Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 53: Xung đột


Ngày tháng trôi đi chậm rãi, Thời Ôn vô cùng hưởng thụ cuộc sống hiện tại. Tất cả tâm trí cậu đều đặt vào đề tài nghiên cứu, không còn phải hao phí vào chuyện nhân tình thế thái. Chuyên tâm vào sự nghiệp có một lợi ích rõ ràng: nó không chỉ lấp đầy ngày dài, giúp con người mau chóng quên đi đau đớn, mà còn đem lại niềm vui và sự tự tin từ cảm giác thành tựu.


Vạn Trọng Vi không còn xuất hiện. Ngoài chút tiểu xảo cài vào túi trà hoa hôm trước, hắn chưa từng dùng bất cứ cách trực diện nào để "tạo sự hiện diện". Nhưng hắn không lộ diện, không có nghĩa là không còn âm vang của hắn.


Trong thí nghiệm cần đổi thiết bị mới, hội nghị trao đổi phải cử người tham gia, tiến trình dự án phải có kiểm tra định kỳ, thậm chí báo cáo tài chính cũng cần ký duyệt, trong tất cả những công việc này, luôn thấp thoáng bóng dáng của nhà đầu tư.


Từ sau lần gặp mặt đó, Thời Ôn nhanh chóng được đề bạt làm phó nhóm dự án, đồng nghĩa với việc không ít công việc hành chính rơi xuống đầu cậu.


Những việc khác thì cũng dễ xử lý, nhưng riêng mấy hạng mục tài chính phải đi qua hệ thống phê duyệt: từ Thời Ôn nộp đơn, qua nhiều người xử lý, vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn do phía nhà đầu tư duyệt, rồi lại quay về tay Thời Ôn.


Cái khoảng cách này bị nắm rất vừa, quy trình không quá rườm rà, nhưng hai đầu mối trực tiếp lại là Thời Ôn và Vạn Trọng Vi, như một sợi dây vô hình, buộc ở hai đầu; bên này hơi động một cái, bên kia lập tức cảm nhận được.


Mà Thời Ôn lại chẳng thể phát cáu hay từ chối.


Dù sao cũng là quy trình công việc chính quy.


May mà Vạn Trọng Vi không giở trò gì quái gở, mỗi lần đơn từ được nộp lên chưa đến hai ngày là phê duyệt xong, Thời Ôn coi hắn như một "công cụ" mà dùng.


Nhưng như thế vẫn không tránh khỏi lời đồn trong viện. Trong bữa trưa ở nhà ăn, có đồng nghiệp vốn hay hóng chuyện ghé lại, bí hiểm hỏi Thời Ôn: Có phải nhà đầu tư đang theo đuổi cậu không?


Còn liệt kê đủ loại "chứng cứ": Nào là hôm đó gọi riêng Thời Ôn lại nói chuyện, nào là đơn tài chính do Thời Ôn nộp thì phê duyệt nhanh chóng bất thường, nào là thiết bị trong phòng thí nghiệm chưa đầy hai năm mà được đổi mới toàn bộ.


Sắc mặt Thời Ôn hơi khó coi, khi giải thích cũng chẳng còn vẻ ôn hòa, chu toàn như thường ngày: "Đó đều là quy trình công việc bình thường. Nếu thấy đơn tôi nộp được duyệt quá nhanh, vậy thì để người khác nộp."



Thấy cậu nổi giận, đồng nghiệp vội vàng xin lỗi, nói mình không có ý đó, làm gì có chuyện chê phê duyệt tài chính nhanh quá.


Tưởng rằng phủ nhận rõ ràng thì lời đồn sẽ dừng lại, nhưng Thời Ôn đã đánh giá thấp sức chiến đấu của thói hóng hớt. Thái độ bất thường, khác hẳn ôn hòa thường nhật, lại càng khiến người ta tin chắc giữa cậu và Vạn Trọng Vi quả thật có gì đó.


Người phản ứng dữ dội nhất là Kim Thừa Phủ. Thứ càng không có được lại càng thèm muốn. Dù chính mắt anh ta từng thấy "bạn trai" của Thời Ôn vào đêm Giáng Sinh, anh ta vẫn không chịu bỏ cuộc. Lý do rất đơn giản: Hai người kia yêu xa, mà điều kiện của anh ta đâu kém gì Lương Minh Chiêu, hơn nữa còn chiếm được lợi thế "gần nước hưởng trăng", chỉ cần kiên trì, sớm muộn cũng đào được một góc tường.


Nhưng Vạn Trọng Vi thì khác, đó một kẻ đứng trên chóp kim tự tháp, tiền bạc nhiều không đếm xuể, lại có dáng vẻ và khí chất thủ đoạn vượt xa người thường. Nếu hắn thật sự muốn có Thời Ôn, thì Kim Thừa Phủ chẳng còn lấy một cơ hội.


Thế là anh ta càng ra sức nịnh bợ.


Thời Ôn sớm đã chán ngấy sự nhiệt tình ấy, khi nhận được lời mời đi ăn tối thì từ chối thẳng. Nhưng Kim Thừa Phủ nói hôm đó là sinh nhật mình, lại có nhiều đồng nghiệp cùng tham gia, còn xuống nước: Cho dù không chấp nhận theo đuổi thì sau này cũng vẫn phải làm việc chung, giữ quan hệ hòa khí là cần thiết.


Lời đã nói đến mức đó, nếu cứ lạnh mặt thì cũng quá khó xử cho người ta.


Thời Ôn bèn mua một món quà nhỏ, định đến ngồi một lát, đặt xuống rồi đi ngay. Nhưng đến nơi mới biết chẳng có đồng nghiệp nào cả, mà toàn là bạn bè của Kim Thừa Phủ, còn đang hò hét cổ vũ hắn tỏ tình ngay tại chỗ.


Quán ăn có quầy bar và sàn nhảy, xung quanh là mấy gian phòng nửa kín. Bọn kia ồn ào, khiến những phòng khác cũng nghe rõ. Một đám người xô đẩy, nhét bó hồng to tướng vào tay Kim Thừa Phủ, đẩy hắn đến trước mặt Thời Ôn.


Thời Ôn quay người định rời đi, nhưng bốn phía người chen chúc, hoàn toàn không có đường thoát.


Xấu hổ và giận dữ khiến mặt cậu đỏ bừng. Nước da mỏng phối với đôi mắt rối loạn hoảng hốt, lại càng khơi dậy ý muốn chiếm hữu nơi kẻ khác. Cổ họng Kim Thừa Phủ khô khốc, trong không khí bị thổi bùng ấy, hắn bất chấp tất cả, định nhét hoa vào ngực Thời Ôn.


Đột nhiên, từ xa vang lên một tiếng vỡ giòn tan, như có ai hất ngã ly rượu. Liền sau đó, một tiếng quát lạnh lùng xé rách bầu không khí: "Cậu nhìn không ra là em ấy không muốn à?!"


Những việc xảy ra tiếp theo, quả thực chẳng khác gì một màn kịch lố bịch.



Bị bẽ mặt giữa chỗ đông người, Kim Thừa Phủ tức đến mất khôn, nhanh chóng đuổi theo lý luận, thậm chí còn muốn kéo Thời Ôn đi. Hai bên ầm ĩ, không biết thế nào mà không khí đột nhiên nổ tung.


Thời Ôn bị chen lấn đến gần cửa, lơ mơ nghe thấy phía trước có tiếng hô kinh hãi. Ngẩng đầu lên, cậu thấy có người đã ra tay.


Ngay sau đó là tiếng hỗn loạn, quát tháo dồn dập. Có người thất thanh kêu: "Cảnh tổng!", lại có tiếng hô: "Gọi bác sĩ!"


Thời Ôn cố gắng đè nén kinh hoàng, chen vào giữa vòng người, quỳ xuống nhìn thương thế của Vạn Trọng Vi.


Người đàn ông ngồi bệt dưới đất, áo sơ mi trắng đã loang đầy máu đỏ chói, đặc quánh. Máu từ đỉnh đầu và thái dương tràn xuống, mái tóc đen rối bù bị nhuộm thành đỏ thẫm, bết lại thành từng lọn. Nửa khuôn mặt dính đầy máu, tuôn mãi không ngừng. Dưới chân hắn là chai rượu đã vỡ một nửa, cạnh mảnh thủy tinh xám xanh còn loang loáng dính máu.


Mà bên cạnh, Kim Thừa Phủ như hóa đá, trong tay vẫn còn nắm chặt cổ chai gãy. Khung cảnh hỗn loạn bày ra rành rành.


Đầu óc cậu ong ong, mấy ngón tay run rẩy chạm vào cánh tay hắn, cố mấy lần cũng không nắm được vạt áo. Cậu buộc bản thân phải trấn tĩnh, ngẩng lên gấp gáp hỏi người vừa hô to nhất: "Bác sĩ đâu?! Bác sĩ đến chưa?!"


Bề ngoài giả vờ bình tĩnh, nhưng trong lòng hoàn toàn hoảng loạn. Cậu chỉ nghĩ được một điều, Vạn Trọng Vi tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!


Trong lúc cậu còn bấn loạn, một bàn tay nóng rát nắm lấy tay cậu. Hắn cố gắng nhếch môi cười, dỗ dành: "Xe cấp cứu đến ngay thôi... không sao đâu... em đừng sợ..."


Đôi mắt cậu trợn to, sóng nước chực trào. Vừa dằn giọng: "Anh đừng nói nữa", vừa giật một chiếc khăn ướt từ bàn ăn, vụng về ép lên thái dương hắn cầm máu. Nhưng không rõ vết thương nằm ở đâu, cậu chẳng dám dùng sức, chỉ dám khẽ ấn để lau dòng máu tuôn chảy mãi không ngừng.


"a..." Hắn rên khẽ, chắc chạm trúng vết rách. Cậu giật nảy, tay run đến mức làm khăn rơi xuống đất.


"...A Ôn, anh thấy hơi buồn nôn..." Đôi môi hắn trắng bệch, ánh mắt mờ dần, thân thể nặng nề ngả lên vai cậu, hoàn toàn bất động.


"Vạn Trọng Vi!" Cậu vội gọi, tim cũng ngừng đập một nhịp.



Cậu ngồi tựa ghế dài ngoài hành lang, môi mím chặt, toàn thân như bị kéo căng thành một sợi dây. Thời gian vừa như chậm rì vừa như trôi vùn vụt. Đến khi bác sĩ bước ra, nói bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm, cậu mới buông được hơi thở dồn nén trong ngực. Cả người lập tức mềm oặt, mỏi nhừ như vừa trải qua một trận bệnh nặng.


Có lẽ thấy cậu mặt mày ngây dại, bác sĩ còn ân cần giải thích lại lần nữa: Chỉ là chấn thương sọ não nhẹ, sau khi tỉnh có thể bị rối loạn ý thức tạm thời, hoặc quên chuyện mới xảy ra. Vết thương đã khâu, không cần điều trị đặc biệt, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hai tuần là ổn, tuyệt đối tránh lao lực và dùng não quá độ.


Hắn còn mê man, nằm yên trên giường, trán quấn băng dày cộm, hai hàng lông mày rậm cau chặt, chẳng còn chút phong thái vững vàng mưu tính như thường ngày.


Thì ra hắn cũng biết chảy máu, cũng sẽ yếu đuối.


Cậu ngồi xuống bên cạnh, đầu óc hỗn loạn dần lắng xuống.


Một kẻ nằm đó, một người ngồi trông, tình thế quái gở mà kỳ cục. Nửa ngày trước, cậu tuyệt đối không ngờ mình còn có thể bình thản ngồi canh hắn thế này. Cậu tự an ủi: Hắn vì cậu mới bị thương, cho dù là người xa lạ cũng nên đưa đi viện trông nom, chẳng có gì quá đáng.


Từ lúc đưa lên xe cứu thương đến giờ, quanh hắn không hề có một bóng người thân thích. Không trợ lý, không bạn bè, ngay cả những doanh nhân vừa ngồi cùng phòng bao cũng lặn mất tăm.


Chỉ còn một mình cậu bị hắn nắm chặt tay, dẫu hôn mê cũng không chịu buông, như thể sợ cậu bỏ đi. Lúc lên xe, một người có vẻ là nhân viên phụ trách còn vội vã dặn: "Làm phiền cậu đưa Tổng giám đốc Cảnh đến bệnh viện, chi phí y tế nhờ cậu ứng trước, tôi phải xử lý báo cáo với cảnh sát, lập tức sẽ đến ngay."


Nói xong thì đóng sập cửa xe cái rầm, chẳng kịp để cậu phản ứng.


Bên cạnh giường bệnh có đặt đồng hồ và điện thoại di động của hắn, đều là bác sĩ tháo xuống khi cấp cứu. Máy cứ rung không ngừng. Cậu do dự hồi lâu, cuối cùng nhấc máy.


Đúng là người lúc nãy, hỏi tỉ mỉ tình hình thương thế. Nghe bảo không nguy hiểm đến tính mạng, người này mới thở phào, hẹn chừng một tiếng nữa sẽ tới.


Quả nhiên, một tiếng sau đã thấy bóng ông ta ngoài phòng bệnh. Người này giải thích, ngài Cảnh lần này đi công tác một mình, không mang trợ lý theo, bản thân ông ta chỉ phụ trách khâu tiếp đón. Đám người trong phòng bao khi đó đều chỉ là khách hàng làm ăn, chứ chẳng phải người thân cận gì.


Ý tứ muốn nói là: giờ Tổng giám đốc Cảnh chính là tứ cố vô thân, chẳng có ai để dựa vào.



Ông ta còn trấn an: "Tôi đã báo về vẵn phòng Tập đoàn Vạn Nguyên, trợ lý riêng lập tức sẽ bay sang." Nói đoạn còn cười khách khí: "Trước mắt nhờ cậu tạm chăm lo cho Tổng giám đốc Cảnh, tôi phải lo nhiều việc phía sau nữa, làm phiền cậu vậy."


...Khoan đã, sao lại thành việc của tôi?


Cậu hoàn hồn, lý trí trỗi dậy. Bao nhiêu cảm xúc phức tạp cuộn trào, nhưng gần như lập tức cậu nhận ra chỗ bất thường.


"Tôi... tôi với anh ta chẳng phải thân thích, để tôi chăm sóc không hợp lắm đâu."


Người kia sững ra, vẻ mặt kinh ngạc vừa phải, đủ khiến cậu có cảm giác mình nói thế là phủi bỏ trách nhiệm.


"Cậu cứ yên tâm, chi phí y tế tôi chuyển lại ngay."


...Đâu phải vấn đề tiền bạc!


"Thời tiên sinh, đồng nghiệp của cậu cố ý gây thương tích, tình tiết nghiêm trọng, ít nhất bị phạt tù ba năm trở xuống, hoặc giam giữ, hoặc quản chế." Ông ta lập tức đổi giọng nghiêm, đanh mặt, "Tôi đã mời luật sư rồi."


...Cậu nhất thời cứng họng.


Nếu thật sự bị kết án, Kim Thừa Phủ coi như hết đường tương lai. Cậu không phải kẻ thánh thiện, nhưng việc hôm nay rõ ràng vì cậu mà nảy sinh. Kim Thừa Phủ dẫu tính tình bồng bột, cũng không nên bị người ta dùng một gậy đánh chết vậy được.


Cậu rối bời, chỉ biết thầm thở phào may mà Vạn Trọng Vi chưa nguy hiểm tính mạng, bằng không Kim Thừa Phủ chắc chắn chết chắc. Chỉ là, không hiểu nổi người vốn thông minh lanh lợi ấy, sao lại như phát điên mà liều lĩnh bổ chai rượu lên đầu một nhà đầu tư chứ!


**


Tác giả:


Kim Thừa Phủ: "Phát điên cái gì! Rõ ràng là chồng của cậu gài bẫy tôi!"


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 53: Xung đột
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...