Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 37
Nhà tạm vốn đã mỏng manh, cánh cửa lại càng sơ sài. Bị Kỳ Vọng mạnh tay hất một cái, cả căn phòng khẽ rung lên dưới chân.
Thấy ánh mắt cảnh giác của Tống Hân, Kỳ Vọng cũng không tiến lại quá gần, "Cậu ngồi đi, tôi còn chưa nói xong."
"Lần trước cậu đánh tôi một gậy," Kỳ Vọng lật cổ áo, để lộ sau gáy cho Tống Hân nhìn, "Giờ tính sao đây?"
Tống Hân hơi ngẩn ra. Tính sao là tính thế nào?
Kỳ Vọng liền nói, "Cậu đánh tôi rồi đó, chẳng lẽ không nên có tí biểu hiện tội lỗi gì à?"
Trong đầu Tống Hân như có cả bầy thú ăn cỏ phi qua, cơn giận cũng xộc lên, "Biểu hiện gì? Tôi đánh anh thì sao? Anh không phải còn—"
Y nói đến đây thì khựng lại, thật sự không thể thốt nổi những chuyện hôm đó ra.
"Ừ, tôi còn xé áo cậu, còn dọa nạt cậu đúng không?" Kỳ Vọng lập tức tiếp lời, mặt mày không có chút áy náy, "Nhưng chẳng phải vừa nãy chính cậu bảo 'coi như xong' sao?"
Tống Hân sững người. Y bị cái kiểu "không biết xấu hổ" này của Kỳ Vọng làm cho choáng váng.
Tống Hân là ai chứ, trong giới được coi là quý công tử ôn hòa nhã nhặn, gặp chuyện không mấy khi biến sắc. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng hôm nay đã liên tiếp bị Kỳ Vọng chọc cho nổi đóa, thật sự hiếm thấy.
"Thôi nào, đừng vội, sao lại không đùa nổi thế?" Thấy đối phương sắp bực thật, Kỳ Vọng cất nụ cười cà lơ phất phơ, tỏ vẻ nghiêm túc, "Thế này nhé, dù sao cũng là cậu hiểu lầm tôi trước, không hỏi gì đã cho ngay một gậy. Sau đó tôi có làm quá thì cũng là có nguyên do đúng không? Cả việc công lẫn việc tư, chúng ta đều coi như có chút giao tình rồi. Cậu mời tôi một bữa cơm, coi như huề. Thấy thế nào?"
Tống Hân hít sâu hai hơi, nghiến răng đáp, "Được, tôi mời."
Kỳ Vọng liền cười, hạ quyết định, "Vậy thì tối mai, địa điểm để tôi chọn."
**
Cuối tháng, Vạn Trọng Vi từ nước M trở về, Kỳ Vọng cuối cùng cũng thoát được cơn bận rộn triền miên.
Tối hôm đó, hắn liền chạy tới nhà họ Vạn ăn cơm. Ăn xong còn ngồi lì không chịu đi, than thở mình mệt quá, tìm đủ cách đòi nghỉ mấy hôm. Vạn Trọng Vi còn chưa kịp mở miệng, Thời Ôn đã hỏi thẳng,
"Cậu đang yêu à? Muốn đưa bạn gái đi chơi đúng không?"
"Rõ thế hả?" Kỳ Vọng làm ra vẻ kinh ngạc.
Thời Ôn gật gù, bộ dạng như nhìn thấu tất cả, chỉ vào mặt hắn, "Sắc xuân phơi phới viết hết cả lên đó rồi."
"Thật ra thì chưa phải quan hệ rõ ràng gì, chỉ là tôi đơn phương cảm thấy người ta rất tốt thôi." Kỳ Vọng thành thật.
Ba người ngồi trong phòng khách uống trà. Thời Ôn vừa ôm sách, vừa xem TV, thỉnh thoảng còn chêm vài lời "tư vấn tình cảm" cho Kỳ Vọng, làm một lúc mấy việc chẳng vướng gì.
Kỳ Vọng thì lại muốn hỏi Vạn Trọng Vi nhiều hơn. Đối diện với Thời Ôn, hắn hơi ngại, cũng không dám nói nhiều, vì Vạn Trọng Vi sẽ để ý.
Lúc này Thời Ôn đang chăm chú dùng bút gạch gạch trên sách, chẳng buồn để ý tới họ. Kỳ Vọng liền hạ thấp giọng hỏi Vạn Trọng Vi,
"Ông chủ, đàn ông với đàn ông... thì yêu nhau như thế nào?"
Vạn Trọng Vi lập tức lộ ra vẻ mặt muôn màu muôn vẻ.
Thời Ôn ngẩng đầu chen ngang, "Cậu vừa bảo heo chạy, đang ám chỉ ai là heo đó?"
Vạn Trọng Vi, "..."
Kỳ Vọng, "..."
Học bá có cần phản ứng nhanh thế không?
Kỳ Vọng càng nói càng loạn, tay còn bắt đầu múa may, "Ý em là, kiểu... cái đó đó..."
Vạn Trọng Vi dứt khoát cắt lời, "Cho nên không phải bạn gái, mà cậu thích một người đàn ông?"
Bị hỏi vậy, Kỳ Vọng cũng không chắc chắn, chỉ đành thú nhận,
"Ừm... chỉ là muốn gặp cậu ấy, thấy mặt thì vui. Không biết có phải thích hay không. Thế nên em mới muốn hỏi hai người."
Dù sao trước giờ hắn tự nhận mình là "thẳng như thép".
Vạn Trọng Vi gật đầu, hiếm khi kiên nhẫn hỏi tiếp, "Trừ những điều đó, còn gì khác không?"
"Ừm... em còn có chút phản ứng." Kỳ Vọng hạ thấp giọng thêm một tầng, sợ học bá nghe xong lại nói ra mấy lời "chí lý" nào đó.
Nhưng đã muộn. Thời Ôn dời ánh mắt khỏi sách, nhìn sang, "Phản ứng gì cơ?"
Kỳ Vọng theo bản năng liếc xuống chỗ h* th*n mình.
Vạn Trọng Vi, "..."
Được rồi, gã hiểu rồi.
Gã khó khăn lắm mới dụ được Thời Ôn về nước, giờ chỉ muốn sớm đuổi Kỳ Vọng đi để còn hưởng thế giới hai người. Ai dè Kỳ Vọng hết câu này đến câu khác, thật sự phiền chết được.
Vạn Trọng Vi lạnh mặt, bắt đầu nghiêm giọng dạy dỗ. "Cậu sáng dậy chẳng phải cũng có phản ứng sao? Chẳng lẽ cậu thích... cái chăn, thích cái giường à?"
Vạn Trọng Vi thẳng thừng nói, "Được rồi, chuyện này không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu. Phản ứng sinh lý nhiều khi chỉ là trùng hợp. Đường tương lai của cậu còn dài, đừng có động một tí là nghĩ mình cong rồi. Sau này lo mà sinh thêm mấy đứa con, rảnh thì còn có thể cho tôi nhận nuôi một đứa."
"Còn nữa, bây giờ dự án đang gấp rút, nếu cậu không bám sát thì tôi không yên tâm. Chờ xong xuôi hết rồi hẵng nói chuyện nghỉ phép. Đừng làm cái mặt đó, công ty có cổ phần của cậu, cuối năm còn chia cho cậu bao nhiêu lợi nhuận, đến lúc quan trọng thì phải đứng ra gánh vác. Lần này tôi về cũng chẳng ở lại lâu, còn phải sớm đưa A Ôn quay lại viện nghiên cứu. Đồng nghiệp của em ấy hẹn tuần sau đi cắm trại ngoài biển, tôi phải đi theo. Được rồi, không còn sớm nữa, cậu chưa uống rượu, tự lái xe về nhà nghỉ đi!"
Kỳ Vọng mơ hồ chẳng hiểu sao mình lại bị đuổi ra ngoài. Đến khi lên xe chạy trên đường, hắn mới tức đến nỗi đập mạnh một cái vào vô lăng.
Hôm nay chẳng giải quyết được chuyện gì. Quả nhiên, Vạn Trọng Vi đúng là không có chút tình người nào.
**
Vân Thành là một thị trấn ven biển nằm ở cực Nam bản đồ, khí hậu ẩm nóng, dân số thưa, quy mô thành phố rất nhỏ. Đi xe đạp băng qua cả thành chỉ mất mười lăm phút.
Đầu thu, Vân Thành cuối cùng cũng dịu mát hơn, không còn oi bức. Người dân xung quanh cũng rủ nhau ra ngoài hóng mát sau bữa tối.
Bạch Cảnh Hành ra bến thuyền mua ít cá tôm tươi, xách về nhà, lại bắt gặp người đang đứng chờ dưới lầu.
Người này cao lớn, ăn mặc và khí chất khác hẳn người bản địa, nhìn một cái liền thấy nổi bật.
Ngay lần gặp đầu tiên, người kia đã lễ độ giới thiệu bản thân, nói rõ lý do đến đây. Bạch Cảnh Hành cũng đáp lại khách khí, nhưng không mời lên nhà, chỉ nói chuyện sơ qua ngay dưới lầu. Ý chính là, tôi biết cậu là ai, bạn trai cũ của con trai tôi. Giờ nó không ở nhà, chúng ta chẳng còn gì để nói thêm. Dứt lời, ông xoay người đi lên lầu.
Bạch mẹ nhất thời chưa rõ hắn là ai, đợi Bạch Cảnh Hành về mới hỏi, lúc ấy mới biết đó chính là Văn Quân Hà, người đã chia tay với con trai họ.
Trước khi đi nước X, Bạch Ly từng nói sơ qua với cha mẹ, chỉ giải thích là vì tính cách và quan điểm sống không hợp nên chia tay. Hai ông bà biết rõ, con trai mình yêu đương suốt tám năm, nói thì dứt khoát vậy thôi, chứ trong lòng chắc chắn đau khổ lắm. Bạch Ly vốn như thế, ngoài cứng trong mềm, miệng nói không cần, nhưng tim lại tổn thương gấp mấy lần. Song, con đã quyết, làm cha mẹ chỉ có thể ủng hộ.
Họ không ngờ Văn Quân Hà lại tìm đến tận nhà. Ai nấy đều kinh ngạc.
Nhưng Bạch Ly không còn ở đây, mà họ thì luôn thương xót con, nên trong lòng chẳng mấy thiện cảm với Văn Quân Hà, đặc biệt là Bạch Cảnh Hành. Ông hiểu, con trai mình chắc chắn đã bị tổn thương sâu sắc nên mới quyết tâm rời đi.
Thế nên, suốt nửa năm Văn Quân Hà lặp đi lặp lại đến tìm, Bạch Cảnh Hành chưa bao giờ cho hắn bước qua ngưỡng cửa.
Văn Quân Hà cũng tự biết chừng mực, chẳng bao giờ hành động quá đáng, chỉ đứng dưới lầu vào lúc sáng sớm hoặc hoàng hôn. Mà vợ chồng Bạch Cảnh Hành thì quen lối sống, sáng sớm đi dạo, chiều muộn ra bến cá mua hải sản. Không lẽ vì trốn tránh mà thay đổi sinh hoạt? Huống hồ, Văn Quân Hà cũng không phải ngày nào cũng xuất hiện.
Lần này lại gặp dưới lầu, trong lòng Bạch Cảnh Hành thầm tính, hẳn đây là lần thứ tám hay thứ chín hắn tới rồi.
Văn Quân Hà từ xa bước lại, miệng gọi một tiếng "Bác Bạch", rồi nhanh nhẹn đỡ lấy túi ông đang xách. Trong túi là mấy con cua vừa đánh bắt, còn sống khỏe, cắn rách cả túi nhựa, nước mằn mặn rỉ ra, chảy ướt cả túi bánh bao mới mua.
Bạch Cảnh Hành tay đã bận đủ thứ, nhìn cảnh nước biển rỉ vào bánh bao thì thầm than trong bụng, lát nữa về nhà thể nào cũng bị bà xã càm ràm.
Chưa kịp suy nghĩ, Văn Quân Hà đã nhanh tay cầm lấy túi cua, nói, "Bị rò nước rồi, để cháu mang lên giúp bác."
Nói rồi hắn đứng yên tại chỗ, mắt nhìn Bạch Cảnh Hành, trong ánh mắt lộ rõ sự chờ mong cùng đôi chút thấp thỏm.
Bầy cua trong túi vẫn quẫy loạn, kêu lách tách, mùi tanh bốc lên nồng nặc, nước biển ướt cả giày lẫn ống quần Văn Quân Hà. Thế mà hắn không hề tỏ vẻ khó chịu, chỉ nắm chặt túi trong tay.
Bạch Cảnh Hành tuổi đã cao, cả đời dạy học, quen sống hiền hòa. Trước dáng vẻ vừa khẩn thiết vừa nhún nhường như vậy, ông không nỡ tuyệt tình thêm nữa. Cuối cùng, ông buột miệng thốt,
"Thôi được, lên nhà đi."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 37
10.0/10 từ 33 lượt.
