Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 44: Hủy diệt
Hai đêm liên tiếp, Lương Minh Chiêu đều bị ác mộng giật mình tỉnh giấc.
Lúc gần sáng, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, anh luôn thấy mình ngồi trước mặt Thời Ôn. Chàng trai ôn hòa ấy không còn mỉm cười như mọi khi, mới nói được vài câu đã bật khóc.
Lương Minh Chiêu chưa từng thấy Thời Ôn khóc ngoài đời thực, vì thế dáng vẻ ấy trong mơ vừa xa lạ vừa khiến tim anh nhói buốt. Cậu mở to mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Khi anh quay lưng định đi, Thời Ôn lại lao đến ôm chặt lấy anh từ phía sau, nghẹn ngào gọi: "Anh ơi, cứu em với."
Trong mơ, Lương Minh Chiêu chắc chắn rằng dưới lớp áo sơ mi kia là chi chít những vết thương. Anh chưa từng tận mắt thấy, nhưng trong lòng lại tuyệt đối tin như vậy.
Tỉnh dậy, không tài nào ngủ lại được, anh đành ngồi dậy tiếp tục suy tính cách cứu Thời Ôn ra ngoài.
Kỳ thực đủ loại phương pháp, anh và Cao Đường đã thử hết rồi. Từ sau lần đến Lạc Thủy Cư gặp được Thời Ôn, họ đã dùng cả sáng lẫn tối, mềm mỏng lẫn cứng rắn, nhưng trước Vạn Trọng Vi cùng thế lực của hắn, tất cả đều như đâm đầu vào bức tường đồng vách sắt, chẳng có lấy một khe hở để luồn qua.
Đến lúc này, Lương Minh Chiêu mới thật sự thấm thía, trên đời này, có những kẻ có thể ung dung đứng ngoài vòng quy tắc, dễ dàng chặn đứng con đường sinh tồn của người bình thường.
Lúc này, Lương Minh Chiêu căm hận bản thân vô cùng. Tại sao ngay từ đầu anh không đủ can đảm bày tỏ lòng mình với Thời Ôn? Dù Thời Ôn chưa chắc chấp nhận ngay, thì con dao nhỏ mài dần cũng có ngày bén, cũng sẽ có lúc rung động. Thế nhưng anh cứ chần chừ, cứ lo sợ đến ngay cả mối quan hệ sư huynh đệ bình thường cũng không giữ nổi, để rồi cuối cùng lại đợi đến kết cục thế này.
Hoặc là, khi Thời Ôn quyết định nhận lời cuộc hôn nhân hợp đồng kia, anh nên đứng ra ngăn cản. Nhưng khi biết người Thời Ôn ngưỡng mộ từ nhỏ lại chính là Vạn Trọng Vi, anh lại chùn bước.
Lương Minh Chiêu hiểu, nhiều khi lỡ mất thời cơ, không phải vì thiếu dũng khí, mà là vì thiếu duyên phận và may mắn.
Anh không dám cưỡng cầu tình cảm, chỉ mong dốc hết mọi cách, đưa Thời Ôn thoát ra khỏi cái lồng giam đó.
Thêm một đêm trắng, anh thức đến trời sáng. Về lý thuyết, con người ai cũng có điểm yếu, có kẽ hở. Anh không tin Vạn Trọng Vi có thể vươn tay che trời, không gì phá nổi.
Anh nhất định phải đưa Thời Ôn ra ngoài.
Cuối cùng, anh cũng tìm được một manh mối nhỏ nhoi trên một trang du lịch ở Birmingham, nơi Vạn Trọng Vi từng sống thuở thiếu thời. Ngay hôm sau, anh liền xin nghỉ phép, mua chuyến bay sớm nhất, bay thẳng đến đó.
**
Thời Ôn lên cơn sốt liên miên, ba bốn ngày rồi vẫn chưa hạ. Bác sĩ đến khám, nói cậu sống trong trạng thái căng thẳng tinh thần quá lâu, lại thêm vết thương tâm lý từ vụ bắt cóc trước đây chưa bao giờ được giải tỏa đúng cách. Dưới áp lực tâm lý khổng lồ như vậy, sức khỏe thể chất tất yếu sẽ bị bào mòn trước tiên.
Không có phương thuốc thần kỳ nào cả, bác sĩ chỉ bảo: phải dưỡng sức dần dần, và quan trọng hơn hết là phải sớm giải quyết được căn nguyên của vấn đề.
Vạn Trọng Vi bỏ bê công việc, ngày ngày túc trực bên giường bệnh. Nhưng lúc Thời Ôn tỉnh, chỉ cần trông thấy hắn thì theo phản xạ liền né tránh. Bị né vài lần, hắn cũng không dám xuất hiện vào lúc cậu còn thức nữa.
Hôm đó cũng vậy, hắn lùi về xa, đứng nhìn chú Bình vội vã chạy đến bên xe, ngồi xổm xuống, như đang dỗ một đứa trẻ con, kiên nhẫn khuyên nhủ mãi mới đưa được Thời Ôn từ dưới gầm xe bò ra.
Bình Thúc nhìn những vết hằn đỏ loang lổ trên cổ tay cậu, tuy không nói một lời, nhưng mấy hôm sau, mỗi lần gặp Vạn Trọng Vi chỉ gật đầu cho có lệ, thái độ lạnh nhạt khác thường.
Chú Bình xưa nay chưa từng thất lễ với hắn. Vạn Trọng Vi nghĩ, nếu đổi lại là con mình bị đối xử thế kia, hẳn đã sớm lột da kẻ gây ra rồi. Phản ứng này của chú Bình thực chất đã là nể nang, đã là giữ thể diện cho hắn lắm rồi.
Giờ đây, hắn chỉ có thể trốn trong thư phòng, đợi đến khi chú Bình rời đi, đợi đến khi Thời Ôn ngủ say, mới dám bước ra.
Trong nhà, bầu không khí nặng nề đến mức ngột ngạt. Mọi người chỉ trao đổi những việc cần thiết, không còn chuyện trò hay tiếng cười. Ngay cả Tiểu Hà, gặp người khác cũng chẳng buồn nở nụ cười nữa.
Vạn Trọng Vi chợt nhận ra, căn nhà này thoạt nhìn như thuộc về hắn, nhưng kỳ thực, chính Thời Ôn mới là người chi phối cảm xúc của tất cả nơi đây.
Thời Ôn bệnh, cả Lạc Thủy Cư cũng lạnh lẽo theo.
Đến khi cơn sốt rốt cuộc lui đi, tinh thần cậu khá hơn một chút, liền lại trốn vào thư phòng tiếp tục làm đề tài.
Sau cú sốc này, khí lực trong người cậu xem như đã hoàn toàn tàn lụi. Như thể cuối cùng đã học được cách ngoan ngoãn, thỏa hiệp, những chiếc gai, sự bướng bỉnh, nét sinh động... tất cả cùng với tình yêu bao năm qua đều tan biến sạch sẽ.
Vạn Trọng Vi gõ cửa thư phòng, kiên nhẫn đợi rất lâu, mới nghe thấy giọng Thời Ôn khẽ khàng đến gần như không nghe nổi: "Vào đi."
Thời Ôn ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, trước mặt là laptop, chồng sách chuyên ngành cùng tài liệu chất cao. Tất cả đồ đạc của cậu đã bị Vạn Trọng Vi chuyển từ trường học về đây từ sau vụ bắt cóc. Có lẽ ngay khi ấy, hắn đã có ý không muốn để cậu quay lại trường nữa.
Vạn Trọng Vi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, có thể nhìn thấy rõ gương mặt nghiêng đi của cậu, gắng sức muốn vùi sâu trong đống sách. Khuôn mặt từng có chút bầu bĩnh nay đã gầy hẳn đi, chút "mỡ em bé" hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những đường nét sáng sủa thêm phần sắc nét.
"Tôi phải lên thủ đô một chuyến." Vạn Trọng Vi nói, giọng điệu mang theo vẻ dò hỏi, ánh mắt dán chặt vào Thời Ôn, như thể chỉ cần cậu lộ chút không nỡ, hắn sẽ lập tức hủy bỏ chuyến đi này.
Nhưng Thời Ôn chẳng chút phản ứng.
Hắn đành tìm thêm lý do, chậm rãi giải thích: "Bên Vạn Khoảnh xảy ra chút chuyện. Nó vì Mục Tinh Dã mà xé toạc mặt với nhà Ngôn, bây giờ làm ầm ĩ rất khó coi."
Mục Tinh Dã, chàng trai đẹp đến lạ lùng, Thời Ôn chỉ mới gặp một lần, vẫn còn nhớ.
"Nó làm vài chuyện ngu ngốc." Vạn Trọng Vi hơi nhíu mày, "Nhà họ Ngôn đã kiện nó rồi."
Khuôn mặt Thời Ôn thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, như thể việc Vạn Khoảnh bị người ta kiện là điều khó tin, rồi khẽ nói: "Tôi còn tưởng anh ta chẳng sợ gì."
Vạn Trọng Vi hiểu ý tứ trong lời cậu, không tức giận, ngược lại khẽ cười tự giễu: "Sợ chứ, sao lại không sợ. Nó có thứ để sợ, tôi cũng vậy."
Hắn vẫn ngồi đó, không có ý định rời đi. Sự hiện diện của hắn quá mạnh, khiến toàn thân Thời Ôn khó chịu, cứ như từng lỗ chân lông đều bị hắn dán chặt ánh mắt vào. Cậu nhìn chằm chằm vào sách, thực chất lại chẳng đọc nổi một chữ.
"Chiều nay tôi bay, chậm nhất một tuần sẽ về." Vạn Trọng Vi nói, "Nếu em thấy quá ngột ngạt, có thể bảo chú Bình đưa ra ngoài dạo một vòng. Hoặc muốn ăn gì, làm gì, đều có thể nói với chú Bình... cũng có thể gọi điện cho tôi."
Thời Ôn siết chặt cây bút trong tay, chấm lên giấy quá lâu, loang thành một mảng mực lớn. Cậu mấp máy môi, bỗng dưng nói: "Tôi muốn quay lại trường."
Vạn Trọng Vi dường như không ngờ cậu sẽ nói thế, khựng lại một nhịp, rồi nghiêng mặt đi. Hai người đều không nói thêm gì, căn phòng chỉ còn lại tiếng hô hấp của nhau.
Cuối cùng, Vạn Trọng Vi là người nhượng bộ trước. Hắn đứng dậy khỏi ghế sofa, nói: "Tôi đi đây."
Thế nhưng nói xong lại không hề bước đi, vẫn đứng nguyên tại chỗ, lưng thẳng tắp. Vài giây sau, hắn lại quay người, chậm rãi tiến về phía Thời Ôn.
Có lẽ, hắn chỉ muốn ôm cậu một cái trước khi đi; cũng có lẽ, chỉ muốn được nhìn cậu thêm vài lần nữa. Nhưng bất kể là giả thiết nào, động tác Thời Ôn đột ngột bật dậy né tránh vẫn khiến hắn khựng lại.
Âm thanh rít mạnh khi ghế cọ vào nền nhà khiến Thời Ôn nhắm chặt mắt lại. Cậu đứng dậy quá vội, bàn chân va mạnh vào chân bàn, phát ra tiếng "cộp" nặng nề. Hẳn là rất đau, bởi ngay tức khắc, hàng chân mày của cậu nhíu chặt, lưng khẽ cong lại.
"Đụng chỗ nào rồi?" Vạn Trọng Vi lập tức ngồi xổm xuống kiểm tra bàn chân cậu. Thời Ôn còn chưa kịp phản ứng, mu bàn chân đã bị một bàn tay nóng ấm nắm lấy.
Ngón cái đỏ bầm một mảng, đã sưng to lên rồi.
"Đừng cử động." Vạn Trọng Vi một gối quỳ xuống dưới gầm bàn, một tay giữ lấy cổ chân cậu, tay kia đỡ hờ lòng bàn chân, giọng trầm khàn mà kiên quyết: "Phải bôi thuốc, không thì sẽ rất đau."
Thời Ôn lập tức giãy ra, muốn rút chân về. Cậu nghiến răng, cố nhịn cơn đau, chẳng chịu để lộ một chút yếu ớt nào trước mặt hắn: "Buông ra... tôi tự làm."
Bàn tay Vạn Trọng Vi không hề nới lỏng: "Đừng bướng nữa, tôi chỉ bôi chút thuốc thôi."
Nói xong, hắn mặc kệ Thời Ôn giãy giụa, đứng thẳng dậy, vòng tay ôm lấy eo cậu, như bế một đứa trẻ con, đặt thẳng xuống chiếc sofa cách đó mấy bước.
Rút kinh nghiệm từ mấy ngày trước, giờ đây hộp thuốc được đặt ngay trong phòng làm việc của Thời Ôn, phòng khi cậu lại va chạm, có thể lấy ra dùng bất cứ lúc nào.
Vạn Trọng Vi chọn một tuýp thuốc mỡ, kéo bàn chân Thời Ôn lên, mới phát hiện cả người cậu đang run bần bật.
Năm ngày trước, cũng trong căn phòng này, cũng trên chính chiếc sofa này, toàn bộ niềm tin ít ỏi của Thời Ôn vào tình yêu đã bị Vạn Trọng Vi tự tay chà nát. Tay chân cậu bị sợi dây leo núi từng nhiều lần cứu mạng mình trói chặt, siết rách da thịt, kéo rơi cả tôn nghiêm. Khi đó, Vạn Trọng Vi không hề hoảng loạn, trái lại giờ đây lại lộ ra dáng vẻ như trời sập xuống. Cho dù hắn có tỏ ra bao nhiêu "thật tình", cũng chẳng còn tư cách để được tin tưởng nữa.
Hiện tại, trước mắt, đôi môi trắng bệch và nắm tay siết chặt của Thời Ôn đã nói rõ một sự thật: giữa cậu và Vạn Trọng Vi, ngoài e dè và sợ hãi, chẳng còn thứ tình cảm nào khác.
Nhận ra sự thật ấy, Vạn Trọng Vi như bị rút hết khí lực, cả người suy sụp thấy rõ. Hắn cúi đầu, im lặng khoảng ba giây, rồi ngồi phịch xuống sàn.
Nhẹ nhàng kéo bàn chân Thời Ôn lại, hắn tiếp tục việc còn dang dở: bóp thuốc ra, cẩn thận thoa đều khắp vết thương. Động tác tỉ mỉ, dè dặt như đang nâng niu một báu vật vô giá.
Bôi xong thuốc, Vạn Trọng Vi theo quán tính ôm luôn cả cẳng chân và bàn chân cậu vào lòng mình.
Một người ngồi trên sàn, một người nửa nằm nửa ngồi trên sofa. Thời Ôn vẫn như khúc gỗ khô cạn sức lực, còn Vạn Trọng Vi thì lần đầu học cách ngước nhìn.
Đúng lúc ấy, ngoài vườn vang lên tiếng nói chuyện của Sở Nhiễm, xe đã chờ sẵn. Vạn Trọng Vi không ở lại thêm. Câu "có thể tiễn tôi một đoạn không?" mà hắn định thốt ra cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Hắn im lặng đứng lên, đi ra cửa, lại lặng lẽ khép cửa phòng. Đứng ngoài hành lang tròn mười phút, cuối cùng cũng chỉ có thể qua lớp gỗ khẽ khàng nói một câu:
"A Ôn, tôi đi đây."
Khi tiếng bước chân xa dần, cả người Thời Ôn như được đại xá, rốt cuộc thả lỏng ra.
Cậu vẫn nằm trên sofa, giơ tay che mắt. Không ai biết lúc đó trong lòng cậu nghĩ gì, cũng chẳng ai biết đôi mắt ấy có rơi xuống giọt lệ nào hay không.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 44: Hủy diệt
10.0/10 từ 21 lượt.
