Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 51: Báo ứng


Sau kỳ nghỉ Giáng Sinh, mọi người lần lượt trở lại viện nghiê cứu. Thời Ôn không đi đâu, với cậu kỳ nghỉ chẳng có ý nghĩa gì, chỉ chuyên tâm vào nghiên cứu tác động và sản phẩm chuyển hoá.


Trời quang, cậu lại đạp xe đi làm. Cậu sợ lạnh, ngày nào cũng quấn mình tròn vo: đội mũ len, khăn quàng dày quấn kín tới tận cằm và miệng. Từ cổng trường đạp thẳng vào, theo con đường lát gạch xanh vun vút, vòng qua cả khu vườn thực vật rộng lớn, rồi dừng trước một toà nhà ba tầng gạch xanh mái ngói xanh.


Khóa xe xong, cậu đeo ba lô đi vào trong viện, vừa đi vừa chào mấy đồng nghiệp ra vào. Khi cười, mắt cong cong, chóp mũi vì lạnh mà ửng hồng, trông cũng chẳng khác gì bao sinh viên trẻ tuổi bình thường, nhưng lại khác hẳn.


Đúng lúc gặp giáo sư, cậu liền cung kính chào. Đứng trước ông, thái độ của câu hơi mang chút rụt rè. Giáo sư nói mấy câu, còn thân thiết vỗ vai cậu, chắc là khen dạo này làm việc rất tốt. Rõ ràng cậu được khích lệ, ánh mắt sáng rực, lấp lánh, đi cùng giáo sư vào trong toà nhà.


Viên ngọc thô khi được mài giũa lớp vỏ ngoài, sự rực rỡ kinh diễm bên trong liền lộ ra khiến ai cũng chẳng thể dời mắt.


Vạn Trọng Vi đứng ở bất kỳ nơi nào mà Thời Ôn có khả năng xuất hiện, hắn phải dốc hết sức mới có thể khống chế bản thân khỏi cơn thôi thúc muốn lao tới ôm cậu vào lòng, kéo về nhà, nhốt mãi mãi, không cho ai khác nhìn thấy.


Nhưng bây giờ vẫn chưa đến lúc.


Quên Thời Ôn đi, bắt đầu cuộc sống mới. Nửa năm trước, Vạn Trọng Vi từng nói với chính mình như thế.


Ban đầu không cảm thấy gì quá rõ rệt. Hắn làm việc, sinh hoạt, xã giao theo khuôn phép thường ngày, chẳng khác hồi xưa. Sau khi hoàn toàn nắm giữ Vạn Nguyên, hắn chỉnh đốn lại nhân sự, điều chỉnh cơ chế, cắt bỏ rồi sáp nhập một số công ty con cồng kềnh. Tập đoàn vận hành trôi chảy, không còn việc gì khiến hắn phải bận tâm.



Đời sống cũng như trước kia, chính là cái đời sống vốn có trước khi kết hôn với Thời Ôn. Ăn cơm một mình, ngủ một mình, ít nói ít cười; không làm việc thì gần như không ra ngoài.


Đầu tháng Mười Hai, Bình Châu có một trận tuyết nhỏ, chỉ sau một đêm nhiệt độ liền rơi xuống đột ngột. Chú Bình dậy sớm, ôm tấm vải dạ ra vườn, chưa kịp đến gần đã thấy Vạn Trọng Vi đang đứng đó, chẳng biết suy nghĩ điều gì.


"Dự báo thời tiết không chuẩn lắm, tuyết rơi đột ngột quá." chú Bình nói, vừa rung nhẹ tấm vải trong tay.


Vạn Trọng Vi đón lấy một đầu khác, cùng ông kéo căng rồi cẩn thận phủ kín.


"Lần này mời được người làm vườn rất giỏi, may mà nghe lời cậu ấy chuẩn bị sớm, nếu không thì mất nửa vườn rồi." chú Bình vừa làm vừa nói, "Đám hồng thì đừng lo, lúc chuyển cây cũng cẩn thận, nhà kính đủ ấm, sang xuân sẽ nở bình thường."


Vạn Trọng Vi lặng một thoáng, rồi đột nhiên nói: "Năm sau khỏi cần mang ra mang vào nữa, cậu ta không có sức chăm, đừng để chết, cứ để nguyên trong chậu."


Chú Bình ngẩn ra, mất một lúc mới hiểu ra ý hắn, vội vàng đáp "Được".


Mùa đông ở Bình Châu ẩm và lạnh, vừa sang tháng Mười Một, người làm vườn đã đem cả đám hồng Hòa Âm chuyển vào chậu, đặt hết trong nhà kính, đợi đến xuân sẽ đem trồng lại.


Việc trồng cây dời gốc gặp trục trặc vốn là chuyện thường, lần này cũng xem như thuận lợi, chỉ có hai gốc không sống được. Vạn Trọng Vi chưa từng nhắc đến, chú Bình cũng chẳng để tâm, hôm nay hắn đột nhiên nhắc lại, không biết hắn làm sao mà biết.


Nhưng chắc chắn là không hài lòng. Chỉ vì chuyện này mà sa thải người làm vườn thì có hơi nặng, may mà Vạn Trọng Vi không nói gì thêm.



Trên bàn, bát canh đã cạn sạch, Vạn Trọng Vi cúi gằm đầu, nước mắt chảy đầy trên má. Tiểu Hà sợ đến mức nói năng cũng lắp bắp, vội hỏi hắn làm sao vậy. Cũng may là Tiểu Hà đơn thuần, nếu đổi thành người khác, tránh còn không kịp, ai lại dám chạy đến hỏi nguyên do.


Vạn Trọng Vi dường như không nhận ra mình thất thố, ngẩng lên nhìn Tiểu Hà đầy hoang mang, khàn giọng nói không có gì, chỉ là... canh quá mặn.


Tiểu Hà và Thời Ôn tuổi tác xấp xỉ nhau, quan hệ vốn rất thân thiết, thanh niên trẻ thường có nhiều chuyện để nói. Lúc mới cưới, Vạn Trọng Vi từng tỏ ra không vui khi thấy Thời Ôn thân với Tiểu Hà, chỉ thoáng lộ ra thôi, không rõ ràng. Nhưng Thời Ôn vốn nhạy cảm, lập tức bắt được tín hiệu ấy, từ đó tự giác giữ khoảng cách với Tiểu Hà. Không chỉ với Tiểu Hà, mà với bất kỳ ai Vạn Trọng Vi không thích, cậu đều chiều theo mà tránh đi.


Tiểu Hà ngập ngừng đề nghị: "Hay là... đổi món canh khác nhé?"


"Không cần. Cho tôi thêm một bát nữa." Vạn Trọng Vi đáp.


Ngốc đến đâu thì Tiểu Hà cũng hiểu được rồi.


Ngày hôm nay, đầu bếp xin nghỉ, Tiểu Hà tự mình nấu bữa tối. Trong vườn còn nhiều ngưu bàng cắt lát phơi khô, Tiểu Hà đã cất sẵn. Từ khi Thời Ôn đi, trong bếp chưa từng lại có canh thuốc. Gần đây Vạn Trọng Vi thường thức khuya, Tiểu Hà cũng không nghĩ nhiều, tiện tay nấu một nồi.


Thấy Vạn Trọng Vi mặt mày nặng nề mà vẫn uống hết thêm một bát, chút bất mãn trong lòng Tiểu Hà cũng tan đi. Năm xưa Thời Ôn làm sao mà cưới hắn, sau đó phải chịu bao nhiêu đắng cay, Tiểu Hà với tư cách bạn bè đều nhìn rất rõ, vừa thương vừa bất bình thay.


Mà nay, báo ứng giáng xuống dữ dội, kẻ tưởng như nắm trọn cục diện trong tay rốt cuộc cũng không thể an toàn thoát ra. Nước mắt muộn màng tuy là muộn màng, nhưng chí ít cũng chứng minh tình cảm của Thời Ôn không phải trao nhầm cho cầm thú. Nghĩ vậy, người ngoài cuộc như Tiểu Hà mới cảm thấy cân bằng hơn đôi chút.


Chỉ là cái cân bằng này chẳng kéo dài được bao lâu, liền có bất thường.



Chuyện vốn cũng chẳng có gì. Đêm đó Tiểu Hà khát nước, tỉnh dậy đi uống, bất ngờ nghe thấy phòng khách vang lên tiếng lẩm bẩm nói chuyện. Cô ngái ngủ, lập tức bừng tỉnh, khẽ men theo bóng tối đi lại gần. Trong ánh đèn mờ ảo, trên sofa, Vạn Trọng Vi đang cầm điện thoại gọi cho ai đó.


Hắn nói liền một mạch nửa tiếng, nội dung chỉ loanh quanh những câu như "bên đó thế nào, học có mệt không, thời tiết có lạnh không"... Tiểu Hà nghe mà lấy làm lạ, lại khẽ tiến thêm mấy bước, ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu. Vạn Trọng Vi vẫn mặc nguyên bộ vest, chân trần đặt trên sàn, có lẽ vừa từ bàn tiệc xã giao nào đó trở về, nửa đêm chẳng ngủ lại ngồi đó gọi điện.


Nội dung trò chuyện kéo dài, hỏi han tỉ mỉ từng chút với người ở đầu dây bên kia, khỏi cần đoán cũng biết là ai.


Trong giọng nói pha chút hơi men, Vạn Trọng Vi dịu dàng gọi mấy lần "A Ôn", dặn dò từng li từng tí: "Trời lạnh rồi, em phải chịu khó uống canh, không tay chân lại lạnh buốt. Đừng thức khuya nữa, phải ăn nhiều rau quả, mỗi ngày ăn ít nhất hai quả trứng. Thịt thì chịu khó ăn bò nhiều hơn. Cảm thấy hơi không ổn thì uống trước hai gói thuốc cảm, đừng để nặng. Tốt nhất nên về nhà sớm, khuya quá thì không an toàn. Ngủ nhớ khóa cửa kỹ, đừng tụ tập đi bar. Đồ ăn hay đồ uống người lạ đưa, tuyệt đối không được đụng đến..."


Những lời dặn dò lặt vặt, còn chi tiết hơn cả bậc phụ huynh lải nhải.


Trong đầu Tiểu Hà sóng to gió lớn, còn chưa kịp kinh ngạc vì sao Vạn Trọng Vi lại liên lạc được với Thời Ôn, thì đã nghe thấy hắn dùng một giọng điệu làm nũng mà cô chưa từng nghe bao giờ, hắn oán trách: "Dạo này tôi cũng nghe lời em, không uống bao nhiêu rượu, nhưng không hiểu sao vẫn đau đầu, không hết được, uống thuốc cũng chẳng ăn thua."


Nói xong, hắn ngừng lại, giống như đang lắng nghe đầu dây bên kia nói gì, rồi lập tức phản bác: "Không có trúng gió, ra ngoài toàn đi xe, sao mà trúng gió được chứ."


"Trước đây, chú Bình gọi thầy châm cứu đến, hiệu quả cũng thường thôi, lại cứ bắt tôi làm thêm vài liệu trình nữa, rõ ràng là lang băm muốn lừa tiền. Tôi không có mắc bẫy, chỉ cho đến hai lần rồi thôi. Em khi nào mới về? Lược cạo gió tôi mua mấy cái rồi, bọn họ đều không biết dùng, chỉ có tay em mềm, vừa mềm vừa ấm..."


Sáng hôm sau, Tiểu Hà đem chuyện ấy kể cho chú Bình, còn hỏi Thời Ôn có phải đã tha thứ cho ông chủ rồi không.


Chú Bình trầm mặc rất lâu, mới nói với cô: "Đừng nói linh tinh, cứ coi như chưa từng biết chuyện này."



"Em ấy thực sự đã gọi cho tôi, là ảo giác thì tự tôi chẳng lẽ không biết hay sao?" Hắn cao giọng.


Chú Bình thấp giọng đáp mấy câu.


Hắn lại nặng giọng hơn: "Điện thoại hỏng rồi, không lưu được lịch sử cuộc gọi. Tôi sẽ đổi máy, nhưng không phải bây giờ!"


Chú Bình không dám nhiều lời nữa, liền gọi cho Kỳ Vọng. Sau đó, Kỳ Vọng đưa một người đến, mặt tròn tròn, dáng trung niên có chút phát tướng, nhìn hiền lành dễ mến, lời lẽ ôn hòa. Tiểu Hà từng thấy danh thiếp của người này, là bác sĩ một phòng khám tâm lý nổi tiếng. Từ đó về sau, cứ mỗi tuần đúng giờ, vị bác sĩ ấy sẽ đến, vào thư phòng của Vạn Trọng Vi ngồi hơn một tiếng.


Từ lúc đó, hắn không còn gọi điện cho "Thời Ôn", cũng chẳng nửa đêm không ngủ mà đi loanh quanh trong vườn hoa nữa. Nhưng hắn bắt đầu ở lì trong nhà hoa, cuối cùng còn sai người dọn hẳn một chiếc giường vào trong đó, đêm nào cũng ngủ lại.


Sự bất bình ngày trước mà Tiểu Hà cảm nhận thay Thời Ôn, dần lẫn vào đó chút xót xa cho Vạn Trọng Vi.


Màn hình hiển thị dự báo thời tiết trong Lạc Thủy cư được cài sẵn hai địa điểm: một là Bình Châu, một là đại học H.


Trước Giáng sinh, H đại gặp một trận bão tuyết lớn, nhiệt độ hạ xuống âm hai mươi độ. Bản tin thời sự liên tục phát hình ảnh trời đất trắng xóa, hiếm thấy trong nhiều năm. Vạn Trọng Vi sắp xếp công việc đâu ra đấy, đặt vé máy bay cho ngày hôm sau, chẳng nói với ai một lời, tám tiếng sau đã đứng trước tòa nhà ký túc của Thời Ôn.


Quên Thời Ôn, bắt đầu một cuộc đời mới.


Hắn đã thử rồi.


Hắn không làm được!


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 51: Báo ứng
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...