Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 54
Việc đầu tiên khi Vạn Trọng Vi vừa mở mắt ra chính là tìm kiếm ai đó, hắn trong thoáng ngây dại, rồi vội tìm Thời Ôn.
Ánh mắt mơ hồ đảo khắp phòng, đến khi chạm vào con ngươi trong trẻo của cậu thì sáng rực lên, vội đưa tay nắm lấy bàn tay cậu đang đặt hờ trên mép giường.
Một đêm đã trôi qua, thời gian tỉnh dậy quả nhiên chuẩn như bác sĩ dự đoán, mà các triệu chứng chấn động não cũng khớp y như thế.
Cậu khẽ rút tay về, mặt không đổi sắc, lờ đi ánh nhìn nóng rực như thiêu đốt kia, cậu khách khí kể lại tình hình từ lúc hắn ngất đến giờ: Tình trạng, tiến triển điều tra của cảnh sát, tình huống bên Kim Thừa Phủ, và việc trợ lý của hắn đã lên đường sang đây.
Hắn lặng im nghe, một lúc sau thần trí mới thật sự khôi phục, đầu óc dần rõ ràng.
"...Cảm ơn em." Hắn khẽ lắc đầu, sắc mặt hơi khó chịu, giữa lông mày lại thoáng lộ ra vẻ ủy khuất, nhưng vẫn gắng giữ phong độ, nói: "Em canh tôi cả đêm chắc mệt lắm. Mau về nghỉ đi. Tôi lát nữa sẽ gọi cho trợ lý qua, hẳn là đang trên máy bay rồi."
Sợ cậu thấy gánh nặng, hắn còn cố nói bằng giọng thản nhiên: "Bác sĩ bảo tôi không sao mà, em đừng lo, cứ yên tâm đi làm đi."
Nếu hắn tỉnh dậy mà mở miệng đòi cậu ở lại, hoặc kiếm cớ ép buộc, cậu chắc chắn xoay sẽ người bỏ đi ngay. Thế nhưng hắn lại nói vậy, trái lại khiến cậu khó lòng phũ phàng.
Cậu chỉ đành tìm lời dung hòa: "Đợi trợ lý của anh đến, tôi sẽ đi."
Hắn khẽ chớp mắt, cưỡng ép ghìm xuống khóe môi đang muốn nhếch lên, trong lòng lại thầm nghĩ: Quả nhiên chai rượu này không uổng.
Song ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, chỉ khẽ gật đầu: "Ừ, vậy cũng được."
Hai người lặng lẽ đối diện nhau, không khí ngột ngạt. Cậu đứng dậy ra ngoài mua bữa sáng, quay về đặt lên bàn, khẽ nói hắn ăn chút gì đi.
"Ăn không nổi..." Giọng hắn khàn khàn, trầm đục, vừa yếu vừa mệt. Nói xong lại bật cười tự giễu: "Tôi là lần đầu tiên bị người ta đánh lén như vậy. Đau từ đầu đến chân, cứ như bị sét bổ ấy."
Hắn cố làm ra vẻ thản nhiên, kể tỉ mỉ từng cơn đau, cuối cùng còn nghiêm túc "khuyên bảo": "Cái cậu đồng nghiệp kia của em rõ ràng chẳng có ý tốt, một mực dồn em lên cái gọi là 'cao điểm tình cảm', cứ như em không đáp lại thì biến thành kẻ tệ bạc, thật nực cười."
Càng nói càng tức, hắn lải nhải kể tội Kim Thừa Phủ từ đầu đến cuối. Đến khi phát hiện cậu chỉ cúi mắt, chẳng buồn nghe, hắn mới ngừng lại. Bấy giờ mới chợt nhận ra, bản thân chẳng khác gì một bà cô nhiều chuyện, trẻ con đến mức nực cười.
Sắc mặt hắn thoáng cứng lại, có chút mất tự nhiên.
May là cậu không để ý, nhưng nhắc tới Kim Thừa Phủ, chuyện này tránh không khỏi.
"Việc này vốn dĩ tôi nên nói xin lỗi. Tôi xử lý chưa thỏa đáng, đồng ý đi dự tiệc của anh ta, tưởng chỉ là sinh nhật đồng nghiệp, ai ngờ lại xảy ra lắm chuyện, khiến anh bị liên lụy."
Cậu hơi nghiêng đầu, giọng mang theo áy náy thật lòng: "Anh cũng biết tình hình của Kim Thừa Phủ. Đúng là anh ta sai, ra tay quá nông nổi chẳng nghĩ đến hậu quả, đáng phải chịu trách nhiệm."
Cậu ngừng một chút, cân nhắc từng chữ, sợ lỡ khiến con sư tử vừa mới dịu lại gầm lên.
"Tôi không phải muốn xin xỏ cho anh ta... nhưng để anh ta phải đánh đổi cả tương lai, cả cuộc đời thì... có phải quá nghiêm khắc không? Có thể đổi cách xử phạt khác, đừng đưa ra pháp luật không?"
Nói xong, gương mặt cậu nóng ran, biết rõ mình đang lợi dụng lúc hắn mềm lòng mà tranh thủ, một lối làm cậu chưa bao giờ quen thuộc. Dù hắn có đồng ý hay không, cậu coi như đã tận lực.
Hắn lặng lẽ nhìn cậu rất lâu. Ánh mắt sâu thẳm nặng nề, dừng lại nơi gương mặt cúi thấp, đôi má phiếm hồng kia. Làm sao cậu có thể nhân hậu đến thế, dù bị ép vào đường cùng vẫn giữ một tấm lòng thiện lương, chưa bao giờ dùng ác ý để đo lường người khác.
Một Thời Ôn tốt đến vậy, cả thế gian này chỉ có một. Vậy mà hắn lại để lạc mất.
"Em xem, căng thẳng làm gì." Giọng hắn tự nhiên mềm đi, chỉ thấy trong lòng mình có sợi dây bị cậu kéo chặt, mà người cầm đầu sợi dây ấy sáng rực như thiên sứ, khiến hắn muốn nâng niu bằng cả đời.
"Tôi hiểu ý em. Quả thực cậu ta chỉ là phút chốc nông nổi, không tới mức bị phán án nặng. Nếu tôi mà thấy người mình theo đuổi bị kéo đi, có lẽ cũng sẽ vung chai đập tới."
Hắn khẽ thở ra, cầm lấy di động: "Được rồi, tôi gọi điện thoại hủy kiện ngay."
Hắn nói xong liền bấm vài phím. Trước ánh mắt kinh ngạc của cậu, hắn thản nhiên nói mấy câu với người ở đầu dây bên kia, đại ý là, không truy cứu nữa.
Khi buông máy xuống, hắn nhìn vẻ mặt cậu vẫn chưa hoàn hồn, bỗng "phì" một tiếng bật cười.
Nụ cười thật lòng của hắn quá đỗi chói mắt: đường nét gương mặt sắc sảo, mắt sáng rực, còn vương chút tinh nghịch ngang ngạnh. Cậu từng rất thích nụ cười ấy, chỉ là trong quãng ngày hôn nhân về sau, hắn chưa từng cười như vậy nữa.
"Sao em nhìn tôi mãi vậy? Chẳng lẽ hình tượng nhỏ nhen, thù dai khắc sâu trong lòng em đến mức không chấp nhận nổi tôi bây giờ sao? A Ôn, con người ai rồi cũng sẽ thay đổi. Tôi sẽ thay đổi, trở thành kẻ mềm yếu hơn, biết sợ hãi hơn, biết nhượng bộ hơn... cũng biết thế nào là hối hận."
Giọng hắn trầm thấp, yết hầu khẽ động. Hai bàn tay siết vào nhau, lộ rõ sự bất an hắn chẳng muốn người khác nhìn thấu.
"Xin lỗi," Hắn nói, "Tôi không có mục đích gì, chỉ muốn nói với em thôi, cảm giác hối hận, thật sự rất khó chịu."
"Chuyện Kim Thừa Phủ, em đừng nghĩ nhiều, cũng đừng thấy áy náy. Em chẳng làm gì sai, cũng không nợ ai hết. Tôi sẽ không kiện cậu ta, nhưng cũng sẽ không để cậu ta ở lại viện nghiên cứu. Em cần một môi trường yên tĩnh mà sống."
Lời này, lần đầu tiên hắn nói trúng tâm ý cậu, cũng lần đầu thật sự nhìn thẳng vào lựa chọn của cậu.
Ai ngờ hắn lại bồi thêm một câu: "Đương nhiên, cậu ta đánh tôi, bắt tôi nằm liệt giường hai tháng. Không đòi phí tổn thất công việc và viện phí thì đã là may rồi. Tha dễ dàng quá, cũng chẳng hợp với tính cách của tôi."
Cậu nhịn không được, khẽ bĩu môi.
Nhưng ít ra có thể thở phào một hơi, việc này coi như có thể kết thúc, từ nay chẳng cần dính líu thêm.
Hắn nhìn thấu biểu cảm ấy, ánh mắt bỗng chăm chú, nửa đùa nửa thật mà hỏi: "Nhìn em thở phào nhẹ nhõm thế kia, em sợ đến vậy à, sợ có thêm dây dưa dính líu với tôi?"
Cậu thật sự muốn mở hộp sọ hắn ra xem cho rõ, não bị chấn động rốt cuộc là chấn đến mức nào rồi. Hít một hơi thật sâu, cậu không trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
**
Kết quả xử lý Kim Thừa Phủ rất nhanh đã có. Đúng như Vạn Trọng Vi đã hứa, anh ta không bị tạm giam, nhưng bị điều khỏi viện nghiên cứu. Giáo sư cho anh ta một lá thư giới thiệu, chuyển đến một viện nghiên cứu thực vật ít được chú ý trong ngành. Điều kiện không bằng ở đây, nhưng ít ra không đến nỗi hủy cả tương lai và sự nghiệp.
Trước khi đi, anh ta từng soạn một đoạn tin dài gửi cho cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, lại xóa hết. Thời Ôn vĩnh viễn sẽ không biết trong tin viết gì. Thôi, cứ như vậy đi. Kim Thừa Phủ nghĩ, ngay cả bản thân mình còn lo không xong, nói gì đến việc lo cho cậu ấy.
**
Chuyện hôm đó, có lẽ chỉ còn Kim Thừa Phủ và Vạn Trọng Vi là biết rõ.
Cuộc ẩu đả rối loạn ấy, càng lúc càng biến chất. Vạn Trọng Vi khóe môi nhếch cười, ý cười trào phúng sắc như dao, đâm thẳng vào lòng tự tôn yếu ớt của Kim Thừa Phủ.
"Là đàn ông thì lên đi."
Câu nói nhẹ bẫng, lại như mồi lửa châm vào thần kinh. Kim Thừa Phủ mới hai mươi bốn tuổi, đến nay cuộc đời coi như thuận buồm xuôi gió, ngoài chuyện theo đuổi tình cảm hơi lận đận thì chưa từng nếm mùi thất bại. Nhiệt huyết và kiêu ngạo đồng thời bốc lên, sao chịu nổi khích bác như vậy.
Đúng lúc đó không biết ai nhét chai rượu vào tay cậu ta. Trong đầu ầm một tiếng, cậu ta vung tay đập xuống.
Đáng chết là Vạn Trọng Vi không hề tránh né.
Ngay cả mắt cũng không chớp.
Khi Kim Thừa Phủ kịp nhận ra có gì đó không ổn thì lực đã không sao kìm lại được nữa. Sao có thể kìm lại? Hai mươi bốn tuổi đối đầu ba mươi bốn, non nớt trong trải nghiệm đối đầu với lão luyện giảo hoạt.
Kết cục chỉ có một, đó là thảm bại! Đại bại không còn mảnh giáp!
**
Sang buổi chiều, Sở Nhiễm mới hớt hải chạy tới bệnh viện.
Anh ta vội vã xông đến giường bệnh, quan sát sắc mặt ông chủ, lại trao đổi với bác sĩ suốt một lúc lâu, đến khi chắc chắn Vạn Trọng Vi không sao mới có thời gian quay sang chào Thời Ôn.
Đã hơn nửa năm rồi hai người chưa gặp mặt. Thời Ôn lúc này đối diện anh ta, lạnh nhạt hệt như người xa lạ. Cậu chỉ dặn dò Sở Nhiễm vài câu, rồi quay sang Vạn Trọng Vi nói lời tạm biệt, chuẩn bị rời đi. Toàn bộ quá trình đều khách sáo, xa cách, lễ phép mà xa lạ.
Vạn Trọng Vi cố gắng vùng vẫy, sắc mặt tái nhợt, giọng yếu ớt nói mình vẫn còn rất buồn nôn, chẳng nuốt nổi gì, phối hợp thêm tiếng thở nặng nề cùng hàng lông mày nhíu chặt, chỉ thiếu nước mở miệng cầu xin cậu ở lại.
"Anh nên nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt." Thời Ôn dửng dưng, coi hắn như một người bạn bình thường đến thăm bệnh, buông một câu khách sáo: "Chúc anh sớm bình phục."
Cửa khép lại đã lâu, hành lang hoàn toàn không còn tiếng bước chân, Vạn Trọng Vi mới chậm rãi xoay đầu. Chỉ trong chớp mắt, bộ dạng yếu ớt bệnh tật đã biến mất, thay vào đó là thần thái lạnh lùng như thường ngày.
Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng trừng mắt nhìn Sở Nhiễm.
Ánh nhìn đó lạnh đến mức khiến mồ hôi lạnh trên người Sở Nhiễm túa ra ròng ròng.
Xong rồi. Trong lòng anh ta nảy lên dự cảm chẳng lành. Lần này e là mình vừa gây ra tai họa lớn nhất trong sự nghiệp mất rồi.
Cân nhắc mãi, Sở Nhiễm cắn răng, thăm dò hỏi một câu: "Có phải... tôi tới quá sớm không?"
**
Tác giả:
Sở Nhiễm: Bây giờ quay về còn kịp không?
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 54
10.0/10 từ 21 lượt.
