Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 43: H của CP phụ
*Tác giả không để tên chương, mà nội dung nó thế thì tên chương chính là thế đi haha.
Đôi mắt Kỳ Vọng sáng rực, định lao tới ôm thì bị Tống Hân chống tay chặn lại, "Thử một tháng. Được thì tiếp tục, không được thì cút."
"Được được được!" Hắn gật đầu lia lịa, càng nhìn Tống Hân càng thấy tim đập cuồng nhiệt, "Một tháng này tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt."
"Trước tiên chúng ta tính toán hết số tiền còn lại đi đã." Tống Hân rút điện thoại, gõ lách cách nhắn cho giám đốc điều hành. "Tôi báo đồng nghiệp liên hệ trợ lý của anh. Studio nhỏ, không chịu nổi việc bên A dây dưa công nợ đâu."
Kỳ Vọng lập tức đè tay cậu xuống, "Không cần, để tôi gọi thẳng trợ lý. Yên tâm, hôm nay tiền sẽ về tài khoản."
Tống Hân nghe vậy, tâm trạng thoáng dễ chịu. Một tháng sau, dẫu tình cảm chẳng ra gì thì ít nhất cũng thu hồi được vốn hợp đồng!
Nhưng tính toán ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Sau khi tiễn cha mẹ Bạch về, Kỳ Vọng liền lái xe đưa Tống Hân vòng quanh du lịch đảo Vân Thành. Trong xe là loại xe nhà lưu động, hắn rốt cuộc cũng như hổ xổ lồng, từng chút từng chút "ăn sạch" đối phương.
Ghế sô-pha có thể gấp thành giường, mà từ đầu đến cuối, Tống Hân chưa từng thấy nó ở trạng thái ghế.
Chỉ một lần đồng ý, Kỳ Vọng như mở ra cánh cửa thế giới mới, chỉ ước mình có thể lao vào thế giới ấy rồi nhất quyết không muốn bước ra nữa, người khổ sở chỉ còn mình Tống Hân.
"Anh có thể nhẹ thôi được không!" Tống Hân không biết đây là lần thứ mấy gào lên câu này.
Kỳ Vọng lập tức chậm nhịp, miệng dỗ dành, "Ngoan, không đau đâu, tôi sẽ chậm lại."
Tống Hân hận không thể giết hắn. Chậm thì chậm thật, nhưng sức lực vẫn cứ như máy đóng cọc nện xuống, lực va chạm như đâm thủng màng nhĩ.
Cho dù mặt đất có cứng đến đâu cũng sẽ bị nó phá vỡ.
Một lúc sau Tống Hân chịu không nổi, y bật khóc vừa cáu kỉnh vừa giãy giụa, giọng khàn hẳn đi, "Tôi không thử nữa... tôi cố rồi, không được, thật sự không được. Chúng ta dừng ở đây có được không?"
Tình cảm mà không hòa hợp chuyện giường chiếu, sao có thể lâu dài nổi?
Đôi mắt Kỳ Vọng đỏ ngầu, nâng bàn tay bịt miệng Tống Hân, hơi thở dồn dập, vừa đâm thúc vừa trách móc, "Cậu chiếm lấy tim tôi rồi, còn chưa kịp mặc quần lại muốn bỏ rơi tôi? Tống Hân, cậu có còn là người không!"
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, lần l*m t*nh đầu tiên của Tống Hân tệ đến mức khiến y tủi thân muốn chết.
Cuối cùng, nước mắt giàn giụa, y nghẹn ngào muốn g**t ch*t Kỳ Vọng, trong lòng đầy oán hận nói, "Sớm biết đau thế này, tôi thà không tìm người yêu kết hôn nữa, đáng lẽ tôi nên tập trung vào sự nghiệp, đáng ra nên nghe lời ba mẹ ở lại nước M không quay về... anh cứ bắt nạt tôi đi, hu hu..."
Kỳ Vọng nghe vậy bỗng khựng lại, mắt mở ngơ ngác nhìn người dưới thân đã bị bắt nạt đến đỏ hoe đôi mắt, hắn lắp bắp, "Em... lần đầu?"
Tống Hân không biết mình lấy đâu ra sức lực, nhưng vẫn gắng tát hắn một cái, giọng khàn đặc, "Chứ còn gì nữa!?"
Kỳ Vọng sửng sốt, buột miệng, "Chẳng phải em từng yêu Văn Quân Hà sao?"
"Chúng tôi từng hẹn hò thì nhất định phải... ngủ với nhau à!?" Tống Hân tức giận muốn đứng dậy, lại bị Kỳ Vọng nhanh tay giữ chặt.
Tống Hân cảm thấy trong huyết cảm của mình hẳn phải có chút máu. Một người đàn ông như y sao có thể bị một tên đàn ông khác làm đến ch** n**c mắt như vậy?
Người bạn trai y mới chỉ xác nhận mối quan hệ chưa đầy một ngày trước lại đang chất vấn y, chẳng lẽ y không có chút tôn nghiêm đến vậy sao?
Trong lòng uất ức, vừa tủi vừa giận, Tống Hân nghiến răng đá mạnh vào đùi hắn. Kỳ Vọng loạng choạng, còn chưa kịp đứng vững thì Tống Hân đã lồm cồm bò dậy tìm quần áo.
Chỉ mới kéo được một ống quần, Kỳ Vọng đã lại lao đến, ôm chặt lấy y, "Xin lỗi em, anh sai rồi. Anh không có ý đó... anh chỉ nghĩ em..."
Hắn vốn chẳng quan tâm chuyện "lần đầu" hay không, hắn không phải tàn dư của xã hội phong kiến, nhưng khi biết rõ người mình thích chưa từng có ai khác, cảm giác vui sướng và trân trọng lại mãnh liệt đến mức không kìm được.
Tống Hân thì vẫn hậm hực, "Năm tôi tốt nghiệp cấp ba còn chưa đủ tuổi trưởng thành, anh—"
Lời còn chưa dứt, môi đã bị Kỳ Vọng chặn lại...
Hai người trong xe lưu động đã ở suốt hai ngày, ngoài ăn uống và đi vệ sinh, Tống Hân gần như chưa từng bước chân xuống giường.
Hoặc nói chính xác hơn, từ khi Kỳ Vọng lái xe đến một bãi biển hẻo lánh, chiếc xe ấy đã không còn di chuyển lấy một lần.
Hai ngày rồi, chắc đồ ăn cũng hết rồi nhỉ? Cũng đến lúc cần vào thành phố mua bổ sung nhỉ? Nhưng Kỳ Vọng sớm có chuẩn bị. Đợi lúc Tống Hân ngủ say, hắn đi ra bến tàu gần đó mua cả đống hải sản, hàu, tôm, cua, bào ngư, còn tự tay vớt thêm rong biển ngoài khơi.
Tống Hân ngủ dậy, trước mắt đã là bàn ăn đầy đủ, hàu nướng mỡ hành, cua hấp, tôm hấp, cùng bát canh trứng rong biển lớn nóng hổi.
Kỳ Vọng húp một hơi hết cả bát, còn ép Tống Hân uống thêm, hàu thì dùng thìa cạy vỏ đưa tận miệng, cực kỳ ân cần. Khóe miệng Tống Hân giật giật, nhưng cuối cùng vẫn im lặng ăn xong.
Cơm nước xong rồi, ánh mắt Kỳ Vọng lại sáng rực, lại bắt đầu không yên phận muốn dựa sang.
"Ngồi nghiêm!" Tống Hân vung tay tát thẳng mặt hắn, cả người Kỳ Vọng bị đẩy sang một bên.
Thấy đối phương không cười, hắn cũng thu lại vẻ láu lỉnh, ngoan ngoãn ngồi thẳng.
Tống Hân ho khan mấy tiếng, cố giữ vẻ trấn tĩnh, "Tôi muốn đi thăm chú Bạch."
"Không phải vừa đưa họ về sao? Sao lại đi nữa?" Kỳ Vọng ngạc nhiên.
"Văn Quân Hà có việc nhờ tôi, tôi quên mất."
Nghe ba chữ "Văn Quân Hà", thần sắc Kỳ Vọng thoáng u ám, nhưng ngoài mặt không lộ, chỉ hỏi, "Việc gì quan trọng thế?"
"Anh không cần biết. Tóm lại là chuyện riêng của Văn Quân Hà với Bạch Ly. Tôi chỉ gặp chú Bạch một lần nữa, xong sẽ đi ngay." Tống Hân nói liền một mạch, không để hắn chen lời, rồi đứng dậy định lấy áo khoác.
Chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, cả người đập vào vách xe. Chưa kịp hoàn hồn, y đã bị Kỳ Vọng vòng tay chặt kéo lại.
Một tay giữ người, một tay hắn lục lọi trong ngăn tủ trên cao.
Tống Hân trừng mắt, "Anh còn định làm gì nữa!?"
Trên người cậu chỉ có chiếc sơ mi mỏng bị vò nhăn nhúm, dưới mặc duy nhất một cái q**n l*t trắng, hai chân đong đưa, gợi cảm đến mức chính mình cũng thấy xấu hổ.
Mà quần dài với áo khoác đã bị cái tên khốn kiếp này treo tận góc xa nhất, chỉ có thể nhìn mà không với tới.
Tống Hân sơ suất, quên mất bên cạnh còn có một con sói đói luôn rình dập.
Kỳ Vọng hơi cúi đầu, mặt có chút đỏ, nhưng lời nói lại thẳng thừng đến đáng giận, "Không hiểu sao... cứ nhìn thấy em là anh không kiềm chế nổi, nó lại cứng lên rồi."
Nói xong, hắn lại ném người ta trở về giường.
Ba tiếng sau, chiếc xe mới dừng lại dưới lầu nhà họ Bạch.
Chân Tống Hân vẫn mềm nhũn, phải ngồi nghỉ hơn mười phút mới xuống xe, cùng Kỳ Vọng đi vào chung cư.
Cha mẹ Bạch không ngờ hai người lại quay về, đều rất bất ngờ mừng rỡ. Mẹ Bạch vui vẻ giữ họ ở lại thêm mấy ngày.
"Không được đâu dì, bọn con còn phải—"
Y nói rồi chẳng thèm để ý gương mặt tối sầm xuống của Kỳ Vọng, vui vẻ ngồi nói chuyện phiếm cùng mẹ Bạch.
Thế là Tống Hân trôi qua ba ngày vui vẻ, nhẹ nhõm mà trọn vẹn.
Sáng theo mẹ Bạch ra bến tàu mua hải sản, trưa ăn xong thì ngủ hai tiếng rưỡi, chiều xuống khu dân cư cho mèo hoang ăn, tối thì nấu cơm cùng nhau, trước khi ngủ tranh thủ xử lý ít việc. Cậu ngủ trong phòng của Bạch Ly, còn Kỳ Vọng bị sắp xếp sang phòng khách, hai người khách khí như bạn bè, dễ chịu đến lạ.
Mẹ Bạch len lén hỏi chút chuyện giữa Văn Quân Hà và Bạch Ly, Tống Hân nể tình là bạn từ nhỏ, cũng thay Văn Quân Hà nói khá nhiều lời tốt.
Điều khiến y bất ngờ là ngay cả Kỳ Vọng, vốn chưa từng ưa nổi Văn Quân Hà cũng nghĩ đủ cách khen, nào là anh tuấn bất phàm, nhân trung long phượng, gia thế hiển hách, tuy tính tình lạnh lùng nhưng đối với Bạch Ly thì thâm tình tuyệt đối, chưa từng dây dưa với bất kỳ ai.
Nghe đến đây mẹ Bạch cười hiền hòa, đôi mắt cong cong.
Đêm trước khi rời Vân Thành, cả hai ra biển ngắm hoàng hôn.
Sóng biển tầng tầng lớp lớp xô lên lại rút xuống, gió biển mằn mặn, phả trên mặt lẫn mùi tanh nhàn nhạt. Tống Hân đứng rất lâu, bỗng hỏi khẽ người bên cạnh, "Anh nói xem, Văn Quân Hà có thể theo đuổi lại được Bạch Ly không?"
Kỳ Vọng trầm ngâm giây lát, trong lòng nghĩ cơ hội không cao, nhưng không nỡ đả kích, chỉ đành nói mập mờ.
"Hai người tìm thấy nhau, phần lớn dựa vào vận may. Nhưng có đi đến cùng được không, lại phải trông vào tình yêu và sự kiên trì."
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía áng mây đỏ rực như lửa, từng lớp từng lớp chìm xuống đường chân trời, chợt hắn nghĩ đến điều gì đó, nghiêng người lại gần, nắm lấy tay Tống Hân.
"Anh thì vận khí rất tốt. Những điều anh thích năm ba mươi tuổi, đến năm tám mươi tuổi vẫn sẽ thích như vậy."
Khoảnh khắc ấy, Tống Hân thật sự động lòng.
Về sau, qua rất nhiều năm nữa, y mới càng khắc sâu ý nghĩa câu nói hôm nay.
"Gừng càng già càng cay" câu đó đặt trên người Kỳ Vọng, quả thật quá hợp.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 43: H của CP phụ
10.0/10 từ 33 lượt.
