Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 21
Nguyên liệu Kỷ Vân mua khá bình thường nhưng tay nghề của giáo sư Lý lại chẳng bình thường chút nào.
Một nồi thịt kho khoai tây dân dã lại khiến Ngô Diệp ăn ngon lành, ăn đến mức cuối cùng no căng bụng nằm phè trên ghế không dậy nổi.
“Giáo sư Lý, tay nghề của bác đúng là tuyệt đỉnh!” Đừng nói là Ngô Diệp đã phải ăn thứ dịch dinh dưỡng khó nuốt suốt bao ngày, cho dù là chưa ăn thì tay nghề của giáo sư Lý cũng xứng đáng được gọi là nhất tuyệt.
Giáo sư Lý đã lớn tuổi nên càng thích lớp trẻ, Ngô Diệp vừa đẹp trai lại dẻo miệng, nghe Tiểu Kỷ nói cậu còn là đại ca của nó, nhìn cử chỉ điệu bộ là biết con cái nhà gia thế nhưng lại chẳng có chút kênh kiệu nào. Trong lòng giáo sư Lý càng thêm yêu mến Ngô Diệp, ông cười ha hả như đối với con cháu trong nhà:
“Đương nhiên rồi, đời người sống trên đời cũng chỉ vì miếng ăn cái mặc để có được miếng ngon này bác đã phải cất công đi bái sư học nghệ ở chỗ đầu bếp danh tiếng đấy. Sư phụ bác đã nói rồi, với tay nghề này thì sau này bác có không đi dạy nữa cũng tuyệt đối không lo chết đói.”
“Ba mẹ cháu cứ hay bảo cháu là đứa tham ăn, so với bác thì cháu còn kém xa.”
Ngô Diệp vỗ vỗ cái bụng tròn vo, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Cậu thầm nghĩ sao hồi học đại học mình không gặp được ông giáo sư đáng yêu thế này nhỉ? Nếu không thì chắc chắn cậu đã kiếm được cái bằng tốt nghiệp loại ưu rồi. Tính cách Ngô Diệp là vậy, nói hay thì là dễ thích nghi, nói thẳng ra là vô tâm vô tính còn nói khó nghe thì là ngốc nghếch. Nếu đổi là người khác xuyên không đến mạt thế chắc đã sầu lo đến chết rồi, đằng này cậu vẫn còn tâm trạng nói năng bẻ mép chọc cười người khác.
“Bậy nào, tham ăn cái gì, bác đây gọi là người sành ăn.”
“Xì, hai cái đó có khác gì nhau đâu, đúng không Vô Hoa?”
Ngô Diệp vốn mặt dày và thân thiện, cậu cảm thấy bỏ họ đi gọi thẳng tên Tần Vô Hoa nghe thân thiết hơn. Nhìn xem, một Ngô Diệp, một Vô Hoa, nghe cứ như người một nhà ấy.
Tần Vô Hoa từ lúc ăn cơm đến giờ vẫn ngồi im như núi, vậy mà dưới ánh mắt của bao người lại gật đầu.
“Ha ha ha, thấy chưa thấy chưa!”
Giáo sư Lý tính tình như trẻ con, tức đến mức thổi râu trừng mắt: “Đám trẻ ranh bây giờ càng ngày càng không biết kính già yêu trẻ, thế thái nhân tình ngày càng đi xuống, đi xuống thật rồi.”
Ngô Diệp sợ thiên hạ chưa đủ loạn: “Cậy già lên mặt nhé, cậy già lên mặt nhé!”
“Hừ, cái thằng nhóc con này!”
Trong căn lều thấp bé thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khiến màn đêm tàn khốc bỗng dưng nhuốm thêm vài phần ấm áp.
Lượng người luân chuyển ở khu nhà ổ chuột khá lớn, có người phát tài chuyển đi, có người không nộp nổi tiền trọ bị đuổi, có người ra khỏi thành rồi mãi mãi không trở về, rất ít người có thể sống lâu dài ở đây.
Ngô Diệp đẩy cửa bước vào, căn phòng trông sạch sẽ hơn bên nhà Kỷ Vân nhiều. Kỷ Vân và giáo sư Lý đến giờ vẫn miệt mài với mấy phát minh nhỏ nên trong phòng chất đầy đủ loại thiết bị (sắt vụn) tinh vi (đồng nát).
Chủ nhân cũ của căn nhà này dọn dẹp khá sạch sẽ, có lẽ vì kiếm được kha khá nên đồ đạc trong phòng hầu như không mang đi, hoàn toàn phù hợp với mong muốn xách vali vào ở ngay của Ngô Diệp.
Tất nhiên vẫn có một điểm khiến cậu không hài lòng: “Sao chỉ có một cái giường thế này, anh ngủ ở đâu?” Giường đôi thì khá rộng, hai gã đàn ông nằm cũng chẳng vấn đề gì.
Tần Vô Hoa thản nhiên liếc cậu một cái. Thôi được rồi, đàn em không có mắt nhìn, cậu không thèm chấp nhặt với hắn, Ngô Diệp chột dạ nghĩ.
“Tướng ngủ tôi không tốt lắm đâu, nếu anh không ngại thì ngủ trên giường cũng được.” Nhị thiếu gia hào phóng tỏ thái độ, quên béng mất chủ nhân căn nhà này vốn chẳng phải là cậu.
Tần Vô Hoa vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng: “Chỉ là không tốt lắm thôi sao?”
“...” Đầu gối Nhị thiếu gia trúng vô số mũi tên, ngã gục không dậy nổi.
Tên này thật đáng ghét, hoàn toàn không thể chơi đùa vui vẻ cùng nhau được!
Nhị thiếu gia nén giận quyết định không thèm để ý đến tên khốn này nữa, kết quả nằm trên giường chưa đầy nửa tiếng thì trong lòng tên khốn đã có thêm một tên nhóc trần như nhộng.
Trong bóng tối, khóe miệng Tần Vô Hoa cuối cùng cũng nhếch lên một nụ cười kín đáo.
Một đêm không mộng mị, Ngô Diệp ngủ đến hơn mười giờ sáng mới tỉnh, trong phòng chỉ còn lại một mình cậu. Cậu chán nản lăn một vòng trên giường, chợt nhớ ra mình đã hoàn thành nhiệm vụ bắt buộc [Đến Lam Thành].
Cậu vội vàng gọi bảng điều khiển hệ thống, ấn vào nút nhiệm vụ, bên trong quả nhiên hiển thị nhiệm vụ đã hoàn thành, đánh giá nhiệm vụ là E-.
[Hệ thống à, nhất định phải cho tao món đồ tốt đấy nhé.] Ngô Diệp thấp thỏm ấn vào chữ “Có” bên dưới dòng chữ [Có nhận phần thưởng nhiệm vụ hay không].
Điểm tích lũy 50, “Pháp hít thở cơ bản” x1.
Trong đầu Ngô Diệp bỗng nhiên xuất hiện một đoạn thông tin tối nghĩa khó hiểu, rõ ràng là loại chữ viết hoàn toàn xa lạ nhưng cậu lại có thể hiểu rõ ý nghĩa của chúng.
Những con chữ huyền diệu như được khắc sâu vào tâm trí cậu, cậu nhẩm đi nhẩm lại, bất giác đã ngồi xếp bằng theo tư thế ngũ tâm hướng thiên chuẩn mực, nhịp điệu hô hấp không ngừng điều chỉnh thay đổi, cuối cùng trở nên rất chậm rất chậm.
Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, Ngô Diệp cảm nhận được một luồng khí yếu ớt lúc nhanh lúc chậm chạy dọc toàn thân, lúc thì thông suốt lúc lại tắc nghẽn.
Không biết qua bao lâu, những chỗ thông suốt càng thêm trơn tru, những chỗ tắc nghẽn cũng dần được khai thông, luồng khí yếu ớt dường như cũng lớn mạnh thêm một chút.
“... Đại ca, đại ca, cơm trưa xong rồi, mau ra ăn cơm thôi.” Kỷ Vân nhìn mặt trời chói chang, gọi với vẻ hơi bất lực.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 21
10.0/10 từ 24 lượt.
