Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 22


Ngô Diệp thu thế theo những dòng chữ huyền diệu, mở mắt ra thì phát hiện cơn đau nhức trên người đã biến mất sạch sẽ, cậu có thể cảm nhận rõ ràng trạng thái tinh thần và thể chất đều tốt chưa từng thấy.


[Cuối cùng nhân phẩm của ông đây cũng bùng nổ một lần!] Ngô Diệp cười đắc ý vô cùng.


Hệ thống luôn biết cách tạt gáo nước lạnh vào những thời khắc quan trọng:


[Từng có người nhận được công pháp cấp Địa trong nhiệm vụ cấp G.]


Công pháp cao cấp nhất được chia thành bốn bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, dù là công pháp cấp Hoàng thấp nhất cũng có khả năng dời non lấp biển.


Nụ cười của Ngô Diệp cứng lại: [Vậy “Pháp hít thở cơ bản” là công pháp cấp mấy?]


[Không có cấp bậc.]


[Không có cấp bậc là ý gì?]



Hệ thống lạnh lùng nhả ra ba chữ mới học được: [Hàng đại trà.]


Ta khinh bỉ.


Hệ thống “nhìn thấy” vẻ mặt ỉu xìu của ký chủ cũng không muốn đả kích tên ký chủ ngốc nghếch quá đáng:


[Trước khi mở khóa chuỗi gen cấp một, nếu cậu không ngừng cường hóa gen kết hợp với tu luyện “Pháp hít thở cơ bản” thì cũng có thể nâng cao tỷ lệ sống sót.]


Ảo tưởng tươi đẹp của Ngô Diệp bị phá vỡ, cậu yếu ớt hỏi một câu: [Vậy tỷ lệ sống sót hiện tại của tao là bao nhiêu?]


Chưa đến 1%.


Hệ thống cảm thấy nếu nói con số này cho tên ký chủ ngốc nghếch biết thì chắc chắn cậu ta sẽ lại đòi quay về vị diện kia ngay lập tức.


Vị diện này có vô số năng lượng đặc thù mà cả hai đều cần, thực ra nó không muốn ký chủ rời đi nhưng theo định luật vận hành thứ ba của mình, nó không được can thiệp vào quyết định của ký chủ.


Nếu nó không nói gì thì chắc không tính là vi phạm định luật đâu nhỉ...?



Hệ thống lại chìm vào suy tư, bận rộn tự kiểm tra nên im thin thít.


Bên ngoài Kỷ Vân gõ cửa gọi: “Đại ca, đại ca.”


“Chờ chút, tôi rửa mặt rồi ra ngay.”


Dù là lều tạm bợ nhưng vẫn được nối ống nước máy, chủ nhà trước khá biết cách sống nên đã tự chế một cái vòi hoa sen bằng thùng tôn. Ngô Diệp thấy người dính dấp khó chịu nên dứt khoát tắm nước lạnh.


Tắm xong định đánh răng mới phát hiện lúc đi vội quá quên mang theo bàn chải và kem đánh răng.


May mà mấy thứ này hệ thống bán không đắt, một tuýp kem đánh răng lớn kèm hai cái bàn chải và một cái khăn mặt cotton chỉ tốn 1 điểm tích lũy và 1 viên tinh hạch.


Ngô Diệp giờ đang rủng rỉnh nên vung tay mua luôn một bộ, làm vệ sinh sạch sẽ sảng khoái rồi mới ra ngoài.


Sang nhà bên cạnh, giáo sư Lý và Kỷ Vân đã ngồi đợi bên chiếc bàn ăn nhỏ.


“Vô Hoa đâu?” Ngô Diệp hỏi.



Ngô Diệp quả thực khá tò mò về Lam Thành.


Ăn xong bữa trưa ít dầu mỡ, cậu đứng xem Kỷ Vân và giáo sư Lý điều chỉnh cái “máy dò tang thi” của họ một lúc, đợi mặt trời bắt đầu ngả về tây mới cùng Kỷ Vân ra ngoài.


Qua trò chuyện với Kỷ Vân, Ngô Diệp biết được Thiên triều hoàn toàn không có quốc sách cơ bản là kế hoạch hóa gia đình như ở vị diện của cậu.


Cùng một dòng chảy lịch sử nhưng người Thiên triều rất coi trọng truyền thống đa tử đa tôn đa phúc nên dân số Thiên triều đã sớm vượt mốc 2 tỷ, đạt đến 2,4 tỷ.


Theo ghi chép trong cuốn sách lịch sử cậu đọc được, lấy Chiến tranh thuốc phiện làm mốc, sau khi nhà Thanh bị lật đổ, đảng tư sản Thiên triều cuối cùng nắm đại quyền.


Sau cuộc cải cách mạnh mẽ, Thiên triều đã tỏa sáng rực rỡ trong thế chiến thứ nhất và thứ hai, cộng thêm nguồn nhân lực dồi dào và thị trường rộng lớn nên đã sớm trở thành siêu cường quốc sánh ngang với đế quốc Mỹ.


Tuy nhiên lịch sử lại có những điểm tương đồng đáng sợ, khi Ngô Diệp thấy Thiên triều nổi bật trong thế chiến thứ hai và sau đó vị tổng thống đắc cử cũng là chủ tịch Mao vĩ đại thì cậu không khỏi cảm thán rằng anh hùng thực ra cũng là một loại định mệnh.


Lịch sử rẽ ngoặt ở một số điểm then chốt khiến cả thế giới thay đổi nghiêng trời lệch đất theo.


Ngô Diệp chưa đi hết khu giao dịch Lam Thành đã phát hiện khoa học kỹ thuật ở vị diện này đi trước thế giới của cậu ít nhất mười năm.



“Này cậu kia, cậu xem lâu thế rồi rốt cuộc có mua hay không?”


Chủ sạp nếu không thấy Ngô Diệp trông cũng bảnh bao thì đã muốn đá bay cậu đi rồi. Nhìn như gã nhà quê cứ xem đi xem lại sờ tới sờ lui đống đồ trên sạp thì thôi đi, đằng này còn cầm cái máy tính bảng xịn nhất của gã chơi game, thế là thế nào?


Máy tính bảng ở vị diện này cực kỳ mỏng nhẹ, chỉ dày hơn đồng xu một chút, hình ảnh sắc nét, vận hành mượt mà, điều khiển bằng giọng nói toàn diện kèm theo đủ loại nhắc nhở nhân văn ấm áp của trí tuệ nhân tạo. Ngô Diệp vừa mở máy là biết cách sử dụng ngay, sau đó ôm máy tính bảng chơi dưới nắng hơn nửa tiếng đồng hồ mà máy hoàn toàn không nóng, pin vẫn đầy ắp. Ngô Diệp nghe chủ sạp nói vậy liền đặt máy xuống, giữa màn hình nhảy ra một bé trai mắt to rưng rưng nước mắt nhìn cậu, giọng non nớt nói:


“Chủ nhân, mua Hoàng Tử đi mà, Hoàng Tử giỏi lắm đó.”


Mẹ kiếp, bán manh là đáng xấu hổ biết không hả?!


“Chủ nhân, cầu xin người đó, được không?”


Nhị thiếu gia: “...”


“Chủ nhân, Hoàng Tử lưu trữ nhiều game hay lắm.”


“... Ông chủ, bao nhiêu tiền?” Nhị thiếu gia tuyệt đối không phải bị game mê hoặc, cậu chỉ là thấy bánh bao nhỏ đáng thương quá thôi.


Chủ sạp nhìn quanh một lượt, không thấy nhân viên tuần tra liền hạ thấp giọng nói: “Thứ này tôi không bán.”


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 22
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...