Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 17
Không một ai có thể ngăn cản anh.
Có tiếng la hét hưng phấn vang lên, cũng có người hoảng sợ lùi lại. Dung Mạt trơ mắt nhìn anh túm lấy cổ áo gã đàn ông kia, từng cú đấm như búa tạ giáng xuống, đánh cho hắn thừa sống thiếu chết. Có người lao vào can ngăn nhưng hoàn toàn vô ích, anh lúc này giống như một con dã thú đã hoàn toàn bùng nổ bản năng bạo lực, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ, đáy mắt tràn ngập ánh sáng khát máu.
Ngay cả lúc ở trên võ đài, sát khí của anh cũng không nặng nề như thế này. Gã đàn ông kia dường như sắp bị anh đánh chết tươi ngay tại chỗ.
“Mạt Mạt!” Thẩm Tu Nhiên và đám vệ sĩ cuối cùng cũng lao tới, che chắn cho Dung Mạt.
Mấy gã vệ sĩ to cao lực lưỡng cũng không giữ nổi Nhiếp Phi Chiến. Phải đến khi anh đánh gã kia ngất lịm đi, họ mới dám xúm lại, vội vàng lôi cái gã say rượu mặt mũi be bét máu kia đi chỗ khác.
Nắm đấm của anh nhuốm đầy máu tươi của kẻ đó. Khi anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt chậm rãi quét qua xung quanh một lượt.
Bất cứ ai bị ánh mắt ấy chạm phải đều chần chừ lùi lại.
Những người phụ nữ vừa nãy còn muốn lao đến hôn anh, giờ đây dù thấy anh đứng ngay gần trong gang tấc cũng không ai dám bén mảng tới gần.
Quá đáng sợ. Người đàn ông này đột nhiên đánh người như điên, ai mà biết được là do bản tính bạo lực hay là do dùng thuốc k*ch th*ch?
Giữa đám đông hỗn loạn, Dung Mạt chỉ nhìn thấy bóng lưng lạnh lẽo, cô độc của anh. Không còn ai dám lao vào người anh nữa.
Thẩm Tu Nhiên chỉ muốn ngay lập tức đưa Dung Mạt rời khỏi nơi này, nhưng cô lại không hề muốn rời đi như vậy.
“Mạt Mạt, em còn tìm cậu ta làm gì nữa?”
Dung Mạt không trả lời, cô lặng lẽ lăn bánh xe lăn, từ từ đi vào bên trong.
Trong phòng nghỉ còn có một bác sĩ, là người chuyên xử lý vết thương cho các võ sĩ sau trận đấu. Vị bác sĩ nữ này đang định cầm máu cho anh, nhưng biểu cảm trên gương mặt người đàn ông quá mức đáng sợ. Đặc biệt là khi anh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt sắc bén như dao găm quét qua, khiến tay cô ấy run lên, làm rơi cả tăm bông khử trùng xuống đất.
Nữ bác sĩ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi anh.”
Cô ấy đã xử lý vết thương cho biết bao nhiêu võ sĩ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải người như thế này. Người đàn ông này rõ ràng có dung mạo rất tuấn tú, nhưng ánh mắt và biểu cảm lại hung hãn đến rợn người, khiến cô ấy không khỏi căng thẳng.
Phía sau truyền đến tiếng bánh xe lăn, nữ bác sĩ quay đầu lại, thấy một thiếu nữ ngồi trên xe lăn đi vào thì giật mình: “Cô là ai?”
Dung Mạt nói: “Để tôi xử lý cho anh ấy.”
Nữ bác sĩ thấy người đàn ông không phản đối, lại nhìn đám vệ sĩ đi theo cô gái đứng ở cửa, đành phải lặng lẽ lui ra ngoài.
Dung Mạt dùng nhíp kẹp bông tẩm cồn, cẩn thận từng chút một ấn lên vết thương đang rỉ máu trên trán anh.
Cô chưa từng làm việc này bao giờ, bản thân cũng có chút sợ máu. Lúc nãy xem trận đấu trên đài, tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Những vết thương trên người anh đều là vết thương ngoài da, nhưng chỗ nào cũng nhìn thấy ghê người.
Khi Dung Mạt cẩn thận lau lên đó, bàn tay cô vẫn không ngừng run rẩy.
Giây tiếp theo, cổ tay cô bị một bàn tay to lớn nắm chặt.
Nhiếp Phi Chiến nhìn thẳng vào mắt cô, giọng khàn khàn: “Sợ tôi sao?”
Có người phụ nữ nào mà không sợ anh lúc này chứ?
Dù là lúc trên võ đài hay khi đánh gã say rượu dưới đài vừa rồi, sự tàn bạo và luồng khí nguy hiểm toát ra từ anh khiến ngay cả đàn ông cũng không dám lại gần, huống chi là một cô gái yếu ớt chỉ có thể ngồi trên xe lăn.
Cổ tay cô mảnh khảnh và mong manh, nằm gọn trong tay anh, cảm giác như chỉ cần anh dùng sức nhẹ một chút là có thể bóp vụn.
Nhiếp Phi Chiến nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Trong khoảnh khắc đó, anh như nhìn thấy lại hình ảnh cô gái nhỏ co ro trong góc tối, run rẩy không ngừng giữa vòng vây của đám bắt cóc năm nào.
Giống hệt khoảnh khắc vừa rồi khi anh thấy cô bị đám đông vây kín dưới đài.
Dung Mạt nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, cô không động đậy, cũng không cố gắng giãy giụa.
Thực ra cô cũng sợ.
Không thể nào không sợ được.
Không ai biết bóng ma tâm lý của cô đối với những cảnh bạo lực nặng nề đến mức nào. Khi xem anh chiến đấu trên đài, từng giây từng phút cô đều muốn bịt tai lại, nhắm chặt mắt lại.
Nhưng trớ trêu thay, cô lại không thể không nhìn, không thể không nghe.
Mùi máu tanh trên người anh rất nồng, sự hung hãn hòa quyện với mùi máu, dù anh chỉ im lặng không nói một lời cũng đủ khiến người ta rét run.
Cô nhìn sâu vào mắt anh một lúc lâu, nhịp tim càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức cả cơ thể như muốn run lên bần bật.
“Tại sao phải sợ anh?”
Cô nghe thấy giọng nói run rẩy của chính mình vang lên: “Anh đã từng nói, anh sẽ không làm hại em.”
…
Đó là ký ức khi tầm nhìn của cô còn mờ mịt nước mắt, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh.
Con người anh dường như tồn tại một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Rõ ràng trên người mang đầy sát khí còn đáng sợ hơn cả đám bắt cóc, nhưng lại sở hữu một ánh mắt trầm tĩnh có thể khiến người ta bình tâm lại một cách dễ dàng.
“…Mười bảy tuổi.” Cô nghe thấy giọng nói không mấy trôi chảy của mình vang lên trong ký ức, “Tôi… mười bảy tuổi.”
“Ở đây ngoài cô ra, không còn ai bị bắt cóc nữa sao?”
Cô hoang mang luống cuống, trong đầu là một mớ hỗn độn. Nhưng anh không hề thúc giục, kiên nhẫn đợi cô th* d*c một hồi lâu, rồi mới đứt quãng trả lời: “Hình như không có… tôi không biết… ở đây chắc chỉ có mình tôi thôi.”
Câu trả lời của cô đầy rẫy sự không chắc chắn, bởi vì khi đó, thần kinh của cô đã cực kỳ yếu ớt, không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự đả kích nào nữa.
Cô thậm chí còn không phân biệt được người đàn ông trước mặt là người tốt hay kẻ xấu.
Là đến cứu cô, hay là để đưa cô đến một địa ngục khác.
“…Tôi cái gì cũng không biết, đừng chạm vào tôi… Anh đừng chạm vào tôi…”
Cô thực sự quá sợ hãi. Những kẻ kia đã xé rách một nửa quần áo trên người cô, toàn thân cô vừa đau vừa lạnh, phần th*n d*** từ thắt lưng trở xuống đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Cảm giác đó giống như một con thú nhỏ bị lôi vào hang ổ của dã thú, bị đánh gãy tứ chi, nằm bất lực dưới móng vuốt sắc nhọn, ngập tràn tuyệt vọng.
Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, toàn thân run rẩy, ngay cả giọng nói cũng vỡ vụn.
Hình như anh đã nói gì đó, nhưng tai cô ù đi, không còn nghe rõ nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô cảm thấy bàn tay người đàn ông vươn tới, cô kinh hãi co rúm người lại vào góc tường.
“…Đừng sợ.”
Cô nghe thấy giọng anh trầm thấp vang lên: “Tôi sẽ không làm hại cô. Tôi đến để đưa cô đi.”
Cô thấy bàn tay anh thu lại.
Dưới ánh đèn lờ mờ, thân hình cao lớn của anh quỳ một chân trước mặt cô, mọi sự hung hãn, sát khí trên người đều được thu lại một cách lặng lẽ.
Qua làn nước mắt nhạt nhòa, cô rụt rè quay đầu lại, nhìn về phía anh.
“Tôi đưa cô về nhà, được không?”
“…Đưa tôi về nhà?” Cô khóc nấc lên hỏi: “Là ba bảo anh đến cứu tôi sao? Ba tôi đến chưa?”
Anh khựng lại một chút, rồi thấp giọng nói: “Tôi đưa cô đi tìm ba cô.”
Dung Mạt không biết có nên tin anh hay không. Từ lúc bị lũ người kia cưỡng ép lột quần áo, cô đã định tìm đến cái chết. Tinh thần cô thực sự đã bên bờ vực sụp đổ.
Đúng lúc đó, một tên bắt cóc vốn đang nằm trên đất bỗng dưng cử động.
Cô trơ mắt nhìn gã ta lồm cồm bò dậy, không biết từ đâu rút ra một khẩu súng chĩa thẳng về phía họ.
Tiếng hét kinh hoàng chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, người đàn ông đã nhanh như chớp túm lấy vai cô, ấn cô nằm rạp xuống đất.
Đoàng! Tiếng súng xé toạc không khí, mang theo hơi thở tử thần.
Cô nằm rạp trên mặt đất, nhìn thấy anh bật dậy lao tới, tung một cú đá khiến tên kia ngã văng ra, sau đó túm lấy đầu gã đập mạnh vào tường. Tên đó đầu rơi máu chảy, ôm đầu gục xuống bất tỉnh.
Anh quay đầu lại, bàn tay dính đầy máu tươi từng giọt nhỏ xuống đất, nói với cô: “Đứng lên, đi theo tôi.”
Dung Mạt ngẩn ngơ nhìn anh, cho đến khi anh hỏi lại lần nữa: “Không đứng lên được sao?”
Đó là lần đầu tiên kể từ khi đôi chân bị tàn phế, cô nghe thấy một câu hỏi thẳng thừng như vậy.
Dù là ba cô hay bất kỳ ai khác, tất cả mọi người xung quanh đều cẩn trọng né tránh nỗi đau của cô. Không ai nhắc đến mẹ cô, cũng không ai dám hỏi liệu chân cô có thể phục hồi hay không. Họ đều dè dặt bảo vệ, nhưng thực chất là đang trốn tránh.
Không ai biết rằng, họ càng cẩn trọng bao nhiêu, ảnh hưởng đối với cô chỉ càng nhiều bấy nhiêu.
Cô thẫn thờ lắc đầu.
“Tôi không đứng lên được…”
Cô đã, rất lâu, rất lâu rồi… không thể đứng lên được nữa.
Nếu có thể, cô khao khát biết bao được tự mình đứng dậy, chạy thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này.
Dung Mạt cảm nhận được ánh mắt anh dừng lại trên đôi chân mình, trong lòng tràn ngập nỗi chua xót và tủi hổ.
Nhưng giây tiếp theo, anh đã bước nhanh về phía cô. Khi cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã ngồi xổm xuống, vươn tay ôm trọn lấy cô.
Cô hoảng loạn hét lên, đẩy vai anh, không muốn anh chạm vào mình. Nhưng chút sức lực ấy đối với anh chẳng khác nào gãi ngứa.
Anh mặc kệ sự giãy giụa của cô, cứ thế nhẹ nhàng bế bổng cô lên khỏi mặt đất lạnh lẽo. Cô vừa vùng vẫy vừa la hét, hoảng loạn đến mức cắn phập vào vai anh.
Có lẽ vì cô cắn quá mạnh, trong cổ họng anh phát ra một tiếng rên trầm thấp. Nhưng đôi cánh tay đang ôm cô vẫn vững như bàn thạch, không hề nhúc nhích. Anh không quát mắng cô, cũng không bắt cô nhả ra, cứ thế vững vàng ôm cô sải bước ra khỏi nơi tăm tối ấy.
…
Quay về thực tại, Dung Mạt nhắm mắt lại một chút rồi mở ra, kiên định nói:
“Anh đã nói, sẽ không làm hại em.”
Nhiếp Phi Chiến sững người.
Ánh mắt cô cố chấp, khác hẳn với ánh mắt nhút nhát, sợ hãi năm nào.
Nhưng vẫn là đôi mắt xinh đẹp ấy, thực ra chưa từng thay đổi.
Cô vẫn là cô gái nhỏ ấy, dù bị tổn thương cũng không có khả năng phản kháng, không thể tự bảo vệ mình.
Bàn tay Nhiếp Phi Chiến đang nắm cổ tay cô siết chặt lại, kéo mạnh cô về phía mình.
Dung Mạt chỉ cảm thấy cổ tay đau nhói, ngay sau đó cả người bị anh kéo đi bất ngờ, mất đà ngã nhào vào lòng ngực rắn chắc của anh.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
