Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 53: Ý nghĩ không tốt
Hai người đang trò chuyện, bỗng ánh mắt Tống Hân khựng lại phía sau lưng Bạch Ly, sau đó nở một nụ cười, "Về rồi à?"
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Bạch Ly cũng xoay người theo tầm nhìn của Tống Hân.
"May mà kịp." Không biết từ khi nào, Tào Tuấn Nghiêm đã đứng sau lưng họ, mặc lễ phục chỉnh tề, tay cầm ly rượu. Hắn khẽ giơ lên về phía Tống Hân, nói, "Chúc tân hôn vui vẻ."
Rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt Bạch Ly, "Tiểu Bạch, lâu rồi không gặp."
Đám cưới của Tống Hân thì tất nhiên Tào Tuấn Nghiêm phải có mặt. Chỉ là từ đầu tới giờ chưa thấy bóng hắn, đến nỗi Bạch Ly gần như quên mất người này.
Vài năm không gặp, Tào Tuấn Nghiêm đã trở nên chín chắn hơn nhiều. Cái vẻ xốc nổi ngày trước đã lắng xuống, toàn thân toát lên khí chất ổn định, đáng tin cậy hơn hẳn.
Bạch Ly cũng chào hỏi lại, thái độ như với một người bạn cũ lâu năm, không quá xa cách, cũng chẳng thân mật. Dù sao năm xưa khi rời khỏi Bình Châu, cũng chính nhờ Tào Tuấn Nghiêm giúp đỡ. Nhắc lại chuyện này, những khúc mắc và oán hận giữa hai người đã sớm phai mờ từ ngày Bạch Ly bỏ đi.
"Các cậu có muốn nói chuyện riêng một lát không?" Tống Hân không biết nghĩ tới điều gì, giọng mang theo ý trêu chọc, "Ở đây chắc không tiện lắm, vậy thôi tôi đi trước nhé."
Nói xong, y thật sự quay đầu bỏ đi.
Tống Hân vừa đi, bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo. Tào Tuấn Nghiêm có chút không tự nhiên.
Hắn và Bạch Ly đã lâu không gặp. Giữa chừng từng nghĩ đến việc liên lạc lại, nhưng hành tung của Bạch Ly bị Văn Quân Hà giấu kín, chẳng ai biết cậu ở đâu. Sau đó, Bạch Ly lại đổi luôn số điện thoại, càng không thể liên hệ.
Dĩ nhiên, hắn cũng từng hỏi Tống Hân, nhưng Tống Hân chỉ ném cho hắn một tài khoản mạng xã hội, bảo ngoài ra thì không biết gì thêm.
"Tôi từng để lại lời nhắn trong tài khoản của cậu," Tào Tuấn Nghiêm tiến lại gần một chút, giữ một khoảng cách vừa phải, ánh mắt dừng trên gương mặt Bạch Ly, trong niềm vui còn ẩn chứa một cảm xúc khó gọi tên, "Nhưng cậu không trả lời."
"Ồ, tin nhắn nhiều quá, tôi không kịp xem hết." Bạch Ly nói.
Thế nhưng Bạch Ly đã trả lời Văn Quân Hà. Chuyện đó, Tào Tuấn Nghiêm đều thấy.
Hắn chỉ cười cười, không vạch trần, "Ra là vậy à."
Trên bãi cỏ là tiếng cười nói rộn ràng, có người đang chụp hình, ban nhạc biểu diễn. Trong tầm mắt Bạch Ly, Tống Hân và Kỳ Vọng bị mọi người reo hò ép hôn nhau.
Chỉ riêng góc khuất này, hai người đối diện nhau, lại yên tĩnh đến lạc lõng.
Một lúc sau, Tào Tuấn Nghiêm hỏi, "Cậu về từ khi nào?"
"Hôm qua." Bạch Ly ăn nốt miếng kem cuối cùng, đưa tay muốn lấy thêm một cây khác.
Tào Tuấn Nghiêm nhanh tay hơn, lấy lên đưa cho cậu.
Bạch Ly hỏi, "Anh mới tới?"
"Tôi đi công tác xa, vừa xuống máy bay liền chạy đến đây." Nói xong, Tào Tuấn Nghiêm lại hỏi, "Dạo này thế nào rồi?"
"Cũng tạm." Bạch Ly đáp.
Những cuộc gặp lại sau bao năm mất liên lạc, phần lớn chỉ dừng ở những câu hỏi xã giao mơ hồ, hỏi thì chung chung, trả thì cho có, nói mãi cũng chẳng ra thông tin gì đáng giá.
Trong lòng Tào Tuấn Nghiêm thoáng tiếc nuối, tiếc vì giữa hắn và Bạch Ly, cuối cùng cũng chỉ có thể biến thành một dạng "quan hệ xã giao".
Nhưng vốn dĩ, trước kia họ cũng chẳng phải bạn bè thân thiết, huống chi bây giờ. Không có gì để nói là chuyện đương nhiên. Có những thứ, một khi đã lỡ, cho dù không cam lòng thế nào vẫn phải chấp nhận.
Bạch Ly nghĩ ngợi một chút, rồi lịch sự hỏi lại, "Anh thì sao? Mấy năm qua sống thế nào?"
Tào Tuấn Nghiêm nhìn cậu một hồi, cười khẩy, "Tôi à? Sắp kết hôn rồi. Ba mẹ chọn cho, cũng không phải thích hay không, cưới thì cưới thôi."
Nghe vậy, Bạch Ly nói, "Vậy chúc mừng anh."
"Cảm ơn." Tào Tuấn Nghiêm đáp rất nhạt, rồi im lặng.
Ở một bên khác, Kỳ Vọng nhân lúc rảnh quay sang liếc thấy Bạch Ly và Tào Tuấn Nghiêm đang đứng nói chuyện, bèn hỏi Tống Hân,
"Em để hai người đó đứng cùng một chỗ, không sợ Văn Quân Hà nổi điên phá nát cả hôn lễ của chúng ta sao?"
"Yên tâm đi, có Tiểu Bạch ở đó, cậu ấy không dám." Tống Hân tỏ ra tự tin mười phần. Quả nhiên, vừa thấy Văn Quân Hà từ chỗ khác nói chuyện xong quay lại, chỉ thoáng nhìn về hướng Bạch Ly thôi, sắc mặt đã biến đổi mấy lần. Ngay sau đó, bước chân hắn nhanh chóng đổi hướng, đi thẳng về phía hai người đang trò chuyện.
"Em định phá đám hay đang làm mai mối vậy?" Kỳ Vọng vẫn chưa hiểu nổi mấy ý nghĩ kỳ quặc của Tống Hân.
"Mối quan hệ của hai người họ như vũng nước ứ tắc đã quá lâu rồi, không có chút k*ch th*ch thì rất khó mà khơi mở." Tống Hân đắc ý đáp.
Y vừa nói xong, ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt Kỳ Vọng đang nhìn mình với vẻ sùng bái, y nói, "Loại người như anh, yêu thì yêu, ghét thì ghét, chẳng bao giờ hiểu được đâu."
Tống Hân tin rằng, chỉ cần có chút va chạm, biết đâu Bạch Ly sẽ nhanh chóng chuyển từ "chỉ là không muốn nhìn thấy Văn Quân Hà như vậy" thành mềm lòng thật sự.
Mà nhiều khi, mềm lòng chính là khúc dạo đầu của việc yêu lại từ đầu.
Kỳ Vọng thầm nghĩ, được thôi, miễn vợ mình vui vẻ, thì cho dù Văn Quân Hà có phá tan cả lễ cưới này, hắn cũng cắn răng chịu được.
Lúc này, Văn Quân Hà đã chen vào giữa Bạch Ly và Tào Tuấn Nghiêm, gương mặt căng thẳng, hiếm hoi lộ ra vẻ nôn nóng và bực bội đã lâu không thấy.
Hắn cũng không nói gì, chỉ đứng chặn ngay đó, che chắn Bạch Ly hoàn toàn sau lưng mình, dáng vẻ cứng rắn, áp chế.
Tào Tuấn Nghiêm bị dáng điệu ấy làm tức đến bật cười, "Văn Quân Hà, có cần vậy không? Tôi chỉ nói chuyện với Tiểu Bạch thôi. Hôm nay là ngày cưới của Tống Hân, tôi không muốn cãi nhau với ông. Coi như cho nhau chút mặt mũi đi."
Nói xong hắn xoay người định bỏ đi, nhưng mới đi được nửa chừng lại vòng trở lại, mang theo cái kiểu xưa nay hễ mình khó chịu thì người khác cũng đừng hòng dễ chịu, giọng điệu châm chọc, "Ồ, tôi quên mất, giờ ông với Tiểu Bạch vốn chẳng có quan hệ gì nữa đúng không? Vậy ý ông là gì đây, còn muốn giấu người ta đi, không cho ai thấy nữa à?"
Dứt lời lại thêm một câu đủ sức đâm thẳng vào tim, "Nếu ông vẫn còn muốn chơi cái trò giam lỏng như trước, vậy tôi cũng không ngại giúp Tiểu Bạch chạy thoát một lần nữa đâu."
Nói đủ rồi, Tào Tuấn Nghiêm quay lưng bỏ đi thật.
Bàn tay buông thõng bên người của Văn Quân Hà nắm chặt lại rồi lại mở ra, phải dồn hết sức mới lôi được cảm xúc của mình trở về từ cái ý niệm "không được nổi giận trước mặt Bạch Ly, cũng không được phá hỏng hôn lễ bạn bè".
Hắn đứng quay lưng với Bạch Ly một lúc lâu, rồi mới xoay người lại. Khuôn mặt âm u, chẳng còn cách nào gắng gượng tươi cười nữa.
Bạch Ly vẫn cầm cây kem mới lấy trong tay, lặng lẽ ăn một miếng, trong chốc lát cũng không biết phải nói gì với Văn Quân Hà.
Văn Quân Hà khẽ rũ mắt, đưa tay lấy cây kem còn một nửa trong tay Bạch Ly, "Em đã ăn hơn một cây rưỡi rồi, ăn thêm nữa dạ dày sẽ khó chịu đấy."
Bạch Ly vốn ham lạnh lại thích đồ ngọt, kem mà đặt trước mặt thì ăn mãi không biết chán. Vậy mà Văn Quân Hà rõ ràng bận bịu đủ chuyện, vẫn nhớ rõ cậu đã ăn bao nhiêu.
Hai người lại lặng thinh, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Bạch Ly đang cố nghĩ cách kiếm một chủ đề nào đó để phá tan sự gượng gạo, thì không ngờ Văn Quân Hà lại mở miệng trước.
"Xin lỗi."
Khu vườn tư gia nơi tổ chức hôn lễ rộng rãi, yên tĩnh. Khinh khí cầu trắng, dải lụa trắng bay trong gió; chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc gần bên và tiếng nhạc mơ hồ vọng lại từ xa.
Bởi thế, hai chữ "xin lỗi" kia càng trở nên rõ ràng, mang theo nỗi áy náy và buồn bã sâu sắc, Văn Quân Hà cúi đầu, giọng khẽ khàng nói ra.
Tim Bạch Ly thoáng nhói lên một chỗ nào đó, cảm giác không gọi thành tên, có lẽ chính là cái mà Tống Hân nói, là mềm lòng. Cậu không muốn nghĩ sâu hơn, sợ mình sẽ sa vào, bèn giả vờ thản nhiên, "Xin lỗi gì chứ, không cần đâu."
Bao nhiêu chuyện trước kia, sớm đã coi như dứt điểm rồi. Văn Quân Hà thật sự chẳng cần phải xin lỗi nữa.
Cho nên, để tỏ rõ mình muốn tách bạch rạch ròi, Bạch Ly còn cố ý thêm một câu, "Đều là Tào Tuấn Nghiêm cố tình đấy, anh mà để trong lòng thì chẳng đáng đâu."
Nhưng câu này vừa thốt ra, sắc mặt Văn Quân Hà càng thêm khó coi.
Hắn như đang vật lộn kịch liệt trong lòng, lời nói ra nghe nặng nề, khó khăn, "Chuyện đó không liên quan đến cậu ta."
Văn Quân Hà hơi cúi đầu, ánh mắt dồn hết lên người Bạch Ly. Có lẽ do bị Tào Tuấn Nghiêm chọc giận, cũng có lẽ vì cái ôm đầy kìm nén tối hôm qua đã khơi dậy h*m m**n bị phong kín bấy lâu, tóm lại, hắn đột nhiên không còn muốn giả vờ bình thản, không còn muốn chỉ làm bạn với Bạch Ly nữa.
"Lời 'xin lỗi' anh nói là thật... Anh đã từng nghĩ qua, nghĩ đủ mọi cách, cũng từng nảy sinh rất nhiều ý nghĩ không tốt, chỉ muốn giữ em lại, giữ em trong căn nhà của anh, giữ bên cạnh anh mãi mãi."
"Anh..." Văn Quân Hà siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi hằn trên cánh tay lộ ra sau khi xắn tay áo, từng múi cơ rung lên như muốn tố cáo sự gắng gượng kiềm chế. "Anh không nên có những ý nghĩ ấy, anh biết là sai... nhưng anh thật sự không làm được."
"Những lời trước đây anh nói về việc làm bạn bè với em... đều là lừa em thôi."
"Tiểu Bạch." Văn Quân Hà chậm rãi vươn tay ra, cúi người xuống, nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người của Bạch Ly, nắm rất chặt.
Bạch Ly cảm nhận được hơi nóng và mồ hôi trong lòng bàn tay hắn, nghe thấy giọng Văn Quân Hà khàn khàn, mang theo một sự bất lực đến tuyệt vọng khi gọi tên mình.
"...Quay về đi được không?"
"Quay về đi. Nếu không, anh sẽ phát điên mất. Anh không biết mình còn có thể gắng gượng được bao lâu, không biết sẽ làm ra những chuyện gì nữa. Anh sợ lắm, sợ em bị thương ở bên ngoài, sợ em có người mới, sợ anh cứ chờ mãi mà chẳng bao giờ đợi được sự tha thứ của em."
Trong ánh mắt Văn Quân Hà lóe lên sự quyết liệt như đặt cược cả sinh mệnh. Hắn dừng lại một nhịp, giọng điệu trượt xuống, thấp đến gần như dính vào tro bụi, "Anh cầu xin em... Bảo anh làm gì cũng được, chỉ cần em quay về. Quay về đi, có được không?"
Đây là lần đầu tiên kể từ sau chia tay, Văn Quân Hà trực diện bộc lộ h*m m**n và giằng xé trong lòng mình. Bấy lâu nay hắn bị cảm xúc tiêu cực đè nén, giờ chỉ cần một tia châm ngòi, toàn bộ lý trí liền như sụp đổ.
Hắn nắm tay Bạch Ly chặt đến mức run lên, những lời thốt ra đầy cực đoan, ý định giữ người bên mình mạnh đến đáng sợ. Văn Quân Hà biết chắc đã dọa Bạch Ly rồi.
Đã kiềm chế lâu như vậy, đã cố gắng thay đổi lâu như vậy, đã giả vờ điềm tĩnh suốt như vậy, tất cả giờ đây đều tan vỡ.
Bạch Ly nhất định sẽ lại rời xa hắn!
Trong lòng Văn Quân Hà thoáng hiện một ý nghĩ tự trách, Mình lại làm hỏng hết rồi. Nói ra những lời này, có lẽ đến bạn bè cũng không thể làm nữa.
Vì vậy, trước khi Bạch Ly kịp phản ứng, hắn lùi lại một bước thật lớn, chán nản ngồi sụp xuống chiếc ghế treo đầy bóng bay, nhắm mắt thật chặt, như thể chờ đợi phán quyết cuối cùng từ người mình yêu.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 53: Ý nghĩ không tốt
10.0/10 từ 33 lượt.
