Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 18
Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức Dung Mạt có thể nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đáy mắt anh.
Đồng tử cô khẽ run rẩy, nhưng thực ra, cả toàn thân cô đều đang run lên.
Sức lực của anh quá lớn, trong khi cổ tay cô lại mảnh mai và yếu ớt đến thế. Cho dù anh không cố tình dùng sức, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ để lại vết hằn trên làn da trắng tuyết của cô.
Bị anh kéo mạnh về phía trước, Dung Mạt nhíu mày vì cơn đau thoáng qua.
Sự cố chấp trong mắt cô đã biến mất, thay vào đó là một tầng hơi nước long lanh.
Cô có thể khẳng định, người đàn ông hung thần ác sát trước mặt này, chính là anh.
Một năm qua, mỗi lần gặp ác mộng, lý do duy nhất khiến cô có thể an tâm ngủ tiếp là vì mơ thấy anh.
Dù ngày hôm đó cô không nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng ánh mắt ấy, hơi thở ấy… cô đều nhớ rất rõ. Cô tin mình không nhận nhầm.
Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm cô, không nói một lời.
Ánh mắt anh mang tính xâm lược quá mạnh, như muốn nuốt chửng lấy cô. Dung Mạt vốn đang cố gắng không lùi bước, nhưng ở khoảng cách gần như thế này, cô không nhịn được muốn trốn tránh.
“Anh đã từng nói… lúc anh cứu em…”
Đồng tử Nhiếp Phi Chiến co lại.
Một năm đã trôi qua, anh cứ ngỡ cô đã thoát khỏi bóng ma đó, thậm chí đã quên mất sự tồn tại của anh.
Không phải anh chưa từng đến thăm cô. Dù Dung gia tường đồng vách sắt, dù Dung Kích đã thuê những vệ sĩ giỏi nhất trong giới để bảo vệ cô con gái rượu, nhưng nếu anh muốn đi, chẳng ai có thể ngăn cản được.
“Anh đã nói, anh sẽ không làm hại em.”
Khi nhắc lại câu nói ấy, bao nhiêu tủi thân trong lòng bỗng chốc trào dâng, khóe mắt cô hoe đỏ, ngập nước: “Anh định nói là em nhận nhầm người sao?”
Anh im lặng một lát, rồi bất ngờ buông cổ tay cô ra, đứng phắt dậy.
Vóc dáng anh cao lớn, động tác lại quá thô bạo, khi đứng lên trực tiếp hất tung chiếc bàn bên cạnh. Lọ thuốc sát trùng và bông băng rơi loảng xoảng xuống đất.
“Mạt Mạt!”
Thẩm Tu Nhiên ở bên ngoài hét lên.
Dung Mạt chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế thốc ra khỏi xe lăn, đặt ngồi lên mặt bàn.
Trong ký ức của cô, ngoại trừ lúc nhỏ được ba bế, hay sau này khi cô ngồi xe lăn, chưa từng có một người đàn ông lạ mặt nào bế cô như thế này, lại còn bằng một phương thức cường thế và ngang ngược đến vậy.
Dung Mạt bị đặt ngồi trên chiếc bàn cao, hai chân không thể cử động nên buông thõng xuống dưới. Theo bản năng, cô vội vàng bám chặt lấy vai anh.
Nhìn bên ngoài anh không quá vạm vỡ, nhưng toàn thân đều là cơ bắp săn chắc. Dung Mạt cảm nhận được da thịt ấm nóng của anh, cứng rắn như sắt thép.
Đến khi cô hoàn hồn, cô đã bị anh giam cầm giữa cơ thể anh và mép bàn, hai tay anh vẫn đang ôm chặt lấy cô.
Tư thế này, không cần nhìn cũng biết ám muội đến mức nào.
Ngoại trừ lần bị bắt cóc đó, cô chưa từng thân mật với bất kỳ người đàn ông nào như vậy. Mặt Dung Mạt đỏ bừng lên: “Anh làm cái gì vậy!”
“Em nghĩ tôi sẽ không làm hại em sao?” Mắt anh tối sầm lại, ép sát vào cô, “Em nghĩ tôi sẽ không bắt nạt em, không làm em khóc sao?”
Cơ thể gầy yếu, mềm mại của cô hoàn toàn không có khả năng phản kháng dưới sự áp đảo của anh. Nếu là cô gái khác, chắc chắn đã dùng cả tay chân để giãy giụa, nhưng cô thì không thể. Cô chỉ có thể túm chặt lấy áo anh mà đẩy, đẩy không được thì nắm tay đấm vào người anh. Nhưng chút sức lực ấy của cô đánh vào người anh chẳng khác nào mèo con gãi ngứa.
“Đồ khốn!” Dung Mạt tức đến phát khóc.
Nhiếp Phi Chiến lạnh lùng nói: “Giờ mới biết tôi là đồ khốn à?”
Trên người Dung Mạt tỏa ra một mùi hương rất thanh khiết, đó là mùi hương kiều diễm, ngọt ngào đặc trưng của thiếu nữ.
Cô giống như một đóa hoa nhài nhỏ chưa kịp nở rộ, chỉ cần một chút hương thơm cũng đủ khiến người ta thần hồn điên đảo.
“Ông đây còn chưa làm gì, em đã khóc thành thế này rồi.”
Anh đưa tay lên, định chạm vào má cô. Mu bàn tay nổi đầy gân xanh, nhưng cuối cùng lại dừng lại, không chạm vào.
“Sau này còn dám lại gần tôi nữa không, hửm?”
Khi anh nói chuyện, hơi thở nóng rực phả xuống đỉnh đầu cô. Cảm giác xâm lược cực đoan ấy bao trùm lấy cô, không chừa lại chút khe hở nào.
Dung Mạt vừa thẹn vừa giận, cả người như sắp nổ tung.
Nhưng cô đâu phải người dễ dàng chịu thua. Đánh bằng tay không được, trong cơn tức giận, cô há miệng cắn mạnh vào cổ tay anh.
Anh đứng yên bất động, mặc kệ cô dùng hết sức cắn, đến lông mày cũng không nhíu một cái.
Một lát sau, thấy cô thở hổn hển nhả ra, rồi lại lập tức cắn tiếp, khóe môi Nhiếp Phi Chiến khẽ giật, suýt chút nữa bật cười.
Đây là cắn mỏi miệng, nghỉ một tí rồi cắn tiếp đây mà.
Để cô xả giận cũng tốt. Cục tức này không xả ra được, cô lại không thể vận động mạnh, nhịn lâu sinh bệnh thì ai xót thay anh đây?
Dung Mạt cảm thấy vị tanh của máu, chần chừ một chút rồi nhả ra.
Nhiếp Phi Chiến căng mặt: “Cắn đủ chưa?”
Dung Mạt không nhịn được lại đấm vào vai anh một cái: “Anh thả tôi ra.”
Bên ngoài, Thẩm Tu Nhiên lo lắng gọi vọng vào: “Mạt Mạt, em không sao chứ?”
Dung Mạt hung dữ nói với anh: “Anh bây giờ hết sức rồi đúng không? Có tin bây giờ tôi gọi họ vào đánh chết anh không?”
Cô không biết rằng giọng điệu “hung dữ” này của cô chẳng những không có chút lực uy h**p nào, mà ngược lại càng khiến người ta muốn bắt nạt cô hơn.
Thậm chí… càng muốn làm cô khóc hơn.
Nhiếp Phi Chiến rũ mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ mảnh khảnh của cô, ánh mắt trở nên nguy hiểm: “Tôi có còn sức hay không, em không cảm nhận được sao?”
Dung Mạt tức đến mức lại muốn đánh anh.
Nhưng cô cũng biết chút sức lực mèo cào của mình chẳng là gì với anh cả. Vừa giận, vừa thẹn, vừa tủi thân, cuối cùng cô không nhịn được mà bật khóc nức nở.
Trong cổ họng nghẹn ngào một tiếng, nước mắt không báo trước mà rơi xuống lã chã, rơi trúng vào mu bàn tay anh.
Nhiếp Phi Chiến sững người.
Nước mắt cô giàn giụa, nhòe đi cả tầm nhìn, hai tay cô túm chặt lấy áo anh vừa khóc vừa mắng: “Đồ khốn nạn, đồ lưu manh… mau thả tôi ra.”
Với sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình từ nhỏ, cô chưa bao giờ biết chửi bậy. Đối mặt với người đàn ông này, cô thực sự đã vắt óc tìm hết những từ ngữ “xấu xa” nhất mà mình biết để mắng anh rồi.
Giây tiếp theo, cô cảm thấy bàn tay anh buông lỏng.
Nhưng ngay sau đó, anh lại bế cô lên, đặt cô ngồi lại vào xe lăn.
Dung Mạt đưa tay quệt nước mắt. Qua màn lệ nhạt nhòa, cô thấy anh cúi người xuống, quỳ một chân trên mặt đất.
Cô ngẩn người, cúi đầu nhìn xuống. Hóa ra lúc nãy bị anh bế thốc lên, một chiếc giày của cô đã bị rơi ra. Lúc này, anh nhặt nó lên từ dưới đất, đặt lên bàn đạp chân của xe lăn.
“…Anh làm gì đấy?”
Anh không trả lời, dùng tay nhẹ nhàng nâng bàn chân cô lên.
Dung Mạt vội lấy tay bịt miệng.
Cô sợ mình sẽ sơ ý hét lên.
Cô vốn dĩ rất nhạy cảm, người khác chạm vào đã khó chịu, huống chi là bàn chân… Vốn dĩ chân cô không có cảm giác, nhưng khi được anh chạm vào, cô dường như cảm thấy một luồng hơi ấm từ lòng bàn chân lan toả lên khắp cơ thể.
Đó là hơi ấm từ bàn tay anh, cô vừa mới cảm nhận được, thân nhiệt của anh rất nóng.
Anh cúi đầu, chậm rãi xỏ chiếc giày vào cho cô: “Em nói đúng, nếu thực sự để tôi đánh nhau với đám vệ sĩ kia, tôi không còn sức đâu.”
“…Vậy mà anh còn dám bắt nạt tôi?”
Anh dường như cười khẽ một tiếng, thấp giọng nói: “Tôi chỉ muốn em biết, người nói sẽ không làm hại em năm xưa, không phải là tôi.”
“Tôi mới không nhận nhầm!”
Cô túm lấy cổ áo anh, ép anh ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh: “Dù anh có thừa nhận hay không, tôi biết đó là anh.”
“Vậy em muốn thế nào?” Anh dửng dưng nói: “Lấy thân báo đáp à?”
“Anh…”
Dung Mạt nhìn thẳng vào mắt anh, bàn tay đang túm cổ áo anh bỗng nới lỏng.
Cô nhìn thấy bên trong lần áo khoác của anh, có đeo một vật gì đó.
“Tôi biết rồi…” Cô buông tay ra, nói: “Anh đúng là không phải anh ấy.”
Nhiếp Phi Chiến nhíu mày.
“Anh ấy không khốn nạn như anh, cũng giỏi hơn anh nhiều.”
Hơi thở Nhiếp Phi Chiến khựng lại, lạnh lùng đáp: “Vậy sao?”
“Phải.” Cô nhướng mày, ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú dính đầy máu của anh, nói tiếp: “Hơn nữa, anh ấy còn đẹp trai hơn anh nhiều.”
“Anh ấy là anh hùng, là người hùng đã cứu tôi.” Cô nhấn mạnh từng chữ: “Còn anh là đồ khốn, là tên khốn kiếp đáng bị đánh đòn.”
Nhiếp Phi Chiến suýt nữa thì bật cười vì tức, “Được, vậy em đi tìm anh hùng của em đi.”
Anh đứng dậy, đẩy xe lăn của cô xoay một vòng, hướng ra phía cửa.
“Tên khốn như tôi, lại phải lên đài chịu đòn tiếp đây.”
Thẩm Tu Nhiên vừa bước vào cửa đã thấy Dung Mạt mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt.
Cậu ta lập tức nổi điên: “Cái thằng chết tiệt kia… hắn ta đã làm gì em rồi?!”
Cậu ta chưa bao giờ nói tục trước mặt Dung Mạt, vừa rồi mở miệng suýt chút nữa thì không kiềm chế được, may mà phanh lại kịp.
Nhiếp Phi Chiến cũng chẳng có chút thiện cảm nào với thằng nhóc này.
Cô ấy đúng là cần được chiều chuộng, dỗ dành, nhưng cũng không thể chiều đến mức này được. Cô ấy đòi đến chỗ này là đưa đến ngay, thằng nhóc này não có vấn đề à?
Nhiếp Phi Chiến thong thả đáp: “Cậu nghĩ tôi có thể làm gì?”
Thẩm Tu Nhiên tức đến mức muốn xắn tay áo lao vào đánh nhau: “Mày…”
“Thẩm Tu Nhiên, anh ngốc à?” Dung Mạt bỗng lên tiếng.
“Hả?”
“Anh nghĩ bộ dạng này của anh ta mà bắt nạt được em sao?”
Thẩm Tu Nhiên lập tức cúi xuống hỏi Dung Mạt: “Mạt Mạt, hắn ta thật sự không bắt nạt em?”
Dung Mạt liếc nhìn Nhiếp Phi Chiến.
Máu trên mặt anh đã khô, nhưng vết răng cô cắn trên cánh tay anh thì vẫn còn đó. Lúc đi ra ngoài, anh thậm chí chẳng thèm ngoảnh đầu lại nhìn một cái.
Dung Mạt cắn môi, trước sự gặng hỏi của Thẩm Tu Nhiên, cuối cùng cô cũng tủi thân thốt lên một tiếng đáng thương: “Anh ta bắt nạt em.”
“Anh…” Mẹ kiếp!
Thẩm Tu Nhiên nuốt trôi câu chửi thề, “Mạt Mạt, em đợi đấy, anh đi dạy cho hắn một bài học.”
Dung Mạt kéo cánh tay cậu ta lại, lôi tay áo cậu ta lên quệt nước mũi một cái, nói: “Không cần anh, em đã dạy dỗ anh ta rồi.”
Thẩm Tu Nhiên: “…”
Cậu ta cúi đầu nhìn xuống, cô em gái nhỏ dùng tay áo mình lau nước mũi xong, hốc mắt vẫn còn đỏ, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh như vừa nhớ ra chuyện gì vui lắm.
Cứ như thể đang khóc lóc, bỗng chốc lại muốn bật cười.
“…Mạt Mạt, em sao thế?”
“Không có gì.”
Cô chỉ vừa nhớ ra một chuyện.
Trên cổ của người đàn ông năm xưa cũng đeo một sợi dây chuyền.
Tuy cô không biết đó là cái gì, nhưng mà…
Tên khốn này cũng đeo một cái y hệt.
“Ông chủ hỏi anh, có muốn đánh thêm trận nữa không?”
Nhiếp Phi Chiến mất kiên nhẫn phẩy tay: “Hết sức rồi, không đánh nữa.”
Thực ra, khoảnh khắc anh bế Dung Mạt đặt lại vào xe lăn trong phòng nghỉ, chút thể lực dư thừa cuối cùng của anh đã tiêu tan sạch sẽ.
“Chiến ca ơi là Chiến ca, lần này đúng là anh đáng đời.” Hà Vị vừa nhai khoai tây chiên rôm rốp vừa nói qua tai nghe, giọng điệu không giấu nổi sự hả hê: “Anh nói xem, anh thích cô bé đó, thì cứ chiều chuộng dỗ dành người ta là được rồi, sao cứ phải bắt nạt người ta? Giờ bắt nạt quá đà, cô ấy giận dỗi không thèm để ý đến anh nữa thì làm thế nào?”
Thật là ấu trĩ, thích ai lại đi bắt nạt người đó. Anh nói xem Chiến ca của bọn họ sao lại trẻ con thế này chứ? Trước đây đúng là nhìn không ra.
Cậu ta nhìn ra được, Chiến ca của bọn họ đúng là mê cô bé nhà họ Dung như điếu đổ rồi. Cứu mạng một lần chưa đủ, còn lặn lội đường xa theo cô ấy về tận đây, ngụy trang thành cái bộ dạng quỷ quái đó để vào trường học, chỉ để tìm mọi cách bảo vệ, ngắm nhìn cô ấy từ xa.
Cô bé đó tuổi còn nhỏ, chưa biết anh là ai, trên người anh lại còn một đống rắc rối chưa giải quyết xong, anh còn có thể làm gì được nữa?
Nhiếp Phi Chiến vốn đang nghe, nghe đến câu cuối cùng thì lửa giận lại bùng lên.
“Cậu vừa nói cái gì? Cô ấy sẽ không thèm để ý đến tôi nữa?”
Câu “Chắc chắn là thế rồi” của Hà Vị nghẹn lại ở cổ họng, nghĩ lại thấy không ổn. Tính khí của Chiến ca, đụng đến chuyện của cô bé kia là như chạm vào ngòi nổ… tốt nhất đừng châm lửa thì hơn.
Hà Vị vội vàng viện cớ có nhiệm vụ rồi tắt máy. Nhiếp Phi Chiến ôm một bụng lửa không chỗ phát tiết, quay lại sàn đấu đánh thêm một trận nữa, lúc bước xuống lại mang thêm thương tích đầy mình.
Anh cởi áo ra, đang đứng trước gương xử lý vết thương thì bỗng nhớ ra điều gì đó, cúi phắt đầu xuống.
Miếng thẻ bài quân nhân treo trên sợi dây chuyền trước ngực lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Bây giờ anh mới ngộ ra. Lúc nãy khi ôm cô, ánh mắt cô nhìn vào ngực anh, khoảnh khắc cô sững sờ đó…
“…Mẹ kiếp.”
Hà Vị đang ngủ ngon lành, bỗng thiết bị liên lạc lại vang lên. Cậu ta luống cuống bắt máy, vừa kết nối đã nghe thấy giọng nói đầy bực dọc của Nhiếp Phi Chiến: “Cô ấy biết rồi.”
“…Hả?”
Hà Vị nghe giọng điệu đó là hình dung ra ngay vẻ mặt nôn nóng của Nhiếp Phi Chiến, vội nói: “Chiến ca, anh bình tĩnh chút, ai biết cái gì cơ?”
Rầm một tiếng, Hà Vị không nhịn được phải xoa xoa lỗ tai.
Ôi trời, lần này là cái thùng rác hay thứ gì xui xẻo bị Chiến ca đá bay đây?
Giọng Nhiếp Phi Chiến âm trầm: “Hôm đó tôi đeo thẻ bài, bị cô ấy nhìn thấy rồi.”
Nghi ngờ, thăm dò là một chuyện, nhưng mẹ nó, có bằng chứng xác thực lại là một chuyện hoàn toàn khác!
Nhiếp Phi Chiến lại nhớ đến câu nói của cô: Anh ấy là anh hùng cứu tôi, còn anh là tên khốn kiếp đáng bị đánh đòn.
Lúc đó chắc chắn cô đã phát hiện ra rồi, nhưng lại cố tình giận dỗi nói vậy.
“…” Hà Vị cũng đã hiểu ra vấn đề.
“Vậy làm thế nào bây giờ? Hay là công khai thân phận luôn đi?” Cậu ta ngập ngừng: “Dù sao chuyện bên này cũng giải quyết hòm hòm rồi, bên nước J tạm thời chưa cần anh sang, hay là anh xin với sếp Đoạn, về Dung gia làm vệ sĩ chuyên nghiệp luôn cho rồi?”
Nhiếp Phi Chiến im lặng.
Hà Vị nói xong cũng tự thấy không ổn.
Chủ yếu là thân phận của cô bé nhà họ Dung quá đặc biệt, mà thân phận của Nhiếp Phi Chiến… cũng đặc biệt không kém. Hai người chênh lệch quá lớn, gần như là người của hai thế giới khác nhau.
Nhiếp Phi Chiến muốn thực sự bước vào thế giới của cô, hiện tại chắc chắn là chưa được.
Nên anh chỉ có thể tránh mặt.
Nhưng giờ thì hay rồi, không những bắt nạt người ta, mà còn để người ta nắm được bằng chứng.
“Hà Vị.”
“Em đây ca.”
“Tôi không bắt nạt cô ấy nữa.” Nhiếp Phi Chiến khựng lại một chút, giọng điệu mang máng vẻ do dự chưa từng có, “Cậu nói xem… bây giờ tôi đi dỗ dành cô ấy, liệu có còn kịp không?”
Hà Vị: “…”
Cậu ta vừa nghe thấy cái gì thế này?
Một Nhiếp Phi Chiến trời không sợ đất không sợ, các nhân vật chính trị hay thậm chí cả sếp Đoạn cũng dám không để vào mắt, thế mà bây giờ lại định hạ mình đi dỗ dành người ta?
Hà Vị! Mày phải bình tĩnh, nói năng cho cẩn thận! Bí mật này hiện giờ chỉ có mình mày biết, nếu để Chiến ca nghe ra mày có tí tẹo hả hê nào… thì mày xong đời!
Hà Vị hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Em nói thật nhé Chiến ca. Có dỗ được hay không, dỗ bằng cách nào, phải dỗ bao lâu… cái này hoàn toàn phụ thuộc vào việc anh đã bắt nạt cô chủ nhà họ Dung tàn nhẫn đến mức nào.”
Dung Mạt không phải là mấy cô bé bình thường, mua cái kẹo hay cái túi xách rồi nói vài câu ngọt nhạt là xong chuyện.
Tiểu công chúa cành vàng lá ngọc nhà họ Dung, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là khó dỗ vô cùng.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
