Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 52: Không thể làm bạn
Sắp hết giờ làm, giáo sư bỗng thông báo tối nay có một buổi tiệc, yêu cầu cả nhóm nghiên cứu phải tham dự.
Thời Ôn lựa lời xin ở lại phòng thí nghiệm canh mấy bộ số liệu chưa xong, nghĩ rằng thêm hay bớt một người trong mấy dịp xã giao này cũng chẳng quan trọng. Theo lệ, giáo sư thường đồng ý, nhưng lần này lại khác hẳn: Một doanh nghiệp Đức vừa rót vốn lớn vào viện nghiên cứu, viện tổ chức tiệc chào mừng, và ban hợp tác yêu cầu tất cả thành viên nhóm liên quan đều phải có mặt để tỏ rõ thành ý.
Thời Ôn thầm cười nhạt: hóa ra đối xử với "tư bản" thì ở đâu cũng vậy.
Tiệc được tổ chức ở khách sạn cao cấp gần trường, tầng thượng là nhà hàng buffet vòng tròn. Giáng sinh vừa qua, trang trí vẫn còn đó, không khí vương chút lễ hội.
Thời Ôn chọn một góc vắng uống nước ngọt, nhấm vài miếng đồ ăn, nghe nhạc jazz êm êm đến buồn ngủ. Kim Thừa Phủ cũng có mặt, hít mùi đồ ăn liền lần mò lại gần cậu, cười lộ hàm răng trắng, như thể đã quên cú sốc "đàn em đã có bạn trai" ở đêm Giáng sinh, càng bị từ chối lại càng hăng hái.
Thời Ôn thấy phiền, nhưng vẫn lịch sự đáp vài câu rồi tìm cơ hội lùi về góc khuất hơn. Cậu đang nghĩ cách kiếm cớ rời đi, thì ở phía cửa bỗng vang lên một trận ồn ào.
Ánh đèn sáng rực, người đàn ông cao lớn mặc vest đen chỉnh tề đang bắt tay chào hỏi cùng ban đối tác. Trong giây lát, cả phòng lặng đi, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lại. Ban hợp tác chỉnh trang lại nét mặt, trang trọng giới thiệu: vị tiên sinh họ Cảnh này chính là nhà đầu tư toàn bộ dự án nghiên cứu mới của viện.
Tiếng vỗ tay vang khắp phòng, các tiết mục xã giao theo quy trình lần lượt diễn ra, nhà đầu tư mỉm cười khiêm tốn, phong độ không chê vào đâu được. Tất cả đều hoàn mỹ.
Thời Ôn vẫn giữ tỉnh táo, không đến mức hồn vía lên mây vì cuộc gặp bất ngờ ấy. Chỉ là cậu có một cảm giác bất lực sâu sắc, chẳng rõ chuyện này còn kéo đến đâu, tại sao con đường mình đi mãi chẳng thấy điểm dừng.
Nếu bảo Vạn Trọng Vi ngửi thấy mùi lợi ích mới nhảy vào đầu tư, cậu tuyệt đối không tin. Một thương nhân ngay cả tên ngành học cũng không nhớ, chắc gì biết được "axit salicylic" là cái gì.
Quả nhiên, sau màn rộn ràng ban đầu, ban hợp tác lại chỉ điểm đích danh Thời Ôn.
Thời Ôn bưng ly nước cam, bình thản bước ra, ánh mắt dừng trên người đàn ông đang cố nén cảm xúc. Cậu khẽ gật đầu, khách khí nói: "Chào ngài."
Người phụ trách nhóm đề tài vẫn thao thao bất tuyệt, vừa giới thiệu Thời Ôn là nhân lực nòng cốt, nửa năm trước từ P Đại chuyển sang, vừa ca ngợi "ngài Cảnh" là nhà đầu tư mắt sáng như trăng, sẵn sàng bỏ ra ba năm kinh phí, không cần lợi nhuận, không điều kiện ràng buộc.
Thời Ôn lặng lẽ nghe, trong lòng cười lạnh: Chỉ có kẻ ngốc mới làm thế. Dự án này dẫu có thành công, lợi ích kinh tế cũng chẳng đáng là bao, tác dụng lớn nhất chỉ là cải thiện sinh thái. Nếu không phải ngốc, thì chỉ có thể là một thương nhân mộng mơ có chút lý tưởng.
Cậu rũ mắt, hàng mi dài rậm khiến gương mặt thoạt nhìn càng thêm ngoan hiền trầm tĩnh. Vạn Trọng Vi nhìn chăm chú, thỉnh thoảng mới qua loa phụ họa mấy câu với người hợp tác. Trong không khí "công việc là công việc", hắn rõ ràng cảm nhận được ở Thời Ôn có sự đề phòng và dửng dưng, cả người phủ một tầng bất lực như thể "anh muốn thế nào cũng được".
Trái tim vốn bồn chồn nôn nóng của hắn dần lắng xuống.
Hắn lễ độ cắt ngang lời vị hợp tác kia, nói muốn bàn riêng với Thời Ôn về triển vọng dự án. Người kia hiểu ý, liền nhanh chóng rút lui, còn thuận tiện kéo đi một kẻ khác vừa muốn chen vào rời đi.
Vạn Trọng Vi quan sát nét mặt cậu, cố gắng không để lộ bát kỳ cảm xúc hay lo lắng nào, giọng điệu bình thản như thường: "A Ôn, lâu rồi không gặp."
Thời Ôn miễn cưỡng cong môi, gật nhẹ đầu coi như đáp.
"Tôi thật sự chỉ đến để đầu tư." Hắn mở miệng đã nói thẳng, nhưng vừa buột ra câu thừa thãi ấy liền ý thức được tác dụng phụ, vội bổ sung: "Vạn Nguyên mấy năm nay vốn có mảng từ thiện, chi phí tài trợ xây dựng, viện trợ y tế không ít. Năm nay tăng ngân sách, tôi rút ra một phần để đưa vào dự án của các em."
Ngụ ý rất rõ, đây thậm chí không tính là đầu tư, chẳng khác nào một khoản từ thiện.
"Tất nhiên là tôi có chút động cơ riêng, chuyện này tôi không giấu em." Vạn Trọng Vi nói, "Bởi vì em đang làm nghiên cứu này, nên tôi muốn góp chút sức mọn cho ngành thôi."
"Em đừng nghĩ nhiều, cũng đừng cho rằng tôi lại đang bày trò gì, A Ôn."
Nửa năm rồi, hắn mới một lần nữa gọi tên cậu. Không phải là thì thầm với không khí, cũng không phải giả vờ trò chuyện với chiếc điện thoại chưa từng sáng màn hình, mà là đối diện thật sự với con người sống động ngay trước mắt. Chỉ cần ý thức được điều đó thôi, toàn thân hắn đã run rẩy đến tận chân tơ kẽ tóc giấu trong lớp áo.
Hắn ngừng lại, cố không để tiếng tim đập dồn vang ra ngoài. Hai chữ ấy lướt qua môi răng hắn, lưu luyến, nồng nàn. Hắn phải dồn mười phần khí lực, mới giữ được vẻ ngoài tự nhiên, không dọa đến người trước mặt.
"A Ôn." Hắn lại tham lam gọi thêm một tiếng. "Tôi không có ý gì khác, chỉ mong chúng ta sau này gặp lại vẫn có thể làm bạn. Nếu sự xuất hiện của tôi khiến em thấy khó chịu, tôi có thể đi ngay."
Nói đến mức này, Thời Ôn cũng thấy chẳng cần thiết phải lạnh mặt thêm.
"Đây là công việc của anh, không liên quan đến cá nhân tôi." Cậu lại miễn cưỡng mỉm cười, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, "Nhưng sau này những dịp như thế này tôi sẽ không tham gia nữa. Tôi cũng không thể làm bạn với anh."
"Tạm biệt." Cậu nói.
Thấy cậu xoay người định rời đi, Vạn Trọng Vi lập tức bước lên một bước, rồi lại gắng gượng ghìm mình đứng lại.
Trong tình yêu, bài học đầu tiên cần học chính là kiềm chế.
"A Ôn!" Hắn gọi khẽ. Thời Ôn bước chân khựng lại, nhưng không quay đầu, nên không thấy được những đau đớn lóe lên rồi biến mất trên mặt hắn.
Vạn Trọng Vi sợ cậu đi mất, lại không dám đưa tay níu giữ, từng chữ nói ra đều nhuốm màu cầu xin.
Hắn, chưa từng dùng giọng điệu ấy mà nói với bất kỳ ai.
Thời Ôn chỉ khựng lại một giây, không đáp lời, nhanh bước ra phía cửa. Sau chừng ấy chuyện, nếu cậu còn tin hắn nữa thì đúng là ngu dại đến cùng cực.
Cực khổ lắm mới gây dựng lại công việc và cuộc sống bình yên, chẳng lẽ lại để hắn phá tan một lần nữa?
Cậu không cam lòng!
Chưa kịp bước tới cửa, vị hợp tác kia không biết từ đâu chui ra, nhanh như chớp nắm lấy cánh tay cậu, giọng điệu khoa trương đầy giả tạo: "A Ôn, em định đi đâu thế? Một lát nữa còn phải trình bày kế hoạch dự án cho ngài Cảnh, em đi rồi thì ai nói đây?"
Người này đúng là cáo già, tuy chẳng rõ ràng giữa Vạn Trọng Vi và Thời Ôn có chuyện gì, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt vừa rồi thôi cũng biết: Nhất định có ẩn tình.
Ngay lúc ấy, Vạn Trọng Vi đã vài bước theo kịp, cũng chẳng quan tâm người phụ trách kia còn ở đó, thẳng thắn gọi: "A Ôn, em đừng đi, tôi sẽ đi ngay bây giờ."
Khoảng cách chỉ còn một bước, ánh mắt hắn khóa chặt trên gương mặt cậu: "Quên chưa nói với em, tôi đã đổi lại họ rồi. Giờ tôi theo họ mẹ, 'Cảnh' trong phong cảnh, 'Trọng Vi' trong nam nhi trọng nghĩa khí, hà dụng tiền đao vi ."
Thời Ôn lặng im, cúi đầu nghe.
Vạn Trọng Vi đứng từ phía sau, hắn chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt cậu, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt trong trẻo. Đẹp đẽ đến mức không nên tồn tại trong thế gian vẩn đục này.
Người phụ trách kia thức thời rút lui. Hai người chìm trong im lặng hồi lâu.
Thời Ôn cầm áo khoác trong tay, vẫn chưa mặc lên người. Cánh cửa pha lê khảm viền vàng rực ngay trước mắt, chỉ cần hai bước là có thể đi ra ngoài. Ánh nhìn cậu dừng nơi khung cửa, ngón tay siết chặt.
"Ngài Cảnh, đối với anh, nhiều chuyện chỉ là nhất thời bốc đồng. Có hay không, thành hay bại cũng chẳng quan trọng. Nhưng với nhiều người thì không phải như vậy. Anh có thể ngang nhiên làm theo ý mình, nói điều hay ho thì người ta phải phụ họa, nói điều khó nghe thì người ta lại phải bao dung. Anh như vậy, chẳng hiểu người khác phải sống khó khăn thế nào, cũng chẳng để tâm tới niềm vui hay nỗi khổ của người khác."
"Ngài Cảnh, chúng ta không phải cùng một loại người, không thể làm bạn. Anh đến đầu tư, chuyện cụ thể thì bàn với những người phụ trách là được. Giữa tôi và anh, không cần phải gặp lại nữa."
Thời Ôn khoác áo lên vai, bước thẳng tới cửa. Cậu bỏ mặc sau lưng ánh nhìn bi thương đến nỗi như ngưng thành thực thể, dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài.
Sau buổi tiệc chào đón đó, Thời Ôn trở lại guồng công việc thường nhật. Người phụ trách kia có vài lần đến thăm, khéo léo thăm dò quan hệ giữa cậu và nhà đầu tư, nhưng đều bị Thời Ôn gạt đi. Từ đó về sau, cậu không còn gặp lại Vạn Trọng Vi. Nghĩ cũng phải, hắn vốn bận trăm công nghìn việc, sao có thể chạy tới nước M chỉ để canh chừng cậu. Huống hồ, hôm ấy cậu đã nói rõ ràng, hắn cũng chẳng còn thể diện nào mà tìm đến nữa. Nghĩ vậy, trái tim treo lơ lửng của Thời Ôn dần dần an ổn lại.
Nói thật, cậu vẫn sợ Vạn Trọng Vi. Sợ hắn đổi ý, sợ hắn nổi điên rồi lại làm ra chuyện gì không thể lường trước.
Về sau, dự án chính thức được phê duyệt. Sau hai tháng không gặp, Vạn Trọng Vi bất ngờ xuất hiện tại lễ khởi công. Thời Ôn cũng có mặt. Sau nghi thức, bữa trưa được dọn ra. Vạn Trọng Vi chỉ từ xa khẽ mỉm cười gật đầu với cậu, không hề bước lại gần, thậm chí chẳng động đũa đã rời đi. Thấy hắn đã đi, Thời Ôn mới thật sự buông lỏng, thong thả ngồi cùng đồng nghiệp thưởng thức bữa ăn.
Trong mâm có mấy món canh đặc trưng rất được ưa thích, Thời Ôn cũng múc một bát. Vị quen thuộc lan khắp đầu lưỡi. Nhà hàng thiết kế kiểu bếp mở, các đầu bếp bận rộn sau quầy đảo. Có đồng nghiệp tò mò hỏi trong canh có gì, đầu bếp cười đáp vài vị thuốc bắc, còn nói: "Đây là thói quen ăn uống của bọn tôi, người nước ngoài chưa chắc hợp, nhưng rất bổ. Đây là yêu cầu đặc biệt từ phía nhà đầu tư."
Gần đây Thời Ôn thường thức đêm làm thí nghiệm, quầng mắt thâm rõ, sắc mặt cũng kém. Cậu uống xong một bát, lặng lẽ chuẩn bị rời đi thì bị ông bếp trưởng, một người trung niên hơi đẫy đà, giữ lại: "Cậu trai trẻ, thức đêm hại gan lắm. Ở đây tôi còn nhiều ngưu bàng, mang về mà nấu canh mà uống."
Nói rồi, ông từ dưới quầy lấy ra một túi zip, bên trong là ngưu bàng đã thái lát, kèm thêm đảng sâm và kim ngân hoa.
Chỉ là một túi trà thảo dược thôi, nếu suy nghĩ xa hơn e rằng sẽ thành chuyện quá để tâm. Thời Ôn từ chối không được, bèn nhận lấy, rồi từ trong túi mình lấy ít đồ ăn vặt đặc sản địa phương đưa lại cho ông đầu bếp, xem như trao đổi sòng phẳng.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 52: Không thể làm bạn
10.0/10 từ 21 lượt.
