Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 122: Đàm phán thành công - 1


Tiếng Trung của Daniel còn tệ hơn tiếng Anh bồi của Nhị thiếu gia, hai người ông nói gà bà nói vịt cả buổi, Nhị thiếu gia đành bất lực nhờ Triệu Quân làm phiên dịch.


Nói thật lòng, chiêu vừa rồi của Ngô Diệp quả thực khiến Triệu Quân hơi chấn động.


Vị trí và “nghề nghiệp” của Triệu Quân giúp gã dễ dàng tiếp xúc với một số cao thủ võ thuật truyền thống Hoa Quốc, bản thân gã cũng từng là đệ tử tục gia Thiếu Lâm, cao thủ xếp hạng ít nhất trong top 30 cả nước.


Trải qua chiến tranh dài đằng đẵng và tình hình đặc thù của đất nước, nhiều môn võ truyền thống Hoa Quốc đã thất truyền mai một, ngoại gia công phu còn lưu truyền lại chút ít nhưng nội gia tâm pháp thì đã sớm tuyệt tích.


Nhiều người được gọi là cao thủ nội gia thực chất đều là luyện ngoại gia công phu đến một cảnh giới nhất định rồi hình thành nội lực, cao thủ như vậy trong nước đếm trên đầu ngón tay, ít nhất gã vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó.


Vì thế, ban đầu khi Thẩm Minh nói Ngô Diệp rất có thể là cao thủ nội gia, phản ứng đầu tiên của Triệu Quân là không tin.


Theo gã biết, võ giả được mệnh danh là thiên tài nhất trong nước cũng phải sau ba mươi tuổi mới luyện ra nội lực, Ngô Diệp mới bao nhiêu tuổi đầu?



Nhưng trận đấu hôm nay nhìn như vô tình nhưng thực chất là sắp đặt đã khiến gã buộc phải tin Ngô Diệp đúng là cao thủ nội gia.


Oái oăm thay, tài liệu gã điều tra được cho thấy Ngô Diệp chỉ là một phú nhị đại bình thường đến mức không thể bình thường hơn, quá khứ chẳng có gì đặc biệt, chỉ hai ba tháng gần đây hành tung của Ngô Diệp mới trở nên bí ẩn khó lường.


Có ai có thể từ người thường biến thành cao thủ nội gia chỉ trong hai ba tháng không? Mặc kệ người khác tin hay không, Triệu Quân tuyệt đối không tin.


Gã chăm chỉ luyện võ luôn mong có thể đột phá thành cao thủ nội gia, tập võ đến nay đã hơn hai mươi lăm năm vẫn chỉ dừng lại ở cảnh giới cao thủ ngoại gia như gã đã được coi là tư chất tốt rồi, ai mà bảo Ngô Diệp ba tháng biến thành cao thủ, gã tuyệt đối sẽ phun máu vào mặt kẻ đó.


Ở vị trí như Triệu Quân, không nói đa nghi như Tào Tháo nhưng ít nhất cũng thận trọng và suy nghĩ nhiều hơn người thường.


Gã tin nội gia công phu của Ngô Diệp tuyệt đối không phải ngày một ngày hai mà luyện thành, hơn nữa sau lưng Ngô Diệp chắc chắn còn có một sư phụ lợi hại.


Tiếc là tối nay Ngô Diệp chỉ lộ một chiêu, hoàn toàn không thể phán đoán ra môn phái càng không thể suy đoán sư thừa.


Ngô Diệp trước kia luôn ẩn mình kỹ như vậy, giờ đột nhiên lộ tài năng trước mặt gã, liệu có phải vì biến cố của nhà họ Ngô không? Vậy mục đích thực sự của Ngô Diệp là gì?



Triệu Quân thu lại tâm tư, chuyên tâm làm phiên dịch cho Ngô Diệp. Khi nghe Ngô Diệp yêu cầu mua một lô vũ khí trị giá ngàn vạn từ Daniel, gã hơi không bình tĩnh nổi.


Ngô Diệp cần những thứ đó làm gì? Trong nước kiểm soát súng đạn nghiêm ngặt, những thứ đó ở trong nước hoàn toàn không dùng được. Chẳng lẽ Ngô Diệp muốn tìm đường phát triển ở nước ngoài?


Gia tộc Daniel vốn kinh doanh vũ khí là chủ yếu, có mối làm ăn dâng đến tận cửa tội gì không làm? Dù chỉ là lô hàng hai triệu đô la, đây vẫn là lần đầu tiên có người trực tiếp bàn chuyện làm ăn với cậu ta.


Daniel là con mọn của Victor, có được cưng chiều đến mấy cũng không thể thay đổi một sự thật tàn khốc -- cậu ta có quá nhiều anh trai tinh khôn cường hãn và lớn hơn cậu ta rất nhiều tuổi, họ đã sớm tham gia vào công việc gia tộc và xây dựng thế lực nhất định còn cậu ta giờ tuổi vẫn còn nhỏ, ngoài sự cưng chiều của cha ra thì chẳng có gì cả.


Cha đã bảy mươi hai tuổi rồi, sư tử có mạnh mẽ đến đâu cũng có ngày già đi, một khi cha qua đời, di sản ông để lại có lẽ đủ cho cậu ta sống sung túc cả đời nhưng cậu ta có cam tâm không?


Daniel không cam tâm, cậu ta bẩm sinh đã thừa hưởng dã tâm và sự thông minh từ cả cha lẫn mẹ, một người thông minh đầy dã tâm dù tuổi nhỏ đến đâu cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội đến tay.


Vụ làm ăn trực tiếp bàn bạc với cậu ta của Ngô Diệp chính là một cơ hội, một cơ hội để cậu ta tiếp xúc với công việc kinh doanh của gia tộc.


Đừng nói Ngô Diệp muốn mua 2 triệu đô la vũ khí, cho dù cậu chỉ mua 20 vạn đô la thì cậu ta cũng rất sẵn lòng.



Đúng như Daniel dự đoán, Victor không những đồng ý vụ làm ăn nhỏ này mà còn giao cho con trai út cưng chiều để luyện tập, đồng thời hào phóng tuyên bố nếu sau này còn nhu cầu đều có thể liên hệ trực tiếp với Daniel.


Daniel đạt được mục đích vô cùng vui vẻ, nhanh chóng dùng vốn tiếng Trung lơ lớ pha lẫn tiếng Anh giao lưu với học sinh dốt Ngô Diệp, một người có lòng một người có ý, hai người nhanh chóng gạt Triệu Quân sang một bên “trò chuyện” rôm rả.


Lúc này Daniel không hề coi trọng vụ làm ăn 2 triệu đô la kia, chỉ đơn thuần vui mừng vì cuối cùng mình cũng được chạm vào công việc kinh doanh cốt lõi của gia tộc, nằm mơ cũng không ngờ Ngô Diệp sẽ trở thành khách hàng lớn nhất của gia tộc họ.


Ngô Diệp thành công bắt mối với Victor, Daniel lại tỏ ra vô cùng nhiệt tình, trước khi bữa tiệc nửa đêm kết thúc hai người đã thành công “xóa bỏ hiềm khích”, hẹn ngày mai cùng đi chơi bàn bạc chuyện tiếp theo.


Ngô Diệp về đến nhà đã là hai giờ rưỡi sáng, cha mẹ Ngô vẫn đợi ở phòng khách.


“Cha mẹ, sao hai người vẫn chưa ngủ?” Ngô Diệp cởi chiếc áo vest dính đầy mùi khói thuốc và rượu, tiện tay ném lên sô pha.


Mẹ Ngô quan tâm hỏi: “Về muộn thế này có đói không con? Mẹ hầm canh sườn rong biển con thích nhất đấy, ăn chút nhé?”


Nhị thiếu gia vừa định nói có ạ có ạ thì ợ liền ba cái no căng, nhìn thấy mẹ Ngô nhanh tay đưa thuốc tiêu hóa tới, Nhị thiếu gia đành tiếc nuối nói: “Sáng mai con ăn ạ.”


Đợi cậu uống thuốc tiêu hóa xong, cha Ngô mới mở miệng hỏi: “A Diệp, sao trong tài khoản ngân hàng đột nhiên có thêm một khoản chuyển tiền lớn từ nước ngoài thế?”



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 122: Đàm phán thành công - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...