Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 45: Cũng yêu em ấy như mạng


Vạn Trọng Vi biết Vạn Khoảnh điên cuồng, nhưng không ngờ cậu ta có thể điên đến mức ấy.


Nhà họ Vạn từ lâu đã chia thành hai phe lớn. Cha của Vạn Khoảnh đã sớm tách khỏi chi Vạn gia ở Bình Châu, chuyển đến Thủ đô phát triển. Muốn đứng vững ở một nơi mới và chia lại lợi ích vốn đã cân bằng, phải có dũng khí vượt xa người thường. Về điểm này, Vạn Khoảnh thừa hưởng từ cha hắn mười phần vẹn mười: thủ đoạn nào cũng dám dùng, không hề có giới hạn.


Vạn Khoảnh là con ngoài giá thú, từ nhỏ trong nhà họ Vạn ở Thủ đô, nơi con cháu ưu tú đông như mây, cậu ta đã chẳng được coi trọng. Từ bé đến lớn, hễ muốn thứ gì, nhất định phải giành bằng được, bất chấp hậu quả. Những khái niệm như "cầu mà không được", "tới lúc nên buông tay" chưa bao giờ tồn tại trong nhận thức của cậu ta.


Vạn Trọng Vi tuy chẳng ưa người em họ này, nhưng trong quá trình trong ngoài cùng lúc vây đánh Vạn Nguyên, Vạn Khoảnh đã cung cấp không ít lợi ích, tất nhiên cậu ta cũng vơ được lợi không nhỏ. Hơn nữa, dẫu sao cũng cùng huyết thống, nếu Vạn Khoảnh thật sự xảy ra chuyện, Vạn Trọng Vi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.


Chỉ có điều, lần này đối tượng bị Vạn Khoảnh làm phát điên lại không phải người tầm thường.


Vạn Khoảnh đã giam giữ Mục Tinh Dã suốt một tháng. Khi Mục Tinh Dã đã quay về bên Ngôn Hòa, Vạn Khoảnh lại phát điên, biến một căn hộ ở trung tâm thành phố thành mật thất, nhốt y bên trong hành hạ suốt một tháng trời.


Ngôn Hòa tìm không ra Mục Tinh Dã, dĩ nhiên phải trút hết lên đầu Vạn Khoảnh. Trong mắt người ngoài, đây chẳng qua là một vở kịch tình ái rắc rối giữa ba người, nào ngờ Ngôn Hòa quyết không bỏ qua, sự việc từ đó leo thang thành cuộc đối đầu trực diện giữa họ Ngôn và họ Vạn trên thương trường.


Hai nhà Ngôn - Vạn ở Thủ đô thế lực ngang nhau, chỉ cần dậm chân cũng có thể làm chấn động thương giới. Theo lẽ thường, dẫu có thù hận sâu nặng đến đâu, họ cũng sẽ để cho nhau một con đường lui. Vì một tình nhân mà liều lĩnh xé toang thể diện thế này đúng là chuyện hiếm thấy, thậm chí còn trở thành trò cười cho thiên hạ.


Ban đầu Vạn Trọng Vi cũng nghĩ đây chẳng qua là một trò hề. Loại chuyện mượn cớ để ra tay hắn thấy nhiều rồi. Đoán rằng nhà họ Ngôn chỉ muốn nhân cơ hội ra đòn, cùng lắm Vạn gia chịu nhượng bộ thêm chút lợi ích thì mọi sự cũng sẽ lắng xuống.


Ít nhất, trên chuyến bay đến Thủ đô, hắn vẫn chưa đặt quá nhiều tâm tư vào chuyện này, trong đầu còn đang tính toán làm sao thương lượng với người nhà họ Ngôn, làm sao chặn miệng Ngôn Hòa, rồi nhanh chóng lôi cái tên em họ rắc rối kia ra ngoài.


Cho đến khi hắn gặp được Ngôn Hòa trong bệnh viện.


An Hòa là bệnh viện tư lớn nhất ở Thủ đô, cũng chính là sản nghiệp của nhà họ Ngôn. Hiện tại Ngôn gia do Ngôn Hòa và Ngôn Thành hai anh em cùng nắm quyền, mỗi người phụ trách một nửa, thế hệ trước về cơ bản đã lui về tuyến sau, không còn can thiệp nhiều. Hai anh em họ Ngôn này tuy chỉ là anh em họ, nhưng tình cảm lại gắn bó thân thiết.



Sau vài lần đối chiếu, Vạn Trọng Vi biết rõ Ngôn Hòa là một người rất khó công phá. Ban đầu hắn định tìm kẽ hở từ người khác, nhưng phát hiện Ngôn gia giống như một tấm thép liền mảnh, không có lấy một khe hở. Cũng đúng thôi, nếu Ngôn gia thật sự dễ dàng "cắt đất bồi thường" để thỏa hiệp, thì nhà họ Vạn ở Thủ đô đâu đến mức bó tay, phải cầu cứu tới hắn, một người đang ở tận Bình Châu.


Phòng làm việc của Ngôn Hòa nằm ở tầng hai tòa nhà phục hồi chức năng trong bệnh viện. Hai bên hẹn gặp nhau lúc mười hai giờ rưỡi trưa. Vạn Trọng Vi đã ngồi đợi trong văn phòng mười lăm phút, Ngôn Hòa mới trở về.


Hai người chỉ khách bắt tay, không hề có thừa lời chào hỏi, trực tiếp bước vào chủ đề chính.


Ngôn Hòa đưa ra điều kiện, gần như không để lại chỗ thương lượng:


Thứ nhất, Vạn Khoảnh phải giao cho cơ quan tư pháp xử lý, án gì thì ngồi, bồi thường gì thì bồi thường.


Thứ hai, nếu nhà họ Vạn kiên quyết muốn dàn xếp riêng, hoặc có ý đồ "lách luật" để bảo vệ Vạn Khoảnh, thì nhà họ Ngôn cũng sẽ chơi đến cùng.


Thứ ba, bất kể Vạn Khoảnh bị kết án mấy năm, sau khi hắn ra tù, nhà họ Vạn phải cam đoan hắn không bao giờ được gặp lại Mục Tinh Dã.


"Ba điều này nếu không làm được," Ngôn Hòa nói, "Tôi dám cam doan, nhất định sẽ giết hắn."


Vạn Trọng Vi nhướng mày, không hiểu sao lại bật cười khẽ:


"Nhà họ Ngôn và nhà họ Vạn tuy ít khi chạm mặt, nhưng rốt cuộc cũng chung một giới. Huống hồ, hòa khí mới sinh tài, đôi bên kìm kẹp chỉ khiến kẻ khác ngư ông đắc lợi. Lẽ này, tôi tin Ngôn tổng so với tôi càng hiểu rõ. Chỉ vì một cá nhân mà làm lớn chuyện đến mức này, có đáng không?"


Ngôn Hòa khẽ cúi mắt, gương mặt anh tuấn ẩn sau làn hơi nóng bốc lên từ chén Phổ Nhĩ trong tay, không nói lời nào, biểu tình khó đoán.


Vạn Trọng Vi lại mở miệng:


"Điều kiện của anh, công hay tư tôi đều có thể hiểu. Chỉ trừ điều thứ nhất, còn lại tôi đều đồng ý. Mọi việc đều có cách giải quyết, công khai hay riêng tư cũng chỉ là thủ đoạn khác nhau. Chỉ cần Ngôn tổng chịu nể tình, từ bỏ con đường dính dáng tới pháp luật, thì điều kiện ra sao cũng được."



Vạn Khoảnh nhất định phải giữ. Hiện giờ cậu ta đã cơ bản nắm toàn bộ sản nghiệp dưới tay Vạn gia ở Thủ đô, nếu thật sự ngồi tù, thì sau này nội bộ Vạn gia tất sẽ lại dậy sóng tranh đoạt. Vạn Trọng Vi còn phải dựa vào cậu ta để ổn định thị trường nơi đây, cho nên người này tuyệt đối không thể bỏ.


Nghe xong, Ngôn Hòa đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, kẻ lúc nào cũng như nắm chắc phần thắng.


"Vạn tổng," Khóe môi anh khẽ nhướng, đôi lông mày lạnh lẽo bỗng thoáng qua một nét dịu mềm khi nghĩ đến điều gì đó, bật ra một câu tưởng chừng chẳng liên quan: "Chọn giờ này để hẹn anh nói chuyện, thật sự là thất lễ."


"Anh ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đã sớm thấy phiền. Anh chẳng cho rằng đây là chuyện lớn, chẳng phải chỉ vì một người thôi sao? Muốn tìm một kẻ biết lạnh biết nóng, ngoan ngoãn nghe lời để bầu bạn, đi đâu chẳng có? Hà tất vì một kết cục chẳng đem lại ích lợi cho cả hai mà bỏ qua những cơ hội hợp tác và điều kiện thuận lợi trước mắt, phải không?"


"Có câu 'độc dược của người này, lại là mật ngọt của kẻ khác'. Vạn tổng, thứ mà anh khinh thường, có lẽ đối với người khác, lại là bảo vật khó cầu, là minh châu vô giá."


"Tôi cũng không giấu anh," Ngôn Hòa thản nhiên nói thẳng, "Mục Tinh Dã đối với tôi mà nói, còn quan trọng hơn cả mạng sống."


Anh trẻ hơn so với tưởng tượng của Vạn Trọng Vi. Nghe nói anh và Mục Tinh Dã cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tuổi tác xấp xỉ cũng chẳng có gì lạ. Nhưng họ lại mang dung mạo và khí chất hoàn toàn khác biệt.


Người trẻ tuổi nếu đã nắm quyền thường hay gắng tỏ ra chín chắn, song Ngôn Hòa thì không cần. Anh vốn dĩ đã quá vững vàng, vững vàng đến mức không giống một kẻ trẻ tuổi. Ngũ quan lạnh lùng, ánh mắt khi nhìn người chẳng bao giờ nở nụ cười; con ngươi đen thẫm, khóe môi thẳng tắp, vui giận đều không dễ nhìn ra.


Chỉ khi nhắc tới Mục Tinh Dã, trên gương mặt ấy mới thoáng hiện một tia biến hóa, mềm mại, xen chút xót xa.


"Em ấy vừa ăn được một chút, giờ đã ngủ rồi." Ngôn Hòa nói tiếp, cũng chẳng để ý Vạn Trọng Vi có nghe hay không, "Giờ này em ấy phải nghỉ trưa. Tôi không muốn để em ấy trong lúc tỉnh táo nhìn thấy người của Vạn gia, vì vậy mới hẹn anh tới lúc này."


"Vạn tổng, tôi không biết anh đã từng yêu ai chưa. Nếu từng, thì hẳn anh có thể hiểu tôi. Nếu chưa, thì đáng tiếc thật, nhưng anh bắt buộc phải hiểu."


Ngôn Hòa đi tới bên bàn làm việc, xoay chiếc laptop lại, màn hình hướng về phía Vạn Trọng Vi. Chuột bấm mở một tập tin video, chính là cảnh phiên tòa xét xử của Vạn Khoảnh.


Anh không nói thêm lời nào, chỉ đi tới cạnh cửa sổ sát đất, đứng đó, để mặc Vạn Trọng Vi một mình xem đoạn phim dài chừng bốn mươi phút.



"Người tôi bắt cóc, giam cầm, là tôi chuẩn bị từ rất lâu. Còn những hành hạ và tổn thương, tôi cũng thừa nhận." Vạn Khoảnh ngồi ở ghế bị cáo, chẳng coi ai ra gì mà miêu tả tội trạng của mình. Có mấy lần, hắn còn ác ý liếc về phía Ngôn Hòa ở ghế dự thính, cằm nhấc cao, mí mắt nửa khép, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo.


"Ban đầu, cậu ta khóc thảm lắm," Hắn nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Ngôn Hòa, khóe môi nhếch lên, ác ý tràn ra, "Cầu xin tôi tha cho. Nhưng trước đây tôi đã tha nhiều lần rồi, lần nào cũng chỉ dọa, lần này thì không."


"Không nghe lời thì đánh thôi. Có mấy lần ói ra máu mà còn dám phản kháng. Đánh xong lại làm thêm mấy lần, rồi cũng ngoan."


"Người mềm nhũn, lại hay khóc, thật sự khơi gợi bản năng bạo ngược, tôi làm sao dừng tay được? Nhưng cậu ta cứng đầu, từng muốn đập đầu vào tường, còn có lần bẻ thìa để tự đâm vào động mạch."


"Tôi từng cho cậu ta lựa chọn, chỉ cần nói yêu tôi, hoặc chịu ở bên tôi, thì tôi sẽ thả ra. Nhưng cậu ta không chịu!"


"Cuối tuần tôi không ở đó, cậu ta chẳng có gì ăn, chỉ có thể uống nước. Gầy đi một chút, tay cảm giác lại càng tốt hơn."


...


Video kết thúc. Trong vài phút sau đó, Vạn Trọng Vi không thể nói nên lời.


Khuôn mặt Mục Tinh Dã hiện ra trước mắt hắn, lẫn trong máu và nước mắt, khàn giọng gào khóc. Rồi bất chợt chồng chéo với một gương mặt khác: Khóc lóc cầu xin hắn dừng tay, cầu xin đừng đưa xuống tầng hầm, cầu xin tháo sợi dây thừng.


Là gương mặt của Thời Ôn.


Cho đến lúc này, hắn mới thật sự hiểu tình yêu sâu nặng của Ngôn Hòa, cũng như sự tàn bạo của Vạn Khoảnh; mới hiểu ra bản chất của yêu không phải là chiếm đoạt. Và cũng hiểu vì sao chỉ thoáng gặp một lần, Thời Ôn lại nhớ mãi Mục Tinh Dã.


Nhạy cảm và thông minh như Thời Ôn, cậu nhìn thấy chính mình trong Mục Tinh Dã. Có câu đồng thanh tương ứng, họ nhận ra ở nhau có sự tương đồng, thương xót cho nhau, và cùng bất lực trước kẻ dùng tình yêu làm gông xiềng.


"Tôi có người mình yêu," Vạn Trọng Vi cất giọng nghẹn lại, lồng ngực đau tức, "Và cũng yêu em ấy như mạng."



Cuối cùng, hắn đã nói ra những lời chôn giấu trong tim bấy lâu, cũng lần đầu tiên nhìn rõ giá trị thật sự của Thời Ôn trong đời mình.


Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Ngôn Hòa vẫn đứng nơi cửa sổ, như thể những câu xã giao khi nãy chưa từng tồn tại. Lần đầu tiên, hắn mang dáng vẻ của một kẻ biết mình làm sai. Hắn chậm rãi đứng lên, cúi người thật sâu, nói:


"Xin lỗi anh, Ngôn tiên sinh. Thay mặt Vạn Khoảnh, thay mặt Vạn gia, tôi xin lỗi."


Ngôn Hòa nhìn hắn, chấp nhận lời xin lỗi này. Sau đó quay lưng lại, khẽ phất tay, ra hiệu cuộc đàm phán đến đây kết thúc.


Xe dừng lại ở bãi đỗ trước tòa nhà, thư ký của Ngôn Hòa tiễn hắn xuống dưới. Vạn Trọng Vi cũng không trách Ngôn Hòa thất lễ, suy cho cùng, nếu đổi vị trí, hắn cũng chẳng thể làm tốt hơn.


Những điều kiện mà Ngôn Hòa đưa ra, đã là trong phạm vi lý trí, vẫn để lại đường lui cho cả Vạn gia và Ngôn gia. Sai lầm không liên lụy kẻ vô tội, ân oán thì nhất định phải báo, đó là khí độ của Ngôn Hòa, cũng là thái độ khi anh ta yêu một người.


Trước khi lên xe, Vạn Trọng Vi bỗng cảm nhận được một ánh nhìn từ trên cao. Hắn ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tái nhợt, gầy gò nơi khung cửa sổ tầng hai.


Ánh mắt chết lặng của Mục Tinh Dã dừng lại trên gương mặt hắn trong chốc lát, nhận ra người dưới sân là ai, sắc mặt lập tức biến đổi.


Rèm cửa khẽ lay động, có người vội vã bước tới, chính là Ngôn Hòa.


Vạn Trọng Vi nhận ra cánh tay trong chiếc sơ mi xanh nhạt kia. Cánh tay ấy nhanh chóng ôm chặt Mục Tinh Dã vào lòng, rồi xoay người lại, dùng cả tấm lưng rộng che chắn trước khung cửa sổ.
Ngôn Hòa cúi đầu, khẽ nói gì đó, dường như đang dỗ dành. Sau mấy câu, anh ngẩng mắt liếc ra ngoài cửa sổ, chẳng hề né tránh, thậm chí còn thẳng thắn ra hiệu cho Vạn Trọng Vi mau rời đi.


Từ góc nhìn của Vạn Trọng Vi, hắn đã không còn thấy bóng dáng Mục Tinh Dã bị ôm chặt trong lòng kia, cũng chẳng nghe rõ Ngôn Hòa thì thầm những gì. Nhưng từng cử chỉ cẩn thận, từng nét mặt căng thẳng, từng hành động chẳng buồn giữ thể diện xã giao... tất cả đều phơi bày thái độ của Ngôn Hòa: coi Mục Tinh Dã như báu vật, như sinh mệnh.


**


Tác giả:


Ngôn Hòa đang "dạy online" cho Vạn Trọng Vi thế nào là yêu một người.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 45: Cũng yêu em ấy như mạng
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...