Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 11
Ban đầu Văn Hựu Vi không hề biết chuyện thầy chủ nhiệm đi tìm Chu Chỉ An, cô chỉ kể lại sự việc cho anh nghe với tâm thế chia sẻ chuyện hằng ngày. Chu Chỉ An nghe cô kể đến đoạn huynh đài hạng nhì khóc oa oa thì buồn cười nhìn cô, hỏi: “Em làm thế để được gì? Bản thân em cũng đâu có được lợi lộc gì đâu.”
Văn Hựu Vi lắc đầu quầy quậy, trước mặt anh cô chẳng thèm che giấu cảm xúc thật: “Thì em thấy cậu ta phiền thôi. Cứ như con nít ấy, cậu ta học cho em chắc? Thứ cậu ta cần vượt qua là điểm chuẩn của trường đại học, chứ đâu phải chỉ cạnh tranh với mỗi mình em, suốt ngày cứ nhìn chằm chằm vào em làm gì không biết.”
Chu Chỉ An hỏi: “Thế… chú dì có nói gì không?”
Văn Hựu Vi hơi buồn bực nhưng cũng không quá để tâm: “Bố em thì có đấy, bố thấy chuyện này thật phi lý, bảo học sinh không nên làm thế. Nhưng em đâu có nộp giấy trắng trong kỳ thi chính thức đâu, chuyện nhỏ xíu mà.”
Chu Chỉ An ngồi trên bậc thềm, một tay chống cằm quan sát cô. Văn Hựu Vi bị nhìn đến mức mặt nóng bừng lên: “Gì thế?”
Chu Chỉ An mỉm cười: “Anh đang nghĩ có phải em bị huynh đài hạng nhì kéo đi chệch hướng luôn rồi không.”
Văn Hựu Vi cảnh giác “Hửm?” một tiếng. Kiểu người tự phụ luôn dẫn đầu xu hướng như cô, sợ nhất là bị đánh đồng với mọt sách như huynh đài hạng nhì, cái đó chẳng “ngầu” chút nào.
Chu Chỉ An bình thản nói: “Cậu ta không nên cứ nhìn chằm chằm vào điểm số của em, vì cậu ta không học cho em. Nhưng em cũng không học cho cậu ta, vậy mà em lại vì cậu ta mà nộp giấy trắng.”
Văn Hựu Vi sững lại, sắc mặt bắt đầu không được tốt cho lắm.
Chu Chỉ An dịu dàng bồi thêm một nhát dao nữa: “Em cũng từng nói với anh là thi cử phải có tinh thần thi đấu cơ mà. Nếu việc em tham gia thi cử làm ảnh hưởng đến thứ hạng của người khác, thì chẳng lẽ em định bỏ thi luôn sao?”
Chu Chỉ An nhìn biểu cảm hơi cứng đờ của cô, dường như anh có chút do dự không biết có nên nói tiếp hay không, cuối cùng anh gần như mỉm cười mà thốt ra câu đó: “Thế thì chắc phải xếp hàng nhỉ, mỗi kỳ thi tháng cứ để một người lần lượt đứng nhất?”
Văn Hựu Vi hoàn hồn lại, rũ mắt xuống, giọng nói khe khẽ: “Thà anh cứ nói thẳng là em thích làm màu đi cho xong.”
Chu Chỉ An dựa người ra sau với tư thế rất thoải mái, tay chân dài rộng đều duỗi ra, cứ thế yên lặng nhìn Văn Hựu Vi. Nếu ánh mắt có thể đo được bằng trọng lượng, thì cái nhìn của anh giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng và chậm rãi đậu xuống người cô.
Văn Hựu Vi cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Được rồi, em đã làm một chuyện ngớ ngẩn, nhưng bản kiểm điểm em cũng viết rồi mà.”
Chu Chỉ An vắt chéo đôi chân dài, đổi tư thế ngồi: “Còn nữa…”
“Gì nữa ạ?”
“Nếu đó là một tờ giấy trắng hoàn toàn, nộp lên sẽ không được tính điểm. Nhưng tờ giấy thi đó đã viết được một phần nhỏ, thì nó là một bài thi hợp lệ.”
Văn Hựu Vi hiểu ra ngay trong chớp mắt: “Điểm trung bình? Ôi trời ơi…”
Điểm trung bình môn của cả lớp phải chia cho số lượng bài thi hợp lệ. Thầy giáo Hóa học là một ông lão hói đầu sắp nghỉ hưu, Văn Hựu Vi khá thích tiết của thầy, không ngờ hành động tùy hứng của mình lại gây ra hậu quả này. Cô bắt đầu thấy “nhức răng”.
Chu Chỉ An nói rất bình thản: “‘Đặc quyền’ là thứ tồi tệ nhất ở chỗ… nó sẽ phá vỡ trật tự trong lòng mọi người. Em không viết hết bài thì đối với bản thân em không phải vấn đề lớn, vì thầy cô biết em làm được những câu đó, bố mẹ biết em sẽ không làm thế trong kỳ thi chính thức. Thậm chí, em có thể làm nhiều chuyện phá vỡ quy tắc hơn nữa mà trong một phạm vi nhất định sẽ không bị trách phạt. Nhưng…” Chu Chỉ An cân nhắc một chút, “Nó không tốt cho lắm, vì nó sẽ khiến những người khác nhìn vào và cho rằng làm như vậy là được phép.”
Chẳng cần anh phải nói thêm, Văn Hựu Vi cũng tự thông suốt được. Thầy chủ nhiệm có lẽ thực sự bó tay với cô, cũng không dám nặng lời. Nhưng những hành động “ta đây là nhất”, thích làm màu mà Văn Hựu Vi thỉnh thoảng bày ra không phải là một tấm gương tốt, dù sao trong lớp vẫn còn rất nhiều người khác.
Cô nói: “Em biết rồi, ngày mai em sẽ đi xin lỗi thầy Hóa… hói, xem có còn cách nào cứu vãn không.”
Cô quay đi không thèm nhìn Chu Chỉ An nữa, tự mình bám vào lan can khán đài sân vận động nhìn ra xa: “Đừng có dùng cái ánh mắt nhìn kẻ ngốc đó mà nhìn em nữa, em còn trẻ mà, có tí hành động nổi loạn thì đã sao.”
Chu Chỉ An đứng dậy, đi đến bên cạnh cô: “Anh không hề nghĩ thế.”
Văn Hựu Vi nghiêng đầu, nhìn thấy đường xương hàm rõ nét của Chu Chỉ An, trong lòng cô nảy sinh một sự không thỏa mãn tinh tế: “Này, em nói chứ, thế này mà gọi là yêu sớm à? Đây chẳng phải thuần túy là ‘nhóm học tập tương hỗ’ sao?”
Chu Chỉ An cười khẽ, hàng lông mi run run, mãi một lúc sau anh mới đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Văn Hựu Vi.
Văn Hựu Vi đã tìm thầy Hóa để nhận lỗi, nhưng kết quả đã định, điểm trung bình môn Hóa của lớp cô quả nhiên đội sổ, khiến cô thấy nghẹn ứ cả lòng. Cô suy đi tính lại, bèn đi đường vòng bằng cách viết bài gửi báo trường, kể về một tiết học Hóa học sinh động và ca ngợi cách giảng dạy của thầy. Tuy nhiên, đợi đến khi bài được đăng thì học kỳ cũng sắp kết thúc, đó là chuyện của sau này.
Khi thầy chủ nhiệm gặp lại Văn Hựu Vi, thầy lỡ miệng nói: “Em thực sự cần có người quản lý mình mới được.”
Văn Hựu Vi vốn đã muốn làm cho ra lẽ chuyện này với thầy từ lâu, cô đứng trước mặt thầy chủ nhiệm, định lên tiếng: “Em làm sai, thầy có thể tìm em để nói cho rõ ràng; thầy cũng có thể vì em là người vị thành niên mà tìm phụ huynh của em để trao đổi, nhưng… thầy không nên tìm Chu Chỉ An, vì anh ấy không quản được em.”
Văn Hựu Vi nói xong, thầy chủ nhiệm nhìn cô với vẻ hơi ngơ ngác, không hiểu cô muốn diễn đạt điều gì. Văn Hựu Vi nhíu mày đầy trăn trở, cuối cùng chính cô cũng thấy hơi nản lòng. Cô chỉ có một khái niệm lờ mờ gần như là trực giác: Chu Chỉ An với tư cách là bạn bè để khuyên nhủ cô thì được, với tư cách đàn anh truyền đạt kinh nghiệm cũng được, nhưng không nên là vì biết hai đứa đang yêu nhau, nên thầy chủ nhiệm mới đi tìm Chu Chỉ An để nói, thậm chí là để “quản” cô.
Tiếc là lúc đó chính Văn Hựu Vi cũng chưa hoàn toàn nghĩ thông suốt, đành ôm cục tức trong lòng mà bỏ đi.
Chu Chỉ An, dĩ nhiên là rất tốt, nhưng chuyện này khiến cô không mấy vui vẻ.
Buổi tối lúc đang làm bài tập, Từ Minh Chương gõ cửa phòng cô, bảo là nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm rồi, “Cậu nhóc Tiểu Chu đó khá lắm, rất hiểu chuyện, con nên nghe lời nó nhiều vào.”
Cơn giận của Văn Hựu Vi tăng thêm một cấp, cô trừng mắt nhìn bố mà không nói gì, có bao nhiêu từ ngữ bực bội dồn lên đầu lưỡi, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được không phun ra, chỉ làm mặt quỷ với ông rồi hậm hực đóng cửa phòng lại.
Thích ai và đến lượt ai quản mình là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nhưng cô không biết làm sao để giải thích cho người khác hiểu. Cô chỉ cảm thấy bất mãn một cách khó hiểu, khó chịu một cách tinh tế. Giờ nghĩ lại, có lẽ rất nhiều mâu thuẫn sau này đều đã có dấu vết để lần ra từ lúc đó.
Văn Tiểu Tiểu quan tâm hỏi cô gặp chuyện gì không vui, Văn Hựu Vi ôm lấy eo mẹ, vùi đầu vào lòng bà, lầm bầm: “Con chỉ cảm thấy, lúc chưa ai biết chuyện con yêu Chu Chỉ An thì còn thấy khá thú vị.”
Văn Tiểu Tiểu: “Bây giờ không thú vị nữa à?”
Văn Hựu Vi không nói rõ được: “Cũng không phải, chỉ là… haizz, không có gì đâu ạ.”
Văn Tiểu Tiểu v**t v* lưng cô: “Cảm giác của bản thân con là quan trọng nhất. Nếu con không thích người khác xen vào, con cũng có thể thử trao đổi với nó xem sao.”
Văn Hựu Vi ngửa mặt lên nhìn mẹ, thậm chí còn thấy hơi tủi thân: “Có phải mọi người đều thấy Chu Chỉ An rất tốt không ạ?”
Văn Tiểu Tiểu trả lời một cách cởi mở nhưng kiên định: “Mẹ chỉ thấy con rất tốt thôi. Mẹ vẫn giữ nguyên câu đó, mẹ chỉ sinh ra mỗi mình con, con là đứa trẻ duy nhất trên thế giới này mà mẹ yêu thích, con nhà người ta có tốt đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến mẹ.”
“Mẹ, mẹ đúng là mẹ ruột của con.” Cô rúc sâu vào lòng Văn Tiểu Tiểu. Dù cái gì buồn vẫn buồn, cái gì thắc mắc vẫn thắc mắc, nhưng cô cảm thấy tràn đầy cảm giác an toàn.
Sau này, cái cảm giác không thoải mái quen thuộc đó lại xuất hiện vào năm lớp 12 của Văn Hựu Vi.
Năm đó Chu Chỉ An không còn hiện diện ở trường nữa, nhưng nhờ thành tích thi cử xuất sắc, trên bảng danh dự ngay cổng trường có dán một tấm ảnh phóng to oai phong của anh. Văn Hựu Vi cứ cách ba bữa lại nghe giáo viên các môn nhắc đến tên anh và chiến tích huy hoàng khi đỗ vào Đại học Z.
Thầy chủ nhiệm mỗi tuần trong giờ sinh hoạt lớp đều “bơm máu gà” cho cả lớp. Thấy thái độ của Văn Hựu Vi có phần lơ là, thầy thỉnh thoảng lại bồi thêm một câu: “Các em mà lơ là thì không đỗ nổi vào Đại học Z đâu.” Văn Hựu Vi thấu hiểu nỗi lòng của thầy, nhưng thực sự thấy rất khó chịu. Cô thấy mình có nhịp độ riêng, cô biết rõ khi nào cần nỗ lực và nên nỗ lực theo hướng nào, cô không muốn bị thúc ép kiểu đó.
Hào quang của Chu Chỉ An có mặt ở khắp mọi nơi. Có một hôm trong giờ tự học buổi tối, Văn Hựu Vi nhắn tin cho anh: Anh đoán xem tiết học hôm nay đang làm gì nào?
Chu Chỉ An: Giờ tự học lại chiếu phim à?
Văn Hựu Vi: Thầy giáo đang đọc bài văn của anh, phân tích mấy cái kỹ thuật để đạt điểm cao đây.
Chu Chỉ An: (Dấu chấm).
Văn Hựu Vi: (Biểu tượng mỉm cười) Anh có cảm tưởng gì không?
Chu Chỉ An: Hơi bị tê người rồi (ngượng).
Văn Hựu Vi mãi một lúc lâu không trả lời.
Bản thân Chu Chỉ An cũng thấy vô cùng xấu hổ: Em vẫn ổn chứ? Cái đó… có một số thứ cũng là lắp ghép theo khuôn mẫu thôi, toàn lời lẽ sáo rỗng để lấy điểm ấy mà, đừng để tâm quá.
Văn Hựu Vi thực sự cũng thấy “tê” luôn: … Thầy vừa gọi em đứng dậy đọc bài đó đây này, còn bắt em phân tích nữa.
Chu Chỉ An: …
Văn Hựu Vi: Quái đản thật.
Chu Chỉ An: Công nhận.
Chu Chỉ An lại nhắn thêm: Quái đản thật.
Kỳ thi cận kề, bố của Văn Hựu Vi cũng càng thêm lo âu. Ông vô cùng mong muốn được hiện diện trong mọi cột mốc quan trọng suốt quá trình trưởng thành của con cái; mà với chuyện thi đại học — một việc hoàn toàn phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân đứa trẻ, ông đành tìm kiếm “cảm giác hiện diện” thông qua việc lo lắng. Lúc thì ông sầu muộn vì sợ Văn Hựu Vi lên mạng quá lâu, trao đổi với Chu Chỉ An quá nhiều dẫn đến việc xao nhãng học hành; lúc sau ông lại đột nhiên nghĩ thông suốt, thấy Chu Chỉ An hoàn toàn có thể là tấm gương tốt cho con gái, đây rõ ràng là chuyện tốt.
Thậm chí khi kỳ nghỉ đông cuối cùng của năm lớp 12 sắp đến, Từ Minh Chương còn hỏi cô xem Chu Chỉ An nghỉ lễ có về không, có muốn mời anh đến nhà để phụ đạo bài vở cho cô không. Văn Hựu Vi nhíu mày, thật sự không hiểu nổi ông: “Không cần phụ đạo đâu ạ, con tự làm được hết.”
“Con cũng nên khiêm tốn một chút, con người ai chẳng có sở trường sở đoản, lấy sở trường của người ta bù vào sở đoản của mình cũng tốt mà.”
Văn Hựu Vi nhấn mạnh giọng: “Con không có sở đoản nào cả.” Cô không hiểu tại sao Từ Minh Chương lại thiếu sự tin tưởng đó ở cô. Cô có điểm số rành rành ra đó, tự thấy mình rất vững vàng, nhưng Từ Minh Chương vẫn chưa bỏ cuộc. Đến giai đoạn này, đám phụ huynh đang trong cơn lo âu thì mười người như một, mấy loại thực phẩm chức năng bổ não giá vài nghìn tệ họ cũng sẵn lòng mua như mua rau, nói gì đến việc có sẵn một “cao đồ” ngay bên cạnh, ông luôn cảm thấy phải tận dụng triệt để: “Người đi trước dù sao cũng có nhiều kinh nghiệm hơn con, anh Tiểu Chu của con xuất sắc lắm đấy.”
Văn Hựu Vi nén một cục tức, kiên nhẫn giải thích: “Người đi trước chỉ có nghĩa là anh ấy trải qua kỳ thi trước con thôi. Con biết cách tự kiểm tra và bù đắp lỗ hổng kiến thức của chính mình.”
Vấn đề mà hai người đang tranh cãi vốn không cùng một hệ quy chiếu, nhưng ai cũng thấy mình có lý. Thấy cả hai sắp sửa đấu khẩu, Văn Tiểu Tiểu đành phải đứng ra chủ trì đại cục, kịp thời hô tạm dừng.
Văn Hựu Vi sụp đổ ôm chầm lấy Văn Tiểu Tiểu: “Ông bô nhà mình đúng là có vấn đề thật rồi, con chẳng kém cạnh gì Chu Chỉ An cả, tại sao cứ phải bắt anh ấy phụ đạo cho con?”
Văn Tiểu Tiểu vuốt tóc trấn an cô: “Bố con chỉ là sốt ruột quá thôi, nảy ra ý định gì cũng muốn thử, con đừng chấp ông ấy.”
Văn Hựu Vi vì chuyện này mà bực không hề nhẹ, cảm thấy bố mình chỉ toàn gây thêm rắc rối. Cứ mỗi lần bị Văn Tiểu Tiểu mắng là ông lại bình thường được một hai ngày, sau đó lại ngựa quen đường cũ. Văn Hựu Vi còn chưa bị áp lực thi cử đè bẹp thì Từ Minh Chương đã vì quá lo mà “cải lão hoàn đồng”, mặt nổi đầy mụn trứng cá rồi.
Chu Chỉ An quan tâm hỏi han trạng thái của Văn Hựu Vi thế nào, cô đáp mình giống như con khỉ bị đeo vòng kim cô vậy.
Và “câu chú” của vòng kim cô đó chính là Chu Chỉ An. Cũng giống như cách tốt nhất để hủy hoại một bài hát là cài nó làm chuông báo thức, cách hiệu quả nhất để phá hủy tình cảm của hai người là biến một người thành “con nhà người ta” và nói với người còn lại rằng: “Con phải học tập người ấy”.
Bỏ qua những tác động của người ngoài, trong năm đó, phần lớn thời gian Chu Chỉ An giống như một người “bạn qua mạng” từ xa, cảm giác có chút giống như lúc hai người mới bắt đầu trò chuyện. Văn Hựu Vi nghĩ, nếu người cô quen đầu tiên là một Chu Chỉ An lớp 12 ít nói, hoặc cô biết đến một “đàn anh Chu” hoàn hảo qua lời kể của giáo viên trước, thì mối quan hệ này chắc chắn sẽ không bao giờ bắt đầu.
Nhưng vì cô đã quen một người bạn Chu Chỉ An rất hợp cạ từ trước, nên cô vẫn khá thích anh, chỉ là cô mong sao cái hào quang của anh có thể bớt hiện diện trong cuộc sống của mình đi một chút.
*
Bân: nghe đồn nguyên mẫu của Đại học Z là Đại học Chiết Giang. Trường tọa lạc tại Hàng Châu, thủ phủ của tỉnh Chiết Giang. Được thành lập vào năm 1897, Đại học Chiết Giang là một trong những cơ sở giáo dục đại học lâu đời và uy tín nhất ở Trung Quốc. Theo bảng xếp hạng của Nature Index vào năm 2020, đầu ra nghiên cứu của Chiết Đại được xếp hạng 6 trong các trường Đại học ở Trung Quốc, thứ 7 ở Châu Á–Thái Bình Dương và thứ 18 trên thế giới trong số các trường đại học học thuật toàn cầu.
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
