Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 36: Công bằng
Trước đây, Văn Quân Hà từng tìm đến Thời Ôn. Thời Ôn vẫn giữ lễ phép, nói rằng bản thân cũng không biết Bạch Ly hiện ở đâu, chỉ biết cậu đang ở nước X, còn cụ thể chỗ nào thì anh cũng không rõ hơn Văn Quân Hà là bao.
Văn Quân Hà vốn đã sinh nghi, lời của Thời Ôn đương nhiên không khiến hắn tin. Nhưng Vạn Trọng Vi thì chẳng dễ nói chuyện như vậy, vài câu đã chặn hết đường lui, "Người của cậu tự bỏ đi thì liên quan gì đến chúng tôi? Là Tào Tuấn Nghiêm đưa đi, sao không tìm nó?"
Nói trắng ra, đúng là không liên quan đến bọn họ, Văn Quân Hà chẳng thể bắt bẻ được gì, mà đắc tội thẳng mặt Vạn Trọng Vi thì càng không nên, đành phải nuốt xuống.
Tống Hân liền nói, "Vạn Trọng Vi và Thời Ôn đều đang ở nước M, nếu có người đứng sau sắp đặt thì chắc chắn là Kỳ Vọng. Tôi đi thử dò hỏi xem."
Văn Quân Hà hơi bất ngờ, "Cậu quen hắn?"
Tống Hân mặt không đổi sắc đáp, "Bên họ có một dự án hợp tác với studio, thỉnh thoảng cũng có gặp qua. Tôi đi thăm dò hắn giúp cậu."
Nói hợp tác là thật, còn chuyện "thỉnh thoảng gặp" thì không. Dự án đó là do giám đốc điều hành của studio ký với công ty con dưới trướng Vạn Nguyên, chứ Tống Hân chưa từng gặp lại Kỳ Vọng. Từ sau vụ việc lần trước, trong lòng y vẫn nghẹn khí, chẳng có cách nào nói với người khác, chỉ có thể ôm ấm ức, tìm cơ hội để trả lại cả vốn lẫn lãi cho tên kia.
Y hẹn với thư ký của Kỳ Vọng, địa điểm gặp là ngay tại công trường. Vạn Trọng Vi đã theo Thời Ôn sang nước M, mọi chuyện trong nước đều đổ lên vai Kỳ Vọng. Bận rộn đến mức chẳng ai có thể gặp được, phải khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian, nên địa điểm cũng tùy tiện.
Tống Hân chờ trong văn phòng tạm ở công trường nửa tiếng mà vẫn chưa thấy bóng người, sốt ruột bèn đi dạo một vòng.
Mảnh đất này là của Vạn Nguyên đấu giá từ năm ngoái, dự định xây dựng một nhà máy pin năng lượng mới. Vạn Nguyên vốn đi lên từ bất động sản và vật liệu xây dựng, là một tập đoàn lâu đời. Mấy năm gần đây bắt đầu phân tán nguồn lực sang năng lượng mới, chỉ trong thời gian ngắn đã chiếm thị phần lớn ở cả Bình Châu lẫn khu vực miền Nam.
Công trường đã có hình dáng rõ rệt. Tống Hân đứng trên một mô đất dốc, nhìn ra xa nơi máy móc gầm rú, trong lòng không khỏi cảm thán, Vạn Nguyên quả thật có tiền.
Đang mải ngắm, y chợt nghe gần đó vang lên tiếng ồn ào.
Một bà lão ngồi bệt dưới đất, khóc lóc thảm thiết, miệng chửi rủa không ngớt, nào là "bất hiếu", nào là "đồ sát nhân", nào là "sống không yên ổn chết không toàn thây"... Bên cạnh có một gã đàn ông ngồi xổm an ủi, vừa dỗ vừa hùa theo.
Xung quanh là mấy người mặc âu phục, đội mũ bảo hộ, ai nấy lúng túng. Trong đám đông, Tống Hân nhanh chóng nhận ra người cao lớn nhất chính là Kỳ Vọng. Hắn khoanh tay đứng nhìn bà lão và gã đàn ông, ánh mắt lạnh băng.
Bà lão khóc một hồi, lại chỉ thẳng vào mặt Kỳ Vọng mà mắng,
"Thằng giết cha! Đồ bất hiếu! Cả đời mày sẽ không chết tử tế đâu!"
Tên đàn ông trẻ, chừng hai mươi mấy, dáng vẻ lêu lổng, vội phụ họa, "Bà ơi, người ta giờ là kẻ có tiền, chúng ta đấu không lại đâu. Lỡ họ trả thù thì chẳng phải chúng ta chỉ còn đường chết sao!"
Bà lão nghe vậy càng hăng máu, lại gào to hơn, "Họ Kỳ kia! Cha mày từ nhỏ nuôi lớn mày, mày chẳng những không báo hiếu, lại còn xuống tay giết ông ấy! Nếu mày có gan thì giết luôn cả bà già này đi!"
Người xung quanh đang hóng chuyện nghe xong đều hít mạnh một hơi. Xem ra trong này còn có ẩn tình!
Kỳ Vọng mặt không đổi sắc, ra hiệu cho trợ lý phía sau. Rồi hắn quay sang mấy người bên cạnh nói, "Tôi xử lý chút việc riêng, lát nữa quay lại. Tiểu Tô, đưa các vị lãnh đạo đi nghỉ ngơi trước."
Mấy người kia hiển nhiên là đối tác, lúc này không tiện ở lại, liền đi theo trợ lý của hắn. Đám người đi cùng Kỳ Vọng cũng đứng xa quan sát, không ai tiến lên khi chưa được ra lệnh.
Kỳ Vọng cúi mắt nhìn hai người đang khóc lóc om sòm, tháo mũ bảo hộ xuống, đưa tay vuốt lại mái tóc ngắn, rồi ngồi xổm xuống, ngang tầm với họ.
"Bà cụ à, bà gây chuyện nhiều lần rồi. Lúc thì đến công ty, lúc thì chạy ra công trường, hôm nay lại còn ngay trước mặt đối tác của tôi khiến tôi khó xử. Chẳng phải bà chỉ muốn tiền thôi sao?" Kỳ Vọng nói rất bình thản, không hề tức giận. "Tôi đã nhịn nhiều lần rồi, các người quên mất tôi là hạng người thế nào rồi à?"
Hắn quay sang nhìn người đàn ông trẻ. Người kia bị ánh mắt đè ép, hơi chùn lại, lùi về sau nép sau lưng bà cụ, nhưng vẫn cố chấp nói, "Anh... anh giết cha tôi. Nếu là bây giờ, anh chắc chắn phải đền mạng. Một khi mọi người biết được chuyện đó, ai còn muốn làm ăn với anh?"
Người kia nuốt nước bọt, trong mắt lộ rõ tham lam, "Anh đưa năm triệu, tôi với bà sẽ không bao giờ xuất hiện nữa."
Kỳ Vọng khẽ thở dài, đứng thẳng dậy, nhìn hắn, "Cậu vừa mới từ trại ra, chắc cũng chưa rõ cha mình chết thế nào."
Nói rồi, hắn từ hông rút ra một con dao găm mỏng, lưỡi thép sáng loáng dưới nắng.
Người đàn ông giật bắn, theo bản năng lùi lại.
Kỳ Vọng lại khẽ thở dài, bước lên một bước, giọng lạnh lẽo, "Cha anh bị tôi đâm mười hai nhát, nhát nào cũng chí mạng."
Nét mặt hắn tối sầm, tay vung nhẹ một đường minh họa. Rồi hắn túm cổ áo đối phương kéo dựng dậy, cúi sát tai, hạ thấp giọng đến mức chỉ người kia nghe thấy, "Cậu nói sai rồi. Tôi dù ở bất cứ thời điểm nào cũng không thể bị xử tử, bởi vì..." Hắn kéo dài âm, "Đó là tự vệ chính đáng."
Nói xong, hắn buông tay, ném con dao xuống đất, rút khăn tay ra lau sạch bàn tay, ánh mắt liếc qua bà cụ, "Bà già rồi, trí nhớ lẫn lộn thì không nói. Nhưng cậu còn trẻ, đừng hồ đồ theo. Hôm nay cậu đến đây đòi năm triệu, tôi phải xem tâm trạng. Có thể tôi sẽ tố cáo cậu tội cưỡng ép, tống tiền. Cũng có thể... lại một lần 'tự vệ chính đáng' nữa."
"Anh... anh đừng quá đáng," Gã đàn ông hoảng loạn, nói năng lộn xộn, "Dù gì cha tôi cũng là cha dượng của anh. Anh xuống tay với ông ấy, thì anh nợ nhà chúng tôi!"
Kỳ Vọng nhắm mắt, dằn cơn kiên nhẫn. Hắn hiểu, có kẻ với loại người này thì nói lý lẽ cũng vô ích. Thôi thì vẫn phải dùng "cách cũ".
Hắn sải bước tới, túm cổ áo, tung vài cú đá khiến gã im bặt, rồi lôi tuột đi như kéo một bao tải xuống con dốc bên dưới. Bà cụ còn định gào, lập tức có người chạy đến, bịt kín miệng và mắt.
Một nhóm người nhanh chóng biến mất.
Trong góc, Tống Hân chết lặng, hoàn toàn choáng váng bởi cảnh tượng vừa thấy.
Nửa tiếng sau, Kỳ Vọng đẩy cửa bước vào.
Tống Hân đang mải suy nghĩ, bất giác bật dậy. Y phải thừa nhận mình đã bị dọa, Kỳ Vọng lúc này đã bỏ áo vest, chỉ mặc sơ mi đen, trán rịn mồ hôi, mái tóc cắt ngắn dựng ngược. Thoạt nhìn hắn rất giống Vạn Trọng Vi, nhưng nhìn kỹ lại khác, không mang khí thế áp bức khắp nơi, mà là sự ngang tàng, bất cần, lộ chút hung hãn.
Kỳ Vọng ngồi xuống ngay, cầm cốc nước bên cạnh uống ừng ực, uống hết mới liếc qua Tống Hân, nhếch miệng cười, "Cậu Tống tìm tôi, là chuyện công việc hay chuyện riêng?"
Tống Hân trấn định lại, đáp, "Cả hai."
Kỳ Vọng ném y anh một ánh mắt kiểu "xin mời, tôi rửa tai lắng nghe", "Vậy thì nói chuyện công việc trước đi."
Tống Hân liền đem tình hình hợp tác của studio kể sơ qua. Có lẽ vì khí chất của Kỳ Vọng quá mạnh, cũng có lẽ vì những gì y vừa chứng kiến quá chấn động, lần hiếm hoi Tống Hân bị phân tâm, thậm chí nói lắp mấy lần, bản thân cũng không rõ mình đang nói gì. May mà Kỳ Vọng dường như chẳng bận tâm.
Cuối cùng nói xong chuyện công việc, Tống Hân lập tức đi thẳng vào mục đích còn lại, lúc này y chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đây. Cái gọi là "tìm lại công đạo" vốn nung nấu trong lòng y, giờ cũng chẳng còn hy vọng, nhất là sau khi chứng kiến cảnh hai kẻ "tìm công đạo" trước đó bị xử lý thế nào. Y dứt khoát quyết định, với loại người như Kỳ Vọng, tốt nhất là ít dây dưa.
Y thẳng thắn hỏi Kỳ Vọng, có thể cho mình biết tin tức của Bạch Ly không?
"Cậu nói 'chuyện riêng' là về Bạch Ly à?" Kỳ Vọng tỏ ra bất ngờ, khóe miệng nhếch thành nụ cười nửa vời, "Tôi còn tưởng cậu tìm tôi vì chuyện ở sơn trang hôm đó cơ."
Nghe vậy, Tống Hân vốn đã định bỏ qua, tâm trạng lập tức sụp một nửa. Cơn tức bị y đè nén lại trồi lên, "Chẳng lẽ tôi còn phải tìm anh để... đòi anh chịu trách nhiệm sao?"
Thấy Tống Hân xù lông, Kỳ Vọng bật cười. Một người giận, một người cười, không khí căng thẳng cũng bất giác dịu xuống.
"Chuyện của Bạch Ly tôi thật sự không nhúng tay. Ban đầu đúng là định để tôi đưa cậu ấy sang nước X. Nhưng sau đó họ Tào chen ngang, chúng tôi cũng vui lòng nhường cho họ." Kỳ Vọng nói, "Còn sau khi đến nước X rồi cậu ấy đi đâu, tôi không biết, Thời Ôn cũng không biết."
Thế nhưng Kỳ Vọng vẫn chưa nhúc nhích, cũng chẳng đáp lời tạm biệt, chỉ nhìn y với ánh mắt như có như không, cười nhạt, "Dù sao chúng ta đều là bạn của Bạch Ly. Nếu vậy... chuyện hôm đó, cho tôi xin lỗi."
Tống Hân khựng lại, không hiểu sao mặt hơi nóng lên.
Y có chút lúng túng, nghe ra trong giọng đối phương còn lẫn ý trêu chọc, càng không muốn ở lại, "Đã là hiểu lầm thì thôi bỏ đi."
"Chỉ thế thôi à?" Kỳ Vọng làm ra vẻ kinh ngạc, nói đầy hàm ý, "Tôi còn tưởng cậu tới để gây sự với tôi cơ."
Vốn mồm mép lanh lợi, lúc này Tống Hân lại thấy nghẹn, lại tức thêm lần nữa. Nhưng y cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt, liền đáp ngay, "Vừa rồi nhìn khí thế anh xử lý người ta... quả thật dọa tôi không nhẹ. Dù tôi có thấy anh quá đáng, cũng chẳng dám đòi công đạo."
Kỳ Vọng bĩu môi, thuận nước giong thuyền, "Thế thì tốt rồi."
Tống Hân, "..."
Ngoài kia gió thổi qua, cánh cửa chưa đóng chặt khẽ kêu kẽo kẹt. Tiếng máy móc từ công Tr**ng X* xa khi gần khi xa, qua khe cửa có thể thấy công nhân vẫn đang qua lại.
Kỳ Vọng nhìn gương mặt bị chọc tức đến ửng đỏ của Tống Hân, như thể phát hiện ra một chuyện thú vị gì đó, ngắm một hồi rồi đứng dậy bước thẳng về phía cửa.
Tống Hân tưởng hắn định tiễn khách, vội đi nhanh hai bước. Nào ngờ "rầm" một tiếng, Kỳ Vọng dứt khoát đóng sập cửa lại.
**
Tác giả:
Kỳ Vọng: Thật muốn thử xem... lần này có còn "hóa đá" được nữa không.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 36: Công bằng
10.0/10 từ 33 lượt.
