Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 121: Tỷ thí
Triệu Quân là một thương nhân, một thương nhân giỏi sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền nào. Sự tương phản mãnh liệt giữa ngoại hình của Bolshak và Ngô Diệp chắc chắn là một chiêu trò thu hút tuyệt vời.
Trước khi làm vệ sĩ cho Daniel, Bolshak cũng từng là một võ sĩ quyền anh đen, thành tích khá ấn tượng và... đẫm máu.
Ngô Diệp chỉ là một cậu ấm nhà giàu bình thường, chưa kịp vào tập đoàn nhà mình thì tập đoàn đã đổi chủ, ngoài người bản địa thành phố H, người ngoài tỉnh hầu như không biết cậu là ai.
Nhưng nhìn bề ngoài, Ngô Diệp không chỉ mặt non mà dáng người cũng nhỏ con, một người như vậy đấu với gã da đen lực lưỡng như tòa tháp sắt Bolshak, trò đùa này có vẻ hơi quá trớn rồi?
Những người biết chút ít về gia thế và tình hình nhà họ Ngô đều cho rằng Ngô Diệp điên rồi, vì tiền mà mạng cũng không cần.
Sòng bạc ngầm ở trang viên Lan Sơn mở rất lớn, đãi ngộ cho võ sĩ cũng vô cùng hậu hĩnh.
Tùy theo cấp bậc, số trận tích lũy và tỷ lệ thắng, một số võ sĩ cao thủ có thể kiếm được vài chục đến hàng trăm vạn, thậm chí hơn nữa cho một trận đấu.
Quyền anh ở trang viên Lan Sơn chia làm hai loại: một là đấu theo hiệp tính điểm thắng thua năm ván thắng ba, mỗi hiệp ba phút; loại còn lại đẫm máu hơn là đấu sinh tử, không giới hạn hiệp đấu không giới hạn thời gian.
Hai loại hình thi đấu này ngoài việc cấm dùng thuốc k*ch th*ch và vũ khí ra thì không giới hạn quy tắc thủ đoạn. Tuy nhiên, rõ ràng là những kẻ quyền quý lắm tiền nhiều của đến đây tìm cảm giác mạnh lại thích loại thứ hai hơn.
Nhóm Triệu Quân chỉ muốn thử xem thực lực Ngô Diệp đến đâu nên xếp trận đấu thêm bất ngờ này vào cuối cùng, áp dụng loại hình thi đấu theo hiệp bình thường.
Đấu theo hiệp có năm hiệp nên cách cá cược đa dạng hơn đấu sinh tử, có thể cược thắng thua hòa từng hiệp, cược xâu chuỗi các hiệp, cược thắng ở hiệp thứ mấy, cược ai thắng chung cuộc. Mỗi kiểu cược có tỷ lệ cược khác nhau.
Người của Triệu Quân làm việc rất hiệu quả, chỉ một lát sau đã cập nhật thông tin trận đấu giữa Ngô Diệp và Bolshak, giới thiệu sơ lược về hai người cũng như tỷ lệ cược cuối cùng lên thiết bị đầu cuối đặt cược của khách hàng.
Triệu Quân đã nghe Thẩm Minh nói Ngô Diệp rất có thể là cao thủ nội gia, biết thân pháp cậu quỷ dị còn thành tích của Bolshak đều có ghi chép thực tế, so với Ngô Diệp không rõ thực hư thì gã là cao thủ được công nhận.
Trong tình huống này, người của Triệu Quân rất thận trọng khi đưa ra tỷ lệ cược.
Ngô Diệp xem qua, tỷ lệ cược cậu thắng Bolshak trong một hiệp là 1 ăn 10 còn tỷ lệ Bolshak hạ gục cậu trong một hiệp là 1 ăn 1.8.
Thông thường, rất ít người đặt cược trực tiếp một hiệp định thắng thua, có lẽ do sự chênh lệch giữa cậu và Bolshak quá rõ rệt, số tiền cược Bolshak hạ gục cậu trong một hiệp đã vượt quá 200 triệu còn số tiền cược cậu thắng một hiệp lại là con số không tròn trĩnh đáng xấu hổ.
Đừng nói thắng một hiệp, ngay cả cược cậu thắng chung cuộc hay hòa cũng cực kỳ ít, chưa bằng 10% số tiền cược cho Bolshak.
Daniel chỉ vào số liệu trên thiết bị đặt cược, nụ cười khiêu khích vô cùng chướng mắt.
Ngô Diệp lấy thẻ ngân hàng cha Ngô đưa, đọc mật khẩu, bảo cậu ta đặt hết 2700 vạn trong thẻ vào cửa mình thắng trong một hiệp với tỷ lệ cược cao nhất. Ở trường đấu đen trang viên Lan Sơn, võ sĩ tuyệt đối không được tham gia cá cược.
Thân phận Ngô Diệp đặc biệt lại là lần đầu tiên đến trường đấu đen nên hoàn toàn không biết quy định này.
Triệu Quân hơi ngạc nhiên trước sự tự tin của Ngô Diệp, theo thông tin gã thu thập được, 2700 vạn này có lẽ là chút vốn liếng cuối cùng của nhà họ Ngô.
Tất nhiên, nhìn thông tin về Ngô Diệp trong báo cáo điều tra này thì độ chân thực của báo cáo còn cần xem xét lại.
Tuy nhiên, chỉ riêng việc Ngô Diệp dám đặt cược lớn như vậy vào cửa mình thắng một hiệp cũng đủ chứng minh cậu rất tự tin vào bản thân.
Tự tin bắt nguồn từ thực lực.
Trận đấu thêm bất ngờ xếp cuối cùng lại trở thành trận đấu tâm điểm hôm nay. Tiền cược cho trận tâm điểm thường cao nhất, tổng số tiền cược cho trận này đã vượt quá một tỷ, số tiền cược vào Ngô Diệp chưa đến 1.5 trăm triệu.
Sau khi đặt cược, Ngô Diệp đi theo nhân viên vào hậu trường, bình tĩnh vượt qua kiểm tra cơ bản rồi tìm một chỗ yên tĩnh ngồi, âm thầm vận hành Pháp hít thở cơ bản.
Ngô Diệp biết rõ thực lực của mình, cậu mù tịt về chiêu thức quyền cước, lợi thế duy nhất của cậu là luồng “khí” sinh ra từ Pháp hít thở cơ bản.
Kể từ khi luồng khí đó hòa làm một với dị năng của cậu, qua quá trình tu luyện và sử dụng liên tục, nó đã lớn mạnh hơn rất nhiều. Trong quá trình tu luyện và thực chiến không ngừng, cậu đã nắm được sự kỳ diệu của luồng “khí” này.
Thời gian trôi nhanh đến nửa đêm, sau khi trận sinh tử áp chót kết thúc, một lão tướng trăm trận trăm thắng đã đánh chết tươi một tân binh, cả võ đài nhuốm đầy máu. Đám người bị k*ch th*ch mạnh bởi máu tươi, tiền cược và rượu cồn bắt đầu mất kiểm soát.
Trận đấu vừa kết thúc, tất cả mọi người bắt đầu hô vang tên Bolshak và Ngô Diệp. Trong đại sảnh chứa hơn ngàn người, giữa tiếng hò reo điên cuồng đinh tai nhức óc, Ngô Diệp và Bolshak cuối cùng cũng bước ra từ hậu trường.
Bolshak đã thay quần đùi quyền anh, đeo găng tay, c** tr*n để lộ cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt lạnh lùng khát máu quét qua khán đài, thú tính trong lòng mọi người hoàn toàn bùng nổ.
Nhị thiếu gia da mặt có dày đến đâu cũng ngại khoe thân hình gà luộc trước mặt bao người, cậu nhờ người tìm một chiếc áo ba lỗ bó sát màu đen mặc vào, bên dưới mặc quần đùi đen.
Da Ngô Diệp rất trắng, sau khi thức tỉnh dị năng hệ Thủy, toàn thân cậu mịn màng không thấy lỗ chân lông, lông tơ thưa thớt nhạt màu gần như không đáng kể.
Dưới ánh đèn pha sáng trưng, trong sự tương phản mạnh mẽ giữa đen và trắng, làn da trắng nõn mịn màng như ngọc của Ngô Diệp đối lập hoàn toàn với làn da đen bóng của Bolshak.
Không chỉ màu da, khi hai người cùng đứng trên đài, sự chênh lệch về thể hình, ngoại hình, chiều cao đều vô cùng lớn. Sự tương phản mãnh liệt này không chỉ k*ch th*ch thị giác của mọi người mà còn khơi dậy sợi dây d*c v*ng méo mó trong lòng họ.
Trong tiếng la hét điên cuồng và tiếng huýt sáo phản đối, trọng tài ra hiệu bắt đầu.
Ngô Diệp dồn toàn bộ “khí” vào hai chân, ngay khoảnh khắc trọng tài phất cờ, mọi người chỉ thấy hoa mắt, Bolshak to như tòa tháp sắt nhẹ bẫng như con gấu bông khổng lồ “bay” ra khỏi võ đài: “rầm” một tiếng, cơ thể đập mạnh xuống nền xi măng trước khu ghế VIP.
Toàn bộ quá trình chưa đầy năm giây, cả trường đấu ồ lên hỗn loạn.
Trọng tài được huấn luyện bài bản ngây người một giây rồi lao nhanh đến bên Bolshak, thôi xong, người đã hôn mê bất tỉnh rồi.
Dù thắng bại đã rõ nhưng trọng tài vẫn tận tụy đếm ngược, Bolshak hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, nhân viên y tế nhanh chóng đến khiêng gã vào hậu trường chữa trị.
Khi trọng tài tuyên bố Ngô Diệp thắng, đa số khán giả há hốc mồm không thốt nên lời, vài tiếng hoan hô la hét điên cuồng lẻ loi vang lên khiến không khí trở nên lạnh lẽo và gượng gạo.
Nhị thiếu gia mặt ngoài bình tĩnh nhưng bên trong đau thấu trời, cậu dồn dị năng trị liệu xuống chân phải -- Bolshak nặng hơn 100kg cộng với lực của chính cậu đá vào còn cứng hơn đá tấm thép, tiếp đất xong Nhị thiếu gia phát hiện mình bị trẹo chân.
Để giữ phong thái cao nhân (làm màu), Nhị thiếu gia âm thầm nghiến răng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản trên khuôn mặt búng ra sữa đáng yêu.
Mẹ kiếp, đau thật đấy QAQ.
Nhận được ám hiệu của Triệu Quân, trọng tài ra hiệu cho hậu trường, màn hình tinh thể lỏng khổng lồ sau võ đài phát lại cảnh quay vừa rồi -- khoảnh khắc Ngô Diệp tấn công quá nhanh, mọi người trố mắt ra cũng chỉ thấy bóng mờ loáng qua là Bolshak đã bay ra ngoài rồi.
Nhân viên hậu trường nhanh trí tua chậm tốc độ, mãi đến khi tua chậm gấp sáu lần, mọi người mới nhìn rõ động tác của Ngô Diệp.
Lúc này mọi người cũng thấy rõ Bolshak không hề đứng im cho Ngô Diệp đá, gã đã cố dùng tay phản công ngay khoảnh khắc Ngô Diệp đá trúng gã, tuy cuối cùng thất bại nhưng ít nhất cũng chứng tỏ gã thực sự là một cao thủ danh bất hư truyền.
Daniel nằm mơ cũng không ngờ Ngô Diệp lại lợi hại như vậy, chỉ một chiêu đã hạ gục vệ sĩ át chủ bài của cậu ta. Xem xong video phát lại nhiều lần, cậu ta dùng tiếng Trung lơ lớ thốt lên kinh ngạc: “Kungfu Hoa Quốc!”
Khi video được phát lại nhiều lần, cả trường đấu ngầm im phăng phắc nghe rõ cả tiếng kim rơi, giọng nói không lớn của Daniel truyền vào tai từng người, không biết ai bắt đầu vỗ tay, lát sau, tiếng vỗ tay như sấm dậy, tiếng hoan hô la hét vang tận mây xanh.
Dị năng trị liệu của Nhị thiếu gia hữu dụng ngoài mong đợi, chỉ trong ba bốn phút ngắn ngủi đã chữa khỏi hoàn toàn cơn đau ở chân cậu.
Cậu thầm tính toán những con số không sắp được thêm vào tài khoản ngân hàng, chắp hai tay trắng nõn sau lưng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu thong dong đi theo trọng tài rời khỏi võ đài, vào hậu trường tắm rửa qua loa rồi sảng khoái thay lại quần áo của mình.
Tuy nhiên, Ngô Diệp không bị chiến thắng làm mờ mắt. Trận chiến vừa rồi nhìn có vẻ thắng dễ dàng nhưng thực tế nếu Bolshak đỡ được cú đánh toàn lực bất ngờ của cậu thì thắng bại đêm nay e là khó nói.
Với chút võ mèo cào đầy sơ hở của cậu, dù có “khí” gian lận cũng khó lòng đối đầu trực diện với Bolshak.
Đợi về, có lẽ nên nhờ Vô Hoa dạy cho chút công phu thật sự. Vô Hoa lúc này đang làm gì nhỉ? Trong lòng Ngô Diệp thoáng qua nỗi nhớ nhung nhàn nhạt. Không đúng, mới xa nhau mấy ngày, nhớ cái rắm!
Người tí hon trong lòng Nhị thiếu gia vẫn còn cứng miệng nhưng vành tai đã lén đỏ lên.
Rời khỏi trường đấu quyền anh, Triệu Quân đã cho người chuẩn bị bữa khuya thịnh soạn trong biệt thự ở trang viên Lan Sơn. Sử dụng dị năng mà không có tinh hạch bổ sung năng lượng, bụng các dị năng giả thường đói rất nhanh.
Nhị thiếu gia nhìn bàn tiệc dài đầy ắp món ngon, âm thầm nuốt nước miếng, mắt sáng rực cầm đĩa đi thẳng về phía đĩa gà nướng mật ong.
Trời ơi, cậu không nhớ nổi bao lâu rồi chưa được ăn bữa tiệc lớn thế này!
Daniel đứng bên cạnh trợn mắt há mồm nhìn Ngô Diệp ăn sạch cả đĩa gà nướng lại chén hết một cái bánh phô mai 6 inch còn ăn thêm không ít thịt nướng, hải sản, các món ăn vặt đặc sắc Hoa Quốc!
Cuối cùng còn múc đầy một đĩa kem cao ngất ngưởng, một mình trốn vào góc ăn ngấu nghiến.
Mẹ kiếp ăn khỏe quá thể!
Sức ăn này còn hơn cả Bolshak, thảo nào một chiêu hạ gục được gã, cao thủ có khác!
Ngô Diệp sớm đã để ý Daniel cứ đi theo mình, ăn xong kem thỏa mãn vỗ cái bụng tròn vo, hình như hơi no quá, giá mà có Vô Hoa ở đây xoa bụng cho thì tốt. Nhị thiếu gia tiếc nuối nghĩ thầm, vẫy tay với Daniel:
“Này nhóc, đừng quên cậu còn nợ tôi một lời hứa đấy nhé.”
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 121: Tỷ thí
10.0/10 từ 24 lượt.
