Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 123: Đàm phán thành công - 2


Đối diện với ánh mắt sắc bén của cha Ngô, Ngô Diệp thực sự không nói dối nổi, hơn nữa hôm nay cậu chơi trội thế này, cha mẹ sớm muộn gì cũng biết để họ chuẩn bị tâm lý trước cũng tốt để ứng phó với tình huống bất ngờ.


Cậu ấp a ấp úng kể lại chuyện tỷ thí hôm nay, không quên tô vẽ sự anh dũng của mình, đồng thời lấy hết can đảm kể luôn chuyện giao dịch vũ khí với nhóm Victor.


Bệnh cao huyết áp của cha Ngô vốn đã được Đan Cường Thân Kiện Thể chữa khỏi nay bỗng chốc “tái phát”, mặt đỏ tía tai chỉ tay vào con trai nửa ngày không nói nên lời, mẹ Ngô cũng lo lắng sốt ruột.


“Con biết chừng mực mà, nếu không phải cùng đường thì con cũng không làm thế đâu. Cha mẹ yên tâm, con tuyệt đối sẽ hành động cẩn thận, không gây rắc rối đâu.”


“Không gây rắc rối, không gây rắc rối mà con đi dây dưa với Triệu Quân, Victor làm gì? Con có biết họ làm nghề gì không? Dính vào những người đó, con tưởng muốn rút chân ra là rút được à? Con mọc cái đầu chỉ để tăng chiều cao cho đẹp thôi sao?”


Cha Ngô làm thương nhân có lương tâm quy củ cả đời, chưa bao giờ dám giao du với dân anh chị vì ông biết rõ một khi dính vào những người đó đồng nghĩa với rắc rối vô tận.


Không ngờ Ngô Diệp lại chơi vố này, biết thế đã không để nó đi cùng Thẩm Minh!



Ngô Diệp sớm đoán được phản ứng của ông già cũng không cãi lại, chỉ thẳng thắn nói sự thật:


“Cha, những điều cha nói con đều nghĩ tới rồi nhưng Lam Thành nắm giữ đường dây cung cấp vũ khí cũng đồng nghĩa với việc nắm giữ mạch máu của chúng ta. Nếu không tìm được nguồn cung cấp vũ khí cho riêng mình, chúng ta căn bản không thể thực sự đứng vững ở bên đó.”


Cha Ngô đang cơn nóng giận: “Thế thì ngoan ngoãn ở nhà cho tao, đừng đi đâu hết. Tiền trong thẻ bây giờ đủ cho mày tiêu cả đời rồi.”


Trong thẻ có hơn 270 triệu tệ, bán nốt số vàng bạc đá quý đồ cổ cậu mang về lần này thì dễ dàng gom đủ 300 triệu.


Đầu tư cũng được, mua quỹ cũng được, quả thực đủ cho cậu sống cuộc sống sâu gạo sung túc an nhàn cả đời, hoàn toàn phù hợp với quy hoạch cuộc đời trước kia của cậu.


Cứ thế ở lại, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên kia?


Trong khoảnh khắc do dự ngắn ngủi, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Ngô Diệp không phải là những hoài bão sự nghiệp vĩ đại chưa thực hiện được mà là giọng nói lạnh lùng nhưng dịu dàng của Tần Vô Hoa: A Diệp, tôi thích cậu.


Trong lòng Ngô Diệp cuối cùng cũng nhói lên một cái, giây tiếp theo buột miệng thốt ra:



“Không thể nào.”


Cậu bực bội vò mái tóc hơi rối:


“Cha, cha cũng biết dính vào nhóm Triệu Quân không dễ thoát thân, giờ nói gì cũng muộn rồi. Con vẫn câu nói cũ, cha mẹ đừng lo, con biết chừng mực sẽ không mang rắc rối đến cho cha mẹ đâu.”


“Chưa muộn, cùng lắm thì tao bỏ cái mặt già này đi cầu xin họ...” Cha Ngô thực sự không muốn để Ngô Diệp dính vào thế giới ngầm nhơ nhớp đẫm máu đó.


Ngô Diệp dứt khoát ngắt lời ông:


“Cha, cha không cần cầu xin ai cả. Con nhất định phải làm nên sự nghiệp, cùng là con của cha, dựa vào đâu mà tên Ngô Sâm đó nhất định phải hơn con? Nể mặt cha con có thể không trả thù hắn nhưng con tuyệt đối không thể dung thứ việc hắn cứ mãi đè đầu cưỡi cổ con! Thôi, muộn rồi, cha mẹ đi ngủ đi. Có chuyện gì mai nói tiếp.”


Ngô Diệp cuối cùng cũng chọc thủng lớp giấy mỏng mà mọi người cố tình né tránh, kết thúc cuộc trò chuyện không vui vẻ tối nay một cách cứng nhắc. Cha Ngô ngồi phịch xuống sô pha như già đi mấy tuổi ngay lập tức.


Đợi Ngô Diệp về phòng đi tắm, ông mới nắm tay mẹ Ngô, chán nản hỏi: “... Bà nói xem có phải tôi sai thật rồi không?”



Mẹ Ngô dịu dàng vỗ mu bàn tay ông, ánh mắt bình tĩnh thâm sâu: “Ông không sai là A Diệp nhà chúng ta cuối cùng cũng trưởng thành rồi.”


Hệ thống tỏ vẻ ký chủ ngốc nghếch trưởng thành gì đó nó hoàn toàn không nhìn ra, người đáng cảm ơn nhất vẫn là Tần Vô Hoa, nếu không biết đâu ký chủ ngốc nghếch vừa lười vừa ham ăn vừa sợ chết lại quyết định ở lại vị diện này thật.


Ừm, tặng hắn 32 like, tỏ tình quá kịp thời. Về nhất định phải tặng hắn một tuýp dầu bôi trơn miễn phí để hắn “xử lý” triệt để ký chủ ngốc nghếch, sau này không còn phải lo lắng ký chủ ngốc nghếch không chịu cầu tiến nữa.


Nhị thiếu gia hoàn toàn không biết hệ thống keo kiệt đã quyết định hào phóng một lần, hy sinh năng lượng quý báu của mình để tác thành (hại chết) ký chủ ngốc nghếch.


Cha Ngô suy đi tính lại cả đêm, cuối cùng quyết định không can thiệp vào quyết định của con trai nữa. Điều duy nhất ông có thể làm thay con trai bây giờ là xây dựng cơ nghiệp thực sự mà con cần, giải quyết vấn đề hậu cần cho con.


Nếu A Diệp thực sự có ý định làm lớn ở thế giới bên kia, một xưởng thực phẩm nhỏ bé rõ ràng là không đủ.


Ngô Diệp vốn đã chuẩn bị tinh thần bị mắng và tiếp tục đấu tranh, không ngờ ông già không những nghĩ thông suốt mà còn trịnh trọng tuyên bố sẽ dốc hết sức giúp đỡ cậu.


Nhị thiếu gia vui sướng hô to ông già muôn năm, miệng ngọt như bôi mật, lời hay ý đẹp tuôn ra như suối, ngay cả mẹ Ngô cũng không chịu nổi cái vẻ nịnh nọt của cậu.



Ngô Dung thấy vợ hơi ghen, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đắc ý hưởng thụ. Đãi ngộ như thế này trước đây ông chưa từng được hưởng bao giờ.


Ăn sáng xong, dựa theo báo giá tối qua của Daniel, Ngô Diệp liệt kê danh sách những thứ mình muốn mua.


Ngô Diệp là khách hàng đầu tiên của Daniel, cộng thêm ấn tượng của Victor về cậu rất tốt, với số lượng mua của Ngô Diệp, họ lại đưa ra mức giá thấp hơn khách hàng VIP thường 5%.


Ở chỗ Victor, giao dịch một lần đạt 3 triệu đô la, tổng giao dịch hàng năm đạt trên 30 triệu đô la mới được coi là khách hàng VIP thường.


Tổng giao dịch đạt trên 200 triệu đô la là khách hàng VIP cao cấp, họ còn được hưởng mức giá ưu đãi hơn nữa.


Nhiều vũ khí như vậy muốn vượt qua bao tầng kiểm tra an ninh tuồn vào trong nước rõ ràng là không thực tế, sau khi bàn bạc với Daniel, Ngô Diệp quyết định địa điểm giao dịch ở nước MG.


Việc làm ăn ngầm của Victor vốn thường xuyên đi qua tuyến đường MG, tuồn hàng vào đó đối với ông ta rất dễ dàng. Vì lý do an toàn, địa điểm giao dịch cụ thể sẽ được quyết định trước khi giao dịch.


Đối với yêu cầu thanh toán bằng vàng của Ngô Diệp, Daniel không có ý kiến gì ngược lại còn rất hoan nghênh.


Mọi việc đã chuẩn bị xong, Ngô Diệp và Daniel ấn định giao dịch lần đầu vào nửa tháng sau.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 123: Đàm phán thành công - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...