Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 9
Văn Hựu Vi và Chu Chỉ An ban đầu cùng lắm chỉ tính là nghi án “yêu sớm”, hành động thân mật nhất là sau bữa tối rủ nhau đi dạo sân vận động tán dóc về cuộc đời.
Phụ huynh nghe thấy hai chữ “yêu sớm” có lẽ sẽ coi như đối mặt với quân thù, nhưng hai nhân vật chính lúc đó tâm thế lại khá đồng nhất. Chủ yếu là một loại khao khát gần gũi đơn thuần, hay còn gọi là “muốn ở bên nhau”. Nếu may mắn, con người đôi khi sẽ gặp được một người như vậy: bạn chẳng mưu cầu gì, ở bên nhau thậm chí chẳng cần làm gì cả, chỉ cần hiện diện cạnh đối phương thôi đã giống như một quá trình sạc pin, như sưởi nắng giữa mùa đông, từng lỗ chân lông đều được tắm mình trong sự thoải mái lười biếng.
Nhưng tuổi trẻ mà, bảo không có một loại sức hút bản năng là nói dối. Nó đôi khi chịu sự kiểm soát của lý trí, đôi khi lại vượt ra ngoài tầm kiểm soát đó. Văn Hựu Vi đi lùi lại nửa bước phía sau Chu Chỉ An, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang buông thõng bên sườn anh và nghĩ: Nếu mình đột ngột nắm lấy tay anh ấy, liệu anh ấy có căng thẳng đến mức bốc hơi nghi ngút không nhỉ?
Chỉ trách Chu Chỉ An quá đỗi xinh trai, Văn Hựu Vi trước khi ngủ thỉnh thoảng lại lấy anh ra làm nam chính cho mấy kịch bản ngôn tình trong đầu.
Chu Chỉ An ngoài đời thực sự rất hợp với trí tưởng tượng của cô, có một điểm có lẽ bắt nguồn từ sự ngượng ngùng, hay nói cách khác là sự lễ độ của anh. Khác với những chàng trai khác mà Văn Hựu Vi biết, anh cực kỳ cuốn hút nhưng hiếm khi mang lại cảm giác xâm lược khiến người ta khó chịu. Giống như một con sư tử có phong độ cực tốt và biết tự chủ, bạn có thể yên tâm tiếp cận, cảm nhận sức sống đó ở cự ly gần mà không lo bị xé xác.
Cả hai cứ thế ngầm hiểu làm “bạn ảo”, làm bạn đi dạo sau giờ ăn, cho đến khi học kỳ này sắp kết thúc.
Mùa đông trời tối nhanh hơn, chưa đến 7 giờ mà ánh nắng đã dần lịm tắt. Trên sân vận động rộng lớn, thi thoảng có tiếng người tập thể dục ồn ào truyền lại. Văn Hựu Vi đi giật lùi, duy trì khoảng cách nửa mét đối mặt với Chu Chỉ An đang đi tới. Cô thích đôi mắt ấy, nếu phải mô tả thì đó là một đôi mắt thiếu niên điển hình, có lẽ qua tuổi 18 sẽ khó mà sở hữu lại được. Cô cũng thích hàng lông mi của anh, mọi tính từ mà Văn Hựu Vi có thể nghĩ ra để tả về nó đều nghe như lời quảng cáo mascara vậy.
Như một ý nghĩ chợt lóe lên, cô bỗng nhiên nhắc đến chuyện này, thẳng thừng mở miệng hỏi luôn: “Chu Chỉ An, anh có muốn hẹn hò với em không?”
Chu Chỉ An ban đầu sững sờ, nghi ngờ cô lại nổi hứng nhất thời, giống như thỉnh thoảng cô hay nói: “Hôm nay thời tiết đẹp thế này, hay là anh đọc thuộc lòng bảng tuần hoàn hóa học cho vui đi”, nhưng nếu anh thực sự mở miệng đọc, Văn Hựu Vi sẽ cười đến mức không đứng thẳng nổi. Thế nhưng hôm nay ánh mắt cô rất nghiêm túc, gương mặt vốn luôn rạng rỡ lanh lợi ấy bỗng xuất hiện một nét “tĩnh” đặc biệt. Cô đang chờ câu trả lời của Chu Chỉ An.
Cùng với câu hỏi và bước chân đột ngột dừng lại của cô, Chu Chỉ An trong phút chốc rối loạn không kịp hãm đà, suýt chút nữa thì tông phải cô. Văn Hựu Vi tốt bụng đỡ anh một tay, nhìn Chu Chỉ An đang đứng ngây người ra mà lặp lại lần nữa: “Hẹn hò với em nhé.”
Cảnh tượng này đáng lẽ ra phải rất “ngôn tình”, rất “thanh xuân vườn trường”. Nhưng đừng quên rằng Văn Hựu Vi lúc bấy giờ là một cô nàng “dân chơi phi chính thống”. Dưới ánh chiều tà mờ ảo, tai trái Văn Hựu Vi đeo ba cái, tai phải đeo bốn cái, tổng cộng bảy cái khuyên tai lấp lánh tỏa sáng.
Từ Minh Chương vẫn luôn hỏi cô có phải tìm đại cái tiệm không chính quy nào đó để bấm lỗ tai không, đến mức hai bên còn chẳng thèm đối xứng. Người cha già tội nghiệp, không ngăn được con gái đi bấm lỗ tai thì đành lùi một bước mà nghĩ rằng thà cô bấm tám cái mà đối xứng thì độ nổi loạn trông còn đỡ hơn một tí. Thực tế là Văn Hựu Vi lúc đó thấy đối xứng trục trông hơi “quê”, nên mới phối kiểu “bên ba bên bốn” cho nó chất.
Lần trước Văn Tiểu Tiểu đi làm tóc có dắt cô theo, khái niệm gẩy light vừa mới rộ lên, Văn Hựu Vi rất hào hứng dùng thử, thế nên sáng thứ Hai đi học, sau hai bên tai của cô mỗi bên có thêm một lọn tóc tím.
Khi cô nhìn chằm chằm vào Chu Chỉ An như thế, lọn tóc tím sau tai bị gió thổi bay, những chiếc khuyên tai kim cương tượng trưng cho sự phá cách lóng lánh. Thái độ chân thành là thật, nhưng lại toát ra một khí chất “đầu gấu” kỳ lạ, giống như một thiếu niên đua xe vừa dừng xe lại, buông lời tán tỉnh bâng quơ với một cô gái xinh đẹp đi ngang qua.
Chu Chỉ An ngẩn ngơ nhìn cô, chẳng biết là do cách bày tỏ quá đỗi thẳng thừng của cô thiếu nữ, hay do hai chữ “hẹn hò” mang sức nặng quá lớn, mà mặt anh đỏ rần lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, quả nhiên ngay lập tức đã đạt đến trạng thái “bốc hơi nghi ngút”.
Văn Hựu Vi không định buông tha, cứ thế nghiêm túc nhìn anh. Chu Chỉ An đỏ mặt nhưng không hề quay đi, anh cũng đang nhìn Văn Hựu Vi. Cảnh này rất giống lúc hai người mới gặp nhau trên sân vận động, dù cả hai đều không biết phải nói câu tiếp theo thế nào, nhưng điều duy nhất chắc chắn là: khoảnh khắc này, họ muốn ở lại. Có lẽ lúc này tôi chưa tìm được lời thoại thích hợp, nhưng tôi biết, tôi muốn ở lại, muốn được ở bên cạnh bạn.
Văn Hựu Vi vốn dĩ không biết thẹn thùng, thế mà chẳng hiểu sao bị anh nhìn chăm chú lại thấy thẹn lây. Cô lấy hết can đảm, dữ dằn ép hỏi, thực hiện triệt để phong cách “dân chơi”: “Đồng ý không? Đồng ý thì nói ‘Được’ đi.”
Ánh mắt Chu Chỉ An thuần khiết và trong trẻo, anh nhìn cô đinh ninh, gần như nặn ra từng chữ từ trong cổ họng: “Được.”
“Tuyệt vời!” Văn Hựu Vi trở nên vui sướng, cô nhanh chóng xoay người, không đi giật lùi nữa. Nhân lúc chẳng ai chú ý, cô nắm lấy tay anh, sóng bước bên cạnh. Cô không hề điềm nhiên như vẻ ngoài, khoảnh khắc nắm tay Chu Chỉ An khiến tim cô đột ngột tăng tốc, cảm giác ấm áp và khô ráo từ lòng bàn tay truyền thẳng đến trái tim.
Cô không dám nhìn Chu Chỉ An, cô sắp hồi hộp đến chết mất rồi.
Trong lúc tim cô đập thình thịch, Chu Chỉ An cũng siết chặt tay cô hơn một chút, sau đó anh đút cả bàn tay của Văn Hựu Vi vào trong túi áo khoác của mình. Tim Văn Hựu Vi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó chỉ là nắm tay thôi, nhưng lại mang một ý nghĩa tượng trưng sâu sắc hơn, giống như anh đã mở lòng, cho phép cô bước vào một phần thế giới của mình. Văn Hựu Vi vô thức quay sang nhìn, thấy Chu Chỉ An đang rũ mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Ánh mắt liếc xéo chạm nhau, trong khoảnh khắc giao thoa, cả hai đều nóng bừng đến mức hốt hoảng thu hồi ánh mắt lại một bước.
Khi đã bình tâm lại một chút để lén nhìn anh, cô thấy đuôi mắt và khóe miệng của chàng thiếu niên khẽ cong lên, một biên độ nhỏ bé đầy vẻ hân hoan. Anh lại nắm tay Văn Hựu Vi chặt hơn chút nữa.
Trường học vốn nhỏ, chẳng giấu nổi bí mật gì. Những dấu hiệu “yêu sớm” không được che đậy kỹ lưỡng nhanh chóng bị giáo viên phát hiện.
Giáo viên chủ nhiệm tìm gặp Văn Hựu Vi một lần. Vị thầy giáo khác giới khi nhắc đến chủ đề này còn thấy ngại ngùng hơn cả cô, thầy không nói thẳng là yêu sớm, chỉ bảo thấy cô hay đi bộ cùng một nam sinh lớp 12, hỏi hai người làm gì.
Thái độ của Văn Hựu Vi cực kỳ nghiêm túc, cô bảo đã hẹn trước với Chu Chỉ An là sau khi anh thi xong, cô sẽ được thừa kế lại sách giáo khoa và bài tập của anh để “thắng ngay từ vạch xuất phát”. Thầy chủ nhiệm nghẹn lời, hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”.
Văn Hựu Vi đầy vẻ trang nghiêm: “Đàn anh nói kỳ nghỉ đông năm lớp 11 là thời điểm vàng để ‘vượt xe ở khúc cua’. Mọi người đều nghỉ lễ, em nên bắt đầu nỗ lực. Lúc người khác còn đang ngủ, em đã dậy để học từ mới rồi.”
Thầy chủ nhiệm sững sờ. Không biết là vì những lời phát ngôn phi lý của Văn Hựu Vi, hay vì cái thái độ rõ ràng là “bất cần đời” của cô.
Văn Hựu Vi thực sự chẳng sợ gì cả. Cô biết cùng lắm là gọi phụ huynh, mà đó lại là chuyện ít đáng sợ nhất đối với cô. Trong mắt học sinh cấp ba, uy quyền lớn nhất chẳng qua là thầy cô và bố mẹ, mà Văn Hựu Vi đã có mẹ “chống lưng” nên cô cực kỳ không sợ trời không sợ đất.
“Thật mà thầy,” Cô nói, “Phải nỗ lực hơn người khác chứ ạ. Nếu em cũng chỉ nỗ lực như bao người, thì dựa vào đâu mà em đòi có thành tích tốt hơn? Em thấy đàn anh nói rất có lý.”
“Thế tại sao còn có người nhìn thấy các em nắm, nắm tay?” Hai chữ “nắm tay” như hòn than nóng, suýt chút nữa làm bỏng rộp cả khóe miệng thầy chủ nhiệm.
Văn Hựu Vi nén cười, giở quẻ: “Thì trao gửi ấm áp mà thầy. Tay nắm tay, tim liền tim.”
(*) Tay nắm tay, tim liền tim là ca khúc tiếng Phổ thông thuộc album “Tổ quốc vạn tuế”. Tác phẩm này là một trong những tiết mục quan trọng của chương trình biểu diễn văn nghệ kỷ niệm 80 năm Khởi nghĩa Bách Sắc và Khởi nghĩa Long Châu, và trong các hoạt động kỷ niệm liên quan năm 2009.
Thầy chủ nhiệm nổi cáu: “Em ăn nói cho hẳn hoi!”
Văn Hựu Vi sắp không nhịn được nữa: “Nói gì bây giờ ạ? Haizz, thưa thầy, em không giấu gì thầy, em biết thầy muốn nói gì. Em sẽ không gây thêm rắc rối đâu, thầy cũng đừng nổi nóng làm gì. Thầy xem kỳ thi tháng này của em xem, chẳng phải cũng khá ổn sao? Sẽ không ảnh hưởng học tập đâu, em tự biết chừng mực mà.”
Thầy chủ nhiệm nghẹn lời một lúc. Thầy dạy Văn Hựu Vi đã lâu, thừa hiểu cô là kiểu người thế nào. Nhưng tại sao một học sinh giỏi lại không thể là một học sinh giỏi “toàn diện” cơ chứ? Cứ phải mọc ra mấy cái nhánh phụ kỳ quặc, đã thế còn khó cắt tỉa, nhìn mà thấy khó xử thay. Giọng thầy dịu đi đôi chút nhưng thái độ lại trang trọng hơn: “Thầy vẫn sẽ gọi điện cho phụ huynh em. Các em còn nhỏ, có những chuyện sợ là không biết nặng nhẹ, không tự gánh vác nổi hậu quả đâu.”
Văn Hựu Vi gần như muốn thở dài, nhưng cô không có ý kiến gì với cách xử lý của thầy.
Văn Tiểu Tiểu giáo dục cô rất tốt, mấy chuyện nam nữ cô đều hiểu rõ. Cô chỉ thấy thái độ của mọi người thật kỳ quặc: một mặt thì coi các em dù đã lên cấp ba vẫn chỉ là đứa trẻ chẳng hiểu sự đời, tốt nhất nên bị nhốt trong môi trường vô trùng không yêu đương, hễ liếc mắt nhìn nhau một cái là coi như hỏng người; mặt khác lại coi các em dù chẳng biết gì nhưng có thể “gây ra án mạng” bất cứ lúc nào. Không chịu giáo dục cởi mở, chỉ lo phòng thủ nghiêm ngặt, nhìn thôi cũng thấy mệt mỏi thay.
Cô rất muốn nói rằng tình cảm cô dành cho Chu Chỉ An không phải như thế. Cô muốn nói về những sở thích chung, về sự khích lệ lẫn nhau, về sức hút kỳ diệu, nhưng cô cũng thừa hiểu rằng có giải thích với thầy chủ nhiệm cũng bằng thừa. Ngay cả khi giải thích rõ được, thầy cũng chẳng dám mạo hiểm buông lỏng, chỉ sợ cái “lỡ như”.
May mà mẹ cô vẫn thấu hiểu.
Văn Hựu Vi đi chơi với Chu Chỉ An cũng chẳng thèm giấu giếm gia đình. Cô và Văn Tiểu Tiểu có một kiểu “tình chị em” kỳ lạ, bà rất khoáng đạt, nên có chuyện gì cô cũng sẵn lòng kể cho bà nghe.
Về chuyện của Chu Chỉ An, cô đã sớm “tám” với mẹ rồi, sau này tình cảm thăng cấp, chẳng có chuyện gì là bà không biết.
Cô còn mô tả chi tiết hàng lông mi của Chu Chỉ An cho mẹ nghe, bà nghe mà đầy hứng thú. Gái lớn thích trai đẹp là lẽ thường tình, bà nghe xong còn thấy mình trẻ lại.
Hồi cấp hai, Văn Hựu Vi cũng từng cảm nắng một cậu bạn khác, về nhà là kể ngay với mẹ, thậm chí còn định xin bà ít tiền tiêu vặt để mời người ta ăn kem. Cậu chàng đó khác hẳn Chu Chỉ An, là một kiểu “đầu gấu” chính hiệu, nhưng Văn Hựu Vi khi ấy vốn là kiểu người dẫn đầu xu hướng, nên lại cực kỳ thích kiểu “trai hư”.
Văn Tiểu Tiểu đã cố tình đi đón cô tan học để mục kích cái cậu “trai hư đẹp trai” đó một lần, rồi bà đưa ra nhận xét công tâm: “Đứa này… mẹ thấy không ổn lắm. Giờ con thấy nó đeo cặp một bên vai thì ngầu, nhưng sách vở các con nhiều thế này, đeo thế sao chịu nổi, nặng thế kia thì chỉ vài năm nữa là lệch vai ngay. Đi đứng thì cứ…” Bà diễn tả sinh động lại dáng đi khập khiễng cho con gái xem, biến cái “vẻ ngầu pha chút hư hỏng” thành một trò hề.
Văn Hựu Vi khẽ “suỵt” một tiếng.
Thế nhưng Văn Tiểu Tiểu vẫn hào phóng cho cô rất nhiều tiền tiêu vặt, còn dặn dò thêm rằng lúc mua kem thì nhớ mua nhiều kẹo cao su vào, nhìn cậu nhóc kia hút thuốc đến mức răng vàng khè rồi, lại gần nói chuyện chắc là nặng mùi lắm. Văn Hựu Vi nín thở, trong phút chốc hứng thú liền nhạt đi hẳn. Cuối cùng cô cũng chẳng mời cậu “trai hư đẹp trai” kia ăn kem nữa; nhờ sự mô tả sinh động của mẹ mình mà giờ đây hễ thấy cậu ta là cô lại nhạy cảm ngửi thấy mùi thuốc lá, đến mức chẳng muốn bắt chuyện nữa là khác.
Thi thoảng gặp được đối tượng vừa mắt, cô muốn tặng cuốn sổ hay cây bút gì đó, Văn Tiểu Tiểu cũng không hoàn toàn phá đám, những gì không quá giới hạn bà đều ủng hộ. Đa phần những mối quan tâm này chẳng kéo dài quá hai tuần là Văn Hựu Vi tự mình bỏ cuộc. Phụ huynh càng cấm đoán, con cái càng dễ lý tưởng hóa người khác giới thông qua tiểu thuyết, phim ảnh, rồi đem hình mẫu đó áp đặt lên người thật, bảo sao mà chẳng thấy đối phương tốt đẹp vô ngần. Nhưng nếu đứng cùng chiến tuyến với con, ở bên cạnh làm người kiểm soát chất lượng, để con đi sâu vào tìm hiểu xem một con người bằng xương bằng thịt thực tế là như thế nào, tự khắc con sẽ biết tốt xấu ra sao.
Trong nhà, người duy nhất thực sự sầu não là bố cô. Từ Minh Chương cau mày nhăn nhó, đến lúc ăn cơm cũng không yên lòng, trông có vẻ như đã nhẫn nhịn đến mức cực hạn, ông buông đũa xuống rồi thở dài một tiếng. Ngặt nỗi có Văn Tiểu Tiểu ở đó nên ông cố kìm nén, chẳng dám thốt ra lời nào.
Văn Hựu Vi thấy rất đồng cảm với bố, bèn rộng lượng bảo: “Bố muốn nói gì thì cứ nói đi, đừng có nhịn quá mà sinh bệnh.”
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
