Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 35: Điềm báo


Chín giờ tối, Văn Quân Hà bước ra khỏi phòng tiệc, bấm số gọi cho Bạch Ly.


Chuông reo mấy hồi, điện thoại mới được bắt máy. Âm thanh điện lưu rè rè, khiến giọng Bạch Ly có chút méo mó.


"Tôi còn nửa tiếng nữa là xong, em muốn ăn gì?" Văn Quân Hà hỏi.


"Gì cũng được." Giọng Bạch Ly nghe như ở ngoài trời, tín hiệu không tốt, lẫn tạp âm, đứt quãng rời rạc.


Trong lòng Văn Quân Hà đột nhiên dâng lên một cơn bất an, không rõ nguyên do. Vốn đang dựa vào tường, thân thể hắn bất giác đứng thẳng, rồi vô thức đi tới đi lui mấy bước.


"Em đang ở ngoài à?" Văn Quân Hà hỏi.


Bạch Ly đáp, "Ừm, xuống dưới đi dạo một chút."


Văn Quân Hà thở phào, cảm thấy bản thân vừa rồi đa nghi quá hóa nực cười, bèn quay lại chuyện chính, "Khách sạn này có lê chưng đường phèn và bánh bao nhân cua ngon lắm, để tôi mua cho em nhé?"


Bạch Ly khựng lại một chút, rồi đáp, "Được."


"Muộn rồi, mau lên phòng đi nghỉ," Văn Quân Hà vẫn có chút không yên lòng, lại dặn, "Tôi về ngay đây."


Hắn trở lại phòng tiệc, xã giao thêm vài câu với đối tác rồi lập tức xin phép rời đi. Hắn không thể đợi nửa tiếng nữa, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng gần, từ tiềm thức đã nhảy thẳng ra trước mắt, khiến hắn không thể ở lại thêm phút giây nào.



Ngồi trên xe về nhà, Văn Quân Hà lại gọi cho Bạch Ly, nhưng điện thoại bên kia đã tắt máy. Lòng bàn tay hắn đặt trên hộp cơm tối, hơi ấm còn vương lại, chứng minh mấy món ăn ngon này vừa mới ra lò.


Hắn ôm chặt hộp đồ ăn trong tay, như sợ nó nguội lạnh, rồi bảo tài xế lái nhanh hơn nữa.


**


Văn Quân Hà bật đèn phòng khách, đứng rất lâu trong căn nhà trống rỗng.


Khắp các góc phòng đều không có Bạch Ly, không có bóng dáng người đó, không có đồ đạc, cũng chẳng còn dấu vết gì. Bạch Ly như thể bốc hơi khỏi thế gian. Người sáng nay còn tiễn hắn xuống thang máy đi làm, giờ đây dường như chưa từng tồn tại.


Bạch Ly đi rồi. Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước.


Thật ra sao có thể không có dấu hiệu? Từ lúc Văn Quân Hà lạnh nhạt thờ ơ, từ khi hắn buông xuôi mặc kệ những ác ý tràn lan xung quanh, từ lúc hắn dùng đủ mọi thủ đoạn tồi tệ, từ khi cả hai dằn vặt nhau đến tận cùng, từ khi Bạch Ly ngã xuống hồ để né tránh chuyện đăng ký kết hôn...


Mỗi một bước đi đều đã lấp đầy những điềm báo về sự chia lìa.


Văn Quân Hà chân trần đứng giữa phòng khách, dép cũng chẳng buồn mang, trong tay còn xách hộp đồ ăn nguội lạnh, cả người chìm trong sự thần hồn lạc phách, bị ý niệm "Bạch Ly không cần hắn nữa" đè nặng đến nghẹt thở.


Tiếng "tích" khẽ vang của đồng hồ điểm giờ trong phòng khách như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.


Hắn toàn thân chấn động, ngẩng đầu nhìn quanh, cuối cùng mới có chút biểu cảm như người bình thường. Hắn tự nhủ phải tỉnh táo, không được gục ngã, không được buông tay. Hắn tưởng mình sẽ nổi giận, nhưng lại không. Thế cũng tốt, ít ra có thể bình tĩnh hơn để xử lý mọi chuyện.


Nửa tiếng sau, đoạn giám sát được gửi đến di động.



Hoàn toàn không bận tâm sẽ bị camera ghi lại, cũng chẳng sợ Văn Quân Hà phát hiện rồi tìm phiền phức.


Đến lúc này, Văn Quân Hà rốt cuộc mới bùng lên một tia phẫn nộ. Hắn quăng mạnh điện thoại xuống sàn nhà, bật ra một câu chửi thề.


Người của hắn hành động rất nhanh, định vị được tín hiệu điện thoại Bạch Ly lần cuối xuất hiện ở một quốc gia biên giới nhỏ. Hôm sau Văn Quân Hà lập tức bay sang, nhưng chỉ vồ hụt.


Bởi vì chiều hôm trước, Bạch Ly đã lên chuyến bay sang nước X.


Trong tay cầm tờ thông tin xuất nhập cảnh của Bạch Ly, Văn Quân Hà ngẩn ngơ rất lâu, mới nhớ lại một ký ức xa xăm.


Ngày còn đi học, ước mơ của Bạch Ly là trở thành phóng viên chiến trường, vì thế đã chọn học chuyên ngành báo chí – truyền thông. Sau khi tốt nghiệp, cậu từng nhận được offer từ một hãng thông tấn nước ngoài, nhưng cuối cùng vì Văn Quân Hà không đồng ý mà đành bỏ lỡ.


Chuyện đó nhanh chóng trôi vào dĩ vãng, chẳng hề lưu lại dấu vết gì trong cuộc sống của Văn Quân Hà, chỉ như một công việc không thành mà thôi. Nhưng với Bạch Ly, nó không phải "chuyện nhỏ chẳng sao", mà là một giấc mơ buộc phải gác lại, một lần lựa chọn đầy khó khăn và bất đắc dĩ. Văn Quân Hà khi ấy chẳng hề để tâm.


Giờ nhìn lại, hóa ra là như vậy.


Thông tin của Bạch Ly bị cắt đứt ngay sau khi nhập cảnh vào nước X. Nơi đó nhiều năm nay chẳng hề yên bình, nổi tiếng vì chiến loạn. Nước X tuy nhỏ nhưng cũng có hàng chục thành phố, Bạch Ly ở đâu, Văn Quân Hà hoàn toàn không lần ra được.


Nửa năm tiếp theo, hắn bay đi bay lại đến nước X bảy lần, vẫn không tìm thấy người. Cuối cùng, sau bao vòng vèo mới liên hệ được với hãng thông tấn kia. Bên đó chỉ trả lời rằng Bạch Ly chỉ là "cộng tác viên đặc biệt", định kỳ gửi cho họ tin tức, hình ảnh và một số tư liệu quan trọng, chứ không phải phóng viên chiến trường chính thức. Vì thế, hành tung cụ thể của cậu họ hoàn toàn không nắm giữ.


Văn Quân Hà thừa hiểu lời giải thích đó chỉ là cách lảng tránh. Các hãng thông tấn quốc tế đều có quy định bảo mật nghiêm ngặt, luôn cố gắng bảo vệ tối đa cho phóng viên và cộng tác viên ở vùng chiến sự. Với tinh thần trách nhiệm nghề nghiệp của họ, chẳng có ai chịu tiết lộ nửa câu. Hắn buộc phải từ bỏ ý định tìm người qua kênh này.


Tất nhiên, đó là chuyện về sau.



Một giờ sáng. Tiếng chuông điện thoại đầu giường làm Tống Hân giật mình tỉnh giấc. Vừa mới chợp mắt, bị dọa cho choáng váng, y tức giận bắt máy, định quát tháo. Nhưng nghe đầu bên kia nói mấy câu, sắc mặt y lập tức thay đổi, rốt cuộc chỉ chửi một tiếng rồi vội vàng bật dậy.


Khi y lao tới nhà Tào Tuấn Nghiêm, cổng đã mở toang, đèn trong phòng sáng choang. Tào Tuấn Nghiêm nằm sõng soài trên sàn, mặt mũi bê bết máu. Cách đó không xa, Văn Quân Hà ngồi trên sofa, người cũng đầy vết thương, ngây dại thất thần.


Tống Hân xông vào trước tiên chạy tới kiểm tra Tào Tuấn Nghiêm. Người kia đã hôn mê, không rõ bị thương ở đâu. Y cuống cuồng rút điện thoại gọi cấp cứu, đầu óc rối loạn như mớ bòng bong.


"Không chết được đâu." Giọng khàn khàn của Văn Quân Hà vang lên từ sofa.


"Có chuyện gì mà không thể nói cho rõ? Bao nhiêu tuổi rồi còn đánh nhau? Có ý nghĩa gì sao? Tất cả đều là lỗi của cậu ta chắc?" Tống Hân quỳ dưới đất, quay đầu lại gằn giọng liên tiếp chất vấn.


Mười phút sau, An Vũ Vi dẫn bác sĩ tới. Họ nhanh chóng đưa Tào Tuấn Nghiêm lên cáng, vội vàng chuyển đi. An Vũ Vi lại tới gần, nhìn lướt Văn Quân Hà, "Cậu cũng đi cùng đi."


Văn Quân Hà khoát tay, "Tôi không sao."


Quần áo rách nát, cánh tay loang máu, trông chẳng hề giống "không sao". An Vũ Vi thoáng do dự, ánh mắt nhìn sang Tống Hân.


Tống Hân tức giận nói, "Các cậu đi trước đi. Cậu ta nói không sao thì cứ mặc kệ. Đừng quản nữa."


An Vũ Vi không ép, bèn theo xe cứu thương rời đi.


Phòng khách ngổn ngang bừa bộn. Tống Hân nhìn quanh, chẳng biết bắt đầu thu dọn từ đâu, tức đến đau đầu. Trong lòng y nghĩ, người đáng được đưa đi bệnh viện nhất chắc là mình mới phải. Y day day thái dương, nuốt giận, nói với Văn Quân Hà, "Đi thôi, tôi đưa cậu về."


Khi họ về tới căn hộ của Văn Quân Hà, trời đã hửng sáng.



Tống Hân nghe mà chỉ cười lạnh. Tình bạn gì chứ! Rõ ràng chính Văn Quân Hà cũng biết chuyện này không thể đổ hết lên đầu Tào Tuấn Nghiêm. Bạch Ly bỏ đi, căn nguyên vẫn là do Văn Quân Hà mà ra. Tào Tuấn Nghiêm chỉ là kẻ bị đẩy ra làm bia đỡ đạn, cam tâm làm con chim đầu đàn chịu trận mà thôi.


Nhưng cơn giận ấy Văn Quân Hà không trút được ở nơi khác, chỉ có thể dồn lên Tào Tuấn Nghiêm. Đánh xong rồi, hắn vẫn biết lỗi lớn hơn nằm ở mình, chẳng còn mặt mũi đối diện chính bản thân. Bởi vậy mới gọi cho Tống Hân, bảo yđưa Tào Tuấn Nghiêm đi bệnh viện. Đối với bốn câu chất vấn dồn dập của Tống Hân, hắn chẳng thốt nổi lấy một chữ.


Tống Hân vốn còn muốn mắng thêm, nhưng lời tới bên miệng rồi lại nghẹn xuống. Người từng kiêu căng ngạo mạn là Văn Quân Hà, mà giờ kẻ như thần hồn thất lạc cũng chính là hắn. Con người luôn như thế, chỉ khi đã thấu hiểu thì mọi chuyện sớm muộn cũng đã không thể cứu vãn.


"Em ấy đến phút cuối vẫn không nói với tôi một lời từ biệt." Văn Quân Hà nói với Tống Hân, "Cậu nói đúng, tất cả là lỗi của tôi, tôi không đáng được tha thứ."


Tống Hân ngồi đối diện, nhìn khuôn mặt đầy hối hận và tiều tụy kia, cũng thấy nặng lòng.


"Có những chuyện lúc đó không vượt qua được, nhưng thời gian rồi cũng sẽ nguôi ngoai." Tống Hân cẩn thận khuyên nhủ, "Tôi biết cậu nhất thời khó chấp nhận, nhưng Tiểu Bạch có cuộc sống và mục tiêu riêng. Dù cậu có tìm được cậu ấy thì sao? Thà cứ để vậy đi, mỗi người yên ổn sống tiếp, sau này có dịp gặp lại, còn có thể coi nhau như bạn bè."


Ngồi trong sofa, Văn Quân Hà với gương mặt anh tuấn nay chi chít trầy xước, khóe môi rách toạc, vẻ lạnh lùng thờ ơ thường ngày đã biến mất. Nghe tới hai chữ "Tiểu Bạch" từ miệng Tống Hân, thần sắc hắn bỗng dao động dữ dội, không sao khống chế.


Hắn lắc đầu, tỏ rõ không chấp nhận kiểu nói đó, "Không thể làm bạn, không bao giờ." Hắn ngẩng lên, nhìn Tống Hân bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, "Tôi chỉ cần em ấy, không cần người khác."


Nói xong, không biết nhớ ra điều gì, trong mắt hắn lóe lên sự phấn chấn. Văn Quân Hà đứng dậy, bước vào thư phòng lục lọi, chẳng bao lâu cầm ra một cuốn sổ, lật ngay tới trang cuối, đưa cho Tống Hân xem.


Trang giấy đã ngả vàng theo năm tháng. Nơi cuối cùng ấy là nét chữ của Bạch Ly,


"Văn Quân nếu hai lòng, Bạch Ly quyết tuyệt tình."


Văn Quân Hà nhìn Tống Hân, nói bằng giọng đầy chắc nịch, như vừa nói với người đối diện, vừa như khẳng định với chính mình,


"Tôi không có người khác, cũng chẳng bao giờ có ý khác. Em ấy nhất định sẽ quay về."


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 35: Điềm báo
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...