Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 30
Tổng công ty Long Phong Đặc Vệ, văn phòng Tổng chỉ huy.
Cửa khóa.
Có người đang gõ cửa một cách mất kiên nhẫn.
Mấy gã đàn ông mặc đồng phục bảo vệ nấp sau góc tường, người nọ nép vào người kia lén lút nhìn trộm. Trên lầu đối diện có người dùng ống nhòm quan sát. Các trưởng bộ phận cũng giả vờ vô tình đi ngang qua.
Người gõ cửa là Nhiếp Phi Chiến. Rất nhiều người trong công ty không biết tên thật của anh, nhưng lại biết rõ biệt danh của anh —— Z.
Huyền thoại trong giới.
Ông trùm của một căn cứ quan trọng tại biên giới nước J, từng cứu giúp vô số đồng bào, đồng thời cũng là một trong những vệ sĩ cấp cao nhất của Long Phong Đặc Vệ.
Còn nữa. Là kẻ tàn nhẫn từng đánh gãy răng một khách hàng quan trọng.
Người anh đang gõ cửa là văn phòng của Tổng chỉ huy Đoạn Tiêu.
Đoạn Tiêu là ai?
Là một huyền thoại khác, hơn nữa còn là ông trùm của Long Phong Đặc Vệ.
Đoạn Tiêu thường sẽ không khóa cửa văn phòng, trừ khi có kẻ muốn tìm cái chết, bằng không chẳng ai dám xông vào làm phiền khi anh đang làm việc. Ngoại trừ hai trường hợp ——
Thứ nhất, vợ anh đang ở trong văn phòng.
Thứ hai, anh đang gọi điện thoại hoặc video call với vợ.
Nhiếp Phi Chiến tuy một năm chẳng đến mấy lần, nhưng những lần trước đều khá khách sáo, gõ cửa nôn nóng thế này là lần đầu tiên.
Hai người này bị làm sao vậy?
Chưa đầy vài phút, chuyện này đã lan truyền khắp mười mấy phòng ban lớn nhỏ trong công ty.
Hiện tại cả công ty đều biết hai huyền thoại này sắp “choảng” nhau rồi. Có người còn nhanh chân chạy đi lấy máy quay, định bụng nếu hai người đánh nhau thật thì quay lại, đây chắc chắn là cảnh tượng kinh điển nghìn năm có một, hơn nữa còn trở thành tư liệu tuyệt mật!
Có phòng ban còn trực tiếp ngồi bệt xuống đất họp khẩn, bàn xem có nên can ngăn không, can thế nào, ai can ai mới là vấn đề quan trọng.
“Nào nào nào, đặt cược đi, tôi cược sếp mình thắng!”
“Nghe nói hai người họ từng đánh nhau vài trận rồi, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu…”
“Mọi người có biết Z từng đánh lôi đài ở cái quyền quán ngầm huyền thoại kia không? Chưa từng thua một trận nào, lúc đi tiền thưởng chất đầy một bao tải lớn, còn phối hợp với cảnh sát tóm gọn ổ cờ bạc đó, đúng chuẩn Vua quyền anh ngầm đấy.”
“Quyền quán ngầm? Sếp mình còn từng thách đấu cả Vua quyền anh thực sự, hơn nữa thắng trăm phần trăm nhé!”
“Z cũng là nhân vật truyền kỳ mà, nghe nói kỹ năng cận chiến trâu bò lắm.”
“Sếp ghét nhất là bị người khác làm phiền lúc đang video call với chị dâu, sếp mà nổi giận thì cả cái công ty này rung chuyển mấy lần… Cho nên tôi nên cược ai thắng đây???”
“Ấy ấy ấy sếp mở cửa rồi, mở cửa rồi!”
Tin tức lan truyền khắp nơi, người cầm ống nhòm vội vàng ngồi thụp xuống nấp đi, kẻ vô tình đi ngang qua co giò chạy biến, mấy cái đầu lấp ló ở góc tường rụt lại nhanh như chớp.
Nhiếp Phi Chiến mặt không cảm xúc nói: “Cậu mà không mở cửa, tôi sẽ đến căn cứ bắt Carl về làm con tin đấy.”
Carl —— chó hộ vệ của Đoạn Tiêu.
Đoạn Tiêu lạnh lùng đáp: “Cậu nỡ thì cứ bắt.”
Nhiếp Phi Chiến cười lạnh: “Chó của cậu, tôi có gì mà không nỡ?”
Thực tế thì đúng là không nỡ thật.
Có một khoảng thời gian tâm trạng Nhiếp Phi Chiến rất tệ, Đoạn Tiêu đã để Carl đến bên cạnh bầu bạn với anh một thời gian.
Đối mặt với kẻ thù nó là chó hộ vệ hung hãn, nhưng vào những lúc nào đó, nó lại hóa thân thành chó trị liệu dịu dàng và bao dung vô hạn.
Nhất là Carl lại là một chú chó đặc biệt thông minh.
Đừng nói là Nhiếp Phi Chiến làm hại Carl, chỉ cần có ai đối xử không tốt với Carl một chút, anh có khi còn đánh kẻ đó thừa sống thiếu chết.
Nhưng Nhiếp Phi Chiến bao năm nay dù tâm địa có mềm đi, cái miệng vẫn cứ cứng rắn và lạnh lùng như thế. Ngoại trừ cô gái mình yêu, trước mặt ai anh cũng có thể không nể nang chút nào.
Hai người nhìn nhau vài giây, nhiệt độ trong không khí giảm xuống mức âm.
Khí thế ngang ngửa, vóc dáng ngang ngửa, ngay cả dung mạo cũng tuấn tú ngang ngửa. Chỉ là Đoạn Tiêu thiên về sự cương nghị lạnh lùng, còn Nhiếp Phi Chiến dường như vẫn còn vương chút phóng khoáng và ngông nghênh của thời niên thiếu.
Cuối cùng, Đoạn Tiêu nghiêng người, để anh vào văn phòng.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng một lúc sau lại nhìn nhau ngơ ngác.
Sao cứ cảm thấy có chút tiếc nuối thế nhỉ?
“Chuyện nhà họ Dung, những gì giúp được tôi đều đã giúp rồi, cậu còn cần gì nữa?”
Nhà họ Dung vừa xảy ra chuyện, Đoạn Tiêu đã nhận được điện thoại của Nhiếp Phi Chiến.
Bàn về quan hệ, mạng lưới thông tin và khả năng điều tra, Nhiếp Phi Chiến buộc phải cúi đầu trước Đoạn Tiêu.
Nếu nói Nhiếp Phi Chiến là người hùng đơn độc, thì Đoạn Tiêu chính là hậu phương vững chắc nhất trong giới. Chỉ có việc anh không muốn làm, chứ gần như không có việc gì anh không làm được và thông tin nào anh không tra ra được.
Mạng lưới an ninh của Long Phong Đặc Vệ phủ sóng khắp ngõ ngách thành phố này, lại hợp tác lâu năm với chính phủ, ngay cả cảnh sát phá án nhiều lúc cũng phải nhờ đến họ.
Nhiếp Phi Chiến trở lại thành phố C, người đầu tiên anh tìm đến đương nhiên cũng là Đoạn Tiêu.
Hai người nhìn bên ngoài thì như kẻ mạnh đối đầu kẻ mạnh, đứng cạnh nhau tạo cảm giác đáng sợ như sắp lao vào đánh nhau, nhưng thực tế họ là những người anh em từng cùng nhau vào sinh ra tử, trải qua vô số lần sống chết, trên chiến trường sẵn sàng liều mạng vì đối phương, giao lưng cho đối phương.
“Không liên quan đến nhà họ Dung.” Nhiếp Phi Chiến ngồi phịch xuống ghế sofa một cách thoải mái, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy khung ảnh trên bàn làm việc.
Một cái là ảnh Sở Tiểu Điềm chụp cùng Carl và một chú cún con không rõ tên.
Một cái là ảnh chụp hai năm trước ở nước J, Đoạn Tiêu chụp cùng Sở Tiểu Điềm và bố cô ấy – Sở Hàn Giang.
Cha mẹ Đoạn Tiêu mất sớm, khi hai người kết hôn, nhà họ Đoạn chỉ có hai vị trưởng bối đến dự, ngược lại họ hàng nhà họ Sở đến khá đông. Lúc đó Đoạn Tiêu hỏi anh có muốn làm phù rể không, Nhiếp Phi Chiến không đồng ý. Anh thực sự đã cân nhắc kỹ, nhưng cuối cùng vẫn quyết định, đám cưới đầu tiên trong đời anh tham dự, anh nhất định phải là chú rể. Tuy nhiên khi Đoạn Tiêu và Sở Tiểu Điềm kết hôn, anh vẫn mang theo quà mừng lớn đến dự.
Chỉ có điều lúc đó, anh không chúc phúc công khai như những người khác mà lặng lẽ đến, bởi vì trong đám cưới có người nhà họ Dung.
Khi ấy, anh chưa có thân phận đủ để xuất hiện trước mặt người nhà cô.
Công việc của anh, rất nhiều việc anh phải làm đều quá bấp bênh và nguy hiểm. Ngay cả bản thân anh cũng không biết mình sẽ chết vào lúc nào, ở một xó xỉnh nào của đất nước xa lạ nào đó.
Nhưng Đoạn Tiêu thì khác.
Ở một số phương diện, Đoạn Tiêu mạnh hơn anh rất nhiều.
Đoạn Tiêu thấy anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh với vẻ mặt phức tạp, bèn đưa tay búng tay cái “tách” trước mặt anh: “Cậu đến chỗ tôi chỉ để nhìn chằm chằm ảnh gia đình tôi thôi à?”
Nhiếp Phi Chiến: “Ghen tị một chút không được sao?”
Trong mắt Đoạn Tiêu hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Tuổi thơ đặc biệt khiến tính cách Nhiếp Phi Chiến khác với người thường. Anh không có gia đình, bị bắt cóc sang nước J khi mới ba tuổi, thậm chí từng bị ném vào rừng rậm sống sót suốt mấy tháng trời. Để có cái ăn, anh sẵn sàng liều mạng với cả dã thú.
Những điều tốt đẹp mà người thường dễ dàng có được, anh chưa bao giờ chạm tới.
Nhưng anh cũng chưa từng ghen tị với ai, lúc nào cũng giữ cái vẻ ngông cuồng “ông đây đếch nể mặt ai, đếch coi ai ra gì”.
Xem ra, dù vị tiểu thư nhà họ Dung kia chưa làm gì nhiều, nhưng cô ấy vẫn luôn âm thầm thay đổi con người anh.
Nhiếp Phi Chiến không để Đoạn Tiêu quan sát mình thêm nữa, nói thẳng vào vấn đề: “Vợ cậu trước đây ngủ không ngon, từng châm cứu đúng không? Có tác dụng không?”
“Cũng tạm, sao thế, cô Dung mất ngủ à?”
“Mất ngủ, rất nghiêm trọng.”
Nhiếp Phi Chiến móc từ trong túi ra hai lọ thuốc, ném “cạch” lên bàn.
Đoạn Tiêu nhìn qua là biết ngay đó là thuốc an thần gây ngủ.
“Tôi sẽ giới thiệu bác sĩ cho cậu, cũng có thể để Tiểu Điềm đi cùng cô ấy.” Đoạn Tiêu nói: “Nhưng chắc dạo này cô Dung không có tâm trạng đi chữa mất ngủ đâu.”
“Cái này không cần cậu lo.”
Đoạn Tiêu ngồi xuống đối diện anh, bắt đầu pha trà rót nước: “Vậy cậu có biết đối với cô ấy, tất cả các phương pháp điều trị mất ngủ đều chỉ là trị ngọn không trị gốc không?”
“Ý cậu là sao?”
Đoạn Tiêu không trả lời ngay mà đợi rót trà xong, đặt chén trà trước mặt anh: “Cậu chỉ biết bảo vệ cô ấy, nhưng cậu có biết cô ấy thực sự cần gì không?”
Nhiếp Phi Chiến sững người.
“Tối qua Tiểu Điềm nói chuyện với cô ấy.” Đoạn Tiêu thản nhiên nói: “Đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa biết rốt cuộc cậu có ý gì với cô ấy.”
Nói xong, Đoạn Tiêu ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu. “Vệ sĩ? Lại còn là thực tập?”
“Đợi đến khi cô ấy có bạn trai, cậu – một vệ sĩ khó khăn lắm mới được chuyển chính thức – định bảo vệ luôn cả con của họ sao?”
Sắc mặt Nhiếp Phi Chiến lập tức sa sầm.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đáy mắt anh dao động dữ dội, nhưng Đoạn Tiêu không hề bận tâm, tiếp tục mỉa mai: “Cô ấy ngủ không ngon là do cậu phát hiện, bố cô ấy xảy ra chuyện là do cậu nghe nói. Từ đầu đến cuối, cô ấy có nói cho cậu biết cô ấy cần gì không?”
“Năm xưa Tiểu Điềm sang nước J, tôi còn chẳng phải vệ sĩ của cô ấy, thậm chí cô ấy còn không dám nói tâm sự với tôi.” Đoạn Tiêu nói: “Nhưng tôi biết cô ấy cần gì. Dù cô ấy không mở miệng, dù phải ép buộc, tôi cũng phải khiến cô ấy được thỏa mãn.”
“Tôi sẽ cho cô ấy biết, cả đời này tôi sẽ không để cô ấy chịu chút uất ức nào.”
“Cậu đã chọn quay lại bên cạnh cô ấy, thì đừng có mẹ nó rụt rè sợ sệt nữa, nếu không sẽ có lúc hối hận không kịp đâu.”
…
Khi Nhiếp Phi Chiến bước ra khỏi văn phòng, sắc mặt xanh mét.
Có lẽ chính anh cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày mình bị người ta dạy dỗ như vậy, mà người dạy dỗ lại là người anh em tốt nhất của mình.
Lại còn mẹ nó không thể phản bác được câu nào!
Người đi đường nhìn thấy khuôn mặt hắc ám của Nhiếp Phi Chiến đều tự động lùi xa vài mét. Ngay cả người không biết anh là ai cũng có cảm giác vãi chưởng, gã đàn ông này nhìn hung dữ quá, đến đập quán à.
Tại khu huấn luyện chó nghiệp vụ, Nhiếp Phi Chiến ngồi xổm xuống, bị Carl lao tới vồ lấy.
“Carl, good girl.” Nhiếp Phi Chiến xoa đầu nó, nhìn vào mắt nó nói: “Mày có muốn đi theo tao một thời gian không?”
Huấn luyện viên chạy theo sau mặt nghệt ra.
Vãi chưởng vãi chưởng, mình nghe thấy cái gì thế này? Tên này ở đâu ra mà dám định bắt cóc chó hộ vệ của sếp? Carl còn thân thiết với hắn thế kia? Họ quen nhau à? Hay Carl thực ra là sếp nhặt được, giờ chủ nhân thực sự tìm đến??
Mình có nên đi kéo còi báo động ngay bây giờ không?
Nhiếp Phi Chiến dắt Carl chạy một vòng quanh sân, lúc chạy rõ ràng anh vẫn đang suy nghĩ điều gì đó.
Carl đang chạy bỗng thấy anh dừng lại, nó cũng dừng theo.
Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm về một hướng, nhìn đến xuất thần.
Anh đi về phía đó, hỏi: “Đây là?”
Huấn luyện viên nói: “À, đây là những chú chó con được chọn ra từ lứa chó của chó nghiệp vụ đã nghỉ hưu, sau này chúng đều sẽ là những chú chó hộ vệ xuất sắc.”
Nhiếp Phi Chiến đăm chiêu nhìn những chú cún con, cúi xuống xoa đầu một con trong số đó.
“Xem ra tạm thời chưa cần đến mày rồi, Carl.”
Carl nghiêng đầu khó hiểu.
Nhiếp Phi Chiến nhếch môi, xoa xoa cổ nó: “Nhưng sớm muộn gì cũng sẽ có lúc phải làm phiền mày.”
…
Dung Mạt không ngờ Bạch Lộ lại dám tìm đến tận cửa như vậy.
Lâm Tát tức điên người: “Tiểu thư, mụ đàn bà này lại muốn làm cái trò gì nữa đây?”
Trước đây khi cả gia đình Dung Huân sống ở nhà họ Dung, người đàn bà này đã gây không ít rắc rối. Ban đầu Lâm Tát cũng nhịn vài lần, cuối cùng nhịn hết nổi, đang định ra tay thì bố Dung Mạt đã trực tiếp đuổi thẳng cổ họ ra khỏi nhà.
Dung Mạt cười lạnh: “Thứ cô ta muốn thì nhiều lắm.”
Người phụ nữ này cũng giống hệt Dung Huân, đều là kẻ tham lam vô độ, lại không biết tự lượng sức mình.
“Đi, chúng ta ra gặp cô ta.”
Lâm Tát cũng chẳng sợ mụ đàn bà đó, đẩy Dung Mạt định đi ra ngoài.
“Không được, tôi phải sửa soạn lại chút đã.”
Dung Mạt sờ lên mặt mình.
Dạo này cô ngủ không ngon, không uống thuốc ngủ thì không tài nào chợp mắt được, ban ngày lại bận rộn nhiều việc nên sắc mặt rất kém.
Cô không thể để người khác nghĩ rằng nhà họ Dung sụp đổ rồi thì cô cũng trở thành kẻ tàn phế vô dụng.
Nhưng nghĩ đến đây, cô lại chợt nhớ ra một chuyện ——
Hai ngày nay cô cứ bê cái bộ mặt tái nhợt, tiều tụy, xấu xí này đối diện với Nhiếp Phi Chiến sao?
… Thảo nào thấy cứ sai sai!
Lâm Tát thấy mặt Dung Mạt cứng đờ, vội hỏi: “Tiểu thư, cô sao thế?”
Dung Mạt rũ mắt: “Tôi nghe nói, dạo này có rất nhiều người muốn theo đuổi Chiến… theo đuổi Nhiếp Phi Chiến?”
Lâm Tát tính tình thẳng thắn, không nghĩ nhiều, gật đầu cái rụp: “Đúng là khá nhiều, trong công ty anh ta cũng không ít cô, nghe nói trước đó còn có một cô minh tinh để ý anh ta, nhưng mãi không gặp được người.”
Người đàn ông như Nhiếp Phi Chiến, khí chất trên người có sức hút chí mạng đối với phụ nữ, chuyện này chẳng có gì lạ.
“Minh tinh à…” Dung Mạt đẩy xe lăn về phía bàn trang điểm, “Tên là gì? Chị biết không?”
Lâm Tát đang vắt óc suy nghĩ thì lại nghe Dung Mạt hỏi: “Trông có đẹp không? Là minh tinh thì chắc phải xinh đẹp lắm nhỉ?”
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
