Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 19

Nhiếp Phi Chiến nhớ lại khuôn mặt vừa thẹn thùng vừa giận dỗi của Dung Mạt khi nằm trong lòng anh, còn cả đôi mắt ngập nước long lanh ấy nữa, sắc mặt anh càng trở nên khó coi.

Hà Vị không nhìn thấy biểu cảm của Nhiếp Phi Chiến, nhưng chỉ cần nghe tiếng hô hấp khựng lại của anh cũng đủ để tưởng tượng ra.

Chắc chắn là đã bắt nạt cô nhóc kia không nhẹ rồi.

Cậu ta tò mò muốn chết. Anh Chiến quanh năm không muốn giao du với phụ nữ, là một gã đàn ông “thẳng” như thép, lúc làm nhiệm vụ cần thiết thì phụ nữ cũng chẳng nương tay, vậy mà có thể bắt nạt một cô gái nhỏ đến mức độ nào chứ?

“Anh chọc cô ấy khóc à?”

Nhiếp Phi Chiến: “…”

Khóc rồi.

Đâu chỉ là khóc, cô còn cắn anh nữa.

Cắn đến mức bản thân cô cũng mệt lả đi.

Hà Vị nói đầy ẩn ý: “Vậy thì khó dỗ lắm đấy nhé.”

Từ lúc Nhiếp Phi Chiến vô tình cứu được cô gái nhỏ ấy trong một lần đi làm việc, Hà Vị đã điều tra tiểu thư nhà họ Dung đến tận gốc rễ.

Dung Kích từ nhỏ đã coi cô con gái duy nhất như hòn ngọc quý trên tay mà nâng niu. Vốn dĩ cô cũng giống như bao tiểu thư nhà giàu khác, chỉ là tính cách không thích phô trương. Nhưng năm chín tuổi, cô cùng mẹ gặp tai nạn, mẹ cô qua đời, còn cô phải ngồi trên xe lăn. Kể từ đó, cô gần như cách biệt với thế giới bên ngoài.

Không đến trường, không ra ngoài, không tham gia bất kỳ vòng tròn xã giao nào. Dần dần, rất nhiều người đã quên mất Dung Kích còn có một cô con gái như vậy.

Dung Kích đau đớn mất đi người vợ yêu thương, từ đó càng bảo vệ cô con gái này nghiêm ngặt hơn. Ngoại trừ vụ bắt cóc xảy ra một năm trước khi cô trốn ra ngoài mua hoa vào ngày sinh nhật mẹ, thì những năm qua Dung Mạt gần như không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Một cô gái xinh đẹp như hoa, mỗi ngày chỉ có thể ngồi trên xe lăn để người khác chăm sóc, tính cách chắc chắn sẽ thay đổi rất nhiều. Nói khó nghe một chút, ở một số phương diện nào đó, tâm lý cũng sẽ có chút khiếm khuyết.

Cô vốn dĩ đã không giống những cô gái bình thường, cho nên chắc chắn không thể dùng cách dỗ dành con gái thông thường để dỗ cô.

Hơn nữa, đừng nói là Dung Mạt, cho dù là những cô gái khác, Nhiếp Phi Chiến cũng chẳng biết dỗ dành là gì.

Hà Vị thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh Nhiếp Phi Chiến hạ mình xuống để dỗ dành một cô gái nhỏ.

“Anh Chiến, hay là anh…”

Điện thoại vang lên một tiếng “cạch” rồi bị ngắt kết nối. Hà Vị nuốt nửa câu còn lại vào trong, trừng mắt nhìn điện thoại một lúc lâu rồi mới nằm xuống.

Nhưng cậu ta mất ngủ. Vừa mất ngủ, trong đầu lại hiện lên chuyện của Nhiếp Phi Chiến và Dung Mạt.

Rồi cậu ta nhớ lại ngày Nhiếp Phi Chiến vô tình cứu Dung Mạt, anh đã gọi điện hỏi cậu ta ở đâu có thể mua được hoa bách hợp.

Lúc đó đã là mười hai giờ đêm, tiệm hoa nào cũng đóng cửa, nhưng giọng điệu của Nhiếp Phi Chiến vô cùng cứng rắn và mất kiên nhẫn: “Tìm cho tôi chỗ nào mua được hoa… Không có? Đập cửa tiệm cũng phải mua cho bằng được!”

Đập tiệm tất nhiên là không thể, loại chuyện đó Nhiếp Phi Chiến cũng sẽ không làm, nhưng nghe giọng điệu đó, Hà Vị biết mệnh lệnh này không thể làm trái.

Cậu ta tra cứu vị trí rồi báo cho anh biết, gần nhất có một quán bar, bên trong có hoa tươi được giao đến từ ban ngày.

Nhiếp Phi Chiến dừng xe rồi lao vào đó, chỉ vì muốn mua hoa mà suýt nữa đã đánh nhau với người ta.

Sau này cậu ta mới biết, ngày Nhiếp Phi Chiến cứu Dung Mạt ra, trùng hợp thay lại là sinh nhật mẹ cô, cô nhất quyết muốn mua một bó hoa tặng mẹ.

Khi cậu ta đến nơi, Dung Mạt đã được cảnh sát đón đi. Còn Nhiếp Phi Chiến vì một nhiệm vụ mà đã ba ngày chưa chợp mắt, đáy mắt vằn lên tia máu, trên người còn mang theo vết thương, lớp ngụy trang trên mặt bị xé bỏ để lộ vẻ cực kỳ mệt mỏi.

Hà Vị vốn định đưa anh về, nhưng anh xuống xe rồi lại bỏ đi.

Lúc đó anh nhận ủy thác đi tìm một đứa trẻ khác, việc cứu Dung Mạt chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Những trải nghiệm khác thường từ nhỏ khiến Nhiếp Phi Chiến không giống người bình thường. Anh sở hữu cơ thể cường tráng và trực giác nhạy bén như dã thú, bề ngoài lạnh lùng vô tình nhưng tính tình lại cực kỳ nóng nảy. Vì vậy, người bình thường rất khó tiếp cận anh, cho dù tiếp cận được cũng sẽ nhanh chóng rút lui.

Một tiền bối trong công ty hợp tác từng nhận xét: Nhiếp Phi Chiến thời niên thiếu là một con sói con, ai cũng dám xé xác, ai cũng dám cắn; lớn lên rồi, anh chính là một con sói đầu đàn kiêu ngạo, bất tuân.

Loại người này, lên chiến trường chính là một vũ khí hạng nặng, nhưng trong cuộc sống đời thường lại rất khó hòa hợp với người khác, khó trêu chọc hơn bất cứ ai.

Ít nhất thì Hà Vị quen biết anh bao năm qua, chưa từng thấy anh đối xử đặc biệt với ai bao giờ.

“Dung tiểu thư à Dung tiểu thư, cô đừng có giận mà không thèm để ý đến anh Chiến của chúng tôi nhé.”

Nếu thật sự như vậy, hậu quả đáng sợ đến mức không ai dám nghĩ tới.


Ngày hôm sau, Dung Mạt vẫn mang đôi mắt thâm quầng đi học. Cả đêm cô không ngủ ngon, trằn trọc mãi, sáng sớm lại phải dậy.

Tuy rằng đã đi học được một thời gian, nhưng cô vẫn chưa quen với việc dậy sớm đúng giờ như thế này. Trước kia ở nhà, nếu không tự đặt báo thức thì chẳng ai nỡ gọi cô dậy.

Người đưa cô đi học là Thẩm Tu Nhiên. Thẩm Tu Nhiên đến trường làm giáo viên phụ đạo tiếng Anh cũng được một tuần rồi. Đối với những lời đồn đoán của một số người, Thẩm Tu Nhiên nói thẳng Dung Mạt là em gái trong nhà nên cần chăm sóc đặc biệt hơn một chút, nhờ vậy những ánh mắt soi mói mới giảm đi nhiều.

Dù sao tình trạng của Dung Mạt cũng đặc biệt, mà ngoại hình Thẩm Tu Nhiên lại quá nổi bật, hai người xuất hiện ở ngôi trường cấp ba trong thị trấn nhỏ này, chỉ một việc cỏn con cũng thành chủ đề bàn tán.

Bạn cùng bàn của Dung Mạt là La Thanh Thanh cũng đã truyền dịch xong và quay lại lớp. Dung Mạt vừa vào cửa, La Thanh Thanh liền chạy ra đón lấy xe lăn của cô. Dung Mạt thấy rất nhiều nữ sinh đang vây quanh bàn học của mình, nghi hoặc chớp chớp mắt.

“Họ đang nhìn gì thế?”

“Có người đặt một đóa hoa bách hợp lên bàn cậu, còn cắm trong lọ hoa nữa, đẹp ơi là đẹp.”

Dung Mạt sững sờ.

Cô chẳng đợi La Thanh Thanh dùng sức đẩy, đã vội vàng tự điều khiển xe lăn lao tới, giữa chừng còn không cẩn thận va phải mấy cái bàn ghế, dọa La Thanh Thanh sợ hết hồn, vội vàng đẩy cô về chỗ ngồi.

“Dung Mạt, ai tặng cậu thế?”

Bàn học của cô vốn dĩ sạch sẽ, chỉ có vài tờ bài thi mà cán sự môn vừa phát, giờ đây lại có thêm một chiếc lọ hoa pha lê tinh xảo, bên trong cắm một đóa bách hợp đang nở rộ.

Vừa nhìn thấy, cô đã biết là anh tặng.

Người biết cô học ở ngôi trường này không nhiều. Thẩm Tu Nhiên nếu tặng sẽ không tặng bách hợp. Bách hợp là loài hoa cô dành tặng mẹ, trên đời này chỉ có vài người biết ý nghĩa đó, và anh là một trong số ấy.

Ngày hôm đó, sau khi cứu cô ra, anh đã đặt cô lên chiếc xe mô tô phân khối lớn.

Vì chân không thể cử động, lại chưa từng ngồi loại xe này bao giờ, cô sợ hãi túm chặt lấy cánh tay anh: “Không được, tôi sợ lắm, tôi không muốn ngồi cái này.”

Nhưng lúc đó anh đâu quan tâm cô có sợ hay không, nhấc chân trèo lên xe, ngồi ngay phía trước cô. Hai tay anh nắm lấy tay lái, tư thế này trực tiếp giam cầm cô trong lồng ngực và tấm lưng vững chãi của mình.

Trên người đàn ông có một mùi hương rất đặc biệt, đó là sự pha trộn giữa mùi thuốc lá, mùi máu tanh thoang thoảng và hormone nam tính nồng đậm, nhưng không hề khó ngửi, ngược lại còn toát lên một sức quyến rũ chết người.

Cô nghiêng người, cả cơ thể gần như cuộn tròn nép vào lưng anh, căng thẳng đến mức không dám động đậy.

Cô gái nhỏ mười sáu mười bảy tuổi, dáng người mảnh mai lại yếu ớt. Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn cô một cái, thấy hàng mi cô run rẩy vì sợ hãi.

“Bám chặt vào.” Anh buông một câu, rồi nổ máy.

Anh lái xe quá nhanh, Dung Mạt hét lên một tiếng, nhắm nghiền hai mắt.

Lồng ngực và tấm lưng anh cứng rắn lại rộng lớn, từ đầu đến cuối cánh tay anh vẫn giữ nguyên tư thế vững như bàn thạch. Sức mạnh kiên định ấy khiến nỗi bất an sợ bị rơi xuống trong lòng cô vơi đi rất nhiều.

“Nhà cô ở đâu?”

Dung Mạt ngừng hét, ngẩng đầu lên.

Vì dán sát vào người anh, trán cô cọ vào cằm anh, những sợi râu lởm chởm cứng ngắc khiến cô hơi đau, cô cũng chỉ có thể nhìn thấy đường viền xương hàm góc cạnh của người đàn ông.

Cô chần chừ một chút.

Người này, thật sự muốn đưa cô về nhà.

Thật ra cô đã cảm thấy anh là người tốt, là người đến cứu cô, nhưng trong lòng vẫn không kìm được nỗi sợ hãi.

Cô nói một địa chỉ, anh lập tức cua xe chuyển hướng. Cũng không biết qua bao lâu, cô nhắm chặt mắt áp mặt vào lưng anh, tay bám lấy cánh tay anh đến tê dại.

“Nhà cô mở tiệm hoa à?”

Dung Mạt mở mắt ra nhìn, địa chỉ cô nói đã đến rồi.

“Tôi muốn mua hoa.”

Giọng anh lập tức trầm xuống: “Giờ này còn mua hoa gì?”

“Tôi… tôi muốn mua hoa.” Cô lạnh đến mức run lẩy bẩy, tóc tai bị gió thổi rối tung. Trên xe của anh đến cái mũ bảo hiểm cũng không có, suốt dọc đường thần kinh cô căng thẳng đến mức sắp đứt đoạn. “Không mua không được…”

Anh mất kiên nhẫn quát khẽ: “Không thấy tiệm hoa đóng cửa rồi à? Đợi cô về nhà, muốn mua bao nhiêu thì bảo bố cô đi mà mua!”

“Nhưng mà sắp không kịp nữa rồi.” Cô không biết lúc đó là mấy giờ, nhưng trời đã tối đen, trên đường phố xung quanh cũng chẳng còn mấy người.

Cô khóc đến mức thở không ra hơi: “Tôi phải mua hoa cho mẹ, tôi đã hứa với bà ấy rồi, tôi đã hứa với bà ấy…”

Người đàn ông bỗng nhiên im lặng.

Cô vừa khóc vừa đẩy cánh tay anh: “Anh thả tôi xuống, tôi muốn tự mình đi mua.”

Nhiếp Phi Chiến suýt nữa thì nổi cáu.

Thả cô xuống? Cô đi được chắc?

Nhưng nhìn khuôn mặt đẫm lệ như hoa lê dính hạt mưa của cô, cơn giận chưa kịp bùng lên trong anh lại xèo một tiếng bị dập tắt.

Sau này nghĩ lại, Dung Mạt cũng không biết tại sao lúc đó mình lại tùy hứng và ngang ngược như thế. Bao nhiêu năm qua, ngay cả trước mặt bố, cô cũng chưa từng làm loạn như vậy, huống chi là đối với một người lạ.

Có lẽ vì đã suy sụp tinh thần một lần ở chỗ bọn bắt cóc, và trong tiềm thức, cô cảm thấy người đàn ông này sẽ không bỏ mặc mình.

Nguyên nhân lớn nhất vẫn là lời hứa mua hoa tặng mẹ đã ăn sâu vào tâm trí, là việc bắt buộc phải làm.

Nếu không làm được, cô không thể tha thứ cho chính mình, mà lúc đó, cảm xúc của cô đã sớm vỡ đê.

Cô tưởng người đàn ông sẽ nổi giận, thậm chí sẽ vứt cô bên vệ đường. Nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn ngồi yên không động đậy, mãi một lúc sau, cô nghe thấy anh hỏi: “Cô muốn mua hoa gì?”

Cô thút thít ngẩng đầu lên: “Bách… bách hợp…”

Cô nghe thấy tiếng anh tặc lưỡi, sau đó anh chở cô rời khỏi đó, dừng lại ở một góc khuất trên con phố khác.

“Ở đây đợi.”

Anh dựng xe cẩn thận, kéo hai tay cô đặt lên tay lái để cô bám cho vững, xoay người định đi.

“Anh đi đâu vậy?”

Lúc đó cô sợ hãi tột độ, chỉ sợ anh cứ thế bỏ cô lại trên xe. Cô ngay cả xuống xe cũng không làm được, chỉ cần cử động nhẹ là sẽ ngã, trong lúc cấp bách cô vội vàng túm chặt lấy tay áo anh.

Anh quay đầu lại, vỗ vỗ lên cánh tay cô: “Về ngay, đừng sợ.”

Ngập ngừng một chút, anh lại nói: “Có chuyện gì cứ hét lớn lên, tôi nghe thấy.”

Anh quay người chạy biến vào trong con hẻm nhỏ, chưa đầy một lát sau đã cầm một bó hoa quay lại, nhét vào lòng cô.

Là hoa bách hợp.

Dung Mạt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ôm bó hoa mà suýt nữa lại bật khóc.

Nhiếp Phi Chiến rũ mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt còn vương nước mắt của cô, hỏi: “Giờ về nhà được chưa?”

Cô vừa định nói chuyện thì điện thoại của anh vang lên, đầu bên kia tai nghe có người nói: “Anh Chiến, anh có phát hiện phía sau có kẻ bám theo không?”

Những trải nghiệm tiếp theo thật sự quá mạo hiểm, quá k*ch th*ch.

Mỗi lần nhớ lại, trái tim cô đều co thắt từng cơn.

“Ai tặng cậu vậy Dung Mạt?” La Thanh Thanh thì thầm hỏi: “Tớ tìm giúp cậu rồi, không có thư tình đâu.”

Thời điểm này trong trường vẫn còn thịnh hành việc gửi thư tình. Trước đây Dung Mạt cũng từng nhận được, nhưng rất ít – mặc dù cô được đồn đại là hoa khôi ngồi xe lăn, nhưng dù sao đôi chân cũng bị tàn tật. Những thiếu niên ở độ tuổi này, có ai lại muốn yêu đương với một cô gái ngồi xe lăn chứ?

Tất nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như Trình Dục, nhưng sau chuyện ngày hôm qua, Trình Dục có lẽ cảm thấy mất mặt nên không đến tìm Dung Mạt nữa.

Dung Mạt cầm đóa bách hợp kiều diễm trên tay, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh ngày hôm đó, khi anh bước ra từ con hẻm nhỏ, vẻ mặt đầy sự không kiên nhẫn nhét bó hoa vào lòng cô.

Ở phía xa, trên sân thượng tòa nhà đối diện, có người đang cầm ống nhòm quan sát.

Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhìn chằm chằm Dung Mạt qua ống nhòm một hồi lâu.

Nhiếp Phi Chiến, mày điên rồi sao?

Vậy mà lại vì một cô nhóc vốn không nên có bất kỳ dính dáng gì với mình nữa, ngày ngày bỏ bê chính sự, giống như một tên b**n th** bám theo cô, chỉ để nhìn lén phản ứng của cô khi thấy hoa?

Chưa hết, trước đó anh còn nói sẽ đưa đón cô lên xuống lầu.

Mẹ kiếp, đúng là trúng tà rồi.

Điện thoại rung lên một cái, Nhiếp Phi Chiến cúi đầu nhìn.

— Z, khi nào quy đội? Căn cứ cần cậu.

Bàn tay anh siết chặt, tắt điện thoại.

Giờ tan học, Dung Mạt ngồi tại chỗ, chậm chạp thu dọn đồ đạc. La Thanh Thanh hỏi: “Mạt Mạt, tớ đẩy cậu ra ngoài trước nhé?”

“Được.” Cô ngừng một chút rồi nói: “Không cần vội đâu.”

Không biết tại sao, cô cảm thấy hơi hồi hộp.

Đợi mọi người về gần hết, La Thanh Thanh đẩy cô ra ngoài, vừa khéo gặp thầy Lý đi tới.

Dung Mạt ngạc nhiên: “Thầy Lý, sao thầy lại đến đây?”

“Thầy đến đưa em xuống lầu.”

“Nhưng mà…” Dung Mạt nhìn về phía cuối hành lang.

Anh không đến.

Cô rũ mắt xuống, khẽ nói: “Vậy làm phiền thầy ạ.”

Thầy Lý bế cô xuống lầu, đẩy xe lăn đưa cô ra phía cổng trường.

Đột nhiên, từ phía cổng trường truyền đến một trận uyên náo.

Tiếng động cơ gầm rú vang vọng từ xa lại gần.

Dung Mạt sững người, bỗng nhiên có một dự cảm khó tả.

Cổng trường đang tụ tập khá đông người, có học sinh chưa về hết, có người ngoài trường, cũng có cả đám học sinh trường nghề gần đó sang tìm người gây chuyện.

Bất thình lình, một chiếc mô tô phân khối lớn hạng nặng xuất hiện.

Người cầm lái là một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đen, quần rằn ri và đi giày quân đội.

Chiếc mũ bảo hiểm màu đen che khuất dung mạo của anh, nhưng khoảnh khắc anh nhấc chân bước xuống khỏi xe, cả đám đông ồ lên xôn xao, thậm chí có mấy cô gái còn hét lên khe khẽ.

Họ cảm thấy như đang nhìn thấy một ngôi sao bước ra từ trong phim hành động. Người đàn ông có vóc dáng cao lớn và thon dài, lớp áo phông bên trong áo khoác đen bó sát lấy cơ thể, để lộ những đường nét cơ bắp rắn rỏi và mạnh mẽ. Ống quần rằn ri được giấu gọn gàng trong đôi giày quân đội bằng da. Khi anh nhấc đôi chân dài miên man bước xuống xe, khí trường lạnh lùng và áp bức lập tức bùng nổ.

Đám thiếu niên cầm thuốc lá, cố ra vẻ lưu manh ở cổng trường khi đứng trước người đàn ông này, bỗng chốc trở nên yếu ớt như gà con.

Anh nhét chìa khóa xe vào túi, thuận tay lấy từ phía sau xe ra một chiếc mũ bảo hiểm khác nhỏ hơn, dành cho nữ. Sau đó, anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dung Mạt.

Chiếc mũ bảo hiểm nhỏ nhắn màu đỏ rực trên tay anh, vừa nhìn đã biết là dành cho con gái.

“Oa, đến đón bạn gái sao? Đẹp trai quá đi mất.”

“Ngầu quá thể, cậu nhìn cơ bắp của anh ấy kìa… Không biết mặt mũi thế nào nhỉ?”

“Sao anh ấy không tháo mũ bảo hiểm ra?”

“Anh ấy đang nhìn ai vậy?”

Anh không tháo mũ bảo hiểm, cứ thế mang theo khí thế lười biếng nhưng mãnh liệt, trên tay cầm chiếc mũ màu đỏ tinh xảo, từng bước đi về phía cô gái đang ngồi trên xe lăn.


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 19
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...