Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 31
Lâm Tát không nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của cô, nghĩ sao nói vậy: “Trông cũng tạm được, tôi thấy mấy cô minh tinh cô nào cũng na ná nhau, chẳng hiểu sao đám fan phân biệt được họ. Nhưng tôi có nghe nói cô minh tinh này có gia thế không vừa, trước kia đã biết Z là ai, còn từng nhờ người trả giá cao ngất ngưởng để thuê anh ta bảo vệ riêng đấy.”
Danh tiếng của Nhiếp Phi Chiến trong giới chẳng kém gì Đoạn Tiêu. Nhưng Đoạn Tiêu dù sao cũng là ông chủ lớn, trừ những ủy thác cực kỳ đặc biệt thì anh ấy sẽ không nhận, còn Nhiếp Phi Chiến thì nổi tiếng là tính tình khó chịu. Dù vậy, vẫn có không ít người tìm mọi cách để mời được anh.
Lâm Tát là một cô gái “thẳng” chính hiệu, thẳng đến mức đôi khi còn chẳng phân biệt được son màu hồng phấn với đỏ tươi. Nhưng trong mắt cô ấy, Dung Mạt là cô gái đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất, đáng được bảo vệ và yêu thương nhất trên thế giới này, dù là nữ minh tinh nổi tiếng đến đâu thì trong mắt cô ấy cũng chỉ là người thường thôi.
Dung Mạt nghe mà hơi thất thần.
“Tên thì tôi không biết, đây cũng coi là bí mật trong nghề, hồi đó đến công ty tôi vô tình nghe được thôi… Tiểu thư? Cô muốn trang điểm à? Có cần tôi gọi thợ trang điểm đến không?”
“Không cần đâu.” Dung Mạt lấy bút kẻ mày và son môi ra, tự mình tô vẽ trước gương, “Không có tâm trạng.”
…
Vừa thấy Lâm Tát đẩy Dung Mạt đi tới, Bạch Lộ định đứng dậy khỏi ghế, nhưng chưa kịp đứng hẳn lên thì lại ngồi xuống.
Trước kia khi còn ở nhà họ Dung, Bạch Lộ rất biết cách đối nhân xử thế, trước mặt ai cũng tỏ ra thân thiết với Dung Mạt như chị em ruột thịt. Mãi cho đến khi âm mưu của Dung Huân bại lộ, lòng tham không đáy của người đàn bà này mới thực sự lộ rõ.
Hiện tại bên cạnh Dung Mạt chỉ còn mỗi Lâm Tát, cô ta cũng chẳng buồn diễn kịch xã giao nữa.
“Ái chà, Mạt Mạt, đám vệ sĩ trước kia của em đâu rồi? Sao bên cạnh chỉ còn mỗi một mình Lâm Tát thế này? Thời buổi này ra đường phải cẩn thận đấy, nhiều người đang dòm ngó em lắm.”
Bộ mặt châm biếm của cô ta khiến lớp trang điểm tinh xảo trên mặt trở nên thật lố bịch.
Dung Mạt thực sự không hiểu sao Dung Huân lại coi trọng người phụ nữ này, có lẽ vì cả hai đều là kẻ hai mặt nên dễ tìm được tiếng nói chung chăng?
Sắc mặt cô không hề thay đổi: “Dòm ngó tôi thì không sao, nhưng kẻ nào dám có ý đồ xấu với tôi, một mình chị Tát cũng đủ phế bỏ kẻ đó rồi.”
Lâm Tát giơ tay lên, thản nhiên bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạch Lộ ánh lên nụ cười lạnh lẽo.
Sắc mặt Bạch Lộ hơi biến đổi. Cô ta vẫn chưa quên chuyện Lâm Tát từng tung một cước đá bay gã đàn ông có ý đồ sàm sỡ Dung Mạt xa mấy mét.
Nhưng hôm nay cô ta cũng mang theo vệ sĩ, đang đứng cách đó vài mét phía sau. Cô ta đưa tay vuốt tóc vẻ lơ đãng, hai tên vệ sĩ lập tức tiến lại gần hơn.
Sắc mặt Lâm Tát đen kịt như mây đen vần vũ, nhưng Dung Mạt vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.
“Chị Tát, chị có gì muốn nói thì cứ nói đi, đừng kìm nén.”
Lâm Tát cung kính đáp: “Thưa tiểu thư, tôi muốn nói là, hai gã to xác ở đối diện kia, một mình tôi chấp bốn tên như thế.”
Hai gã vệ sĩ nghe xong lập tức nổi điên.
Long Phong Đặc Vệ làm ăn với nhà họ Dung nhưng không làm ăn với Dung Huân, mà những vệ sĩ giỏi nhất thành phố C đều tập trung ở Long Phong Đặc Vệ, hai gã này hoàn toàn chưa từng nghe đến danh tiếng của Lâm Tát.
Lâm Tát trông rất gầy, dáng người cao ráo, nhìn qua không có vẻ gì là lợi hại. Nhưng Dung Mạt từng nhìn thấy cơ thể cô ấy, trên người hoàn toàn không có chút mỡ thừa nào, tất cả đều là những thớ cơ săn chắc tuyệt đẹp. Trước đây những vệ sĩ khác của nhà họ Dung không ai đánh lại Lâm Tát, đến vật tay cũng thua cô ấy.
Chỉ với hai gã đàn ông này, với thân thủ của Lâm Tát, quả thực chỉ cần vài phút là hạ gục.
Bạch Lộ chưa kịp mở miệng, Dung Mạt đã nói: “Bạch Lộ, chị đến tìm tôi là để cho vệ sĩ của chị giao lưu võ thuật với chị Tát nhà tôi à?”
Đương nhiên là không phải.
Bạch Lộ nhớ ra mục đích của mình, phẩy tay ra hiệu cho vệ sĩ đừng manh động.
“Chị đến để bàn với em một việc.” Bạch Lộ nói: “Chị nghe nói em định bán nhà cổ, tốt nhất là dẹp ngay cái ý định đó đi.”
Cô ta rõ ràng cũng không muốn dài dòng nữa. Nếu đấu võ mồm, Dung Mạt tuy ít nói nhưng chưa từng thua ai bao giờ.
“Chị sẽ nói với anh trai em, bảo anh ấy nghĩ cách giúp bố em. Đổi lại, em giao cổ phần Vân Thiên và căn nhà cổ cho chị…”
“Chị nói ai là anh trai tôi?”
Dung Mạt bỗng nhiên nghiêm giọng ngắt lời: “Đừng nói Dung Huân không có quan hệ huyết thống với tôi, cho dù có, những việc anh ta làm cũng đủ để bị gạch tên khỏi gia phả. Còn chị, chị có tư cách gì mà bàn luận về nhà cửa của nhà họ Dung chúng tôi?”
Sở dĩ hiện tại cô phải sống ở ngoài là vì phần lớn bất động sản đứng tên Dung Kích đều bị niêm phong tạm thời, nhưng tài sản đứng tên cô vẫn chưa bị ảnh hưởng.
Tội danh bố cô bị vu oan khá nghiêm trọng, nếu không tìm được bằng chứng chứng minh sự trong sạch, danh tiếng bị hủy hoại là một chuyện, ông còn không biết sẽ phải chịu mức án nào.
Sắc mặt Bạch Lộ thay đổi liên tục.
Cô ta cũng mới biết chuyện bố Dung Huân là con nuôi, nhưng thế thì đã sao? Thế hệ này của nhà họ Dung chỉ có mỗi Dung Mạt là con gái, lại còn tàn phế, gia sản khổng lồ của nhà họ Dung cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay Dung Huân, dù có sứt mẻ đi ít nhiều.
“Em đừng quên bố em giờ này còn không biết đang bị giam ở cái xó nào, thân thể ông ta còn trụ được bao lâu? Bây giờ không ai giúp được em nữa đâu, Dung Mạt…”
Lâm Tát nghe giọng điệu của Bạch Lộ mà tức điên, chỉ muốn lao vào đánh người. Đột nhiên, một âm thanh khác vang lên cắt ngang lời Bạch Lộ.
Là tiếng chó sủa. Mấy người quay đầu nhìn lại, thấy một chú chó chăn cừu Đức (Becgie) con từ đâu chạy tới, vừa chạy vừa sủa, tiếng sủa non nớt nhưng cũng ra vẻ hung dữ lắm.
Bạch Lộ sợ chó. Trước đây nhà họ Dung từng nuôi một con Husky, không chỉ cắn hỏng vali của cô ta mà còn mấy lần suýt làm cô ta ngã cầu thang. Vừa thấy con chó nhỏ chạy tới, cô ta lập tức hét toáng lên: “Cút ngay, cút ngay!”
Dung Mạt ngạc nhiên nhìn chú chó nhỏ chạy đến trước mặt mình, sủa về phía Bạch Lộ hai tiếng rồi chạy vòng quanh xe lăn của cô, bắt đầu cào cào vào bánh xe.
“Chó con ở đâu ra thế này?”
Lâm Tát sợ chó con vô tình làm xước da Dung Mạt, vội vàng bế nó lên.
Nhưng vừa nhìn thấy logo trên chiếc áo mà chú chó đang mặc, Lâm Tát sững lại, rồi lại đặt nó xuống đất.
Đây là một chú chó Becgie thuần chủng rất đẹp, trên người mặc một chiếc áo nhỏ màu đen, trên áo có một logo đặc biệt.
Logo đó Lâm Tát quen thuộc hơn ai hết.
Bạch Lộ vừa né tránh vừa giận dữ quát: “Làm cái gì thế, mau đuổi nó đi! Chó của ai mà không quản lý thế hả!”
Lâm Tát mỉa mai: “Chó của Long Phong Đặc Vệ chúng tôi toàn thân đều là chính nghĩa, ghét nhất là loại người giả tạo đê tiện như cô đấy.”
Dung Mạt nghe vậy liền hiểu ra mọi chuyện. Cô cúi người chìa tay về phía chú chó nhỏ, nó lập tức vẫy đuôi rối rít, đặt đầu vào lòng bàn tay cô.
Ngoan thật.
Bạch Lộ không thể tin nổi: “Dung Mạt, đến nước này mà mày còn tâm trạng nuôi chó sao? Mày điên rồi à?”
Dung Mạt bế chú chó nhỏ đặt lên đùi mình. Chú chó Becgie thuần chủng này nhìn thì có vẻ hung dữ, nhưng vào lòng cô lại ngoan ngoãn lạ thường, chỉ ngửi ngửi khắp người cô.
Lâm Tát nói: “Tiểu thư, vệ sĩ thực tập của cô đến nhận việc rồi kìa.”
Dung Mạt ôm chú chó nhỏ quay đầu lại.
Dù không quay đầu, cô cũng có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh.
Hôm nay Nhiếp Phi Chiến không mặc bộ đồng phục bảo vệ nữa, mà diện một bộ vest đen chỉnh tề, áo sơ mi đen. Ngoại trừ chiếc đồng hồ màu bạc trên cổ tay, ngay cả kính râm và cà vạt cũng là màu đen.
Cả cây đen này không hề làm giảm đi khí thế của anh, ngược lại càng khiến nó trở nên mãnh liệt hơn. Đặc biệt là khoảnh khắc anh đưa tay tháo kính râm xuống, đừng nói là người khác, ngay cả Lâm Tát cũng âm thầm lùi lại một bước.
Người đàn ông này đúng là hormone di động mọi lúc mọi nơi, đi trong đám đông cũng có thể nhận ra ngay lập tức, thảo nào trước kia hễ ra ngoài là phải ngụy trang.
Dung Mạt nói: “Anh đến muộn.”
Nhiếp Phi Chiến đặt một tay lên tay vịn xe lăn của Dung Mạt, cúi tấm lưng cao lớn xuống, ghé sát mặt cô: “Xin lỗi, nhóc con này quậy quá.”
“Vậy sao? Tôi thấy nó ngoan mà.”
“Chó hộ vệ của em, ở trong lòng em đương nhiên là ngoan rồi.”
“Chó hộ vệ?” Dung Mạt ngạc nhiên: “Chó hộ vệ nhỏ xíu thế này á?”
“Nhỏ thì có nhỏ một chút.” Nhiếp Phi Chiến vỗ vỗ đầu chú chó, “Nhưng cũng coi là thông minh, biết bảo vệ chủ nhân ngay lập tức.”
“Sao nó biết tôi là chủ nhân của nó?” Dung Mạt ngờ vực: “Chẳng lẽ anh cho nó ngửi đồ của tôi rồi?”
Nhiếp Phi Chiến nhếch môi, không phủ nhận, lại nói đầy ẩn ý: “Bởi vì tôi bảo nó rằng, nó phải bảo vệ cô gái xinh đẹp nhất ở đây, và từ nay về sau, phải coi cô ấy là chủ nhân của mình.”
Chú chó nhỏ sủa “Gâu” một tiếng, nằm trong lòng Dung Mạt chẳng thấy chút bá khí nào của loài Becgie.
“Bố mày còn chưa thoát tội, mày đã có tâm trạng yêu đương rồi cơ à.” Bạch Lộ nhìn Nhiếp Phi Chiến thấy hơi quen quen, cười khẩy: “Đây lại là tên mặt trắng bao nuôi ở đâu ra thế? Nghệ sĩ của Vân Thiên à? Chắc chưa debut đâu nhỉ?”
Sắc mặt Nhiếp Phi Chiến lập tức sa sầm xuống.
Nhưng anh chưa kịp động thủ, Dung Mạt đã lên tiếng trước: “Tôi không biết là mắt chị còn có vấn đề nặng đến thế đấy.”
“Mặt trắng bao nuôi? Chị đã thấy kẻ được bao nuôi nào như anh ấy chưa?”
Dung Mạt lạnh lùng nói tiếp: “Hai gã vệ sĩ sau lưng chị, chị nghĩ cộng lại mấy người mới đủ làm đối thủ của anh ấy?”
Hai gã vệ sĩ kia nghe vậy thì mất mặt, một tên bước lên nói: “Vậy hay là thử so tài xem sao, xem vệ sĩ của cô lợi hại hay là chúng tôi…”
Dung Mạt đập tay xuống tay vịn: “Lâm Tát!”
Giây tiếp theo, Lâm Tát đạp chân lên bàn mượn lực nhảy vọt lên, tung một cú đá trời giáng vào đầu một tên.
Tên còn lại chỉ kịp thấy bóng đen lóe lên, bên tai vang tiếng kêu thảm thiết, chưa kịp phản ứng đã bị một cú đấm hạ gục.
Bạch Lộ chết trân tại chỗ.
Lâm Tát dù sao cũng là vệ sĩ kim bài của Long Phong Đặc Vệ, người thường sao có thể là đối thủ của cô ấy.
Cú đấm đó mà giáng vào người Bạch Lộ, e là giờ này cô ta đã sống dở chết dở rồi.
“Mày… mày làm cái gì thế?” Bạch Lộ sợ hãi lùi lại phía sau.
Cô ta hoảng loạn nhìn quanh. Vừa nãy sợ người ta nhìn thấy nên cô ta đã chọn một chỗ vắng vẻ, nhưng kỳ lạ là bảo vệ nghe thấy tiếng động lớn thế mà cũng không đến can ngăn.
Lâm Tát túm lấy Bạch Lộ ép vào tường, tặng cho cô ta một cú “kabedon” hung hãn tột độ.
Dung Mạt không thèm để ý xem Lâm Tát dọa Bạch Lộ thế nào, cô ôm chú chó nhỏ hỏi Nhiếp Phi Chiến: “Nó tên là gì?”
“Barton. Nếu em không thích có thể đổi tên khác.”
“Tên hay lắm.”
Dung Mạt vốn rất thích chó con, hơn nữa chú Becgie nhỏ này là con chó ngoan nhất cô từng gặp. “Sao nó ngoan thế nhỉ?”
“Ở trong lòng em đương nhiên là ngoan rồi.”
Nhiếp Phi Chiến vươn bàn tay to lớn nhẹ nhàng ấn đầu chú chó xuống, không cho nó làm phân tán sự chú ý của Dung Mạt nữa, rồi nói:
“Ở đây còn có một người cũng rất ngoan, em có muốn thử không?”
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
