Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 42: Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa


Thời Ôn dẫn Lương Minh Chiêu đi thẳng lên tầng hai, vào thư phòng của cậu. Sau khi pha trà xong, hai người ngồi đối diện, lúc này cậu mới dám ngẩng mắt nhìn đối phương.


"A Ôn..." Lương Minh Chiêu đâu còn ngồi yên được, nhưng anh biết mình không thể nóng vội, cũng không thể rối loạn. Hôm nay anh đến đây, chỉ cần nhìn tận mắt thì còn điều gì mơ hồ nữa đâu.


Thế nhưng khi thật sự gặp rồi, ngàn vạn lời muốn nói đến bên môi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Em... vẫn ổn chứ?"


Nói xong chưa đợi Thời Ôn đáp, mắt anh đã đỏ hoe. Từ đâu mà nhìn ra được em ổn cơ chứ!


"Anh, để anh và thầy phải lo lắng rồi." Thời Ôn mím môi, gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.


"Anh với Cao Đường luôn tìm cách hỏi thăm chỗ ở của Vạn Trọng Vi, cuối cùng vẫn là thầy nghĩ ra cách dò được." Lương Minh Chiêu nói, "Trước đây anh từng đến mấy lần, nhưng đều bị bảo vệ chặn lại. Anh sợ em lo, nên không nói với em."


Đã gần nửa năm họ không gặp nhau. Thỉnh thoảng chỉ qua màn hình lạnh lẽo để gọi video, ngoài việc bàn luận học thuật thì chẳng thể biết thêm gì về đời sống của Thời Ôn. Giờ thật sự mặt đối mặt, Lương Minh Chiêu mới nhận ra tình trạng của cậu còn tệ hơn mình tưởng.


Tái nhợt, yếu ớt, như bước đi như trên lớp băng mỏng.


"Anh đã nộp đơn xin với viện nghiên cứu hợp tác, đã lấy được suất offer sớm, lần này có hai chỉ tiêu." Lương Minh Chiêu không vòng vo, nói thẳng mục đích hôm nay, "A Ôn, em theo anh đi đi."


Gương mặt mệt mỏi của Thời Ôn thoáng chốc hiện ra một tia sinh động khác hẳn: "Hai suất ư?! Đàn anh, anh làm sao mà được thế?"



Phải biết rằng offer của viện nghiên cứu hợp tác vốn nổi tiếng khó lấy, rất nhiều đề tài sâu hơn cũng chỉ được một suất. Lần này Lương Minh Chiêu lấy được tận hai, trong lịch sử P Đại quả thực chưa từng có. Thời Ôn không cần nghĩ nhiều cũng biết anh đã bỏ ra bao công sức.


"Khó thì khó, nhưng không phải không có cách." Lương Minh Chiêu nói, "Em đừng lo nghĩ gì cả, thầy và Cao Đường đều đã âm thầm giúp rất nhiều. Chúng ta chỉ có một mục tiêu, là đưa em rời khỏi đây. Để em đi một mình là không thực tế, anh đi cùng em mới là cách ổn thỏa nhất. Sang bên kia, em có thể bắt đầu lại từ đầu, không cần phải sợ sự khống chế hay điều tiếng gì nữa. Thủ tục em không cần lo, anh lo hết. Tiền cũng không phải nghĩ, nguồn quỹ nghiên cứu của anh đủ cho cả hai chúng ta dùng."


Lương Minh Chiêu nói xong một tràng dài, nhìn gương mặt dần dần trở nên mơ hồ của Thời Ôn, gần như dùng cả sự khẩn cầu mà nói: "A Ôn, đi với anh đi."


Trong câu nói ấy còn ẩn giấu một tầng ý khác, nhưng Thời Ôn lúc này tâm trí rối bời, hoàn toàn không nắm bắt được.


Cậu chỉ nói ra một sự thật tàn nhẫn. "Anh, chỉ e rằng..." Cậu ngừng một nhịp, rồi nói, "Em không đi được."


"A Ôn, anh biết ra nước ngoài bắt đầu lại là một quyết định khó, nhưng nếu em cứ ở lại đây, tương lai phải làm sao? Hôn nhân của em vốn đã là giả, Vạn Trọng Vi này, kiểu người như vậy làm gì có thật lòng. Chỉ cần hắn có một chút tình cảm với em, cũng sẽ không để em chịu nhiều chuyện như thế-"


"Anh," Thời Ôn cắt lời, khẽ lắc đầu, "không phải vì những chuyện đó... mà ý em là, nghĩa đen."


"Cũng như anh không vào được nơi này," gương mặt cậu hiện lên sự mong manh, ngơ ngác chẳng khác nào một đứa trẻ, "em cũng không ra được."


Tiếng gõ cửa khe khẽ từ ngoài truyền vào, cắt ngang cuộc trò chuyện. Hai người đồng thời nhìn ra cửa.


Giọng của chú Bình vang lên: "A Ôn, Tiểu Triệu gọi điện tới, chắc cậu ấy sắp về rồi."


"Tiểu Triệu" chính là gã gác cổng tận tụy kia. Còn người "sắp về" là ai, thì không cần nói cũng rõ.



Khi vừa lấy được hai suất chỉ tiêu, Lương Minh Chiêu còn nghĩ chỉ cần cố gắng thì nhiều chuyện sẽ không khó như tưởng tượng. Thế nhưng ngay lúc này, khi anh nhận lấy chén trà từ tay Thời Ôn, mới hiểu ra không phải mọi nỗ lực đều có kết quả.


Ít nhất, việc đưa Thời Ôn đi, anh không làm được.


"Anh sẽ nghĩ cách." Lương Minh Chiêu đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Giờ phút này, anh không dám chắc nếu mình còn nán lại, sẽ mang đến cho Thời Ôn hậu quả gì. Nhìn dáng vẻ bị giày vò đến chỉ còn chút hơi thở kia, Lương Minh Chiêu không dám đánh cược vào chút lương tri còn sót lại của Vạn Trọng Vi.


"A Ôn," Lương Minh Chiêu tiến lên một bước, dang tay ôm chặt cậu, "Anh sẽ không bỏ mặc em đâu, tin anh, nhất định anh sẽ đưa em ra khỏi đây."


Thời Ôn cũng vòng tay ôm lại, mặt chôn sâu vào vai anh.


Cậu không nói gì, cho đến lúc Lương Minh Chiêu rời đi, cũng chẳng cất lời tạm biệt.


Ngồi trên xe trở về, Lương Minh Chiêu khẽ đưa tay chạm lên bờ vai trái, chỗ vải áo vẫn còn ướt đẫm nơi Thời Ôn vừa tựa vào, sau lưng vẫn in lại lực đạo và hơi ấm từ cái ôm kia.


Miệng cậu nói "Anh đừng lo cho em nữa", nhưng cả thân thể đều đang cầu cứu anh, đang gào thét: "Anh cứu em với."


Ngoài thư phòng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Thời Ôn ngồi bên bàn, cầm một cây bút chì, không rõ đang vẽ loạn gì trên giấy. Bước chân dừng lại trước cửa, người tới dường như cố nhẫn nhịn mà gõ vài tiếng.


Thời Ôn vẫn ngồi yên, không ngẩng đầu. Quả nhiên, gõ cửa chỉ là hình thức, cho dù không được mời, người ngoài cũng có thể tùy ý bước vào.


Vạn Trọng Vi đẩy cửa, tóc mai có chút rối, giọng điệu tạm xem là bình ổn: "Tên đàn anh vừa tới, đã nói gì với em?"



"Chẳng phải anh đều nghe hết rồi sao?" Thời Ôn nói, giọng không nặng không nhẹ.


Vạn Trọng Vi sải hai bước đến trước bàn, hai tay chống xuống mặt gỗ, từ trên cao nhìn xuống lướt qua trang giấy công thức trong tay cậu. Hắn khó chịu với thái độ hờ hững của Thời Ôn, lại bị những lời Lương Minh Chiêu nói khơi dậy cơn tức trong lòng, sự bạo ngược vừa nén ở cửa liền bùng lên.


Cả hai đều biết rõ trong thư phòng này có lắp camera. Thực ra cả phòng làm việc của hắn và của Thời Ôn đều có, ban đầu mục đích rất đơn giản, chỉ là vì an toàn. Nhưng không chỉ thư phòng, phòng khách, hành lang, cả khu vườn, trừ phòng ngủ ra, toàn bộ Lạc Thủy Cư đều trong tầm giám sát 360 độ.


Khi Tiểu Triệu gọi điện cho Vạn Trọng Vi, hắn lập tức kết nối thẳng vào camera trong thư phòng của Thời Ôn. Trên đường từ công ty về, ngồi trong ghế sau xe, hắn đã nhìn thấy từng động tác, nghe rõ từng lời họ nói.


"Tôi đã sớm bảo em, phải giữ khoảng cách với Lương Minh Chiêu." Vạn Trọng Vi chất vấn, "Sao em lại không chịu nghe?"


"Tôi lâu rồi chưa đến trường, đàn anh đàn chị lo lắng, đến thăm một chút thôi." Thời Ôn không nhìn hắn, mắt vẫn chăm chăm vào công thức phân tử trên giấy, cố gắng dùng lý lẽ.


"Chỉ là đến xem em?" Vạn Trọng Vi khẽ cười khẩy, "Không phải đã lấy được hai suất offer sao? Không phải nói muốn đưa em đi à?"


Ngón tay Thời Ôn run lên, môi cắn chặt, tức đến mức cầm bút cũng phát run.


"Đừng tưởng tôi không biết." Vạn Trọng Vi tiếp, "Lương Minh Chiêu thích em."


"Anh nói bậy bạ gì thế!" Thời Ôn siết chặt cây bút chì, cực kỳ phản cảm với lời hắn, trên giấy loang ra một đường ngang nặng nề. "Trải qua ngần ấy chuyện, lại bị anh giam giữ lâu đến vậy, bất kỳ ai còn chút quan tâm, nhìn thấy tôi như thế này, cũng sẽ muốn đưa tôi đi."


"Đúng, tôi thừa nhận, tôi không dám đi." Môi Thời Ôn run rẩy, giọng cao thêm một bậc, "Bởi vì tôi không thể nói cho ai biết rằng anh uy h**p tôi, rằng anh không chịu ký giấy ly hôn, rằng anh không giữ chữ tín, anh là một kẻ điên vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn!"



"Trước đây em còn chỉ dám mắng tôi là đồ khốn, giờ chỉ mới gặp Lương Minh Chiêu một lần, đã mắng tôi là kẻ điên?" Vẻ mặt Vạn Trọng Vi dần trở nên hung tợn, ánh mắt như muốn nuốt sống người, "Có được hai suất offer thì sao? Em tin không, chỉ cần một câu của tôi, hai suất đó lập tức mất sạch."


Ánh mắt đen ngòm lạnh lẽo của hắn găm chặt lên người Thời Ôn, nhìn cậu mặt cắt không còn giọt máu, rồi thấy cậu đột ngột bật dậy lao thẳng về phía cửa.


Ngay sau đó, giọng hắn lại thong thả vang lên: "Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa này, thì cứ thử xem."


Bàn tay Thời Ôn đặt trên khóa cửa, dùng hết sức, nhưng rốt cuộc không ấn xuống nổi.


Phải, cậu không thể lấy tâm huyết của Lương Minh Chiêu ra đánh cược, không thể đặt cược vào việc Vạn Trọng Vi còn sót lại chút nhân tính, hay chút nào quan tâm đến cảm nhận của cậu.


Ngày trước khi còn có Vạn Hành Xuyên, Vạn Trọng Vi dẫu giả ý hay thật lòng, cũng đôi phần dè chừng. Giờ thì hắn chẳng còn gì phải kiêng kỵ. Muốn hủy hoại ai, hắn sẽ hủy hoại đến cùng. Muốn yêu ai, kẻ đó cũng buộc phải yêu lại hắn.


Đó là mô thức hắn mang từ nhỏ, ăn sâu đến tận xương tủy.


"Vạn Trọng Vi," Thời Ôn dựa lưng vào cửa, đối diện ánh mắt hắn, "Làm người phải có giới hạn, làm việc phải biết kính sợ. Cho dù Vạn Hành Xuyên không dạy anh, thì những người khác trong nhà anh hẳn cũng từng dạy."


"Quy tắc của thế giới này không phải do anh đặt ra, anh cũng chẳng phải bất khả xâm phạm. Anh có thể khiến hợp tác nghiên cứu kia thu hồi offer, nhưng anh không thể khiến tất cả các viện nghiên cứu đều thu hồi. Tương tự, Lương Minh Chiêu có thích tôi hay không, tôi có muốn suy nghĩ đến chuyện ở bên anh ấy hay không, tất cả đều không liên quan đến anh."


Câu nói cuối cùng của Thời Ôn như một tia sét giáng xuống, khiến người trước mặt như bị bùng nổ hoàn toàn.


Cậu đang dùng cách "liều mạng" để cố tình chọc giận Vạn Trọng Vi, thử dùng cách tự hủy hoại chính mình mà phá vỡ cục diện bế tắc, hy vọng trong đường cùng có thể tìm ra một lối thoát.


Nhưng khi thực sự đối diện với cơn mất kiểm soát của Vạn Trọng Vi, cậu mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Còn chưa kịp nhìn thấy chút ánh sáng nào của lối ra, cậu đã bị ngọn lửa giận dữ rực cháy của hắn thiêu rụi thành tro tàn.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 42: Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...