Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 43: Ác quỷ trong lòng không thể giam giữ nổi
Cửa sổ thư phòng đang mở hé, gió chiều lùa vào rất mát, cũng vì thế mà Thời Ôn thường thích mở cửa sổ khi ở trong thư phòng. Vạn Trọng Vi bước đến, trước tiên đóng cửa sổ lại, rồi mạnh tay kéo rèm che kín.
Hắn đến về quá vội, trên người vẫn mặc nguyên bộ âu phục. Mỗi một bước tiến về phía Thời Ôn đang đứng ở cửa, vừa đi hắn vừa cởi áo vest vứt sang một bên, sau đó giật phăng cà vạt. Khi hoàn toàn áp sát Thời Ôn, ống tay áo sơ mi cũng đã bị xắn cao lên.
Cánh tay rắn chắc cuồn cuộn cơ bắp ngang trước mắt cậu, mặt kim loại bạch kim lạnh buốt của chiếc đồng hồ đeo tay lướt qua gò má, lạnh đến tê dại.
Cậu bị hắn ném mạnh xuống chiếc ghế sofa duy nhất trong phòng, lực đạo lớn đến nỗi ngũ tạng như lệch chỗ, trong đầu ù ù ong ong một mảnh hỗn loạn.
Ngăn tủ dưới cùng của kệ sách vốn là chỗ chứa đồ linh tinh, trong đó luôn để sẵn mấy món dụng cụ thể thao của Thời Ôn: giày chạy, bình nước, áo khoác gió, còn có cả gậy và dây leo núi.
Vạn Trọng Vi kéo ngăn tủ ra, lôi từ trong đó ra cuộn dây thừng leo núi đã được buộc gọn.
"Không phải em muốn ở bên người khác sao?" Ánh mắt hắn đỏ ngầu, hốc mắt ươn ướt, sự điên cuồng và bi thương quấn siết trong tròng đen sâu thẳm như mực. "Vậy thì tôi sẽ trói em ở đây, từ nay chỉ được nhìn thấy mình tôi thôi, được không?"
Hắn đã hàn kín cửa ngục nơi tầng hầm, nhưng lại chẳng thể giam nổi ác quỷ trong lòng mình.
Hắn biết, lần này Thời Ôn chắc chắn sẽ không bao giờ tha thứ. Nhưng thì đã sao chứ, chỉ cần người còn ở lại bên hắn là đủ.
...
Khi hắn cúi xuống hôn, Thời Ôn cố sức ngửa cổ tránh đi, giọng khản đặc vỡ vụn: "Đồ điên... tránh ra..."
"Đúng, tôi là kẻ điên, nhưng em phải yêu tôi."
"Tôi không yêu anh... đã sớm không còn yêu nữa..." Thời Ôn gào lên khàn đặc, cố sức phủ nhận.
Sức lực nơi bàn tay hắn chợt tăng mạnh, khiến Thời Ôn đau đến nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt như đứt chuỗi rơi xuống không ngừng.
"Em không yêu tôi, vậy em yêu ai!" Nụ hôn của Vạn Trọng Vi trở nên dữ dội, tàn nhẫn, "Em yêu ai? Em yêu đàn anh của em sao?"
"Thời Ôn, mặc kệ em yêu ai, tôi cũng sẽ giết hắn."
"Thời Ôn, em chỉ được phép yêu tôi thôi!"
Đây không phải là chuyện gì vui vẻ, đối với cả hai mà nói chỉ là một màn tra tấn.
Vạn Trọng Vi cúi nhìn người dưới thân đã bị nghiền nát đến tả tơi, trong lòng như bị sắt nung đỏ dí qua, khói đặc quánh bốc lên, nghẹn đến mức hắn thở không nổi. Thế nhưng cơ thể hắn lại ngoan cố mà thành thật, từng mệnh lệnh đầy tính hủy hoại liên tiếp được thực thi, giống như một kẻ bàng quan lạnh lẽo đứng bên, thờ ơ quan sát Thời Ôn không ngừng phản kháng, giãy giụa, rồi lại liên tiếp bị tổn thương.
...
Thời Ôn vốn dĩ chính là một nhành hồng Hòa Âm dịu dàng. Một đóa hồng độc nhất vô nhị như thế, đáng lẽ phải được nuôi dưỡng trong vườn nhà hắn, dùng hàng rào, song sắt hay thậm chí là bê tông cốt thép mà bao bọc, để người khác chẳng thể nhìn, chẳng thể chạm, chẳng thể ngửi.
Đóa hồng này, vĩnh viễn chỉ thuộc về hắn.
Trong thư phòng đóng kín, cách âm vô cùng tốt. Tiếng nức nở, tiếng khóc nghẹn cùng hơi thở nặng nề cứ thế lên men trong không gian chật hẹp, từng hồi từng khắc gõ dồn vào màng nhĩ kẻ đang bạo hành, như một khúc ca bi thương cuối cùng cho tình yêu vốn đã bên bờ sụp đổ.
Đến lúc kết thúc, trên ý nghĩa sinh lý, Thời Ôn đã hoàn toàn mất đi phản ứng.
Cho đến tận lúc này, cậu vẫn không thể hiểu được vì sao tình yêu lại có thể đi đến kết cục như vậy, vì sao bản thân lại phải trải qua một tai ương còn tệ hại hơn cả bắt cóc, uy h**p, lừa dối và lợi dụng.
Niềm tin của cậu đối với hôn nhân và tình yêu, toàn bộ đều bị chôn vùi trong buổi chiều thường nhật này, tại căn thư phòng nhỏ bé này.
Không khí đông cứng thật lâu. Thời Ôn nằm rạp trên sofa, toàn thân thê thảm không nỡ nhìn.
...
Một lúc lâu sau, Vạn Trọng Vi mới kịp nhận ra rốt cuộc mình đã làm gì, mới ý thức được cảnh tượng trước mắt chính là do hắn tạo ra. Giết người rồi quay lại nói lời xin lỗi chẳng có tác dụng gì, mà vốn dĩ cũng chẳng phải tác phong của hắn.
Hắn chậm rãi nghiêng người, đưa tay gạt nhẹ mấy sợi tóc vương trên trán Thời Ôn.
Đôi mắt khép hờ kia không còn lấy một tia sinh khí. Vạn Trọng Vi nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy, hàng mày thanh tú, đôi mắt cong cong, chóp mũi khẽ vểnh, khóe môi hơi nhếch, nếu gạt bỏ những vết tích nham nhở trên mặt, thì sao mà đáng yêu đến vậy. Hắn nghĩ, khi Thời Ôn cười lên còn đáng yêu hơn nữa, như một làn gió xuân ấm áp phả đến, khiến người ta chỉ muốn lười biếng cuộn lại trong vòng tay ấy mà ngủ vùi.
Nhưng đã bao lâu rồi, hắn chưa từng thấy cậu nở nụ cười.
Một Thời Ôn đáng yêu đến thế, lẽ ra không nên phải chịu những khổ nạn này.
Một Thời Ôn độc nhất vô nhị như thế, chỉ có thể là của hắn, bất cứ ai dám mơ tưởng đến đều phải chết.
Ngón tay hắn dịch dần xuống, chạm lên cánh mũi, cảm nhận hơi thở yếu ớt phả ra đầu ngón. Như vẫn chưa đủ, hắn lại men đến bờ môi khẽ hé, ngón tay ấn lên đó, nhẹ nhàng v**t v*.
Thời Ôn như một con búp bê đã mất đi tri giác, mặc cho Vạn Trọng Vi trút xuống bao hối hận, áy náy, cùng cơn điên loạn.
Chỉ đến khi tháo sợi dây leo núi ra, Vạn Trọng Vi mới thực sự hoàn toàn tỉnh táo.
Cổ tay Thời Ôn đã bị dây cọ rách toạc, Vạn Trọng Vi cẩn thận tháo từng vòng, rồi dùng chân đá sợi dây leo núi kia ra thật xa. Trong thư phòng vốn không có sẵn thuốc, hộp y tế lại để ở phòng tạp vụ tận cuối tầng một.
Hắn đã đi tới cửa, lại dừng chân. Quay đầu nhìn người còn nằm trên ghế sofa, hắn lại quay trở lại. Hắn không dám chắc trong khoảng thời gian mình xuống lầu lấy thuốc, Thời Ôn có thể ngoan ngoãn nằm yên chờ hắn trở về. Thực tế là, hiện giờ hắn đối với bất kỳ một khoảnh khắc nào không ở bên cạnh Thời Ôn, đều sinh ra một thứ hoảng loạn vì mất kiểm soát.
Hắn quay lại sofa, tìm một tấm chăn mỏng quấn chặt lấy Thời Ôn, rồi bế người lên, bước ra khỏi thư phòng.
Bước chân xuống lầu của hắn rất vững vàng. Thời Ôn bị quấn chặt, chỉ lộ ra đôi mắt cùng đỉnh tóc. Phòng tạp vụ thông với tầng hầm, xuống tới tầng một, rẽ trái đi vào, băng qua hành lang dài hơn hai chục mét là có thể thấy được cánh cửa phòng tạp vụ.
Trong cơn mơ hồ choáng váng, Thời Ôn bỗng bị ánh mặt trời phản chiếu từ chiếc gương trên hành lang chiếu thẳng vào mặt, làm cho cậu bất chợt bừng tỉnh.
Cậu bị ôm trong lồng ngực của một người, mặt dán sát vào bờ ngực rắn chắc, nhịp tim mạnh mẽ dội qua bên tai. Chỉ hơi ngẩng đầu, chiếc cằm siết chặt và đôi môi mỏng cố chấp của Vạn Trọng Vi liền đập vào tầm mắt.
Những ký ức nhơ nhớp và sợ hãi vừa trải qua không báo trước mà ào ạt tràn vào não. Thời Ôn giật mạnh, vùng vẫy, cúi xuống cắn vào cánh tay hắn. Bắp thịt căng cứng khiến răng cậu bị hãm lại, trong miệng lập tức tràn đầy mùi tanh của máu.
Vạn Trọng Vi đau đớn bất ngờ, không kịp phòng bị, để cậu thoát khỏi vòng tay.
Chăn rơi xuống đất, Thời Ôn loạng choạng lùi về sau. Vạn Trọng Vi sợ cậu ngã, theo bản năng đưa tay chộp lấy cánh tay cậu. Hành lang hẹp, Thời Ôn nào tránh thoát được.
Nỗi kinh hãi cực độ khiến cậu không còn thấy rõ mọi thứ, chỉ còn điên cuồng giãy dụa, giống như phản ứng k*ch th*ch, cổ họng bật ra từng tiếng gào khản đặc.
Đó là căn bếp ít dùng, chỉ thỉnh thoảng nấu chút đồ ăn nhẹ. Nếu Vạn Trọng Vi không về ăn cơm, thì bình thường chú Bình và người hầu cũng dùng nó để làm vài món đơn giản. Trên bàn chế biến có một con dao gọt hoa quả. Khi Vạn Trọng Vi đuổi kịp, Thời Ôn đã nắm chặt dao trong tay.
Cậu trông hoảng loạn đến phát điên, cầm dao chắn trước ngực, bàn tay run rẩy chẳng theo một phương hướng nào.
Trong căn nhà rộng lớn, không khí tĩnh lặng đến mức tiếng răng va lập cập và nhịp thở dồn dập từ cơ thể Thời Ôn đang bên bờ sụp đổ đều lọt vào tai, buộc Vạn Trọng Vi phải ép mình bình tĩnh lại.
Sợ Thời Ôn làm mình bị thương, hắn không dám tiến thêm một bước, hạ thấp giọng, cố tỏ ra vô hại và đáng tin:
"A Ôn, bỏ dao xuống đi!"
Đồng tử Thời Ôn không có tiêu cự, tay cầm dao quơ loạn, đầu vùi vào một bên vai, tiếng hét khản đặc, vỡ vụn: "Không! Tôi không muốn! Tôi không muốn!"
Trong chớp mắt, Vạn Trọng Vi đột nhiên nhận ra điều gì đó. Nhân lúc cậu khép mắt, hắn vội đưa tay chộp lấy cổ tay cậu, vừa làm vừa nói:
"A Ôn, đừng sợ, tầng hầm đã-"
Chưa kịp nói ra bốn chữ "bị hàn chết rồi", thì cẳng tay hắn bỗng lạnh buốt, máu phụt ra, bắn tung tóe lên bức tường trắng toát.
Con dao rơi xuống đất, "choang" một tiếng giòn vang. Thời Ôn bị vệt máu đỏ ấy k*ch th*ch đến đỏ ngầu cả mắt, trong khoảnh khắc nhìn thấy rõ ràng, mà trong sắc đỏ ấy, tim gan cũng tan nát.
Xong rồi, cậu nghĩ, lần này không biết hắn sẽ làm gì để khắc cho mình một "bài học". Có phải lại bị nhốt xuống tầng hầm? Hay sẽ bị trói chặt ở đâu đó? Trong đầu cậu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Chạy.
Cậu lao từ phía bên kia gian bếp ra ngoài, hoảng loạn chạy bừa, men theo cầu thang mà lao xuống, loạng choạng mấy lần suýt ngã. Vạn Trọng Vi ở phía sau gọi tên cậu, lo lắng đến như lửa đốt, nhưng không dám đuổi gấp, sợ cậu thật sự ngã lăn.
Xuống dưới là gara, tổng cộng đỗ bốn chiếc xe: ba chiếc sedan, một chiếc xe thương vụ.
Khi Vạn Trọng Vi lao xuống, chỉ thấy gara trống rỗng, không có bóng dáng Thời Ôn.
"A Ôn, đừng sợ, tôi sẽ không làm hại em, cũng không định đưa em đi đâu hết. Tầng hầm tôi đã cho người đổ xi măng phong kín rồi, em tin tôi đi." Vạn Trọng Vi một tay gắt gao bóp chặt vết thương đang ứa máu, áp chế nhịp tim dồn dập cùng hơi th* d*c, cố gắng nhỏ nhẹ giải thích.
Không ai đáp lại, Thời Ôn chẳng biết đã trốn ở đâu.
"A Ôn, tôi thề, tôi thật sự không có ý định nhốt em xuống tầng hầm. Tôi ôm em xuống đây chỉ là muốn tìm hộp thuốc để xử lý vết thương cho em thôi."
"A Ôn, vừa rồi em ngã, có bị thương không? Em ra đây đi, để tôi xem một chút được không?"
Có một chút động tĩnh yếu ớt vọng ra từ góc gara. Vạn Trọng Vi đảo mắt nhìn khắp bốn phía, nơi này một khoảng trống mênh mông, thật ra rất khó để giấu một người, chỉ là che tai trộm chuông mà thôi.
Rất nhanh, hắn đã xác định được vị trí.
Hắn ngồi xổm xuống, tầm nhìn xuyên qua gầm xe, dừng lại ở chiếc xe thương vụ cuối cùng. Có người ngồi bệt dưới đất, bàn tay trắng bệch buông thõng bất lực.
Cổ họng Vạn Trọng Vi như bị ai bóp chặt, cảm giác rơi xuống vực sâu và nghẹt thở cùng lúc quấn lấy hắn, kéo hắn vào vũng lầy đã mất kiểm soát.
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước về phía chiếc xe đó.
Tiếng bước chân truyền đến, Thời Ôn không còn chỗ nào để trốn, trong tuyệt vọng tột cùng, hành động vượt lên trước cả ý thức, thúc ép cậu làm ra một việc khó tin.
Cậu chui thẳng xuống gầm xe.
Bước chân của Vạn Trọng Vi dừng khựng lại. Lần đầu tiên, trong tim hắn bùng lên nỗi sợ hãi dữ dội đến vậy.
Từ sau cái chết của Cảnh Vũ, hắn đã chẳng còn biết sợ là gì. Đối đầu với nhà họ Phương, với Vạn Hành Xuyên, hắn thắng, cũng bởi vì hắn không còn gì để mất, không sợ gì cả, chẳng có chút kiêng dè nào, nên không ai dám đối đầu trực diện. Bởi thế, hắn thắng.
Nhưng giờ phút này, khi thấy người kia khuôn mặt đầy hoảng hốt kinh hoàng, chỉ để trốn tránh hắn mà liều mạng chui vào gầm xe, hắn bỗng nhận ra, trong mối quan hệ này, kẻ sợ hãi nhất thực ra chính là mình.
Hắn sợ Thời Ôn không còn yêu hắn nữa, sợ cuối cùng Thời Ôn vẫn sẽ rời bỏ hắn.
Sợ đến mức không sao đứng thẳng nổi.
Báo thù chưa từng khiến hắn thấy mệt mỏi, nhưng tình yêu lại khiến hắn lực bất tòng tâm. Thì ra, yêu còn khó hơn hận.
Cuối cùng, Vạn Trọng Vi không bước thêm nửa bước nào.
"A Ôn, tôi sẽ không qua đó." Hắn ngồi bệt xuống đất, từ giây phút này bắt đầu trả giá cho tội ác của mình.
Bàn tay đẫm máu che kín mắt, chất lỏng tràn xuống, hắn cũng chẳng rõ đó là máu hay nước mắt: "Tôi sẽ gọi chú Bình đến tìm em, đừng sợ. Tôi đi ngay đây."
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 43: Ác quỷ trong lòng không thể giam giữ nổi
10.0/10 từ 21 lượt.
