Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 51: Bạc Đầu Bất Tương Ly


Chuyến bay trễ 20 phút mới hạ cánh. Ở cửa ra, Coco dẫn theo hai trợ lý khác đứng chờ. Nhìn thấy Văn Quân Hà bước ra, dáng vẻ thong thả, sắc mặt vẫn bình thường, trong lòng cô mới thở phào nhẹ nhõm.


Đi thì hai tay không, về lại kéo theo mấy kiện hành lý ký gửi to đùng. Hai người kia vội chạy lên đón, hắn chỉ dặn một câu "cẩn thận chút", mà mắt vẫn dán chặt theo mấy thùng đồ, cho đến khi chắc chắn thấy người ta xếp lên cốp xe mới chịu vào ngồi ghế sau.


Coco bắt đầu báo cáo công việc gần đây cùng kế hoạch sắp tới, lại đặc biệt nhấn mạnh mấy việc lớn cần đích thân Văn Quân Hà giải quyết.


Bình Châu lạnh hơn Vân Thành, trong xe hệ thống sưởi bật rất ấm. Văn Quân Hà vừa lên xe đã cởi áo khoác, tựa vào lưng ghế, nhưng chẳng mấy phản ứng. Coco nghi ngờ hắn căn bản không nghe, dáng vẻ lơ đãng gần như viết rõ trên mặt, song cô nào dám có ý kiến, chỉ buộc mình nói chậm lại.


Cô vừa nhắc tới mấy con số, quý này lợi nhuận khách sạn ở nước ngoài hơi sụt do ảnh hưởng khủng hoảng tài chính quốc tế, thì bất ngờ Văn Quân Hà ngồi thẳng dậy, nhìn qua, thần sắc cực nghiêm túc.


Coco tim thót lại, không tự giác nín thở, chuẩn bị đón lấy cơn chất vấn hoặc nổi nóng.


Ai dè Văn Quân Hà mở miệng, "Thịt ngỗng... làm sao để ăn ngon nhất?"


Khoang xe lặng ngắt vài giây. Coco tưởng mình nghe lầm, ngẩn ra, hiếm khi để lộ vẻ kinh ngạc.


Thấy cô không đáp, Văn Quân Hà lại giải thích, "Tôi nói là nấu ăn ấy. Thịt ngỗng, nên làm món gì thì ngon?"


Coco ngẩn ra vài giây mới thốt ra được một câu, "... Dùng chảo gang hầm chăng?"


Văn Quân Hà phẩy tay, không đáp, trong lòng đã quyết định tự về nhà tìm công thức.


Về đến căn hộ, theo ý hắn, tài xế và trợ lý khiêng hết mấy thùng hành lý ký gửi vào tận bếp rồi mới rời đi. Coco ở lại, tắt tín hiệu bên ngoài, cùng hắn mở một cuộc họp trực tuyến.


Văn Quân Hà vốn ghét họp dài dòng, có gì nói nấy, một câu thừa cũng không. Các trưởng khu của hệ thống khách sạn đã quá quen, báo cáo toàn điểm chính, họp xong lập tức thoát, gọn gàng nhanh gọn.


Đến tám giờ tối, hắn vẫn chưa ăn gì. Coco hỏi có muốn như trước, để khách sạn đưa đồ ăn đến không. Hắn lắc đầu, nghĩ một lát rồi nói, "Gọi đầu bếp sang đi."


Trong căn bếp sáng sủa rộng rãi, hai người cùng mở mấy thùng hành lý.


Một bàn toàn ngỗng, hải sản, các loại nước chấm, thậm chí còn có nhân bánh bao, vỏ sủi cảo đã cấp đông sẵn. Coco trông mà nghề nghiệp trung thành bao năm lần đầu tiên bị thử thách dữ dội, cái gì cũng có thể nhịn, nhưng chỗ đồ ăn dân dã này đúng là khiến cô muốn hỏi cho rõ.


"... Đây là... sếp mang từ Vân Thành về sao?"



Văn Quân Hà thản nhiên vừa sắp xếp đồ vào tủ lạnh vừa đáp,
"Ừ. Dì Bạch cho."


Coco ngậm lời, chỉ biết ừ hử. Thậm chí, từ giọng điệu tưởng chừng bình thường của sếp, cô lại nghe ra được chút khoe khoang khó che giấu. Đành nói một câu an toàn, "Nhìn ngon thật."


Quả nhiên Văn Quân Hà rất hưởng thụ, còn hào phóng mời cô ở lại ăn. Trước khi đầu bếp tới, hắn đã cẩn thận xếp hết đồ đạc ngay ngắn ra bàn, trông cứ như chuẩn bị làm triển lãm.


Đêm đó, Coco ăn xong chỉ có một cảm giác, Đây là bữa ăn "ngon" nhất đời làm trợ lý.


**


Đầu tháng 5, hôn lễ của Tống Hân và Kỳ Vọng được tổ chức ở Bình Châu, quy mô không lớn, chỉ mời thân hữu hai bên.


Từ giữa tháng 4, Tống Hân đã ríu rít trong nhóm chat hỏi hành trình của Bạch Ly, đặt sẵn chỗ cho cậu làm phù rể. Khi ấy Bạch Ly đang ở một đại hẻm núi chụp bướm khô. Đến cuối tháng, cậu lại bị giục hỏi số đo, bảo bộ lễ phục phù rể đặt may rồi thì không đổi được nữa.


Nhóm chat này vốn do Văn Quân Hà lập khi rời Vân Thành, ban đầu nghiêm túc đặt tên "Tổ công tác chuẩn bị hôn lễ", nghe như văn bản hành chính. Chưa được mấy ngày, Tống Hân đã đổi tên thành "Bốn người chúng ta".


Ngày thường, Văn Quân Hà nhắn riêng cho Bạch Ly, Bạch Ly có thể trả lời hoặc im luôn. Nhưng bị lôi vào nhóm, chỉ cần Tống Hân hoặc Kỳ Vọng gọi tên, cậu đành phải lên tiếng, không thể giả câm giả điếc.


Tống Hân, "Xác nhận lại số đo đi, đồ cưới không làm kịp bây giờ thì toi đấy."


Cậu ném luôn một tấm bảng size vào nhóm.


Tống Hân, "Tiền đặt cọc trả rồi, lễ phục cũng đặt may rồi. Ai không tới thì tôi lộn tiết cho coi."


Kỳ Vọng, "Đừng giận mà, Tống Tống. Không thì để Văn Quân Hà làm phù rể một mình cũng được."


Tống Hân, "Được thôi, một phù rể cũng không phải không thể. Thế thì anh tự cưới một mình luôn nhé!"


Nửa tiếng sau Bạch Ly mới lên mạng, "......"


Bạch Ly, "Thầy Tống đừng nóng, tôi sẽ cố gắng về."


Kỳ Vọng, "Cố gắng? Chỉ thế thôi à?"


Bạch Ly, "Thầy Tống đừng nóng, tôi sẽ về."



Văn Quân Hà lập tức trả lời, "Số đo của tôi không vấn đề, của Tiểu Bạch cũng không vấn đề."


Mười phút sau...


Văn Quân Hà, "Tiểu Bạch, em về ngày nào? Anh ra sân bay đón em."


Văn Quân Hà, "Dạo này sức khỏe thế nào? Có ổn không? Ở hẻm núi đó có rắn độc, còn có loại nấm độc nữa, em nhất định phải cẩn thận, đừng chạm vào chúng."


Văn Quân Hà: ảnh rắn độc.jpeg
Văn Quân Hà: ảnh nấm độc.jpeg
Văn Quân Hà: ảnh mèo trắng.jpeg
Văn Quân Hà: ảnh mèo vằn.jpeg


Mười phút sau...


Tống Hân nhìn không nổi nữa, nhảy ra giải vây, "Trong hẻm núi có mèo hả?"


Văn Quân Hà, "Mèo tôi nuôi."


Kỳ Vọng cũng hùa, "Đáng yêu ghê, tên là gì?"


Văn Quân Hà vốn không muốn nói, bèn im luôn.


Kỳ Vọng chán chẳng thèm để ý nữa, đi bận việc khác. Nhóm chat còn lại chỉ có Tống Hân và Bạch Ly bàn chuyện lễ cưới, dăm câu ba điều, chẳng ai buồn phản hồi mấy tấm ảnh Văn Quân Hà gửi.


**


Cuối cùng thì Bạch Ly cũng kịp về Bình Châu trước hôm cưới một ngày.


Người ra sân bay đón cậu là Văn Quân Hà. Từ xa thấy bóng dáng Bạch Ly kéo vali đi ra, hắn lập tức bước nhanh tới, một tay nhận lấy vali, tay kia đưa cho cậu một cốc kem to tướng.


"Có cả cái này ăn sao?" Ánh mắt Bạch Ly sáng rực lên vì ngạc nhiên vui mừng. Sau hai tháng ở hẻm núi, sống trong môi trường nóng khô khắc nghiệt, ngày nào cũng lấm lem như người nguyên thủy, cậu thèm nhất chính là được ăn một miếng kem hạt phỉ, thèm đến phát điên. Giờ phút này nhìn Văn Quân Hà bỗng thấy vừa thân vừa thuận mắt, "Anh làm sao biết tôi thèm chết đi được cái này chứ."


Văn Quân Hà kéo vali sang một bên, bản thân đứng sát gần hơn, nửa người khẽ nghiêng che chắn Bạch Ly vượt qua đám đông. Hai tháng không gặp, ngoài cái vẻ phong trần bụi bặm, Bạch Ly chẳng thay đổi gì mấy.


"Trước đây," hắn cúi người, giọng trầm trầm, "Tan tiết thể dục xong là em hay ăn một que."


Mùa hè ăn, mùa đông ăn, buồn cũng ăn, vui cũng ăn, cái vị ngọt ngấy này chính là sở thích của Bạch Ly, hoàn toàn trái ngược với khẩu vị không ưa đồ ngọt của Văn Quân Hà.



Một cốc kem nhỏ khiến niềm vui nở rộ, cuốn đi hết cả mệt nhọc và bực dọc sau ba ngày ba đêm di chuyển, qua mấy chặng bay, từ nửa vòng trái đất về tới đây.


Văn Quân Hà nhìn nụ cười kia, bỗng thấy tim nhói lại, Tiểu Bạch vốn dễ dỗ như vậy, giá mà trước kia hắn không dùng đủ trò thủ đoạn, nếu khi đó hắn thử đổi một cách khác, liệu Bạch Ly có lẽ đã chẳng rời đi.


Nhưng thế giới này không có "nếu như". Mọi chuyện hắn từng làm, mọi nợ nần hắn từng gây ra, sớm muộn đều sẽ quay lại cắn vào hắn.


Văn Quân Hà chỉnh lại tâm trạng, không muốn để lộ một chút cảm xúc nào trước mặt Bạch Ly. Hắn chỉ nghĩ, lần này đối phương hiếm hoi trở về, tất cả ký ức để lại nhất định phải là những điều vui vẻ.


Hắn tự mình lái xe đến, không mang theo tài xế.


Bạch Ly vừa lên xe đã buồn ngủ rũ rượi. Mấy năm nay cậu bay khắp nơi, nhưng nỗi sợ máy bay vẫn không hề giảm, cứ đặt chân lên là lo âu, chẳng thể nghỉ ngơi. Giờ cuối cùng cũng hạ cánh, cả người chìm vào ghế ngồi rộng rãi, mí mắt nặng đến chẳng nhấc nổi.


Chỉ kịp thều thào một câu "Tôi chỉ chợp mắt chút thôi", rồi lập tức nhắm nghiền mắt lại.


Giọng nói dính mềm, lẫn chút nghẹt mũi, như vô thức làm nũng. Âm thanh ấy vang ngay bên tai Văn Quân Hà, khiến hắn chỉ thấy không biết phải làm sao mới ổn.


Hắn nén hết mọi xúc động không hợp lúc này, từ tốn khởi động xe, đưa Bạch Ly về nhà.


**


Một giấc ngủ kéo dài suốt năm tiếng. Bạch Ly lò dò với lấy điện thoại bên gối, nhìn giờ đã 9h tối.


Cậu ngồi trên giường ngẩn ra hồi lâu, mới nhận ra đây là phòng khách cho khách trong căn hộ của Văn Quân Hà. Đồ đạc, sàn nhà, đèn trần, đều vẫn là dáng vẻ trước kia, chỉ thêm một chiếc giường. Không biết hắn mua từ bao giờ, chắc là sợ cậu không chịu về đây ở, nên mới sắm để lỡ dùng.


Bạch Ly duỗi lưng, bước xuống giường, kéo hé rèm cửa. Ngoài kia vẫn là rừng cao ốc và dải đèn dài uốn lượn quen thuộc. Nhưng nay đứng đây nhìn, tâm cảnh đã chẳng giống ngày xưa.


Ban đầu cậu tính ở khách sạn, nhưng Văn Quân Hà nói như thế bất tiện, nhiều việc chuẩn bị lễ cưới cần bàn bạc chung, ở gần mới dễ hỗ trợ. Tống Hân với Kỳ Vọng cũng phụ họa trong nhóm, nói lúc cưới thế nào cũng bận, có Văn Quân Hà lo cho Bạch Ly thì họ yên tâm. Cậu không muốn làm phiền bạn bè, nên gật đầu.


Ngoài cửa vang lên tiếng gõ khẽ, theo sau là giọng hắn, "Tiểu Bạch, em dậy chưa? Anh nấu đồ ăn khuya rồi, ra ăn chút nhé."


Bạch Ly vừa tỉnh dậy, đầu óc còn mơ hồ. Cậu mở cửa ló mặt, ánh đèn ngoài sáng quá làm cậu nhắm tịt lại, phải chớp mấy cái mới chịu nổi. Văn Quân Hà đứng trước mặt, nhìn dáng vẻ đó mà thấy đáng yêu vô cùng.


"Sao tôi ngủ lâu thế, ngủ say quá trời." Bạch Ly quen dần ánh sáng, lững thững bước ra, quét mắt qua phòng khách, vẫn y nguyên như bốn năm trước cậu rời đi.


"Em mệt lắm, anh định gọi nhưng gọi mãi không tỉnh." Văn Quân Hà theo sát phía sau, gần như gót dép chạm mũi chân.



Bạch Ly vẫn còn chưa hoàn hồn, lỡ lời hỏi, "Thế tôi lên nhà kiểu gì?"


Văn Quân Hà hơi khựng lại, chỉ có thể thành thật, "Anh bế em lên."


Hắn không nói rằng lúc bế, hắn đi cực chậm, từ hầm xe đến cửa nhà tốn nửa tiếng, chẳng nỡ buông. Bảo vệ còn nhìn hắn như nhìn kẻ thần kinh, thấy hắn bế người lên xuống thang máy ba lần, lần đầu còn hỏi có bỏ quên đồ à, cần giúp không, sau thì thôi không dám hỏi nữa.


Bạch Ly giả vờ không nghe thấy, đảo một vòng quanh phòng khách, rồi hỏi, "Ăn gì thế?"


Quả thật bụng đói meo.


Văn Quân Hà rẽ bước vào bếp, "Anh nấu mì hải sản. Em ngồi đi, mười phút nữa là ăn được. Ăn xong đi tắm, mai trong tiệc em chẳng cần lo gì, cứ theo anh."


"Ờ." Cậu ừ một tiếng, đi thẳng tới sofa ngồi.


Còn đang lơ mơ nên ngồi phịch xuống, liền bật dậy như lò xo.


Trên sofa có hai con mèo ú, suýt nữa cậu ngồi đè lên đuôi một con, khiến nó kêu "meo" một tiếng rồi nhảy tót ra xa, giờ đang co cụm về một góc, trợn mắt cảnh giác nhìn "kẻ xâm phạm".


"Ơ? Anh nuôi mèo à?" Bạch Ly giật mình, dán mắt vào hai cục lông mềm.


Cậu vốn thích động vật nhỏ, thời còn ở chung từng nói với Văn Quân Hà muốn nuôi mèo, nhưng hắn không thích cảnh rụng lông nên thôi.


Giờ trong nhà lại có hai con, làm cậu khá bất ngờ.


"Ừ, của anh nuôi." Văn Quân Hà từ bếp ló đầu ra, "Em chơi với chúng một lát là quen, tính chúng ngoan lắm."


Bạch Ly cầm cây đồ chơi mèo trên bàn, vẫy vẫy chọc con mèo vằn lại gần, cười tươi như trẻ con.


"Đây là hai con anh gửi ảnh trong nhóm đúng không, tên gì thế?"


Không thấy trong bếp có phản hồi, cậu tưởng hắn không nghe, bèn hỏi lớn thêm lần nữa.


Một lúc sau, mới nghe thấy giọng khẽ trầm của Văn Quân Hà vang ra, "Con trắng gọi là Bạc Đầu." Hắn dằn từng chữ, "Con kia gọi là Bất Tương Ly."


*Ghép tên hai mèo ú lại là "Bạc đầu không chia ly."


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 51: Bạc Đầu Bất Tương Ly
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...