Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 52: Kiềm chế


Bàn tay đang vuốt lông mèo của Bạch Ly khựng lại một chút.


Sau phút cảnh giác ban đầu, con Bạc Đầu chậm rãi tiến lại gần, ngửi lòng bàn tay cậu, rồi dúi đầu về phía trước, cọ cọ vào cổ tay cậu. Con Bất Tương Ly thì cao ngạo hơn, quan sát một hồi mới thong thả vòng đến chân cậu, "meo" mấy tiếng.


Văn Quân Hà bưng hai tô mì nóng hổi ra, gọi cậu lại ăn.


"Anh cũng chưa ăn sao?" Bạch Ly thả mèo xuống, kéo ghế ngồi vào bàn.


"Chờ em cùng ăn." Văn Quân Hà quay vào tủ lạnh, lấy ra một hũ sành, múc một thìa to sốt hải sản nấm hương, chan lên mặt mì đang bốc khói.


Mắt Bạch Ly sáng rực, "Wa, sốt mẹ tôi làm à, anh còn chưa ăn hết sao?"


Đi khắp nơi, món cậu thèm nhất vẫn là loại sốt này của mẹ. Hồi Văn Quân Hà rời đi, trong đống đồ cậu nhờ gửi có mang cho hắn một hũ. Giờ gắp đũa mì trộn đều, đưa vào miệng, hương vị quen thuộc lan khắp tim gan, ngon đến nỗi muốn thở dài.


"Biết em sẽ về, nên anh ăn ít một, cố giữ lại cho em." Văn Quân Hà nói, "Nhưng không còn nhiều đâu, chỉ còn sát đáy hũ thôi."


Vừa nói, hắn vừa đẩy cái hũ về phía cậu, "Không đủ thì thêm, nhưng đừng nhiều quá, ăn xong dễ khát nước."


Bạch Ly cúi người nhìn, quả thật sốt chỉ còn lưng chừng. Cậu không ngờ những thứ năm đó gửi đi, Văn Quân Hà lại thực sự dùng hết, từng chút từng chút.


Có lẽ ánh mắt ngạc nhiên của cậu lộ quá rõ, Văn Quân Hà bật cười, "Nếu em về trễ thêm mấy hôm nữa, chắc cái hũ rỗng rồi. Dì còn dặn là nếu ăn hết sẽ gửi thêm cho anh một hũ nữa đấy."


"Tôi còn tưởng anh chỉ thích ăn mấy bữa tiệc xa hoa trong khách sạn nhà anh thôi cơ." Bạch Ly vừa húp mì sột soạt, vừa nói mơ hồ vì miệng còn đầy.


"Có lẽ có tuổi rồi, thấy cơm nhà vẫn là ngon nhất." Văn Quân Hà nghĩ nghĩ, rồi lại bổ sung, "Nhưng mà hai con ngỗng kia thì anh bó tay, phải gọi đầu bếp tới nấu."


Khóe miệng Bạch Ly giật giật, với cái gọi là "có tuổi" của Văn Quân Hà, cậu không mấy đồng tình.


Cơ mà mì ngon thật. Không phải mì khô, cũng chẳng phải loại "thủ công" bán trong siêu thị, nên Bạch Ly tiện miệng hỏi, "Mì này dai thế, anh mua ở đâu vậy?"


"Lúc em ngủ, anh cán đấy."


Bạch Ly, "..."


Nói đến đây, Văn Quân Hà còn tỏ vẻ đắc ý, "Hồi em ở Yabu, anh hay qua nhà em, dì dạy anh, bảo em từ bé đã thích ăn loại mì này. Sau đó dì còn truyền lại bí quyết cho anh nữa."



Nói cứ như thể đây là "bí kíp gia truyền" nhà họ Bạch không bằng.


"Bà ngoại tôi là người phương Bắc, Tết nhất cứ đòi ăn mì cán tay. Nhà tôi vốn là 'truyền nữ không truyền nam' đấy." Bạch Ly nhịn không được, chọc lại một câu.


Văn Quân Hà chẳng giận, còn cười rất vui, "Thế thì phải cảm ơn dì tin tưởng anh rồi."


Bạch Ly, "..."


Thôi, quen nhau từng ấy năm, từ "đánh trận" đến "đấu võ mồm", chưa lần nào cậu thắng nổi người này.


Một bữa ăn kết thúc trong tiếng cười, cả hai đều no căng, chẳng ai buồn ngủ, bèn ngồi trên sô pha nựng mèo.


Văn Quân Hà nghiêm túc giới thiệu, con trắng tên Bạc Đầu, con vằn tên Bất Tương Ly. Một đực một cái, béo ú lười biếng, nhưng cực kỳ quấn quýt người, dù hắn có về muộn thế nào, chúng cũng chạy ra cửa đón.


Bạch Ly lại chẳng thấy mèo có yêu thích gì đặc biệt, chỉ biết "có sữa thì là mẹ". Vừa cho ăn tí đồ vặt, hai con đã bắt đầu bám riết lấy cậu.


Cậu ngồi gãi cằm cho Bất Tương Ly, lòng mềm nhũn, cuối cùng cũng quen dần với cái tên nghe đầy ẩn ý của chúng.


Hai người nhàn tản đến nửa đêm, còn gọi video cho Tống Hân, bàn chút chuyện lễ cưới ngày mai.


Tống Hân nhìn mệt rũ, chẳng còn tinh thần, nằm vật trên sofa trong bộ áo choàng trắng, giọng nói rệu rã.


"Cưới xin vất vả, chịu không nổi thì đi ngủ sớm đi." Bạch Ly dặn dò.


Tống Hân ngáp một cái, tóc rối bù, mặt hơi đỏ, "Tôi vốn định gặp cậu hôm nay, xem ra chỉ còn mai thôi."


Ở Bình Châu, Tống Hân giờ cũng coi như có chút tiếng tăm, thêm Kỳ Vọng nữa, nên dù đã rút gọn, khách mời của lễ cưới vẫn toàn người có máu mặt. Cha mẹ Tống Hân đến từ sớm một tuần để phụ giúp. Phía Kỳ Vọng thì chẳng mấy thân thích, chỉ có Vạn Trọng Vi.


Chỉ tiếc ba tháng trước, Thời Ôn bị điều đi một hòn đảo ở Thái Bình Dương, tham gia dự án tuyệt mật, đến giờ còn chưa ra. Vạn Trọng Vi dứt khoát, với tư cách người nhà cũng đi theo.


Hai người đều không thể có mặt, Vạn Trọng Vi áy náy, liền bù đắp bằng cách tặng cho họ một căn biệt thự ven biển cùng một chuyến du lịch tuần trăng mật vòng quanh thế giới.


Kỳ Vọng thì vui mừng muốn nổ tung, hận không thể ngày nào cũng gửi mail cho Vạn Trọng Vi kể lể nỗi vất vả, cô đơn và bất lực của mình. Vạn Trọng Vi chẳng còn cách nào khác, đành tặng thêm cho hắn một chiếc siêu xe bản giới hạn.


Chuyện này mới tạm lắng xuống.


Tống Hân thì chẳng được thoải mái vậy. Suốt mấy ngày nay y đều phải giám sát từng chi tiết của hôn lễ, không dám sơ sểnh. Vì chỉ cần có chút qua loa, Kỳ Vọng sẽ lập tức oán trách y không coi trọng. Quan trọng là, Kỳ Vọng bắt anh phải xem qua từng quy trình, từng chi tiết một, mệt muốn rã rời.



"Người đàn ông này quá lắm chuyện." Tống Hân vừa lắc đầu vừa than, lời vừa thốt ra, trong khung hình đã xuất hiện một cánh tay. Nhanh như chớp, nó kéo cổ áo choàng ngủ của Tống Hân lên, che kín phần cổ trắng nõn vừa lộ ra.


Ngay sau đó, nửa khuôn mặt của Kỳ Vọng hiện lên trước ống kính, "Tiểu Bạch, mai gặp. Tối nay bọn tôi còn việc, không nói chuyện nữa."


Rồi màn hình lộn xộn, như thể điện thoại rơi xuống sàn, trong micro mơ hồ vang lên tiếng Tống Hân bực bội, "Kỳ Vọng, anh có thôi đi không... Ngày mai cưới rồi, tối nay yên tĩnh một lần được không..."


"Không được, một ngày cũng không thiếu!"


"...Mẹ nó, điện thoại còn chưa tắt đâu!"


Không khí lặng ngắt một giây, rồi màn hình xoay về phía một bàn tay to. Chỉ kịp nghe thấy Kỳ Vọng chửi thề một câu, sau đó vội vàng cúp máy.


Bầu không khí có phần ngượng ngùng.


Bạch Ly cười gượng, "Muộn rồi, hay... chúng ta cũng đi ngủ thôi?"


Nói xong lại cảm thấy câu này mập mờ quá, vội vàng chữa, "Ý tôi là, tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ đây."


Cậu vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng còn chưa đứng vững thì đã bị Văn Quân Hà kéo ngược lại, cả người ngã xuống sofa.


Cánh tay Văn Quân Hà đỡ lấy eo cậu rất chắc, nhưng nét mặt thì chẳng hề ổn định. Một dòng cảm xúc cuộn trào lướt qua, nóng bỏng, khao khát, xen lẫn sự kìm nén, khiến người ta có ảo giác rằng chỉ một giây sau thôi, hắn sẽ làm ra điều gì kinh thiên động địa.


Hai người ở rất gần, Văn Quân Hà nghe rõ tim Bạch Ly đập ngay bên tai. Hơi ấm từ da thịt xuyên qua lớp vải, bọc chặt lấy mọi giác quan của hắn. Trong khoảnh khắc ngập ngừng, lý trí kìm hãm nhiều năm cuối cùng cũng vỡ vụn trước tình cảm, hắn cúi xuống, tìm đến bờ môi kia, hôn lên.


Phòng khách tĩnh lặng, đồng hồ tích tắc, hai con mèo đã chui vào góc ngủ yên.


Sau một thoáng ngẩn người, Bạch Ly mới phản ứng lại, khẽ đẩy vào ngực Văn Quân Hà.


Nụ hôn bất ngờ ấy không kéo dài, cũng không sâu thêm. Chỉ trong chốc lát, Văn Quân Hà đã nghiêng mặt đi. Hắn cúi đầu, thân thể vẫn kề sát, nhưng vô cùng khó nhọc mới tách được khỏi bờ môi ngọt ngào ấy.


Bạch Ly lại giãy nhẹ, không lời nhưng thái độ cứng rắn.


"Chỉ ôm một lúc thôi." Văn Quân Hà một tay chống xuống sofa, tay kia vòng sau lưng Bạch Ly, trán tựa vào hõm cổ cậu. Hắn không dám dùng sức, giọng khàn khàn van nài, "Chỉ ôm một lúc thôi..."


Hắn muốn nói: Anh nhớ em đến phát điên rồi.


Hắn muốn nói: Em có thể ở lại với anh, đừng đi nữa được không?



Hắn muốn nói: Em có thể tha thứ cho anh không?


Nhưng cái ôm ấy là van xin mà có được, những lời muốn nói cũng chẳng dám thốt ra một chữ.


Văn Quân Hà đã kìm nén quá lâu, giờ tuyệt đối sẽ không dám hành động thiếu chừng mực nữa. Hắn biết tất cả đều do mình tự chuốc lấy, nên cũng bình thản đối diện với nỗi đau.


Nhưng con người vốn tham lam. Lần trước nhân lúc Bạch Ly ngủ say, hắn đã bế cậu từ trong xe về căn hộ. Chính cái khát vọng nhỏ nhoi ấy, từ đáy lòng bị dồn nén quá lâu, đã phá vỡ xiềng xích, trào dâng ra ngoài, khó mà ngăn nổi.


Hắn muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa, bao nhiêu cũng không đủ. Nhưng hắn biết mình không thể.


Ôm chừng vài phút, hoặc là lâu hơn, cuối cùng Bạch Ly cũng không đẩy hắn ra nữa.


Văn Quân Hà chậm rãi ngồi thẳng dậy, dường như lại lấy lại sự bình tĩnh, dịu dàng dặn, "Em đi tắm nước nóng rồi ngủ sớm đi. Mai không cần dậy quá sớm, anh gọi em là được."


Bạch Ly hơi ngẩn người, ánh mắt lay động, rồi đứng dậy, cũng cố bắt chước vẻ bình thản của anh, khẽ "Ừ" một tiếng. Như sực nhớ ra gì đó, lại hỏi cho có chuyện, "Lễ phục mặc ngày mai để đâu rồi?"


Văn Quân Hà liếc về phía phòng ngủ chính của mình, nói, "Ở trong phòng anh. Em muốn thử không?"


"Không cần." Bạch Ly đáp rất nhanh, né tránh việc phải bước vào căn phòng ngủ chính, nơi cậu từng ngủ nhiều năm, "Mai hẵng nói."


Tắm xong, nằm trên giường nhìn chằm chằm trần nhà, hơn một tiếng đồng hồ vẫn chưa chợp mắt.


Trong đầu cứ chớp hiện lại nụ hôn kia, cùng cái ôm đầy kìm nén ấy.


Mấy năm phiêu bạt như thể treo trên người hàng loạt quả bóng khí, Bạch Ly bị chúng kéo lên cao, lơ lửng bay giữa không trung. Văn Quân Hà lại luôn thừa cơ chen vào khắp các ngóc ngách, bằng ký ức, bằng hành động, bằng sự thay đổi, ghép thành một lưỡi dao nhọn, từng nhát từng nhát chọc thủng bóng khí.


Chọc thủng một hai quả, dường như cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hành trình bay của cậu. Vốn dĩ Bạch Ly khá cứng cỏi ở một vài phương diện, không mấy để tâm, cũng không buồn quan trọng. Nhưng theo thời gian, bóng khí bị chọc thủng càng nhiều, cậu mới chợt nhận ra mình đã cách mặt đất ngày càng gần.


Mà bên dưới, có vô số phiên bản Văn Quân Hà đang chờ cậu.


Chỉ cần cậu hạ xuống, sẽ lập tức bị giữ chặt, không bao giờ buông tay nữa.


**


Hôn lễ đã đến giờ lành.


Kỳ Vọng vừa thấy Tống Hân bước ra, hai mắt lập tức đỏ hoe.



Cảnh tượng "đại nam nhân rơi lệ" ấy bị Bạch Ly chụp rõ mồn một, còn gửi vào nhóm.


Thực ra, ngay khoảnh khắc đó, mũi cậu cũng cay xè. Khi Kỳ Vọng và Tống Hân trao nhẫn, Bạch Ly ngồi ở ghế phù rể, không kìm được mà sụt sịt mũi một cái. Văn Quân Hà luôn dõi theo cậu, lập tức đưa khăn giấy, làm Bạch Ly vừa ngại vừa buồn cười, khóc chẳng xong.


Hôn lễ mang phong cách rừng xanh, nghi thức khá đơn giản. Xong xuôi, mọi người ngồi quanh bàn gỗ dài, thoải mái ăn uống, bầu không khí nhẹ nhàng, tự do.


Tống Hân hôm nay là nhân vật trung tâm, nhưng lại khá lười biếng, hầu hết các mối xã giao đều giao cho Kỳ Vọng lo, thậm chí ngay cả Văn Quân Hà cũng bị kéo đi tiếp khách.


"Cậu vẫn như trước, thích trốn trong góc ăn đồ." Tống Hân giẫm trên bãi cỏ dày, thò đầu nhìn khay đồ của Bạch Ly, bánh mì mứt, kem, thêm vài quả cherry.


"Thì đâu phải tôi cưới." Bạch Ly đáp.


Tống Hân tiện tay lấy một quả cherry bỏ miệng, ánh mắt lướt về phía Văn Quân Hà đang trò chuyện với người khác ở đằng kia, nhưng cứ cách mấy chục giây là lại đưa mắt nhìn về phía Bạch Ly.


Tống Hân thấy buồn cười, bèn hỏi, "Cậu định để cậu ấy theo đuổi bao lâu nữa?"


Bạch Ly ngẩng mắt, "Tôi đâu có bảo anh ta theo đuổi."


"Ừ——" Tống Hân kéo dài giọng, "Là cậu ấy tự nguyện muốn hàn gắn với cậu, chẳng liên quan gì đến cậu."


Bạch Ly lập tức làm ra vẻ "anh nói đúng lắm".


Rồi nhanh chóng thu lại nụ cười, nghiêm túc hẳn. Có lẽ đây là điều cậu đã muốn nói với Tống Hân từ lâu, "Anh khuyên anh ta đi. Chúng tôi không thể nào nữa rồi, đừng để anh ta phí thời gian trên người tôi."


Tống Hân khẽ lắc đầu, "Tôi khuyên không nổi."


Bạch Ly im lặng, tay cầm cái thìa nhỏ, hết lần này đến lần khác khều vào que kem trong khay.


"Thật ra, mềm lòng rồi thì đồng ý đi!" Tống Hân xúi giục, "Dù trước kia cậu ấy quá đáng thật, nhưng đã qua lâu rồi, cũng thay đổi không ít. Cậu thử suy nghĩ nghiêm túc xem."


"Không phải mềm lòng." Bạch Ly dường như đã đoán được Tống Hân sẽ khuyên vậy, nhưng không phản cảm, chỉ nói ra suy nghĩ chân thật nhất, "Chỉ là tôi không muốn nhìn anh ta thành ra thế này."


Mỗi lần gặp đều phải nhẫn nhịn, kìm nén. Cái dáng vẻ im lặng, thấp thỏm, cẩn thận từng li từng tí ấy.


Bạch Ly thừa nhận, mình nhìn không nổi một Văn Quân Hà như vậy. Cho dù hai người từng ầm ĩ đến mức nào, thì rốt cuộc đó vẫn là người cậu đã yêu nhiều năm. Cho dù về sau chẳng bao giờ gặp lại, cậu cũng hy vọng Văn Quân Hà có thể sống rực rỡ ở nơi mình không nhìn thấy, có người hắn yêu thương, có niềm kiêu hãnh riêng, chứ không phải vì cậu mà phải chạy đến vùng chiến sự nguy hiểm, hay những thị trấn heo hút xa xôi.


Đó vốn dĩ không phải nơi thuộc về Văn Quân Hà.


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 52: Kiềm chế
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...