Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 45: Không sa vào lưới tình
Bạch Ly lập tức ngồi dậy. Trông cậu rất căng thẳng, nhưng vẫn giữ được sự mạch lạc khi sắp xếp những việc tiếp theo cần làm.
Trong mười mấy phút lúc nãy, khi Văn Quân Hà không ở bên, cậu đã lên sẵn một kế hoạch, tự thấy còn có thể thực hiện được. Thế nhưng mới nói được nửa chừng, đã bị hắn ngắt lời.
"Em không thể một mình quay lại." Văn Quân Hà không chừa chút khoảng trống nào để thương lượng, giọng hắn rắn rỏi, "Anh cũng sẽ không rời đi một mình."
"Họ sẽ không giết phóng viên chiến trường. Tôi quay về, nghĩ cách đưa bọn trẻ ra, trước hết tìm chỗ an toàn mà ở—"
"Không." Từ khi gặp lại Bạch Ly đến nay, Văn Quân Hà chưa từng bộc lộ sự độc đoán và cố chấp ấy. Giờ phút này, chúng lại trở về, khiến Bạch Ly nhận ra hắn vẫn là Văn Quân Hà ngày trước mà cậu quen thuộc.
Bạch Ly khẽ thở dài, quay đầu sang một bên.
Trong mấy phút lặng thinh ấy, kẻ chịu thua trước lại chính là Văn Quân Hà.
"Trên đường tới tìm em, anh nghĩ... nếu em chết rồi," Hắn không còn giữ được bình tĩnh như ban đầu nữa, đưa ra một giả định, "Anh cũng sẽ không quay về."
"Lúc trong siêu thị tìm thấy em, chỗ nào cũng toàn máu, sống chết chẳng rõ." Hắn nhắm chặt mắt, không muốn nhớ lại khoảnh khắc tuyệt vọng đến tột cùng ấy. "Người ta hay nói chẳng ai thiếu ai mà chết được, nhưng chắc hẳn những kẻ nói vậy chưa bao giờ nếm thử cảm giác tuyệt vọng trong tim mình."
Ánh mắt Bạch Ly khẽ dao động, từ từ quay mặt lại nhìn hắn.
"Ngay lúc đó anh đã nghĩ rồi, từ nay mỗi ngày ở đây, anh sẽ không để em hành động một mình nữa. Đi đâu cũng phải đi cùng nhau." Văn Quân Hà nói.
Hắn hiểu rất rõ ý Bạch Ly, muốn hắn rời đi, chỉ vì lo cho sự an toàn của hắn. Nhưng trong lòng hắn mang theo một loại lời hứa thầm kín, một gánh nặng trách nhiệm. Hắn đã quá nhiều lần bỏ mặc cậu, lần này dù thế nào cũng sẽ không tái phạm. Cho dù Bạch Ly nghĩ gì, cho dù mối quan hệ hiện giờ ra sao, hắn đã quyết, tuyệt đối không buông tay tách khỏi cậu nữa.
Cuối cùng, Văn Quân Hà trầm giọng nói, "Chiếc xe tải nhỏ vẫn đậu ngoài kia. Anh lái lại đây, em muốn quay về, thì chúng ta cùng quay về."
Đêm tối đặc quánh, vài ngọn đèn leo lét soi lên cảnh hỗn loạn, tàn hoang sau cuộc giao tranh. Trong đêm đen ấy, sự bất an và rờn rợn càng thêm rõ rệt.
Bạch Ly quấn chặt tấm chăn, lặng lẽ ngồi ghế phụ. Từ khóe mắt, cậu thoáng thấy cánh tay cùng nửa gương mặt bên hông tay lái của Văn Quân Hà, bất giác trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nơi này dường như cũng chẳng còn đáng sợ đến thế.
Bọn họ cuối cùng vẫn không thể quay về.
Mấy con đường trục chính dẫn ra ngoại ô đều đã bị phong tỏa. Hai người thử đi một lần, nhưng không được, đành thất bại quay về. Sau đó, Bạch Ly thông qua bưu điện trong thị trấn liên lạc được với tòa soạn. Bên kia ra chỉ thị, bảo cậu phải tìm cách rời khỏi Yabu càng sớm càng tốt. Lời lẽ có phần mơ hồ, nhưng Bạch Ly nhạy bén nhận ra lần tập kích vũ trang này khác hẳn với mọi lần trước.
Nếu ngay cả bọn họ cũng khó giữ được tính mạng, thì càng không thể đưa Sam và lũ trẻ ra ngoài. Bạch Ly lập tức hạ quyết tâm, hai người phải rời khỏi Yabu trước, rồi mới tính tiếp những bước sau.
**
Tháng kế tiếp quả thật gian nan. Trong khoảng thời gian ấy, lại có thêm đồng nghiệp của Bạch Ly bị "bắn nhầm". Tòa soạn liên tục thúc giục cậu rời đi, thậm chí khuyên nên về nước trước đã. Bạch Ly cũng bắt đầu lung lay, nhất là sau một lần gọi điện cho mẹ.
Đến lúc này, cậu mới biết được chuyện cha mình bị thương. Thế là cậu hứa với cha mẹ, đợi đến khi đưa được lũ trẻ ra ngoài, bố trí ổn thỏa rồi, cậu sẽ trở về.
Giữa tháng Bảy, sau hơn một tháng chạy ngược xuôi, cuối cùng Bạch Ly và Văn Quân Hà cũng cứu được Sam cùng mười mấy đứa trẻ ra ngoài.
Cái khổ trong đó, kể không xiết.
Cuối cùng, bọn nhỏ được đưa vào một trường phúc lợi khá tốt ở thủ đô nước X. Văn Quân Hà liên hệ với đại sứ quán, tìm đến chính quyền sở tại, lấy điều kiện chịu một nửa chi phí của viện phúc lợi đó trong vòng mười năm để đổi cho bọn nhỏ được nhập học. Đợi mười năm trôi qua, đứa bé nhất cũng đã trưởng thành.
Trong cục diện phức tạp của quốc gia này, đó đã là phương án bố trí tốt nhất, vượt ngoài mong đợi của Bạch Ly.
**
Đêm cuối cùng rời khỏi thủ đô X quốc, Bạch Ly từ biệt bọn trẻ, trở về chỗ ở, thấy Văn Quân Hà đang đợi.
Tâm nguyện lớn nhất coi như đã hoàn thành, cả người cậu thả lỏng hẳn. Cậu ngả lưng trên ghế dài, hiếm hoi hưởng thụ chút nhàn rỗi, uống thứ bia bản địa, vị đắng gắt, nơi cuống họng lại thoáng ngòn ngọt.
"Cuộc sống cũng như bia vậy, rồi sẽ đắng hết ngọt đến." Bạch Ly bật một lon mới, đưa cho hắn, nghiêm túc nói lời cảm ơn. Nếu không có Văn Quân Hà, cho dù cậu cứu được lũ trẻ, cũng chẳng thể sắp xếp ổn thỏa như thế.
Văn Quân Hà nốc một hơi dài, nghe cậu khen thì hiếm hoi thấy hơi ngượng.
"Chỉ khi nhìn cuộc sống của bọn nhỏ, anh mới hiểu, những thứ trước đây anh liều mạng tranh giành, muốn vắt sức đạt được, thật ra chẳng đáng là gì." Hắn thốt ra những lời xưa nay chưa từng nói, có phần xa lạ, nhưng đều là cảm xúc thật lòng. "Tiểu Bạch, anh thật sự khâm phục em. Lòng tốt, kiên trì và bền bỉ của em khiến anh tự thấy chẳng bằng."
Ngừng một lát, giọng hắn thấp xuống, "Anh đã sống gần ba mươi năm, lại đem những thứ ngoài thân coi như báu vật... để rồi đánh mất đi bảo vật thật sự."
Bạch Ly có chút không thoải mái, uống cạn lon bia trong tay, nhưng không nối lời hắn.
Hai người lại uống thêm một lúc, đều hơi chếnh choáng. Văn Quân Hà giả vờ như vô tình hỏi Bạch Ly, "Sau khi về nước, em định làm gì?"
Bạch Ly cười khẽ, "Không có gì, chỉ là về nhà bầu bạn với cha mẹ thôi."
Nói đến đây, cậu lại nhớ đến ca phẫu thuật của cha ở Bình Châu. Tuy mẹ không nói rõ ràng, nhưng cũng chẳng khó để đoán được Văn Quân Hà đã bỏ ra bao nhiêu công sức.
Hai người chưa từng nói sâu về vấn đề này. Bạch Ly chỉ nhắc một lần, Văn Quân Hà liền xem như rất bình thường mà đáp, chẳng có gì đâu, đổi lại là ai thì hắn cũng sẽ giúp. Bạch Ly hiểu, hắn chỉ sợ mình thấy áy náy, cố ý không muốn tạo thêm áp lực.
Dưới chân đã vứt chỏng chơ hơn chục lon bia rỗng, Bạch Ly lại khui thêm một lon, ừng ực uống hai ngụm, vừa định quay sang nói gì đó, thì thấy Văn Quân Hà bất ngờ nghiêng người lại gần.
Chưa kịp phản ứng, nơi khóe môi liền truyền đến một xúc cảm nóng ấm.
Ngón tay cái của Văn Quân Hà khẽ lướt qua khóe môi cậu, lau đi chút bọt bia, rồi nhanh chóng rụt về.
Bạch Ly ngây ra một thoáng. Nếu không phải trên môi còn sót lại tia nóng ấm, chỉ nhìn dáng vẻ trầm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra của hắn, thậm chí cậu sẽ hoài nghi vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.
Bạch Ly mím môi. Trái lại, Văn Quân Hà còn quay sang nhìn, ánh mắt như hỏi "sao thế?", bộ dạng giống hệt như thể vừa rồi chỉ là một hành động rất bình thường giữa bạn bè.
Thành ra làm Bạch Ly thấy ngại ngùng.
Cậu đảo mắt một cái, "Thôi kệ, hôm nay tâm trạng tốt, không so đo với người này."
Vả lại, biết đâu Văn Quân Hà thật sự chỉ tiện tay lau miệng cho mình, nếu cậu tỏ ra lúng túng thì chẳng khác nào nghĩ nhiều quá. Bạn bè bình thường lau miệng thì có gì đâu, bạn bè bình thường còn có thể vì cậu mà quyên một số tiền khổng lồ cho viện phúc lợi, chẳng cần cậu phải hoàn trả cơ mà!
Có lẽ bởi vì Bạch Ly cười cười, nên tia mập mờ vừa rồi liền tan biến. Văn Quân Hà bèn hỏi cậu cười gì.
"Tự dưng phát hiện ra, vô sỉ cũng có thể giải quyết rất nhiều nỗi lo trong lòng." Bạch Ly đáp.
Khóe miệng Văn Quân Hà giật giật, trực giác cho rằng câu này có ẩn ý.
Nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi ngày mai đã phải đi rồi, vẫn còn một câu hỏi muốn thử kiếm câu trả lời.
Hắn hỏi thẳng, chẳng giấu giếm, "Tiểu Bạch, có thể cho anh thêm một cơ hội không?"
"Chắc là không đâu." Bạch Ly nghe vậy chẳng hề ngạc nhiên, cậu sớm đoán hắn sẽ hỏi, nên cũng thẳng thắn trả lời, "Tôi mệt lắm rồi."
Giọng Văn Quân Hà hạ thấp xuống, mang theo chút không cam lòng khó thấy, "Không còn chút hy vọng nào sao?"
"Người khôn ngoan không sa vào lưới tình. Tôi không muốn lặp lại điều đó nữa."
"Anh sẽ thay đổi mà, em tin anh một lần được không?"
Mượn ba phần men say, Văn Quân Hà dày mặt nói thêm một câu, đổi lại trước kia, hắn tuyệt đối không mở miệng nổi. Hắn không dám nói nhiều, chỉ cho phép mình thử thêm lần cuối, một lần này thôi, không muốn để Bạch Ly nghĩ rằng hắn lại đang đem chuyện giúp cha mẹ, giúp bọn trẻ ra làm gánh nặng cho cậu.
"Tôi tin anh." Bạch Ly xoay đầu lại, đôi mắt đen như thạch anh sáng lấp lánh. Cậu không đợi gương mặt Văn Quân Hà kịp lộ ra vui mừng, liền tiếp tục, "Nhưng vấn đề không phải ở chỗ anh có thay đổi hay không, mà là tôi không còn muốn ở bên anh nữa. Vô số kinh nghiệm và bài học đều dạy cho tôi biết, chúng ta ở bên nhau chỉ khiến đôi bên hao tổn giày vò. Làm bạn với nhau mới là trạng thái thoải mái nhất."
Rồi cậu ném câu hỏi ngược lại, "Được không?"
Văn Quân Hà cụp mắt xuống, né khỏi ánh nhìn của cậu, dán mắt vào nền đất, khẽ bật cười.
Nửa phút im lặng trôi qua, hắn rốt cuộc cũng đáp, "Được."
Hai người cùng trầm lặng, bầu không khí ngượng ngập vừa rồi lại dâng lên.
Văn Quân Hà là người đầu tiên phá tan im lặng, hắn khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, như thể những lời vừa rồi hỏi xong thì thật sự đã qua, chẳng hề thất vọng, cũng không lộ vẻ bi thương. Hắn bắt đầu nói chuyện như bạn bè bình thường.
"Em về nước rồi có quay lại Bình Châu không?"
"Không quay lại, tôi muốn nghỉ ngơi hẳn một thời gian, dành thời gian cho cha mẹ." Bạch Ly đáp, rồi nói thêm về kế hoạch mới của mình, "Tạp chí thế giới đã hẹn tôi viết bài từ lâu, tôi muốn đi khắp nơi nhìn ngắm và khám phá."
Tạp chí đó, Văn Quân Hà biết rõ, một tạp chí địa lý, phong cảnh nổi tiếng toàn cầu, nhuận bút rất cao, mà được đặt bút viết cho thì vô cùng khó.
Hắn nhận ra, Bạch Ly luôn tỏa sáng ở những nơi hắn không hay biết. Đến khi hắn phát hiện rồi tìm đến thì người kia đã đi rất xa rồi.
"Không muốn dừng lại chút nào sao?" Văn Quân Hà hỏi.
Bạch Ly lắc đầu, "Đây chính là cuộc sống tôi muốn, tại sao phải dừng? Anh có biết làm phóng viên chiến trường của thông tấn xã khó đến mức nào không? Anh có biết được tạp chí World mời viết bài khó đến mức nào không?"
Dáng vẻ kiêu hãnh ấy khiến Văn Quân Hà bật cười, hắn tất nhiên biết cả.
"Tiểu Bạch là giỏi nhất!"
"Dỗ con nít đó à." Bạch Ly hừ một tiếng.
Hai người bật cười thật lòng, cuối cùng cũng có được chút bầu không khí của bạn bè.
Cười xong, Bạch Ly hỏi, "Quân Hà, anh đi ra ngoài hơn bốn tháng rồi, người nhà anh không giận sao?"
Văn Quân Hà còn có gia tộc, có trách nhiệm, nán lại nước X gần nửa năm đã là cực hạn, hắn không thể mãi tùy hứng được.
"Bọn họ vốn chẳng quản anh mấy nữa, nói gì giận."
Hắn nói thật. Từ sau khi bị con ruột nắm thóp, Văn Phổ gần như không còn muốn gặp hắn, chuyện công chuyện riêng đều mặc kệ, ra ngoài vẫn đóng vai cha hiền con thảo cho người ta xem, còn riêng tư thì chẳng buồn giả vờ.
Bạch Ly không quan tâm mấy chuyện bí mật ân oán của nhà hào môn, cũng chẳng có hứng thú. Chỉ cần Văn Quân Hà nói không sao, thì nghĩa là không sao.
Ngày hôm sau, hai người chia tay ở sân bay. Một người bay về Bình Châu, một người bay về thủ đô rồi chuyển tiếp về Vân Thành.
Thực ra Bạch Ly có thể bay chung chuyến với Văn Quân Hà, nhưng thấy không cần thiết. Càng sớm tách ra, có lẽ càng tốt cho cả hai. Văn Quân Hà không tỏ ra buồn bực, lúc chia tay cũng không lưu luyến bịn rịn gì.
Hắn chỉ rất kiềm chế, ôm Bạch Ly một cái, đơn giản nói, "Tạm biệt."
Giống như bạn bè.
Bạch Ly phất tay, đi thẳng về phía cửa lên máy bay ngược hướng.
Hôm đó cậu mặc một chiếc áo hoodie thể thao rất bình thường, sải bước rất nhanh, như một con nai muốn quay về rừng sâu, mang theo niềm vui được tự do, chạy đến nơi thuộc về mình.
Cảnh tượng rời đi ấy, Văn Quân Hà đã ghi nhớ suốt nhiều năm.
Hắn hiểu ra rằng, hóa ra tận mắt nhìn người mình yêu rời đi lại là cảm giác thế này. Hoàn toàn khác với lần trước, khi Bạch Ly lên xe của Tào Tuấn Nghiêm, chẳng thèm chào một tiếng đã đi mất. Lúc đó, hắn chưa biết thế nào là buông tay, chỉ biết vây hãm và tính toán.
Còn bây giờ, cuối cùng hắn đã hiểu. Tự do chính là sự tôn trọng lớn nhất dành cho tình yêu.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 45: Không sa vào lưới tình
10.0/10 từ 33 lượt.
