Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 10
Từ Minh Chương rõ ràng đã bị vợ “giáo huấn” qua một lượt, nên không dám tỏ thái độ răn đe với con gái. Ông đem tất cả những bồn chồn, lo lắng ấy đúc kết thành những lời khuyên nhủ tận tình: “Bố chỉ cảm thấy tuổi nào thì làm việc nấy. Nếu con và cậu nhóc đó có tình cảm thật, thì hai đứa cứ chờ thêm chút nữa. Sau này tốt nghiệp rồi mà vẫn còn tình cảm, lúc đó có yêu đương thế nào bố mẹ cũng không phản đối. Bây giờ các con vẫn còn nhỏ quá…”
Hai chữ “tình cảm” cũng thật “bỏng miệng”, cứ như thể nói ra là sẽ có chút dư vị mập mờ không đúng lúc, khiến bất cứ người trưởng thành đứng đắn, có giới hạn đạo đức nào cũng phải đỏ mặt tía tai.
Văn Tiểu Tiểu trưng ra vẻ mặt xem kịch vui, mỗi lần thấy Từ Minh Chương như vậy bà đều thấy rất buồn cười.
Văn Hựu Vi chậm rãi đáp: “Tuổi nào làm việc nấy, con cũng đâu có để ảnh hưởng đến chuyện học hành?”
Từ Minh Chương nuốt nước bọt, cố gắng tìm từ ngữ một cách khó khăn: “Bố cũng không phải nói chuyện điểm số của con… Chủ yếu là cái này, cái này của con…” Cái “này” mãi mà không rặn ra được vế sau. Thời học sinh, thành tích tốt đúng là mang lại một vài “quyền miễn trừ”.
Văn Hựu Vi muốn ăn cơm, không muốn cứ xoáy sâu vào chủ đề này: “Bố ạ, bố đúng là kiểu lo bò trắng răng. Tuần trước con thấy bố bạn Uông Thừa vì muốn tìm thầy dạy kèm để kéo thêm vài điểm cho nó mà đêm hôm còn xách quà cáp đến tận khu nhà thầy giáo đấy thôi. Tại con ít gây rắc rối cho bố quá, khiến bố không có cảm giác thực thụ của người làm bố, nên bố mới muốn tìm chỗ này chỗ kia để giáo huấn con vài câu cho bớt trống trải chứ gì.”
Câu chuyện càng nói càng trở nên thiếu khách khí, Văn Tiểu Tiểu huých tay ra hiệu cho cô dừng lại đúng lúc.
Văn Hựu Vi tự giác ngậm miệng. Cô cũng rất hiểu Từ Minh Chương, nếu chỉ xét trong phạm vi gia đình nhỏ, ông đối với vợ con có thể nói là không chê vào đâu được. Chẳng hạn như trước đây Văn Hựu Vi đam mê chuốt lông mi bết bền bệt như chân ruồi, Từ Minh Chương không thích cô trang điểm mắt như vậy rồi đi ra ngoài vì sợ người ta bàn ra tán vào. Nhưng sau khi khuyên nhủ không thành, ông cũng tự mình nghĩ thông suốt; có đồng nghiệp trong khoa đi Hồng Kông chơi, ông còn nhờ người ta mua hộ hai cây mascara mang về. Ông bảo loại đắt tiền một chút trông thành phần có vẻ an toàn hơn, sợ Văn Hựu Vi dùng mấy thứ đồ tự mua rồi chọc mù cả mắt.
Nhưng ông lại cứ thích nói những lời già dặn, giáo điều.
Chưa chắc bản thân ông đã thực sự tin vào những bộ quy tắc đó, nhưng nghe nhiều quá nên cứ thế thốt ra theo thói quen. Đa số mọi người đều như vậy, họ không nhất thiết phải là những tín đồ ngoan đạo của một hệ giá trị nào đó, nhưng vì ngâm mình trong một hệ thống quá lâu nên chỉ biết nói một kiểu ngôn ngữ, từng lỗ chân lông đều sống một cách trung thành dưới những ánh mắt đánh giá đó.
Từ Minh Chương hỏi: “Con cứ nhất thiết phải yêu bây giờ sao? Không thể đợi vài năm nữa à?”
Văn Hựu Vi đáp lại với vẻ hơi khó xử: “Bố nói thế nghe lạ chưa, đợi vài năm nữa anh ấy có còn giữ được ngoại hình thế này không thì khó nói, mà con có còn thích anh ấy nữa không cũng khó nói luôn.”
Từ Minh Chương nghẹn lời không nói được gì. Văn Tiểu Tiểu ra hiệu cho ông im lặng đúng lúc, ông cũng đành phải thôi. Nhưng ông không hề tán thành cách nuôi dạy con phóng khoáng như thế của vợ, ông luôn cảm thấy hai mẹ con như đang sống trong một môi trường chân không, dường như không nhìn thấy xã hội thực tại. Ngôi trường cũng chẳng lớn lao gì, phụ huynh trong trường đa phần đều quen biết hoặc ít nhất cũng nhẵn mặt nhau. Một đứa con gái mà bị đóng mác “yêu sớm” thì truyền ra ngoài nghe chẳng hay ho gì.
Ông thừa hiểu lời vợ nói cũng có vài phần lý lẽ, con gái mình lại là đứa biết suy nghĩ, nhưng đồng thời ông cũng đang sống trong những đánh giá xã hội rất thực tế và cụ thể, luôn có một áp lực vô hình bao phủ trên đầu. Ở nhà, ông không được phép phát biểu thêm ý kiến nào về chuyện này, nên ngoài lo lắng ra, ông chỉ biết một mình sầu não.
Cuối cùng, ông không nói thêm gì nữa, lẳng lặng đưa cho Văn Hựu Vi một khoản tiền tiêu vặt khá lớn.
Văn Hựu Vi hỏi ông đưa làm gì, Từ Minh Chương ngập ngừng hồi lâu mới nói: “Nếu hai đứa có ra ngoài đi ăn hay làm gì đó, đừng để cậu ta trả tiền cho con, bố cho tiền đây.”
Văn Hựu Vi cười nắc nẻ: “Bố cho thì con nhận thôi, tiền tiêu vặt con không chê nhiều đâu.”
“Còn nữa,” Từ Minh Chương chọn cách nói tránh những việc nhạy cảm, lời lẽ cũng không dám quá thẳng thừng: “Đừng có đi đến chỗ nào vắng vẻ. Con đi chơi với cậu ta, đi bố phải đưa, về bố phải đón. Đi đâu cũng phải để bố biết.”
Văn Hựu Vi cũng nghiêm túc lại: “Bố yên tâm đi, con biết rõ mình đang làm gì mà.”
Khi Văn Hựu Vi tóm tắt lại trải nghiệm “bị mời phụ huynh” của mình cho Chu Chỉ An nghe, ánh mắt anh hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Anh hỏi: “Bố mẹ em còn nói gì nữa không?”
“Không có gì. Em thì sợ gì chứ, còn anh? Thầy giáo có tìm anh không?”
Chu Chỉ An bảo có, nhưng cũng không nói gì nhiều. Ở lớp tự nhiên, thầy chủ nhiệm đúng kiểu “thẳng nam” chính hiệu, chẳng giảng giải nổi mấy chuyện tình cảm sướt mướt, chỉ nhấn mạnh với anh rằng sắp tốt nghiệp đến nơi rồi đừng có gây ra chuyện gì, phải nắm vững chừng mực khi giao tiếp. Nói một tràng về việc thành tích là quan trọng nhất, Chu Chỉ An đều giữ thái độ tốt mà tiếp thu hết. Mẹ anh cũng nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm nên có trao đổi từ xa với anh vài câu, cụ thể nói gì thì Văn Hựu Vi không được biết.
Thấy Văn Hựu Vi không bị ảnh hưởng gì, anh cũng thở phào nhẹ nhõm phần nào. Đáng lẽ anh phải nhận thức được rằng kể từ giây phút Văn Hựu Vi bảo anh “đồng ý thì nói được đi”, thì những chuyện kéo theo sau đó đã xếp hàng chờ sẵn, những lời chất vấn từ thầy cô và bố mẹ chắc chắn sẽ không ít. Nhưng nếu cho anh chọn lại lần nữa, anh cũng sẽ không có câu trả lời thứ hai.
Nhìn thấy biểu cảm này của anh, Văn Hựu Vi cười nói: “Sao thế? Sợ sẽ có kịch bản máu chó kiểu như em bị bố ép phải gửi một tin nhắn chia tay cho anh à?”
Chu Chỉ An cúi đầu mỉm cười không nói gì.
Văn Hựu Vi lấn tới: “Này, nói thật nhé. Nếu em gửi cho anh một tin nhắn bảo là sau này đừng gặp nhau nữa, giai đoạn hiện tại việc học là trên hết, đợi em thi đỗ đại học rồi tính sau, thì anh sẽ thế nào?”
Chu Chỉ An dường như thực sự suy nghĩ một lát, rồi đáp lại bằng giọng trịnh trọng nhưng ôn hòa: “Thế thì anh sẽ đợi đến lúc em thi xong đại học.”
Văn Hựu Vi đứng hình mất vài giây. Những lý lẽ kiểu như “đợi vài năm nữa chắc gì đã còn thích” mà cô nói với bố ở nhà bỗng dưng tắc lại trong cổ họng, cô quyết định không tung cái “miếng” chẳng mấy hay ho đó ra trước mặt chính chủ.
“Thế còn mẹ anh thì sao? Thật sự không mắng anh hả? Phụ huynh của học sinh cuối cấp mà cũng thoáng thế cơ à?”
Chu Chỉ An khẽ mỉm cười, trong mắt thoáng hiện chút cô độc: “Mẹ không thích quản anh lắm.”
Văn Hựu Vi cũng biết sơ qua về hoàn cảnh gia đình anh, bố mất vì tai nạn giao thông, Chu Chỉ An sống với mẹ. Mẹ anh đi công tác quanh năm, cơ bản là để anh tự sinh tự diệt. Văn Hựu Vi mơ hồ cảm thấy thái độ này của mẹ Chu Chỉ An có chút kỳ lạ. Thông thường ở những gia đình đơn thân, mối quan hệ mẹ con sẽ khăng khít hơn vì họ coi nhau là chỗ dựa duy nhất, nhưng nhà Chu Chỉ An rõ ràng là trường hợp đặc biệt. Có vẻ như sự tự lập của anh không hoàn toàn bắt nguồn từ việc mẹ bận rộn đi làm bên ngoài, mà là sự xa cách từ trong thâm tâm.
Lúc bấy giờ Văn Hựu Vi đang sống trong gia đình hạnh phúc, luôn được chăm sóc đủ đầy, cô khó lòng tưởng tượng được Chu Chỉ An ở lứa tuổi này đã phải tự quán xuyến cuộc sống của mình như thế nào, nhưng trực giác bảo cô không nên hỏi quá nhiều.
Tóm lại là cái màn mời phụ huynh ấy cứ thế trôi qua trong êm đềm. Sau khi xác lập quan hệ “yêu đương”, mọi thứ cũng chẳng có gì khác biệt, vẫn là sau bữa tối đi dạo tán dóc trên trời dưới biển, thi thoảng nắm tay một cái là đủ để thao thức cả đêm.
Văn Hựu Vi thấy thế này thì có hơi lỗ, chút chuyện cỏn con mà vừa phải huy động cả phụ huynh, vừa tự dưng dâng cho thầy chủ nhiệm một cái cớ để soi mói.
Trong chuyện học hành, cô vốn thông minh có thừa nhưng lại thiếu sự cẩn trọng. Có một lần kỳ thi thử có kết quả, Văn Hựu Vi đoảng vị viết thiếu bước trong một câu tự luận lớn, gặp đúng giáo viên chấm gắt nên bị trừ điểm thẳng tay. Thầy chủ nhiệm đứng trên bục giảng nói với giọng mỉa mai: “Thi đại học là thi cái gì? Là thi nắm vững kiến thức cơ bản, cũng là thi kỹ năng ứng biến tại chỗ! Một số em đừng có cậy lúc bình thường học tốt mà lúc thực chiến lại làm ăn tùy tiện. Nếu các em thực sự tu luyện đến nơi đến chốn thì sẽ không phạm phải những sai lầm sơ đẳng như vậy. Hãy nhìn đàn anh khóa trên của các em xem, có một cậu họ Chu, từ năm lớp 11 trở đi môn Toán chưa bao giờ dưới 150 điểm. Đó mới gọi là thực tài, không phải nhờ may mắn, cũng không phải dựa vào mấy cái khôn vặt.”
Nói xong, thầy còn liếc Văn Hựu Vi một cái đầy ẩn ý. Cái sự châm chọc này rõ ràng đến mức không thể rõ hơn, khiến Văn Hựu Vi nghẹn đắng họng, bực bội đến mức suýt chút nữa là nhắn tin “chia tay” cho Chu Chỉ An ngay tại chỗ. Thật chưa thấy cái kiểu khuyên người ta chia tay nào mà lại “thanh thấu thoát tục” đến thế này.
Lúc đó, thời gian đếm ngược cho đợt ôn tập cuối cùng của khối 12 đang trôi qua từng ngày, không khí ở lớp Văn Hựu Vi cũng bắt đầu căng thẳng theo. Việc đầu tiên sau kỳ nghỉ đông là thi khảo sát, Văn Hựu Vi nén một hơi quyết tâm tát vào mặt thầy chủ nhiệm, thế nên cô đã tạo ra một màn phát huy vượt mức bình thường.
Cô không thành công trong việc k*ch th*ch thầy chủ nhiệm, mà lại k*ch th*ch đúng cậu bạn thường xuyên có điểm số bám đuổi sát nút mình, tạm gọi là “huynh đài hạng nhì” đi.
Huynh đài hạng nhì sắp sửa bước vào lớp 12, hằng ngày được “bơm” không ít máu gà nỗ lực. Mục tiêu vào một trường đại học lý tưởng nghe chừng quá xa vời, khó lòng cung cấp động lực ổn định và bền bỉ, nhưng ngay trước mắt cậu ta lại có một đối thủ cạnh tranh trực tiếp — Văn Hựu Vi.
Cậu chàng tuổi nhỏ mà đã học được cái gọi là “tính sói”, phải dũng cảm cạnh tranh. Cậu ta lập hẳn một cái bảng biểu thống kê điểm thi thử từng môn của Văn Hựu Vi, in ra rồi dán ngay lên bàn học của mình. Cái vẻ hung hăng đó khiến Văn Hựu Vi nhìn mà thấy phát khiếp, hễ thấy cậu ta là trong đầu cô chỉ hiện lên một câu: “Đến mức đó sao?”.
Huynh đài hạng nhì dồn hết sức lực, quyết tâm vượt mặt Văn Hựu Vi ngay từ những việc nhỏ nhặt nhất. Sáng sớm Văn Hựu Vi đọc bài, cậu ta sẽ đọc to hơn cô một tông. Văn Hựu Vi chuyển sang đọc thầm, cậu ta sẽ đọc thầm với tần suất dày đặc hơn. Không biết có hiệu quả hơn không, nhưng chắc chắn là gây phiền hà cho mọi người xung quanh hơn. Thậm chí đến giờ ra chơi đi vệ sinh, cậu ta cũng phải canh chừng thấy Văn Hựu Vi đi rồi mới đi theo, lúc quay về còn nói với cô một câu: “Vừa nãy tôi vừa học thuộc thêm được 5 từ mới hơn cậu đấy.”
Văn Hựu Vi: “…”
Thế là vào một ngày nọ, Văn Hựu Vi cố tình không uống nước mấy. Huynh đài hạng nhì cau mày hỏi sao hết tiết cô không đi vệ sinh. Văn Hựu Vi dựng quyển sách lên che nửa khuôn mặt, ánh mắt lấp lánh tia sáng phấn đấu: “Mười phút học thuộc thêm một điểm kiến thức chẳng phải tốt hơn sao?”
Huynh đài hạng nhì vừa khó chịu vừa phấn khích. Khó chịu vì “nỗi buồn” khó nhịn, còn phấn khích vì quả nhiên Văn Hựu Vi đã chấp nhận thách đấu trực diện với mình. Cậu ta bùng cháy ý chí chiến đấu, thế là cắn răng nhịn không đi giải quyết. Cho đến tiết học sau, khi cậu ta không thể không giơ tay xin phép ra ngoài đi vệ sinh giữa giờ, Văn Hựu Vi đã bật cười thành tiếng một cách cực kỳ “đức hạnh vứt cho chó gặm”.
Huynh đài hạng nhì vất vả lắm mới đợi được đến kỳ thi tháng tiếp theo để chứng minh bản thân. Trước giờ thi môn cuối cùng là Hóa học, cậu ta chặn đường Văn Hựu Vi ở phòng thi, dõng dạc tuyên bố, chẳng biết là cho ai nghe: “Tôi nhất định sẽ vượt qua cậu!”
“…”, Văn Hựu Vi vỗ vỗ vai cậu ta: “Cố lên.”
Cô viết xong tên mình lên tờ giấy thi, nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Ánh xuân vẫn chưa xua tan hoàn toàn cái lạnh của mùa đông, nhưng nhiệt độ đã nhích lên đôi chút, trên cây đã đâm ra những mầm non bé xíu. Văn Hựu Vi đánh xong tất cả các câu trắc nghiệm, rồi dưới ánh mắt ngỡ ngàng của giáo viên giám thị và các bạn cùng phòng, cô quyết định nộp bài sớm.
Cạnh tranh cái con khỉ, thế thì chán chết, cô phải ra ngoài chơi cơ.
Sau khi có kết quả, huynh đài hạng nhì đã toại nguyện vượt qua Văn Hựu Vi, nhưng vừa nhìn thấy tờ giấy thi của cô, cậu ta tức phát khóc. Là khóc thật sự, khóc oa oa, khóc nức nở thảm thiết.
Văn Hựu Vi lại bị mời phụ huynh.
Từ Minh Chương nhận điện thoại thì vô cùng kinh ngạc, định tự mình xin nghỉ làm để đi, nhưng Văn Tiểu Tiểu không cho, ý đồ thiên vị bảo vệ con gái lộ rõ mồn một. Bà hừng hực khí thế đến trường, thầy chủ nhiệm vừa thấy vị phụ huynh này là đã đau đầu, nhưng cũng chỉ đành trình bày lại tình hình.
Văn Tiểu Tiểu hỏi cô tại sao lại bỏ trống tận 70 điểm không làm, Văn Hựu Vi thì ngại nói thật là do cô thấy huynh đài hạng nhì quá phiền phức, hơn nữa mấy chuyện đấu chí giữa học sinh với nhau mà đem phanh phui trước mặt giáo viên thì thật chẳng trượng nghĩa chút nào. Thế là cô tìm đại một cái cớ, bảo là trong người không khỏe, muốn về nghỉ sớm.
Thầy chủ nhiệm không nhịn được, bèn bóc mẽ ngay trước mặt mẹ cô, rằng hôm đó sau khi coi thi xong thầy đạp xe ngang qua cổng quán karaoke, thấy cô đang đi ra cùng mấy người ngoài trường.
Văn Hựu Vi khựng lại một chút, nét mặt bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường, tốc độ nhận lỗi nhanh như chớp: “… Em sai rồi thưa thầy. Hành vi bỏ giấy trắng là không tốt, em tự nguyện viết bản kiểm điểm ạ.”
Văn Tiểu Tiểu rất tin tưởng con gái, bà đều biết rõ những người bạn trong và ngoài trường của cô, thế nên không hề thấy mình là một phụ huynh khờ khạo bị lừa, trái lại bà còn nghe chuyện này như nghe chuyện cười. Trước màn “lật mặt” nhanh như lật bánh tráng của con gái, Văn Tiểu Tiểu không nhịn được mà phụt cười một tiếng.
Rất tốt, giờ đây trong mắt thầy chủ nhiệm, Văn Hựu Vi không còn là người có vấn đề lớn nhất nữa rồi.
Cuối cùng cô cũng không giải thích tại sao mình lại nộp giấy trắng gần hết, chỉ giữ thái độ cầu thị nhận lỗi, hứa lần sau không làm thế nữa, rồi được Văn Tiểu Tiểu dắt tay đưa về nhà.
Thầy chủ nhiệm trằn trọc suy nghĩ, cảm thấy chẳng có ai trong cái nhà này là đáng tin cậy cả, thế là thầy chắp tay sau lưng, thong dong đi bộ sang khối 12 để tìm Chu Chỉ An.
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
