Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 20
“Thầy ơi, em về rồi!” Kỷ Vân nộp thuế cư trú và tiền thuê nhà trong hai ngày, mua ít gạo, khoai tây, cải thảo, mỡ lợn và thịt lợn vụn ở khu giao dịch. Để tạo ấn tượng tốt với đại ca mới nhận, Kỷ Vân còn xa xỉ mua thêm ít gia vị. Khi bước ra khỏi khu giao dịch, túi quần cậu ta sạch trơn còn hơn cả mặt.
Lý Kiến Quốc năm nay 54 tuổi là một giáo sư uyên bác, lẽ ra ông phải đang ở giai đoạn huy hoàng nhất của cuộc đời. Tuy nhiên mạt thế ập đến bất ngờ, nhờ kiến thức sâu rộng, ông và cậu học trò cưng nhất đã tránh được sự hỗn loạn ban đầu và sống sót thành công. Nhưng vì những năm trước ông đắc tội với kẻ tiểu nhân nên nhiều người có kiến thức chuyên môn kém hơn ông đều được chiêu mộ về căn cứ Yến Kinh tiếp tục nghiên cứu còn ông lại cố tình bị “bỏ quên”, buộc phải ở lại Lam Thành sống nhờ vào sự nuôi dưỡng của học trò.
Vật lộn trong mạt thế hơn một năm, Lý Kiến Quốc trông già đi hơn mười tuổi. Từ một ông lão mập mạp hiền từ giờ trở nên gầy gò ốm yếu với những nếp nhăn hằn sâu trên mặt. Khi thấy Kỷ Vân bình an trở về, nụ cười trên mặt ông cuối cùng cũng nở rộ: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Kỷ Vân cười nói: “Làm thầy lo lắng rồi.” Kỷ Vân lớn lên trong gia đình đơn thân do mẹ nuôi dưỡng, sau khi vào đại học, giáo sư Lý hiền từ đã bù đắp phần tình cảm cha con thiếu hụt trong lòng cậu ta. Giáo sư Lý cả đời say mê nghiên cứu, không vợ con, ông từng dạy rất nhiều sinh viên nhưng chỉ có Kỷ Vân là có thiên phú nhất và hợp mắt ông nhất, tâm tính lại rất tốt, trong lòng ông cậu ta chẳng khác gì con đẻ. Kỷ Vân từng thấy giáo sư Lý và mẹ đều độc thân, lớn tuổi rồi lủi thủi một mình cũng tội nghiệp, mọi người lại cùng sống trong một thành phố nên có ý định vun vén cho hai người. Hai người họ cũng thực sự có tình ý với nhau, tiếc là nếu không có mạt thế thì có lẽ họ đã thực sự trở thành người một nhà.
Tất nhiên dù đến mạt thế và mẹ đã qua đời nhưng Kỷ Vân vẫn coi giáo sư Lý là người thân duy nhất của mình.
Giáo sư Lý tự giễu: “Đều tại thầy làm khổ em.”
“Thầy nói gì thế ạ?” Kỷ Vân giơ túi thức ăn trong tay lên: “Thầy ơi, lát nữa có hai người bạn của em tới chơi, thầy phải trổ tài một bữa ra trò đấy nhé!”
“Chuyện nhỏ thôi.” Giáo sư Lý cả đời ngoài nghiên cứu đủ loại thiết bị điện tử thì sở thích lớn khác chính là ăn uống. Một người sành ăn độc thân cả đời đã luyện được tay nghề nấu nướng khiến ai nấy đều khen ngợi.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tới lượt.
Đến gần mới phát hiện văn phòng không đặt ngay cổng thành mà là một dãy nhà lắp ghép dựng riêng bên ngoài cổng. Phía trước nhất là khu kiểm tra, chỉ những người qua kiểm tra xác nhận không bị nhiễm bệnh mới được đến khu đăng ký thông tin cá nhân đơn giản, sau đó đến khu nộp phí để đóng các loại thuế phí liên quan sau đó dùng biên lai nộp phí làm thẻ cư trú tạm thời, cuối cùng quẹt thẻ để vào cổng thành.
Hai bên văn phòng đều có lính canh trang bị súng ống đạn dược đầy đủ, thỉnh thoảng có người gây rối cũng nhanh chóng bị dẹp yên.
Chỉ trong hơn một tiếng xếp hàng ngắn ngủi, Ngô Diệp đã nghe thấy hàng chục tiếng súng nổ. Xác của những kẻ gây rối bị chất đống bừa bãi bên cạnh hàng người, dòng máu đỏ thẫm từ núi thịt nhỏ ngoằn ngoèo chảy vào trong hàng ngũ như tiếng gào thét câm lặng về sự không cam lòng của người chết.
Chưa bao giờ Ngô Diệp nhận thức rõ ràng như lúc này thế nào là mạng người như cỏ rác, thế nào là thà làm con chó thời bình còn hơn làm người thời loạn.
Mạt thế còn đáng sợ hơn thời loạn rất nhiều.
Mẹ kiếp, ông đây nhất định phải trở về, nhất định phải trở về!
Hiệu quả làm việc của văn phòng rất cao, chỉ cần bạn không nhiễm virus và có đủ tinh hạch thì vài phút là có thể qua cửa vào thành.
“Đen tối quá còn hơn cả ăn cướp!” Ngô Diệp bất bình nói. Người sống sót làm chứng minh thư tạm thời lần đầu phải nộp thuế đầu người là 15 viên tinh hạch cấp một, sau đó nộp thuế cư trú tối thiểu 10 ngày, chỉ trong vài phút mà 25 viên tinh hạch cấp một đã bay biến. Không phải con tang thi nào cũng có tinh hạch trong não để có được 25 viên tinh hạch này, Ngô Diệp phải giết ít nhất 30 con tang thi cấp một trở lên mà cũng chỉ đủ phí vào cửa. Tang thi đâu phải dưa hấu đứng yên cho cậu chém, sơ sẩy một chút là chết không biết tại sao, chả trách có nhiều người chỉ đành sống ở trại tị nạn bên ngoài.
Theo thời gian mạt thế trôi qua, số lượng dị năng giả dần tăng lên, tỷ lệ thức tỉnh từ một vạn người có một lúc đầu giờ là một trăm người có một. So với người thường thì dị năng giả có quá nhiều ưu thế, được các khu dân cư coi là lực lượng nòng cốt và là đối tượng lôi kéo trọng điểm của các thế lực.
Ở Lam Thành, dị năng giả cấp một được hưởng ưu đãi giảm giá 20% cho mọi chi tiêu trong thành bao gồm cả thuế cá nhân, dị năng giả cấp hai được giảm 30%, cứ thế tính lên. Nếu sẵn lòng đầu quân cho thế lực lớn trong căn cứ và trở thành lính đánh thuê của họ thì còn được hưởng nhiều ưu đãi hơn nữa.
Sau khi Tần Vô Hoa được kiểm tra xác nhận là dị năng giả hệ Lôi cấp một trung cấp, nhân viên thuộc các thế lực khác nhau lập tức khéo léo chào mời hắn gia nhập phe cánh của lão đại mình. Sự lạnh lùng của Tần Vô Hoa toát ra từ trong xương tủy, việc thức tỉnh dị năng hệ Lôi càng tăng thêm áp lực khó lường. Hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn đám nhân viên bình thường vẫn ra vẻ ta đây hống hách, bọn họ lập tức im bặt, nhanh tay nhanh chân làm thẻ cho hắn.
“Mẹ kiếp, người vừa rồi là ai vậy? Lúc hắn nhìn tôi, tôi nổi hết cả da gà.” Một nhân viên hóng hớt nói.
“Cảm giác hắn mang lại cho tôi còn đáng sợ hơn cả dị năng giả cấp hai.”
“Xì, cậu gặp được mấy dị năng giả cấp hai chứ? Theo tôi thấy thì là do các cậu gan bé quá thôi. Tên đó chỉ làm màu một chút mà các cậu đã sợ như thế, đúng là...”
“Đúng đấy, nếu hắn thực sự lợi hại như vẻ bề ngoài thì có phải đi thuê nhà ổ chuột ở ghép với người khác không?”
“Cơ mà tình nhân nhỏ của hắn trông cũng được đấy chứ, không biết hắn bảo vệ được bao lâu.”
Từ văn phòng truyền ra những tiếng cười mờ ám xen lẫn vài câu chuyện đồi trụy tục tĩu.
Thính lực của Tần Vô Hoa khá nhạy bén, nghe không sót một chữ những lời bàn tán bốn vô kỵ của đám người đó, hắn khẽ nhíu mày.
“Cuối cùng anh cũng ra rồi, bọn họ không làm khó dễ anh chứ? Có được ưu đãi không?”
Ngược sáng, Tần Vô Hoa thấy ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt tinh xảo của Ngô Diệp, phủ lên cậu một lớp màu cam mềm mại. Đôi mắt đào hoa trong trẻo linh động của cậu lấp lánh, ở khoảng cách gần thế này, hắn dường như có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trọn vẹn trong đáy mắt cậu.
Nhóc con này quả thực rất xinh đẹp.
“... Cười... Cười cười rồi, anh mà cũng biết cười sao?!” Nhị thiếu gia gào thét trong lòng, mang theo một đàn em... thế này, sau này cậu còn vui vẻ chơi đùa với các người đẹp kiểu gì đây?
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 20
10.0/10 từ 24 lượt.
