Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 29

Lâm Tát nhận ra tâm trạng của Dung Mạt hôm nay khác hẳn mọi ngày, hơn nữa còn là rất khác.

Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy trên gương mặt Dung Mạt thoáng hiện nét cười.

Điều này cũng dễ hiểu, thời gian gần đây vì chuyện của bố cô, rồi chuyện nhà họ Dung và Dung Huân khiến cô chẳng có lấy một giấc ngủ ngon. Điều Lâm Tát sợ nhất chính là nửa đêm cô giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, rồi sau đó thức trắng đêm không ngủ lại được.

Tuy Lâm Tát là vệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng qua bao năm chung sống, Dung Mạt và cô đã coi nhau như người thân, như chị em trong nhà. Hiện tại bên cạnh Dung Mạt, cũng chỉ có Lâm Tát là người xót xa cho cô nhất.

Còn về phần vị “vệ sĩ thực tập tạm thời” nào đó…

Lâm Tát ghé mắt nhìn qua lỗ nhòm trên cửa, quả nhiên anh ta vẫn chưa đi.

Trước đây cô từng nghe nói, huyền thoại trong giới Nhiếp Phi Chiến đi đến đâu cũng là con sói đầu đàn dũng mãnh. Nhưng nhìn Nhiếp Phi Chiến đang đứng bên ngoài kia, cô cứ cảm thấy anh giống một loài sinh vật khác, cũng hao hao loài sói… Chó sói lai chăng?

Trong phòng, Dung Mạt đang nhắn tin với bạn.

Người cô đang trò chuyện là một trong số ít những người bạn của cô, Sở Tiểu Điềm.

Danh sách bạn bè trên WeChat của Dung Mạt không nhiều, trừ đi những mối quan hệ công việc thì chỉ vỏn vẹn vài chục người. Trong số đó, Sở Tiểu Điềm là một người khá đặc biệt.

Sở Tiểu Điềm đúng như cái tên của mình, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, ngọt ngào dễ mến. Lần đầu tiên gặp mặt, Dung Mạt đã cảm thấy vô cùng thân thiết.

Một cô gái như Tiểu Điềm, chẳng ai có thể ghét bỏ được.

Tuy là một tác giả tiểu thuyết kinh dị nổi tiếng, nhưng bản thân cô ấy lại rất sợ những chuyện ma quái. Mỗi lần thức đêm viết bản thảo, cô ấy đều bị những tình tiết kinh dị do chính mình tưởng tượng ra dọa cho sợ chết khiếp. May mà bên cạnh cô ấy luôn có một người đàn ông mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, đó chính là tổng chỉ huy của Long Phong Đặc Vệ – Đoạn Tiêu.

Nhà họ Dung và Long Phong Đặc Vệ vẫn luôn có quan hệ hợp tác, nhưng lý do thực sự khiến Dung Mạt và Sở Tiểu Điềm trở thành bạn bè, lại là vì Nhiếp Phi Chiến.

Nhiếp Phi Chiến từng nhận ủy thác bảo vệ cha của Sở Tiểu Điềm tại nước J, hơn nữa còn từng cứu mạng cả cô ấy và Đoạn Tiêu.

Cũng nhờ Sở Tiểu Điềm, Dung Mạt mới biết được rất nhiều chuyện về Nhiếp Phi Chiến tại nước J.

Tuy Nhiếp Phi Chiến xuất thân từ lực lượng đặc chủng của nước J, nhưng quốc tịch của anh chưa bao giờ thay đổi, và ở nước J anh cũng luôn ra tay cứu giúp rất nhiều đồng bào của mình.

Anh vẫn luôn là một người anh hùng, không chỉ là anh hùng của riêng mình cô.

Cũng chỉ từ miệng Sở Tiểu Điềm, cô mới biết được đôi chút về quá khứ của anh.

Thời gian trước Sở Tiểu Điềm mang thai, Dung Mạt đã gửi tặng một món quà. Khi biết chuyện nhà họ Dung, Tiểu Điềm luôn muốn đến thăm cô, nhưng bị Dung Mạt từ chối.

Gần đây trên người cô toàn năng lượng tiêu cực, cô không muốn lây sang cho bà bầu.

Nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn rất quan tâm đến cô, nhất là sau khi nghe tin Nhiếp Phi Chiến hiện đang ở bên cạnh cô.

Dung Mạt hỏi: “Sao cậu biết anh ấy đến tìm tớ?”

Sở Tiểu Điềm: “Hây da, chuyện đó không phải sớm muộn thôi sao? Cậu biết không? Tối qua chồng tớ muốn tìm anh ấy bàn công việc, anh ấy bảo không rảnh, có việc quan trọng hơn phải làm. Tớ nghĩ ngay, việc quan trọng hơn chẳng phải là việc của cậu sao? Chuyện chồng tớ bàn với anh ấy quan trọng hơn chuyện công ty anh ấy nhiều, nhưng chắc chắn cậu còn quan trọng hơn cả thế.”

Dung Mạt có chút mờ mịt: “Ý cậu là, chuyện của tớ còn quan trọng hơn cả công việc của anh ấy sao?”

Sở Tiểu Điềm: “Đương nhiên! Cậu là duy nhất của anh ấy, là tình yêu chân thành, là tâm can bảo bối của anh ấy mà.”

Dung Mạt: “…”

Cô cảm thấy, Sở Tiểu Điềm e là có hiểu lầm gì đó về mối quan hệ giữa cô và Nhiếp Phi Chiến.

Dung Mạt suy nghĩ một chút rồi nhắn: “Cậu từng nói anh ấy đã giúp đỡ rất nhiều người, cứu rất nhiều đứa trẻ đáng thương. Tớ nghĩ, đối với anh ấy, tớ cũng chỉ là một trong số những người đó mà thôi.”

Sau khi gửi câu này đi, Sở Tiểu Điềm không trả lời ngay.

Thực ra Sở Tiểu Điềm cũng sớm nhận ra, sự nhạy cảm của Dung Mạt chẳng kém gì cô lúc còn cô độc một mình.

Ai cũng biết Dung Mạt là thiên kim tiểu thư cao quý nhà họ Dung, nhưng không ai biết, tận sâu trong lòng cô lại ẩn giấu một sự tự ti.

Sự tự ti bị chôn chặt ấy không phải vì cô tàn tật, cũng không phải vì sự thương hại của người đời, mà là vì Nhiếp Phi Chiến.

Đối với Nhiếp Phi Chiến, ngay từ đầu, cô đã luôn ngước nhìn và biết ơn anh.

Anh giống như một người hùng từ trên trời rơi xuống, giải cứu cô khỏi tay bọn bắt cóc khi cô đang co ro trong góc tối, suy sụp đến cùng cực, thậm chí vì quá hoảng loạn mà khóc lóc thảm thiết trong lòng anh.

Ở Hoài Thủy, đúng là anh từng hứa sẽ bảo vệ cô.

Nhưng Dung Mạt chưa bao giờ coi anh là một vệ sĩ. Cô chỉ muốn anh ở lại bên cạnh mình, dù chỉ một ngày thôi cũng được.

Đôi chân này khiến cô không thể giống như những cô gái bình thường khác, có thể chạy thật nhanh đến trước mặt người mình muốn gặp.

Một khi Nhiếp Phi Chiến rời xa cô, cô sẽ không có cách nào tìm anh về được nữa.

Một lát sau, Sở Tiểu Điềm bỗng gửi một đoạn ghi âm thoại sang.

Dung Mạt mở lên nghe, phát hiện đó là cuộc đối thoại giữa Sở Tiểu Điềm và Đoạn Tiêu.

“Z cứu nhiều người như vậy, có bao giờ quay lại tìm họ, quan tâm đến họ không anh?”

“Không.” Giọng Đoạn Tiêu vang lên: “Ngoại trừ người đặc biệt.”

“Đặc biệt đến mức nào?”

Giọng Đoạn Tiêu bỗng ghé sát lại gần, dường như anh ấy đã đi đến bên cạnh Sở Tiểu Điềm: “Em đang muốn hỏi, em đối với anh đặc biệt đến mức nào sao?”

Đoạn ghi âm đến đây là hết.

Dung Mạt đoán hai vợ chồng họ chắc đang bận bồi dưỡng tình cảm nên không làm phiền Sở Tiểu Điềm nữa.

Nhưng câu nói của Sở Tiểu Điềm lại dấy lên trong lòng cô một cơn sóng lớn.

Đặc biệt đến mức nào?

Đặc biệt giống như Sở Tiểu Điềm đối với Đoạn Tiêu sao?

… Chuyện đó là không thể nào.

Nhưng cô thực sự rất ngưỡng mộ Đoạn Tiêu và Sở Tiểu Điềm. Cùng là người có tính cách hướng nội, nhưng Sở Tiểu Điềm lại có thể không chút kiêng dè mà kể lể nỗi bất an và sợ hãi của mình với người yêu.

Còn cô thì không dám.

Trái tim cô cũng giống như cơ thể này, đều đã khuyết thiếu một mảng vào năm mười một tuổi ấy, cô cứ tưởng sẽ chẳng ai có thể lấp đầy.

Cho đến khi anh xuất hiện.

“Nhưng mà Nhiếp Phi Chiến, trong lòng anh, em rốt cuộc đặc biệt đến mức nào?”

Buổi tối, Lâm Tát thấy Dung Mạt lén uống thuốc ngủ, cô thầm thở dài.

Xem ra giấc ngủ của cô ấy vẫn không tốt.

Tuy là thuốc do bác sĩ kê đơn, nhưng dù sao cũng là thuốc ngủ, cô sợ Dung Mạt uống nhiều sẽ bị phụ thuộc nên luôn hạn chế.

Vấn đề giấc ngủ của Dung Mạt vẫn luôn là bài toán khó khiến Lâm Tát đau đầu.

Đợi Dung Mạt ngủ say, cô rón rén mở cửa đi ra ngoài.

Bên ngoài hành lang trống không.

Lâm Tát còn tưởng Nhiếp Phi Chiến sẽ kiên trì đứng canh ở ngoài, xem ra anh ta cũng chẳng kiên nhẫn lắm.

Cô vừa định quay người về phòng thì cửa phòng đối diện bỗng mở ra, một chàng trai trẻ mặc áo hoodie có mũ, miệng ngậm kẹo m*t bước ra.

“… Hà Vị?”

Cây kẹo m*t trong miệng Hà Vị rơi cái “bộp” xuống đất, cậu ta chửi thầm một tiếng rồi quay đầu định bỏ chạy.

Nhưng cậu ta chạy đâu cho thoát khỏi Lâm Tát, chưa được mấy bước đã bị Lâm Tát kẹp cổ, ép dính vào tường.

Hà Vị – người bị “ép tường” lần thứ hai trong đêm: “…”

“Tại sao cậu lại ở phòng bên cạnh? Cậu ở đây làm gì? Mấy năm nay cậu đi đâu? Tại sao…”

Hà Vị vội vàng xin tha: “Chị Tát, Nữ vương Tát, chị tha cho em đi… Ấy anh Chiến! Anh Chiến!”

“Bốp” một tiếng, nắm đấm của Lâm Tát nện thẳng vào tường ngay sát tai Hà Vị.

“Bớt lừa tôi quay đầu, định chạy hả?” Lâm Tát tưởng cậu ta giở trò, kết quả vừa dứt lời, sau lưng vang lên tiếng “cạch”, cánh cửa phòng Dung Mạt bị đóng lại.

Lâm Tát kinh ngạc quay đầu lại.

Hà Vị trầm giọng nói: “Chị Tát, cái này gọi là gì chị biết không? Dẫn sói vào nhà đấy.”

Lâm Tát xoay người định lao về phòng.

“Chị sợ cái gì.” Hà Vị kéo cô lại.

“Chẳng lẽ chị còn lo Z sẽ làm gì cô Dung sao?”

Lâm Tát khựng lại.

“Anh ấy thà tự làm tổn thương chính mình chứ tuyệt đối không bao giờ làm chuyện gì tổn hại đến cô Dung đâu.” Hà Vị đi tới nhặt cây kẹo m*t đã rơi xuống đất lên, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Cô gái được anh Chiến coi như mạng sống, trên đời này ai có thể làm hại được? Đùa à, ngay cả chính bản thân anh ấy cũng không được phép.”

“Anh ta thích tiểu thư sao?”

Hà Vị lắc đầu.

Từ “thích” này, còn xa mới đủ để diễn tả tình cảm Nhiếp Phi Chiến dành cho Dung Mạt.

“Chị có biết anh Chiến từng bị gãy rất nhiều xương sườn không?”

Lâm Tát nói: “Không biết, nhưng loại chấn thương đó đối với anh ta chắc là bình thường như cơm bữa nhỉ.”

“Đúng là rất bình thường.”

Hà Vị nói tiếp: “Trái phải tổng cộng 12 đôi xương sườn, chỉ có một chiếc, tuyệt đối không thể gãy.”

Đó chính là Dung Mạt.

Chiếc xương sườn mềm yếu duy nhất mà Nhiếp Phi Chiến không thể để gãy, không thể để chịu dù chỉ một chút tổn thương, chính là Dung Mạt.

“Mạt Mạt… Mạt Mạt…”

Trong giấc ngủ chập chờn, Dung Mạt dường như nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình.

Đó là giọng nói mà cô luôn khao khát được nghe.

Dịu dàng và quyến luyến đến thế, chẳng giống tính cách của anh chút nào.

Thuốc ngủ khiến Dung Mạt mê man, dù có thoáng tỉnh lại cũng ngỡ như đang nằm mơ.

Cô hé mắt, nhìn thấy một bóng đen cao lớn bên cạnh giường.

Đáng lẽ đó phải là một hình ảnh khiến cô hoảng sợ, nhưng không hiểu sao cô lại chẳng thấy sợ chút nào.

Cô thấy anh quỳ một chân bên mép giường, một tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.

Dung Mạt nửa tỉnh nửa mê, khẽ gọi: “Nhiếp Phi Chiến.”

“Ừ.” Anh đáp lời: “Tôi ở đây.”

“Anh Chiến…?”

Hô hấp của Nhiếp Phi Chiến khựng lại.

“… Anh đây.”

Anh vươn tay ôm cô vào lòng, giọng nói trầm thấp mang theo tiếng thở dài khe khẽ, ẩn chứa sự dịu dàng vô hạn: “Anh vẫn luôn ở đây.”

Nhưng em sợ anh đi lắm…

Dù khoảnh khắc này anh đang ở đây, nhưng có lẽ khoảnh khắc sau anh sẽ lại biến mất.

“Anh hứa với em, đừng đi nữa, được không?”

“Được.”

Nhiếp Phi Chiến trả lời không chút do dự: “Anh hứa với em.”

Dung Mạt cảm thấy ngón út của mình được ngón tay to lớn của người đàn ông móc lấy, xúc cảm thô ráp khiến đầu ngón tay cô hơi tê dại.

“Anh đảm bảo với em, vĩnh viễn sẽ không bao giờ rời xa em nữa.”

Giấc ngủ này của Dung Mạt kéo dài thẳng đến mười hai giờ trưa hôm sau.

Đầu óc cô vẫn còn mơ màng, lúc ngồi dậy mắt mũi vẫn chưa nhìn rõ mọi thứ.

“Chị Tát?”

Lâm Tát vội vàng bưng một cốc nước đến cho cô uống vài ngụm.

“Sao tôi ngủ lâu thế nhỉ…”

Lâm Tát làm mặt khổ sở: “Còn không phải tại cô lén lút…”

Uống thuốc ngủ!

Dung Mạt chột dạ, vừa định nhét lọ thuốc dưới gối vào sâu bên trong thì phát hiện ra không thấy đâu nữa.

Cô quay đầu tìm kiếm, thực sự không thấy đâu.

“Tiểu thư, cô tìm gì thế?”

Ngoài Lâm Tát ra, Dung Mạt không nghĩ ra người thứ hai nào có thể lấy thuốc ngủ của cô đi, nhưng biểu cảm của Lâm Tát dường như hoàn toàn không biết chuyện gì.

“… Không có gì.” Dung Mạt lắc đầu.

“À đúng rồi, tiểu thư, cô biết Nhiếp Phi Chiến chuyển đến phòng đối diện chưa?”

“… Hả?”

“Vì bỏ bê các cuộc họp quan trọng, anh ta đang bị từng người trong ban lãnh đạo và thư ký trợ lý kh*ng b* điện thoại giục về đấy.” Lâm Tát hả hê nói: “Nhưng cô biết anh ta nói gì với họ không?”

“Gì cơ?”

“Họp hành cái cóc khô gì, ông đây có việc quan trọng hơn phải làm.”

Lâm Tát cố bắt chước biểu cảm của Nhiếp Phi Chiến, nhưng quả thực không thể nào diễn tả được cái thần thái lạnh lùng xen lẫn sự phiền phức, mất kiên nhẫn của anh: “Ban cố vấn của công ty nuôi tốn cơm gạo để làm gì? Vắng tôi một ngày là phá sản được chắc? Hà Vị! Cậu cút về đi làm ngay cho tôi!”

Dung Mạt phì cười thành tiếng, nói: “Có chuyện gì mà quan trọng hơn cả họp hành công ty chứ, có phải đi gặp bạn gái đâu.”

Cô chỉ buột miệng nói đùa một câu theo phản xạ, nhưng nói xong liền cảm thấy không đúng.

… Bạn gái gì chứ? Nhiếp Phi Chiến… mà có bạn gái sao?


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 29
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...