Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 42: Thử xem sao
Ban ngày ngoài việc chăm sóc lũ trẻ, Văn Quân Hà còn dành ra khoảng hai tiếng để xử lý công việc.
Hắn làm việc cực kỳ tập trung, tốc độ nhanh, gọn gàng đến mức Sam từng lén quan sát rồi kết luận, đây đúng là một nhà tư bản ưu tú, không bao giờ lãng phí thời gian.
Thế nhưng, một người như thế lại chịu ngồi trong khu viện tạm bợ nơi chiến loạn, dạy cho đám nhỏ từng chữ A, B, C. Sam nói thẳng với Bạch Ly, "Anh ta mà không có tình cảm sâu đậm với cậu, tuyệt đối không làm được đâu."
Bạch Ly nghe xong chỉ cười nhạt, đáp một câu bị Sam phán luôn là 'lạnh lùng, điển hình ngôn ngữ tra nam', "Anh ta cứ muốn thế, tôi cũng chẳng ngăn được."
Văn Quân Hà không bị ảnh hưởng, vẫn ngày ngày làm điều hắn muốn, trông vừa thảnh thơi vừa chắc chắn.
Hắn dặn thư ký chỉ báo cáo khi có sự kiện thật sự quan trọng. Trước lúc đi, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh, sức khỏe của Bạch Cảnh Hành phải được đặt ở vị trí ưu tiên số một.
Ca phẫu thuật thuận lợi, hồi phục cũng tốt, hai tháng sau có thể xuất viện. Trợ lý Coco giúp xử lý thủ tục, còn bàn bạc với bác sĩ lên kế hoạch phục hồi chức năng.
Đêm trước khi xuất viện, Văn Quân Hà gọi điện cho Bạch Cảnh Hành, kể sơ qua tình hình của Bạch Ly, hắn đang ở cạnh cậu, để cha mẹ cậu an tâm. Về phần bệnh tình của Bạch Cảnh Hành, hắn chưa từng nhắc với Bạch Ly. Cha Bạch có nỗi lo riêng, Văn Quân Hà cũng không tiện nói nhiều. Cả hai bên đều là vì muốn Bạch Ly yên lòng.
Việc cha mẹ Bạch Ly ra viện, tuy Coco có thể lo, nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ, nhiều việc bất tiện. Văn Quân Hà lại nhờ đến Tống Hân.
Đúng lúc Tống Hân vừa bị công việc hành cho mệt đầu óc, định nhân tiện đưa hai người lớn nhà Bạch Ly về Vân Thành rồi tiện thể nghỉ ngơi du lịch mấy hôm ở thị trấn biển yên tĩnh đó.
Ai ngờ kế hoạch bị phá ngang.
Ngày xuất viện, khi Tống Hân dìu cha mẹ Bạch ra khỏi tòa nhà, chiếc xe công việc vốn đậu sẵn ở cửa biến mất. Thay vào đó là một chiếc RV màu xám trắng chắn ngang bậc thang.
Cửa xe bật mở, Kỳ Vọng mặc áo khoác đen, đeo kính râm bước xuống, cười rạng rỡ, "Chào chú, chào dì ạ!"
Hắn nhanh nhẹn tiến lại gần, chào hỏi thân thiết, rồi khéo léo chen sang, đẩy Tống Hân đang sững người qua một bên. "Để tôi đưa hai bác về."
Trong thời gian cha Bạch nằm viện, Kỳ Vọng từng ghé thăm, hai bên cũng không lạ lẫm. Cha mẹ Bạch không từ chối, liền lên xe.
Chiếc xe trông bình thường bên ngoài, nhưng bên trong lại rộng rãi, có khu rửa, bếp nhỏ, phòng khách. Hai ghế sofa phía sau buồng lái có thể kéo phẳng thành chiếc giường lớn.
Kỳ Vọng thu xếp cho hai vị nằm nghỉ, kéo vách ngăn lại, rồi quay ra giúp Tống Hân cất hành lý.
"Lưng chú Bạch chưa thể ngồi lâu, cần nằm. Xe công việc của cậu mà đi bảy tám tiếng, người lớn tuổi chịu sao nổi?" Hắn vừa xếp đồ vừa mỉm cười, giải thích rất chu đáo vì sao mình lại có mặt ở đây.
Tống Hân hừ lạnh một tiếng, "Anh chu đáo thế cơ mà, vậy tự anh đi mà đưa đi!"
Kỳ Vọng tháo kính râm, cởi áo khoác, "tách" một tiếng bấm chốt khóa cửa xe. Hắn xoay nửa người lại, ánh mắt nhàn nhã quét về phía Tống Hân, "Cậu yên tâm à?"
"Không yên tâm." Tống Hân nghiến răng kéo dây an toàn, "cạch" một tiếng gài chặt.
Kỳ Vọng nhìn dáng vẻ lần nào cũng bị mình chọc cho dựng lông của Tống Hân, chỉ thấy buồn cười đến đáng yêu. Hắn giả vờ ho khan hai tiếng, bất chợt nghiêng người sát lại gần, nụ cười đầy ám muội, "Dạo này cậu mệt quá rồi, để tôi đưa bác trai bác gái về, tiện thể dẫn cậu ra biển nghỉ vài hôm."
Hắn ngừng lại mấy giây, giọng thấp hẳn đi, từng chữ gằn rõ ràng,
"Cho cậu... thật sự thả lỏng một lần."
Khoang lái của chiếc nhà xe cách âm cực tốt, tấm vách ngăn giữa buồng lái và phòng nghỉ dựng lên, liền biến thành hai không gian kín mít.
Hơi thở Kỳ Vọng phả bên tai, Tống Hân khẽ nghiêng đầu tránh đi. Y nghi ngờ mình đang bị quấy rối bằng ngôn từ, nhưng lại chẳng có chứng cứ, đành giả câm giả điếc.
Đàn ông với nhau, Tống Hân hiểu hắn nghĩ gì. Và y cũng biết bản thân đã động lòng.
Nhưng động lòng là một chuyện, đồng ý ở bên lại là chuyện khác.
Tống Hân chỉ từng yêu một lần, là với Văn Quân Hà. Ngoài mặt y như đã trải qua đủ sóng gió, nhưng thật ra lại là một "tay mơ" trong tình cảm, y không muốn thừa nhận mình là đàn ông mà chẳng có tí kinh nghiệm, nói ra thật mất mặt, nhưng trong lòng y có nguyên tắc, chỉ cần một người để đi đến hết đời.
Nói trắng ra, điểm này y và Bạch Ly khá giống nhau.
Kỳ Vọng, người như hắn, tiền có, mặt mũi đẹp đẽ sáng sủa, thân hình lại càng chuẩn, IQ EQ đều cao, khôn khéo đủ đường, đặt ở đâu cũng nổi bật, chẳng có chút khuyết điểm. Nhưng hắn quá hời hợt, như thể ai cũng không đáng lọt vào mắt, tình yêu đối với hắn chỉ như món đồ treo lủng lẳng trên chùm chìa khóa xe, muốn thì giữ, không thì vứt cả chùm. Mà con người hắn vừa thần bí vừa nguy hiểm cũng đầy thử thách.
Người như thế, chẳng khác nào độc dược. Nguy hiểm đến cực điểm. Một khi dính vào, sống chết khó đoán.
Đó cũng là lý do Tống Hân dù bị hắn nhiều lần thả thính, y vẫn luôn nhất mực cảnh giác.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Kỳ Vọng khởi động xe, từ từ rẽ ra khỏi cổng bệnh viện, hướng về phía nam, đường cao tốc ra biển.
Hắn vừa lái xe vừa liếc sang bên cạnh. Thấy người kia ngẩn ngơ, trong lòng liền ngứa ngáy, hận không thể lập tức kéo về ổ, rồi hàn kín cửa.
"Tôi đang nghĩ đến hợp tác với công ty các anh." Tống Hân cau mày đáp.
Dạo này y mệt mỏi chính là vì hợp tác với Vạn Nguyên không suôn sẻ.
Hợp đồng ký rồi, ban đầu thực hiện không vấn đề. Nhưng kể từ sau lần y tới công trường, rồi bị Kỳ Vọng lấy cớ "xin lỗi" mà rủ đi ăn một bữa, thì rắc rối bắt đầu.
Tóm lại, phía A khó chịu đủ kiểu, hết thế này lại thế khác. Giám đốc điều hành của studio y mấy lần đi điều chỉnh phối hợp, đều không thành.
Lý do thất bại, Tống Hân thừa hiểu. Y chỉ ăn với Kỳ Vọng một bữa, sau đó bị hẹn vài lần liền khéo léo từ chối. Không ngờ hắn ghi thù, bám lấy chuyện này mà gây khó dễ cho công việc, nhỏ nhen đến mức ấy.
Cuối cùng, y chịu hết nổi, phải đích thân tới Vạn Nguyên. Vừa nghe nói y tới, Kỳ Vọng suýt nữa chạy ra nghênh đón, còn ngay tại chỗ gật đầu khen phương án rất tuyệt, cứ thế mà làm.
Mặt Tống Hân biến sắc mấy lượt, lạnh lùng nói, "Vậy trả trước khoản đầu tiên đi."
Kỳ Vọng cũng sảng khoái đồng ý, nhưng đưa thêm một điều kiện, phải đi ăn cùng hắn một bữa.
"Cậu khó hẹn thế, tôi cũng chỉ muốn được gặp cậu thôi." Hắn cười khan, tự biết mình mặt dày, nhưng không mặt dày thì làm sao theo đuổi được Tống Hân, "Trách ai đây, chẳng phải do cậu ép tôi sao."
Tống Hân cau mày, "Tôi nói rồi, chúng ta không thể đâu."
Kỳ Vọng lái xe vẫn rất vững, không chút kích động, nhưng giọng điệu lại nghe ra chút ấm ức, "Cậu thích đàn ông, tôi chính là đàn ông, tại sao không được? Cậu thấy tôi chỗ nào không ổn, tôi sửa. Nhưng cậu đừng chưa thử đã phủi sạch, một gậy đánh chết. Giờ cậu độc thân, tôi muốn theo đuổi, ít nhất cũng phải cho tôi một cơ hội. Nếu thử rồi mà cậu vẫn thấy không hợp, tôi sẽ lập tức biến, tuyệt đối không dây dưa."
Hắn nói một hơi thật nhiều, không giữ lại chút gì, ngược lại khiến Tống Hân thoáng bối rối, chẳng biết đáp thế nào.
"Chúng ta vốn không cùng một loại người," Tống Hân trầm giọng, "Tôi muốn tìm một người có thể cùng chung sống lâu dài, chứ không phải để vui chơi."
Kỳ Vọng lập tức quay sang nhìn, vẻ mặt như bị sỉ nhục nặng nề, nghiến răng, "Ý cậu là sao? Cậu cho rằng tôi chỉ chơi bời với cậu thôi à? Dựa vào đâu? Ai nói với cậu nhưtooi thế? Tống Hân, anh phát hiện cậu cũng lợi hại thật, đến một cơ hội cậu cũng không cho tôi, thậm chí còn chẳng thèm hiểu rõ về tôi đã vội kết luận tôi không nghiêm túc?"
Trong khoang xe yên tĩnh, Tống Hân cúi mắt không nói, xe lao nhanh dưới ánh mặt trời, chói lòa đến nhức mắt.
Kỳ Vọng lại đeo kính râm, đưa tay kéo tấm chắn nắng ở ghế phụ xuống, thấy Tống Hân cứ lặng thinh, hắn cũng chẳng phát hỏa nổi.
Quá khứ của Kỳ Vọng, nếu Tống Hân muốn tra, vốn không khó. Dù sao hắn cũng chẳng coi trọng mấy chuyện ấy.
Hắn không phải hạng người lương thiện, tay từng dính máu, thay Vạn Trọng Vi làm không ít việc chẳng thể đưa ra ánh sáng. Nhưng mặc cho bên ngoài nói hắn thế nào, chỉ riêng trong tình cảm, hắn không muốn che che giấu giấu.
"Có thể chỉ là tò mò, hoặc—" Tống Hân cố tìm một từ ngữ thích hợp trong đầu, "Hoặc chỉ là bốc đồng. Anh chưa chắc đã thật sự thích tôi. Dù sao... dù sao trước đây anh vẫn thích con gái."
Tống Hân vốn trời sinh đã là "cong", từng gặp quá nhiều kiểu trai thẳng như Kỳ Vọng.
Bọn họ có thể do một hành vi nào đó khơi dậy d*c v*ng chinh phục, cũng có thể chỉ muốn "đổi khẩu vị" thử một lần, tóm lại đủ loại lý do, chính bản thân họ cũng khó nói rõ. Nhưng đến thời khắc then chốt, bản năng vẫn sẽ nghiêng về thích phụ nữ.
"Cậu không chịu nhận tình cảm của tôi, là vì điểm này sao?" Kỳ Vọng thật không ngờ, chuyện hắn lo sợ bấy lâu như thân thế, quá khứ, thậm chí vết nhơ mà Tống Hân lại chẳng bận tâm, trái lại chính lịch sử tình trường của hắn mới khiến đối phương ngập ngừng.
Mà đó, đúng là điều Tống Hân lo lắng nhất.
Xe chậm lại, từ từ lăn vào khu dịch vụ.
Kỳ Vọng dừng hẳn, tháo dây an toàn. Tống Hân tưởng hắn muốn xuống đi vệ sinh hay nghỉ ngơi, cũng tháo dây, định đi ra sau xem tình trạng của cha mẹ Bạch.
Chưa kịp đứng dậy, đã bị Kỳ Vọng ép ngược trở lại ghế.
"Tống Hân," Kỳ Vọng gọi thẳng tên cậu, giọng vô cùng nghiêm túc. Hai tay hắn ấn chặt vai đối phương, lực đạo vừa đủ, không đến mức cưỡng ép, nhưng tuyệt đối không cho né tránh.
"Tôi vô cùng chắc chắn, không phải hiếu kỳ, không phải bốc đồng. Tôi chỉ đơn thuần, khao khát, mãnh liệt mà muốn có cậu. Yêu cậu. Muốn ở bên cậu. Không phải chơi đùa."
Quả bóng thẳng tắp ấy đánh Tống Hân một cú bất ngờ. Nhưng Kỳ Vọng còn chưa chịu dừng, "Cậu cứ thử với tôi một lần đi. Nếu cậu không chịu, tôi sẽ ngay trước mặt hai bác Bạch mà tỏ tình lại lần nữa."
"Anh—" Tống Hân khóe môi giật giật, đối với độ trơ trẽn này đã hoàn toàn bái phục, thở dài, "Anh mà xấu tính thêm chút thôi, tôi đã vung tay đánh anh rồi đấy."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 42: Thử xem sao
10.0/10 từ 33 lượt.
