mục tiêu mới, tìm người khác, muốn làm gì thì làm, muốn giày vò thế nào thì giày vò, tại sao cứ phải đến phá tôi hả?!"
"Anh bây giờ không có việc gì làm sao? Hay là tôi vẫn còn chút giá trị lợi dụng, đáng để anh vừa đầu tư vừa hết lần này đến lần khác mò đến đây chịu khổ, chịu dị ứng?"
Lồng ngực Thời Ôn phập phồng dữ dội. Cậu vốn không phải người hay bộc lộ cảm xúc, hiếm khi để lộ sự kích động trước mặt người khác, nhưng Vạn Trọng Vi lại có bản lĩnh khiến cậu hết lần này đến lần khác phát điên.
Một tràng xối xả như bão táp, sắc mặt Vạn Trọng Vi thay đổi mấy lần, bàn tay đang cầm đĩa đồ ăn khẽ run, nhưng hắn vẫn không cắt ngang lời trách móc gay gắt ấy.
Ánh mắt hắn trầm xuống, rồi lại ép bản thân dập tắt làn khí lạnh vừa dâng lên.
Có cảm xúc bùng nổ, dù là tức giận, vẫn còn tốt hơn cái lạnh nhạt hờ hững kia. Hắn đã phạm sai lầm quá nhiều, ít nhất cũng nên để Thời Ôn có một chỗ trút ra cảm xúc.
Hắn lùi một bước, cố gắng giữ giọng ôn hòa: "Xin lỗi, tôi không nên tự ý xin nghỉ thay em. Em đừng giận nữa, không thì ăn sáng sẽ bị đầy bụng."
Một cú đấm như thụi vào bông, Thời Ôn giận đến cạn lời, dứt khoát không thèm để ý hắn nữa, quay người bỏ đi.
"Đợi đã." Vạn Trọng Vi vội gọi một tiếng, nhanh chóng chạy vào bếp, cầm ra một phần sandwich đã gói cùng hai hộp sữa nóng, thừa lúc Thời Ôn mở cửa, nhét thẳng vào trong túi cậu.
"Bữa sáng không phải thứ khiến em giận." Lời nói còn dang dở đã bị tiếng rầm đóng cửa cắt ngang, nhưng vẫn mơ hồ len vào tai Thời Ôn: "Cho nên... hãy ăn sáng đàng hoàng..."
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 56: Bám lấy
10.0/10 từ 21 lượt.
