Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 44: Phía sau
Những ngày bình lặng ở Yabu kéo dài ba tháng, cuối cùng cũng bị một biến cố phá vỡ.
Đó cũng là lần đầu tiên trong đời, người từ nhỏ đến lớn quen sống trong hòa bình của thế kỷ 21 yên ổn như Văn Quân Hà, thật sự nếm trải sự tàn khốc của chiến tranh.
Thông tấn xã nơi Bạch Ly công tác thiên về báo in, ở Yabu cậu không phải đơn độc. Đồng nghiệp trực tiếp của cậu là Catherine, là nữ ký giả bốn mươi tuổi, lăn lộn nhiều năm ở chiến trường. Bình thường chị hay chạy qua lại giữa nội thành Yabu và trụ sở, thỉnh thoảng mới ghé tìm Bạch Ly, cũng là cấp trên kiêm người phụ trách liên hệ trực tiếp của cậu.
Trong một trận xung đột vũ trang vốn không được xem là lớn, Catherine trúng đạn xuyên tim ngay tại hiện trường phỏng vấn, cấp cứu không kịp, tử vong.
Khi Bạch Ly từ thị trấn quay về, cả người cậu như mất hồn, đôi mắt sưng đỏ, nhốt mình trong phòng thật lâu không chịu bước ra.
Văn Quân Hà đứng ngoài cửa một hồi, cuối cùng mới khẽ gõ.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có cửa sổ mở hé, ánh trăng như tấm lụa mỏng, chiếu rõ từng ngóc ngách. Bạch Ly ngồi trên giường, không ngủ, mở to mắt ngẩn người.
Hắn khẽ thở dài, không biết nên an ủi thế nào, chỉ có thể nói, "Trước đây anh từng nói với em mà, ở nơi này chuyện thương vong ngoài ý muốn là khó tránh khỏi mà."
"Không phải lạc đạn đâu." Bạch Ly nhẹ nhàng khẽ ngắt lời Văn Quân Hà, ngước nhìn ánh mắt kinh ngạc của hắn, rồi nói, "Lúc đó xung đột còn chưa bắt đầu, hai bên đang thương lượng. Catherine đang truyền hình trực tiếp ngay tại chỗ, bên cạnh còn có mấy đồng nghiệp đứng cạnh."
Nói tới đây, cậu khựng lại, cảm xúc bỗng dâng trào, "Đó không phải là vô tình, mà là nhắm thẳng vào chị ấy. Đó là mưu sát."
Trái tim Văn Quân Hà theo từng lời của Bạch Ly mà chìm xuống. Hắn không phải chưa từng nghĩ đến khả năng này, trên thế giới đã có không ít ký giả chiến trường nổi tiếng bị ám sát. Nhưng hắn không ngờ, lần này lại xảy ra ngay sát cạnh mình và Bạch Ly.
Hắn bước nhanh tới, ôm chặt lấy cậu.
Bạch Ly gầy gò, bờ vai mỏng sụp xuống, khóc mà chẳng phát ra tiếng, chỉ có hai xương bả vai trong lòng run rẩy liên hồi.
Văn Quân Hà siết cậu vào ngực, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Nếu hôm nay người trúng đạn là em thì sao?
Bạch Ly rất nhanh đã vực dậy. Ngày hôm sau cậu cùng đồng nghiệp dùng chính công cụ truyền thông trong tay, thay Catherine lên tiếng, đòi lại công bằng.
Văn Quân Hà không rõ cậu làm thế nào, nhưng tin tức về cái chết của Catherine lập tức xuất hiện trên báo chí, truyền hình địa phương, rồi cả những bản tin nội bộ trên mạng.
Trong vài ngày kế tiếp, dư luận sục sôi, ép buộc chính quyền địa phương phải mở cuộc điều tra.
Bạch Ly dậy sớm về muộn, trầm lặng nhưng ánh mắt kiên định.
Cuối cùng, tang lễ Catherine được cử hành tại Yabu. Trên quan tài phủ chiếc áo chống đạn xanh của chị, dòng chữ "PRESS" in đậm nổi bật trước mắt. Đồng nghiệp từ khắp nơi tụ họp, quan chức địa phương cũng tới đọc điếu văn.
Văn Quân Hà đi theo Bạch Ly dự lễ tang.
Hắn đứng ngay sau lưng cậu, tầm mắt chỉ duy nhất bám lấy một người.
Gần đây, hắn thường đứng như thế, ở phía sau Bạch Ly, nhìn cậu trong một thế giới mà mình khó chen vào, thấy cậu kiên cường bất khuất, vì lý tưởng và đồng đội mà dốc hết sức.
Đó là một Bạch Ly hoàn toàn khác, được mài giũa trong lửa đạn, cứng cỏi không gục ngã. Và cũng là một Bạch Ly không thuộc về bất kỳ ai.
Văn Quân Hà không kìm nổi, bước lên hai bước, muốn tới gần hơn một chút.
Trong lựa chọn giữa buông tay để cậu đi hay chạy theo kề vai sát cánh, hắn nghĩ, ít nhất mình phải khiến khả năng thứ hai có thêm chút hy vọng.
**
Sau cái chết của Catherine, thông tấn xã lập tức điều chỉnh nhân sự, Bạch Ly tiếp nhận vị trí liên lạc, bắt đầu thường xuyên ra ngoài làm phỏng vấn.
Không lo lắng thì là nói dối. Những ngày Bạch Ly đi công tác, Văn Quân Hà gần như không thể tĩnh tâm. Nhưng hắn không nói, chỉ lặng lẽ ở lại nơi lưu trú, chờ cậu trở về.
Gần trưa, lũ trẻ đã nấu cơm xong. Trời nóng, mọi người ngồi ngoài sân ăn.
Bên ngoài, từng loạt súng dồn dập vang lên, tiếng súng từ xa tới gần, rối loạn dồn dập.
Tim Văn Quân Hà thắt lại, hắn bật dậy, lắng nghe kỹ phương hướng. Một cậu bé lớn hơn cũng đứng lên, lo lắng nói bằng tiếng Anh, "Tiếng súng phát ra từ thị trấn."
Cửa lớn bỗng bị xô bật ra. Sam lao vào, lớn tiếng hô, "Mau đưa bọn trẻ xuống hầm!"
"Thị trấn bị lực lượng vũ trang tấn công rồi, quân chính phủ loạn hết cả, bọn chúng đang kéo về hướng này!" Vừa hét vừa tổ chức trẻ con chạy xuống hầm trú ẩn, Sam lại quay đầu gào với Văn Quân Hà,
"Giờ không thể ra ngoài! Anh định đi đâu?!"
Văn Quân Hà đã lao thẳng ra cửa, chỉ kịp ném lại một câu, "Bạch Ly đang ở thị trấn!"
Trên phố chẳng có mấy người, chỉ lác đác một hai chiếc xe gào rú lao qua. Đối diện góc đường có một cửa tiệm tạp hóa, chiếc xe tải nhỏ của chủ tiệm thường đậu ngay trước cửa. Hắn xông thẳng vào, quẳng một nắm tiền lên quầy, giật lấy chìa khóa từ ông chủ đang hốt hoảng thu dọn đồ để chạy nạn.
Trung tâm thị trấn là một khu nhà dày đặc, chen chúc nhau, bệnh viện, công ty điện lực, vài cửa hàng lớn, và cả văn phòng của các tổ chức cứu trợ quốc tế.
Văn Quân Hà đạp ga sát sàn, mười phút sau, cuối cùng cũng lao vào được khu nhà chật chội ấy.
Con hẻm đổ nát ngập mùi khói súng, vách tường chằng chịt lỗ đạn, nơi này vừa xảy ra một trận hỗn chiến. Có lẽ hắn đến xem như còn may, bởi cả hai phe giao tranh vừa rút đi chưa lâu. Khói súng vẫn hầm hập mùi khét, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết của dân cư bị thương.
Tim hắn đập loạn, từng nhịp dồn dập như muốn vỡ tung. Mỗi một chỗ Bạch Ly có khả năng xuất hiện, hắn đều lục soát bóng hình cậu.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, hắn vẫn không tìm được gì.
Một gian phòng bảo vệ của công ty điện đã sập mất nửa, từ trong vọng ra tiếng kêu cứu yếu ớt. Văn Quân Hà vội lao tới, dỡ đống tường gạch đè xuống, kéo ra một người bản địa, nửa th*n d*** bị kẹt nát.
Hắn gấp gáp hỏi bằng tiếng Anh, "Có thấy một người châu Á không? Gầy, tóc hơi dài, cười lên rất đẹp."
"Có thấy không?" Văn Quân Hà nhìn người kia ngơ ngác lắc đầu, liền buông tay, đứng bật dậy bước ra ngoài.
Nhất định sẽ có ai đó thấy. Nhất định sẽ tìm được Bạch Ly.
Người trên phố dần nhiều hơn, sau hỗn loạn, những kẻ trốn trong xó bắt đầu lục tục lộ diện. Văn Quân Hà chạy khắp nơi hỏi, hết người này đến người khác, nhưng chẳng ai cho ra manh mối.
Bước chân hắn loạng choạng, liên tục vấp ngã, hoặc vì đống tường đổ, hoặc vì những xác chết còn vương vãi.
Tiếng hắn gào khản cả cổ, gọi tên Bạch Ly, nghe như chẳng còn là chính mình nữa, khàn đặc, tuyệt vọng, đầy nỗi sợ hãi khi đứng trước một thảm cảnh không thể khống chế. Trong thoáng chốc, hắn sợ rằng cả đời này sẽ cứ thế mà chạy loanh quanh tìm kiếm, không bao giờ dừng lại được.
Cuối cùng, có người nghe thấy cái tên hắn gọi, cất tiếng đáp lại.
Một người đàn ông da trắng, mập, tóc xoăn rối và râu xồm xoàm, trên người mặc đồng phục tình nguyện. Ông ta thở hổn hển, nói cho Văn Quân Hà tin tức quý giá nhất từ đầu đến giờ, ông từng thấy một phóng viên chiến trường châu Á, lúc vụ tập kích nổ ra, đã chạy vào siêu thị ở tận cùng con hẻm kia.
Cửa siêu thị sập nửa, bên trong tối om. Kệ hàng gãy đổ, dầm xà và mảng tường vỡ chồng chất lên nhau, mấy lon đồ hộp, vài gói lương khô lăn lóc khắp sàn.
Văn Quân Hà rút điện thoại, bật ánh sáng yếu ớt, lần theo vệt sáng mò vào trong, căng mắt tìm kiếm. Một bóng người nằm dưới kệ hàng nghiêng ngả, úp mặt xuống, bất động.
Toàn thân Văn Quân Hà như rơi thẳng xuống vực sâu, bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng ù ù chói gắt. Hắn lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh, bàn tay run lẩy bẩy đến mức nắm không nắm nổi ống tay áo của người kia.
"Tiểu Bạch... Tiểu Bạch..."
Hắn kéo người ấy ra khỏi đống kệ đổ nát, khuôn mặt quen thuộc lộ ra, trắng bệch như tờ giấy.
Đầu ngón tay chạm vào dòng máu dính đặc, tiếng tim hắn đập dồn dập như búa nện. Mãi đến khi bắt được mạch đập mỏng manh nơi cổ Bạch Ly, hắn mới từ vực thẳm tuyệt vọng và sợ hãi dấy lên kia giật mình thoát ra.
Hắn ép mình phải bình tĩnh. Bạch Ly vẫn còn sống. Hắn nhất định phải đưa cậu rời khỏi đây.
Ôm Bạch Ly trong tay, hắn chạy đi tìm gã đàn ông ngoại quốc vừa chỉ đường, nhắc đến cái tên Sam. Quả nhiên, đối phương quen Sam, liền dẫn họ đến một tổ y tế gần đó.
Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra, cẳng chân Bạch Ly bị đạn sượt qua, may mắn không chạm xương. Máu ra nhiều, nhìn thì ghê rợn nhưng thực ra không quá nghiêm trọng.
Ngược lại, Văn Quân Hà bị thương nặng hơn. Vai hắn bị một vết rách sâu thấy cả xương, kéo dài từ bả vai xuống bắp tay, do lúc cứu Bạch Ly bị kệ sắt cắt trúng.
Cả hai đều phải lập tức khử trùng và khâu lại.
Trong lúc bác sĩ khâu, Bạch Ly đã tỉnh. Dù có thuốc tê, nhưng kim cứa qua da thịt vẫn khiến người khó chịu. Cậu mở mắt, trán lấm tấm mồ hôi, thân mình khẽ giật. Văn Quân Hà lập tức hoảng hốt, "Em sao thế? Còn chỗ nào đau à?"
Bạch Ly khẽ lắc đầu, cất giọng khàn khàn, "Anh... làm sao tìm thấy tôi?"
Nào ngờ mở mắt ra, cậu lại nằm trong phòng y tế, bên cạnh còn có Văn Quân Hà.
Hắn vội xoáy nắp chai nước, đưa tận môi, chậm rãi đỡ cậu uống từng ngụm.
"Đừng nói nữa, cổ họng em tổn thương rồi."
Cho cậu uống nửa chai nước, bác sĩ cũng xử lý xong vết thương của Bạch Ly.
Sau đó hắn hỏi kỹ dặn dò của bác sĩ, rồi mới kể lại vắn tắt chuyện hắn đến đây thế nào, tìm cậu ra sao.
Hai người đều có chung cảm giác vừa thoát chết, ngổn ngang mà nhẹ nhõm.
Rồi bác sĩ quay lại, đặt khay dụng cụ lên bàn, ra hiệu Văn Quân Hà cởi áo. Lúc này Bạch Ly mới nhìn thấy vết thương khủng khiếp nơi vai hắn.
"Anh bị thương?" Cậu hỏi.
Hắn bình thản, "Bị kệ sắt rạch một nhát thôi, không sao."
Khâu vai hắn mất nhiều thời gian, xong xuôi cả hai mới rời phòng y tế, tìm một căn nhà bỏ hoang kín đáo để nghỉ tạm.
Trong gian phòng tối ẩm, họ ngồi tựa vào nhau trò chuyện.
Ngoài kia hỗn loạn, thiết bị liên lạc bị phá hủy, người dân la liệt thương tích, quân chính phủ bất lực, kẻ cướp của hôi của khắp nơi. Giữa chừng, Văn Quân Hà quay lại siêu thị vừa rồi, vơ được ít đồ hộp và vài chai nước mang về.
Bạch Ly mơ mơ màng màng, chẳng bao lâu thì sốt. Văn Quân Hà ôm cậu vào lòng, xé áo của mình, nhúng nước lau mát khắp người và trán.
Chiều muộn, khi Bạch Ly tỉnh lại đôi chút, hắn mới đi ra ngoài dò hỏi chút tin tức.
Ngoài phố vẫn dồn dập tiếng súng, mùi khét nồng nặc trong gió. Bạch Ly dựa lưng vào tường, mắt nhìn chằm chằm về phía cửa sổ, hối hận vì đã để hắn ra ngoài một mình.
Mười mấy phút trôi qua trong thấp thỏm, nghe tiếng bước chân quen thuộc, cậu mới dám thở ra nhẹ nhõm.
Văn Quân Hà bước vào, sắc mặt không tốt lắm, báo cho cậu biết vùng ngoại ô nơi bọn họ trú ngụ đã bị quân đội chiếm giữ. Họ không quay về được, cũng không rõ Sam và bọn trẻ ra sao, giờ chỉ còn cách ngồi đây chờ.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 44: Phía sau
10.0/10 từ 33 lượt.
