Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 28

Nhiếp Phi Chiến quả thực không ngại ra tay với phụ nữ. Trong mắt anh, việc ra tay hay không liên quan đến thực lực chứ không liên quan đến giới tính.

Đây là lần đầu tiên anh ra tay với một người phụ nữ không có khả năng phản kháng, hơn nữa còn không hề có ý định nương tay.

Mấy năm nay, tuy anh vẫn luôn có được tin tức về Dung Mạt, nhưng rốt cuộc anh quá bận rộn, không thể lúc nào cũng theo dõi sát sao mọi việc của cô.

Dung Mạt từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, tuy thân thể tàn tật chỉ có thể ngồi xe lăn, không thể sống như người bình thường, nhưng may thay Dung Kích chỉ có một mình cô con gái, luôn coi cô như hòn ngọc quý mà bảo vệ, yêu thương. Kể từ sau vụ bắt cóc năm đó, ông lại thuê cho Dung Mạt một vệ sĩ mới là Lâm Tát —— cũng là người duy nhất anh công nhận đủ tư cách ở lại bên cạnh Dung Mạt.

Nhưng chuyện nhà họ Dung xảy ra là điều anh không lường trước được.

Anh đã mất 5 năm để có được vị thế xứng đáng với cô, nhưng cũng chính vì mấy năm không ở bên cạnh, anh đã bỏ qua quá nhiều điều lẽ ra không nên bỏ qua.

Đợi đến khi anh trở về thì đã muộn.

Trước đây khi nhà họ Dung còn hưng thịnh, Dung Mạt tuy không tham gia giới giao tế, nhưng hễ xuất hiện, ai ai cũng phải kính cẩn gọi một tiếng “Dung tiểu thư”. Còn bây giờ, rất nhiều người cho rằng nhà họ Dung đã sụp đổ. Đối với vị tiểu thư này, có người đồng cảm, thương hại, có người hả hê, có người chỉ hận không thể giẫm giày cao gót đứng trên cao mà chế giễu cô, thậm chí còn có những gã đàn ông nảy sinh những ý đồ đen tối với cô.

Có quá nhiều kẻ muốn bắt nạt cô.

Nhiếp Phi Chiến chỉ hận không thể lôi cổ từng kẻ một ra, nói cho chúng biết: kẻ nào dám động đến một sợi tóc của cô, dám buông lời chế giễu cô, anh sẽ cho chúng biết thế nào là người không thể chọc vào.

Dung Mạt không biết suy nghĩ của anh, cô chỉ cảm thấy rất ngạc nhiên.

“Tại sao?”

Chưa đợi Nhiếp Phi Chiến trả lời, Dung Mạt bỗng nhiên cảm thấy mình đã hiểu ra.

Người kiêu ngạo như anh, đương nhiên không thể cho phép người mình bảo vệ bị kẻ khác làm tổn thương.

“Đúng là có vài người từng bắt nạt tôi, nhưng mà, lúc đó anh đâu phải vệ sĩ của tôi, cũng chẳng liên quan gì đến tôi, cho nên họ có bắt nạt tôi hay không cũng chẳng liên quan đến anh.”

Hà Vị đi phía sau nghe thấy câu này, lập tức liếc nhìn sắc mặt Nhiếp Phi Chiến.

Nhiếp Phi Chiến như bị chặn họng, cả khuôn mặt sa sầm lại.

Hà Vị lập tức rón rén lùi lại hai bước.

Dung Mạt cũng nhận ra lời nói của mình có phần lạnh lùng, nhưng cô nói cũng đâu có sai. Thế là cô ngẩng cao cằm nhìn anh, cố tỏ ra mình không hề chùn bước.

“Em nói đúng.”

Dung Mạt ngẩn ngơ nhìn anh cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn xe lăn của cô, nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng nói: “Nhưng em có từng nghĩ tới chưa, năm đó tôi cứu em ra, không phải để em chịu sự bắt nạt của người khác.”

Dung Mạt rõ ràng đã sững sờ.

Hà Vị thầm giơ ngón cái trong lòng tán thưởng Nhiếp Phi Chiến.

Quả không hổ danh là anh Chiến, trình độ dỗ dành người khác ngày càng cao siêu.

Cậu ta cứ tưởng Dung Mạt nghe câu này sẽ nguôi ngoai phần nào, nhưng bất ngờ là bầu không khí giữa hai người vẫn chẳng cải thiện được bao nhiêu, vẫn có chút gượng gạo.

Đặc biệt là lúc ăn cơm, Dung Mạt rõ ràng không có mấy khẩu vị.

Những món Nhiếp Phi Chiến gọi thực ra đều là món cô thích ăn.

Hơn nữa có một số món mấy ngày nay cô cũng từng được ăn rồi.

Nhưng cô không thể hỏi: Này Nhiếp Phi Chiến, những món em ăn gần đây có phải do anh lén lút gửi tới không?

Anh đối tốt với em như vậy, chỉ vì năm xưa từng cứu em một lần thôi sao?

Hà Vị nhìn Dung Mạt, rồi lại nhìn Nhiếp Phi Chiến, thầm thở dài trong lòng.

Hai con người này, một người khép kín quá lâu, tâm tư nhạy cảm lại thiếu cảm giác an toàn; một người thì vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, đối với cô gái duy nhất khiến mình mềm lòng cũng chẳng biết phải đối tốt thế nào.

Thật là sầu chết người ta mà.

“Tôi no rồi.”

Nhiếp Phi Chiến liếc nhìn phần thức ăn còn lại quá nửa trong đĩa của cô.

Cô ăn vốn ít, một ít rau, một miếng bít tết nhỏ, hai thìa súp ngô, còn hơn chục đĩa nhỏ khác trên bàn cô không hề động tới.

“Không hợp khẩu vị sao?”

Dung Mạt lắc đầu.

Hà Vị vốn định lùa vội hai miếng cơm rồi chuồn lẹ để trả lại không gian riêng tư cho hai người, nhưng nhìn cái bầu không khí này, cậu ta thực sự không chịu nổi nữa. Lúc đi ngang qua, cậu ta cố tình va vào ghế của Nhiếp Phi Chiến một cái, người nghiêng ngả, tay chân luống cuống đứng cho vững: “Ui da, xin lỗi nhé anh Chiến.”

Bị vô tình (một cách cưỡng ép) nhét tai nghe vào tai, Nhiếp Phi Chiến: “…”

Hà Vị vừa đi khỏi, trong tai nghe liền truyền đến giọng nói của cậu ta: “Z, xem điện thoại.”

Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn.

—— Bí kíp số 1 để dỗ con gái vui, mấu chốt nằm ở chữ “dỗ”, cho nên bây giờ việc anh cần làm là gì? Đương nhiên là đút cho cô ấy ăn rồi, đồ ngốc!

Một tay dưới bàn của Nhiếp Phi Chiến siết thành nắm đấm, tay kia cứng ngắc cầm nĩa lên.

Dung Mạt nghi hoặc nhìn anh: “Anh đang làm cái gì thế?”

“Cạch” một tiếng, chiếc nĩa trong tay Nhiếp Phi Chiến rơi xuống đĩa.

“Không có gì.” Anh nhàn nhạt nói: “Em còn muốn ăn gì không, tôi đi mua cho em.”

Dung Mạt nheo mắt, cảm thấy anh là lạ, nhưng lại không nói ra được lạ ở chỗ nào.

“Tôi phải đi gặp luật sư Lâm rồi, không thể để ông ấy đợi quá lâu.”

“Người này, em không cần gặp nữa.”

Dung Mạt cau mày: “Tại sao?”

Nhiếp Phi Chiến lấy điện thoại ra bấm vài cái rồi đặt trước mặt cô.

Dung Mạt nhìn vào liền giật mình.

Trên đó vậy mà lại là ảnh luật sư Lâm gặp mặt Dung Huân. Bức ảnh rõ ràng là chụp lén, hơi mờ, nhưng hai người này cô đều rất quen thuộc, nên chỉ nhìn thoáng qua là nhận ra ngay.

Dung Huân là anh họ của cô.

Tuy cùng là người nhà họ Dung, nhưng bố cô và chú cô từ nhỏ quan hệ đã không tốt.

Bố cô từ thời niên thiếu đã bộc lộ tài năng kinh doanh phi thường, còn chú cô là Dung Bác Viễn thì kém hơn một chút, trong gia tộc cũng không được trọng dụng.

Mười năm trước, tức là không lâu sau khi mẹ cô qua đời, chú cô cũng qua đời.

Dung Huân từ hồi trung học đã ra nước ngoài, Dung Mạt cứ ngỡ quan hệ giữa cô và anh ta cũng không tệ, nên chưa bao giờ nghĩ rằng Dung Huân lại hận gia đình cô đến thế.

Dung Huân cho rằng tất cả những gì nhà họ Dung có đều phải thuộc về anh ta. Dung Kích không có con trai, Dung Mạt lại là người tàn phế, sản nghiệp nhà họ Dung đương nhiên phải do anh ta tiếp quản.

Năm đó Dung Huân về nước muốn gia nhập công ty gia đình nhưng bị Dung Kích từ chối.

Điểm này Dung Mạt cũng mãi không hiểu, cho đến sau này khi bố cô đổ bệnh nhập viện, ông mới nói cho cô biết sự thật. Hóa ra Dung Bác Viễn là con nuôi của nhà họ Dung, không phải là chú ruột của cô.

Nhưng lý do không để Dung Huân vào công ty không phải vì vấn đề huyết thống, mà là vì tác phong của Dung Huân ở nước ngoài gần như y hệt bố anh ta năm xưa.

Giao Dung thị cho Dung Huân, chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ sụp đổ trong tay anh ta.

Ba năm trước, Dung Huân đưa vợ con về nhà họ Dung, Dung Kích đã chấp nhận anh ta. Trong mắt Dung Kích, tuy Dung Huân không thích hợp tiếp quản doanh nghiệp, nhưng với tư cách người thân, ông vẫn sẵn lòng dang tay đón nhận. Nhưng vạn lần không ngờ tới, sở dĩ Dung Huân tỏ ra hiền lành vô hại như vậy, đều là vì muốn trả thù họ.

“Cho nên, luật sư Lâm cũng bị Dung Huân mua chuộc rồi sao? Vậy còn bố tôi…”

“Chuyện của bố em, tôi sẽ giúp em.”

Nhiếp Phi Chiến nói: “Đừng lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Dung Mạt siết chặt điện thoại của anh: “Tại sao?”

“Không tại sao cả.”

Nhiếp Phi Chiến rút khăn ướt, cầm lấy tay cô, giúp cô lau từng ngón tay một.

Động tác của anh dịu dàng đến cực điểm, nhưng giọng nói lại rất bình thản.

“Tôi chỉ là không thể chịu đựng được khi nhìn thấy dáng vẻ chịu uất ức của em.”

Khi Lâm Tát nhìn thấy Dung Mạt, cô ấy kích động suýt nhảy cẫng lên: “Tiểu thư!”

Mái tóc ngắn gọn gàng của Lâm Tát, vì lo lắng cả buổi chiều mà như muốn dựng đứng cả lên.

“Chị Tát, tôi không sao.”

Đâu chỉ là không sao, Lâm Tát nhìn chiếc xe lăn êm ái cô đang ngồi, tấm chăn sạch sẽ ấm áp trên đầu gối, cùng gò má ửng hồng, là đủ biết cô được chăm sóc tốt đến thế nào.

Nhưng dù vậy, cô ấy vẫn tức điên người, chỉ muốn lao vào đánh nhau với Nhiếp Phi Chiến một trận ra trò.

Nhưng đánh… cô ấy lại đánh không lại.

Càng tức hơn là, Nhiếp Phi Chiến đến giờ vẫn mặc bộ đồng phục bảo vệ đó, mũ đội trên đầu, bên hông thậm chí còn giắt cái bộ đàm.

Đúng chuẩn dáng vẻ của một nhân viên bảo vệ chính quy, nhưng lại toát lên cái khí thế tổng tài bá đạo và cường thế.

Hai tay anh hờ hững đặt trên tay vịn xe lăn của Dung Mạt, nhưng chẳng có chút ý định nhường lại cho cô ấy.

Lâm Tát biết, muốn cướp lại xe lăn của Dung Mạt từ tay anh gần như là nhiệm vụ bất khả thi.

Trừ khi chính miệng Dung Mạt lên tiếng.

“Tiểu thư, tôi có chuyện muốn nói với cô.” Lâm Tát thì thầm: “Là chuyện liên quan đến Bạch Lộ.”

Dung Mạt gật đầu: “Về rồi nói.”

Lâm Tát nắm lấy xe lăn, nói: “Vị anh trai bảo vệ này, anh có thể trả xe lăn của tiểu thư… cho tôi được rồi đấy.”

Nhiếp Phi Chiến ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn cô ấy.

Ánh mắt đó nói thế nào nhỉ, rất giống ánh mắt của loài thú dữ khi bảo vật của mình bị kẻ khác dòm ngó.

Lâm Tát chẳng sợ anh chút nào, trừng mắt nhìn lại.

“Ồ, tôi quên giới thiệu với chị, chị Tát, vị bảo vệ này…” Dung Mạt ho một tiếng, nói: “Anh ấy là vệ sĩ thực tập mới nhậm chức của tôi, năng lực có thể hơi kém một chút, chị chiếu cố nhiều hơn nhé.”

Nhiếp Phi Chiến: “…”

Lâm Tát không giấu nổi vẻ hả hê.

Nhìn đi nhìn đi, cái gì mà huyền thoại trong nghề, huyền thoại có “trâu bò” đến mấy thì trong mắt tiểu thư nhà tôi cũng chỉ là tên vệ sĩ thực tập năng lực kém cỏi mà thôi.

“Vâng thưa tiểu thư, tôi biết rồi.” Lâm Tát chân thành nói: “Tôi sẽ chỉ bảo cậu ấy tận tình.”

Nói rồi cô ấy giằng lấy xe lăn của Dung Mạt từ tay Nhiếp Phi Chiến.

Thực ra Lâm Tát chỉ dùng một chút sức thôi, đương nhiên cô ấy sẽ không giằng thật, nếu không sẽ làm Dung Mạt ngồi không thoải mái. Nhưng không ngờ Nhiếp Phi Chiến lại buông tay.

Lâm Tát thuận thế đẩy xe lăn của Dung Mạt vào thang máy.

“Tiểu thư, hôm nay tôi nhìn thấy Bạch Lộ.”

Dung Mạt nhíu mày.

Bạch Lộ là vợ của Dung Huân, cũng coi như là chị dâu của cô.

Năm đó Dung Huân về nước, Bạch Lộ vừa mới sinh con không lâu, đây cũng là lý do Dung Kích cho họ vào ở nhà họ Dung, con còn quá nhỏ, ở nhà họ Dung cũng tiện chăm sóc.

Nhưng ngay từ đầu cô đã không thích người chị dâu này. Bạch Lộ quá giả tạo, ra ngoài thì tỏ vẻ dịu dàng hào phóng, nhưng về nhà lại tự coi mình là nữ chủ nhân, hạch sách người làm. Có lần cô vô tình nhìn thấy dì Ngô bế đứa bé cho ăn, Bạch Lộ vậy mà chê dì Ngô mất vệ sinh, giật phắt con trai mình lại, còn đẩy dì Ngô một cái.

Lúc đó Dung Mạt tức điên người, đẩy xe lăn đến lý luận với cô ta, nhưng Bạch Lộ lại bày ra bộ dạng bị oan ức.

May mà bố cô là người tinh tường, cũng nhìn ra sự giả tạo của Bạch Lộ, sau đó trực tiếp bảo họ dọn ra ngoài ở.

Sau khi nhà họ Dung xảy ra chuyện, Bạch Lộ cũng không ít lần gây rắc rối cho cô.

Dung Mạt đương nhiên không sợ cô ta, chỉ là cô có quá nhiều việc phải giải quyết, không có thời gian để ý đến người đàn bà đó. Trước đây khi tin tức bán đấu giá nhà cổ được tung ra, Bạch Lộ còn đến tìm cô, nhưng bị Lâm Tát chặn lại. Bạch Lộ chẳng sợ ai, chỉ sợ Lâm Tát, vì trước đó Lâm Tát từng ngay trước mặt Bạch Lộ đá bay một gã đàn ông dám ăn nói thô lỗ với Dung Mạt xa mấy mét.

Bây giờ người đàn bà này lại xuất hiện, chắc chắn chẳng có ý tốt đẹp gì.

Đến cửa phòng, Lâm Tát quay đầu lại nhìn, thấy Nhiếp Phi Chiến vẫn đi theo phía sau, vành mũ che khuất đôi mắt, không nhìn rõ biểu cảm.

“Tiểu thư, anh ta cũng muốn vào trong sao?”

Dung Mạt sững lại.

Cô thật sự chưa nghĩ đến việc anh sẽ đi theo đến tận đây… Chẳng lẽ để anh vào nhà thật, làm vệ sĩ thân cận của cô sao?

Nghĩ đến vấn đề này, cô lại vô thức nhớ tới cuộc đối thoại trước đó với Nhiếp Phi Chiến.

Ngoại trừ việc không phải là phụ nữ, tất cả những việc khác em muốn làm, tôi đều có thể làm cùng em.

Lâm Tát thấy mặt Dung Mạt bỗng nhiên đỏ bừng: “Tiểu thư, cô sao thế? Không phải bị sốt rồi chứ?”

Cô ấy nói rồi định sờ trán Dung Mạt, nhưng bị Dung Mạt nắm lấy tay: “Không, tôi không sốt.”

Cô quay sang nhìn Nhiếp Phi Chiến, phát hiện anh cũng đang nhìn cô.

“Anh… anh định thế nào?”

Cô không ngờ Nhiếp Phi Chiến không cần suy nghĩ liền đáp: “Đi theo em.”

Dung Mạt chưa kịp mở miệng, Lâm Tát đã nói: “Thế sao được!”

Tâm tư của Nhiếp Phi Chiến đối với Dung Mạt, người khác không biết chứ Lâm Tát biết rõ mồn một.

Trên đời này, không có người đàn ông nào vô duyên vô cớ tốt với một cô gái như vậy, tốt đến mức gần như có thể giao cả mạng sống cho cô ấy.

Nhiếp Phi Chiến chính là người như vậy.

Anh mà si tình thì còn đáng sợ hơn cả cái vẻ hung ác khi đối mặt với kẻ thù.

Nhiếp Phi Chiến không để ý đến Lâm Tát.

Trong mắt anh, ngoại trừ Dung Mạt, mọi sinh vật giống cái khác đều có thể coi là không khí.

Nhiếp Phi Chiến nói: “Vệ sĩ thực tập thì không có quyền đi theo em sao?”

Không biết có phải ảo giác hay không, khi anh nói câu này, trong giọng điệu dường như ẩn chứa một chút… tủi thân khó phát hiện.

Dung Mạt lạnh lùng gật đầu, nói: “Anh không chỉ là thực tập, mà còn là tạm thời nữa.”

“…”

Nhiếp Phi Chiến liếc nhìn Lâm Tát.

Lâm Tát bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành.

Sao cô ấy cảm thấy dường như Nhiếp Phi Chiến muốn “khử” cô ấy để thế chỗ nhỉ?

Trước khi anh kịp thực hiện hành vi bạo lực đáng sợ đó, Lâm Tát nhanh chóng quẹt thẻ mở cửa, đẩy Dung Mạt vào trong: “Vệ sĩ thực tập tạm thời không có quyền bảo vệ an toàn cho tiểu thư vào ban đêm, cho nên thời gian tiếp theo, anh tự lo liệu đi nhé.”

“Rầm” một tiếng, cánh cửa bị đóng lại từ bên trong.

Hà Vị cầm thẻ phòng vừa đi vừa ngân nga hát một cách cợt nhả: “Xong rồi đây, sếp Nhiếp, thẻ phòng của anh, ngay phòng bên cạnh.”

Nhiếp Phi Chiến đứng im bất động.

Hà Vị nghiêng đầu: “Hello, sếp Nhiếp? Tổng giám đốc Nhiếp? Đội trưởng Nhiếp? Z…”

Cậu ta chưa kịp gọi hết các danh xưng thì thấy Nhiếp Phi Chiến trừng mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt, đáy mắt thâm sâu cuộn trào sóng ngầm, như muốn khoan thủng cánh cửa dày cộp kia.

Cậu ta chưa kịp phản ứng, Nhiếp Phi Chiến bỗng vươn tay túm lấy cổ áo cậu ta, “Rầm” một tiếng ấn mạnh vào tường.

Cảnh này mà để người khác nhìn thấy, đảm bảo là một màn kabedon (ép vào tường) chuẩn không cần chỉnh.

Hà Vị kinh hãi nhìn anh: “Anh, anh, anh bình tĩnh chút.”

“Tôi rất bình tĩnh hỏi cậu một câu.” Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta, bàn tay túm cổ áo siết chặt, “Từ thực tập đến chuyển chính thức, thông thường cần bao lâu?”

Hà Vị ngớ người ra một lúc, nhưng đối diện với ánh mắt đáng sợ kiểu cậu mà không trả lời tử tế, ông đây sẽ cho cậu đi đời nhà ma của Nhiếp Phi Chiến, cậu ta biết mình mà không trả lời nghiêm túc thì tối nay xác định “nguội”.

“Cái này… cái này phải xem biểu hiện trong thời gian thực tập, hiệu quả công việc, thành tích các kiểu… Đương nhiên cũng tùy ngành nghề, nhưng thông thường cần một tháng…” Hà Vị nuốt nước bọt, yếu ớt nói: “Chắc thế?”

Không khí im lặng vài giây.

Giọng Nhiếp Phi Chiến càng lạnh hơn: “Có cách nào chuyển chính thức nhanh hơn không?”


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 28
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...