Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 34: Rời đi


Cuối tháng tư, Bạch Ly nhận được email từ hãng thông tấn X. Chiều hôm ấy, cậu mở hộp thư, đọc đi đọc lại hai lần nội dung, trong lòng chẳng rõ có nên gọi là kích động hay gì khác, chỉ cảm thấy mọi thứ vẫn chưa muộn.


Sau đó, cậu bắt đầu chuẩn bị.


Cậu gọi cho cha một cuộc điện thoại rất dài. Thực ra cha Bạch luôn biết ý định của con trai, im lặng hồi lâu rồi nói, "Con à, đi đi. Ở nhà có mẹ và ba, con đừng lo. Bao giờ con muốn quay về, ba mẹ sẽ ở nhà chờ con."


Mắt Bạch Ly đỏ hoe. Cậu nợ cha mẹ quá nhiều, không thể cho họ một gia đình trọn vẹn theo nghĩa truyền thống, cũng chẳng để họ hưởng niềm vui đoàn tụ. Ngay cả chuyện ở bên cạnh lúc này cũng xa xỉ. Nhưng cha lại hiểu, lại ủng hộ. Con cái có thế giới riêng, làm cha mẹ không nên can thiệp quá nhiều.


Những tài liệu cần chuẩn bị, những thủ tục cần làm, cậu ủy thác cho đàn anh ở bên nước X lo liệu. Bên này cậu chẳng cần làm bao nhiêu, khoảng nửa tháng sau là xong tất cả.


Phần còn lại chỉ là chờ. Chờ một thời điểm thích hợp, chờ một ngày Văn Quân Hà không có mặt ở Bình Châu.


Thế nhưng, chưa chờ được thời cơ, cậu lại chờ được một người.


Một buổi chiều rất bình thường, Bạch Ly xuống nhà dạo bước, liền gặp Tào Tuấn Nghiêm đứng ở góc phố. Hắn hình như đã đợi lâu, thấy Bạch Ly thì lập tức đứng thẳng, nhanh mấy bước tiến tới.


Bạch Ly dừng chân, ánh mắt nhìn sang mang theo cảnh giác.


Tào Tuấn Nghiêm không vòng vo, mở miệng đã nói, "Tiểu Bạch, nếu cậu muốn đi, tôi giúp cậu."


Hắn sợ Bạch Ly không tin, liền giải thích thêm, "Là anh Trọng Vi bảo tôi đến. Ngày mai nhà tôi có một lô hàng sẽ vận chuyển ra nước ngoài, cậu có thể đi theo máy bay tư nhân, sẽ không ai phát hiện."


Tào Tuấn Nghiêm còn nói một địa chỉ, đó là một tiểu quốc vùng biên. Từ đó đi máy bay của nhà họ Tào, rồi trung chuyển sang nước X thì rất tiện.


Kế hoạch ban đầu của Bạch Ly là đợi lúc Văn Quân Hà đi công tác rồi mới rời đi, như thế mới thong thả, Văn Quân Hà cũng sẽ không phát hiện ngay. Chờ cậu sang đến nước X, nếu Văn Quân Hà có tìm thì cũng sẽ gặp nhiều trở ngại. Thời gian càng dài, khả năng cao sẽ buông bỏ. Hơn nữa với thái độ hiện giờ, hắn tuyệt đối sẽ không còn đi gây khó dễ cho cha mẹ cậu nữa.


Bạch Ly từng nói ý định này cho Thời Ôn nghe. Thời Ôn lo lắng, cảm thấy Bạch Ly nghĩ quá đơn giản, bèn nhờ Vạn Trọng Vi giúp để an toàn hơn, tránh tình cảnh vừa ra sân bay đã bị chặn lại.



Vạn Trọng Vi lòng dạ thâm sâu, lập tức nghĩ ngay tới Tào Tuấn Nghiêm, mượn tuyến vận chuyển tư nhân của nhà họ Tào để đưa Bạch Ly đi vòng.


Làm vậy vừa khiến Văn Quân Hà khó nắm được hành tung của Bạch Ly, lại vừa khiến bản thân Vạn Trọng Vi đứng ngoài. Còn Tào Tuấn Nghiêm vốn đã trở mặt với Văn Quân Hà, hận không thể khiến đối phương mất mặt, ôm tâm trạng "đồ tốt tôi không có thì cậu cũng đừng mơ", nên đồng ý ngay.


Chuyện có hơi lệch so với kế hoạch ban đầu, nhưng không phải không thể. Bạch Ly không nghĩ quá lâu, liền gật đầu đồng ý.


Sáng hôm sau, Bạch Ly dậy rất sớm, nấu cháo và sandwich, đông – tây kết hợp. Văn Quân Hà đã lâu không được ăn bữa sáng do Bạch Ly chuẩn bị, uống liền hai bát cháo ngũ cốc mới dừng.


"Tối nay tôi có một buổi xã giao, sẽ cố gắng về sớm." Văn Quân Hà thắt xong cà vạt, đi tới ôm chặt lấy Bạch Ly.


Bây giờ, mỗi lần hắn ôm đều rất chặt, hai cánh tay như giam cầm từ sau lưng, ép Bạch Ly vào trong ngực. Bạch Ly thở khó, khẽ cựa mình.


Văn Quân Hà hơi nới lỏng lực, cúi đầu, môi lướt qua vành tai cậu, mang theo tình ý quấn quýt không nỡ rời xa, "Em nhớ ăn uống đầy đủ. Nếu không muốn ăn cũng không sao, tôi sẽ mang đồ ăn khuya về cho em."


Văn Quân Hà ra khỏi cửa, vào thang máy. Khác với mọi lần, Bạch Ly không quay về ngay mà tiễn hắn ra tận cửa.


Cửa nhà mở rộng, Bạch Ly đứng trong khung hình chữ nhật ấy. Nắng xuyên qua cửa kính phòng khách, phủ trên lưng cậu như một màn sương vàng nhạt.


Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đen láy. Bạch Ly khi ấy, như thiên sứ vừa theo ánh sáng mà đáp xuống.


Cậu mỉm cười rất khẽ, vẫy tay với Văn Quân Hà đang bước vào thang máy.


Đến khi cửa thang máy khép lại, gương mặt Bạch Ly vẫn lơ lửng trong mắt hắn. Một ý nghĩ lạ thoáng qua, quá nhanh, đến mức Văn Quân Hà không kịp nắm bắt.


Sau đó, thư ký gọi đến, xác nhận lịch trình hôm nay. Báo cáo xong việc, vừa định cúp máy thì nghe thấy Văn Quân Hà hỏi bữa tối với đối tác hẹn ở đâu.


Thư ký đọc tên một khách sạn, không hiểu vì sao tổng giám đốc lại bỗng dưng quan tâm chi tiết này, chỉ nghe thấy Văn Quân Hà nói đổi sang một chỗ khác, còn hiếm khi giải thích thêm, "Nơi đó đồ ăn khuya ngon."


**



Ra khỏi khu, bên đường có chiếc xe đang đỗ, Tào Tuấn Nghiêm đứng cạnh, trông thấy cậu thì mỉm cười, gương mặt tiều tụy, hốc mắt thâm quầng. Hắn giúp Bạch Ly cất hành lý, rồi cả hai cùng lên xe.


Đường ra sân bay mất hơn một tiếng. Xe chạy chậm, Tào Tuấn Nghiêm thỉnh thoảng liếc sang người ngồi ghế phụ.


"Nhiều chuyện trước kia, tôi xin lỗi cậu." Tào Tuấn Nghiêm biết, có những lời nếu không nói bây giờ thì sẽ không còn cơ hội.


Bạch Ly khẽ lắc đầu, không mấy bận tâm, "Không sao, đã qua rồi."


Phản ứng này, câu trả lời này đều trong dự liệu, quả nhiên rất "Bạch Ly". Tào Tuấn Nghiêm thở dài một hơi, như chẳng thể làm gì với cậu, "Cậu có biết vì sao những người quanh Văn Quân Hà không thích cậu không?"


Bạch Ly nhướng mày. Chắc hẳn là xem thường cậu, còn có lý do gì khác? Dù sao trước đây cậu chẳng mấy quan tâm, giờ lại càng không.


Xe chạy lên đường cao tốc, tốc độ dần tăng. Hai bên hàng cây nối nhau san sát, bóng rợp quét qua cửa kính loang loáng. Nếu không phải đang trên đường trốn đi, thì cảnh này cũng có chút lãng mạn.


Tào Tuấn Nghiêm nghĩ, bao nhiêu năm rồi, hắn chưa từng có cơ hội bình thản mà ngồi cùng Bạch Ly trong không gian kín thế này, lắng nghe hơi thở, cảm nhận sự sống động từ con người này. Hắn chỉ mong con đường này dài thêm chút nữa, để khỏi phải tỉnh quá nhanh từ giấc mộng này.


"Cậu đó, không bối cảnh, không chỗ dựa, vậy mà lại kiêu ngạo đến mức chẳng coi ai ra gì. Trước kia những người bu quanh chúng tôi, ai chẳng phải khúm núm nịnh bợ, liều mạng muốn chen vào cái vòng tròn đó. Còn cậu, trong mắt cậu tất cả đều chẳng đáng một xu. Ngoài Văn Quân Hà, cậu chẳng nhìn thấy ai. Người ta chỉ buông một câu đùa, cậu liền có thể quay lưng bỏ đi ngay."


Tào Tuấn Nghiêm vừa trách Bạch Ly, nhưng trong ánh mắt lại mang theo một tia lưu luyến.


"Ánh mắt cậu nhìn người cứ như đang nhìn một đám chỉ biết ăn chơi trác táng, chẳng làm nên trò trống gì. So với phong thái ôn hòa, khéo léo của Tống Hân, cậu thì quá kiêu ngạo."


Hắn dừng lại, rồi thêm một câu, "Cũng chính vì vậy mà càng dễ khơi dậy lòng chinh phục, hiếu thắng của người khác."


Bạch Ly bất chợt bật cười. Lâu lắm rồi cậu chưa từng dịu dàng mà nói chuyện với Tào Tuấn Nghiêm như lúc này, cũng chẳng còn khúc mắc gì nữa, chỉ thản nhiên bàn luận, "Không thể vì trong lòng mình khó chịu, liền đổ lỗi cho người khác được."


Tào Tuấn Nghiêm gật đầu, "Đúng vậy, là tôi hẹp hòi."


Hắn không nói "chúng ta", mà chỉ nhận về phía mình. Rồi đột nhiên lại buông một câu, "Nhưng bây giờ tôi đối với cậu không còn h*m m**n chinh phục hay hiếu thắng nữa, chỉ còn lại tiếc nuối và muốn bảo vệ thôi!" 



Câu này, Bạch Ly không biết đáp lại thế nào. Cậu quay mặt ra ngoài cửa sổ, bắt đầu lặng lẽ đếm những hàng cây đang lùi lại phía sau.


Cậu giỏi đối phó với ác ý của Tào Tuấn Nghiêm, nhưng lại không biết xử trí ra sao với thiện ý của người này.


"Không sao," Tào Tuấn Nghiêm cũng thấy gượng gạo, khẽ ho một tiếng, "Tôi cũng chẳng mong cậu thích tôi. Sau này có gặp lại, coi tôi như một người quen, chào một tiếng là đủ."


Thấy Bạch Ly không nói gì, hắn lại tiếp chuyện, toàn là hắn nói, còn Bạch Ly chỉ im lặng lắng nghe.


"Tiểu Bạch, có một chuyện tôi vẫn luôn muốn giải thích," giọng Tào Tuấn Nghiêm mang theo ít nhiều hối hận, "Lần ở hầm rượu, trong ly không phải thuốc bậy bạ gì, chỉ là loại vitamin tôi thường uống."


Thực ra giải thích chuyện đó đối với hắn rất mất mặt. Dù không có thuốc, hắn cũng đã ép Bạch Ly uống cạn cả chai rượu nồng độ cao đó, ngay trước mặt bao nhiêu người mà sỉ nhục cậu, khiến cậu sợ hãi và tủi nhục vô cùng.


"Tôi không phải muốn biện hộ cho mình, tôi biết mình quá đáng. Nhưng tôi thật sự... thật sự không cố ý như vậy." Lời hắn hiếm khi trở nên lắp bắp.


Bạch Ly đáp, "Biết rồi."


Nói rồi quay đầu nhìn hắn, Tào Tuấn Nghiêm cũng nhìn lại. Ánh mắt hai người giao nhau chốc lát trong khoang xe.


Bạch Ly khẽ cười, vẻ mặt vẫn bình thản, "Cậu giúp tôi rời đi hôm nay, coi như chúng ta huề nhau."


Huề nhau rồi, mọi chuyện đều đã qua, dù sao cũng sẽ không còn gặp lại.


Tào Tuấn Nghiêm nghe ra được trong câu chữ ấy ẩn giấu một ý "từ nay về sau chẳng còn tương phùng". Cảm xúc hắn lập tức rơi xuống đáy vực.


Đến sân bay rồi. Xe vừa quẹo qua một khúc cua, trước mắt đã hiện ra đường băng, thảm cỏ xanh rộng lớn, và cánh chim sắt lướt ngang bầu trời xanh thẳm.


Tào Tuấn Nghiêm dừng xe, ngắn ngủi chìm trong im lặng.


Bạch Ly không hiểu hắn định làm gì, hơi nghi hoặc quay sang nhìn.



Hắn khẽ gọi tên cậu, rồi hỏi, "Nếu tôi bằng lòng kết hôn, không chơi bời tình cảm, cả đời này chỉ một người duy nhất... em... em có đồng ý không?"


Bạch Ly ngẩn người tại chỗ.


Ngay sau đó cậu nhớ lại, đây từng là câu trả lời qua loa mà mình nói với Tào Tuấn Nghiêm từ rất lâu rồi. Khi ấy hắn bám riết không buông, Bạch Ly mới bảo, "Nếu lấy hôn nhân làm tiền đề thì có thể." Kết quả làm Tào Tuấn Nghiêm hoảng sợ một trận.


Còn bây giờ, dáng vẻ nghiêm túc này của hắn, lại khiến Bạch Ly thấy sợ.


Ngón tay cậu nắm quai ba lô siết chặt hơn, chỉ đáp lại một câu không liên quan, "Đến nơi rồi, xuống xe đi."


Tào Tuấn Nghiêm hoàn hồn, như thể rốt cuộc đã chờ đến câu trả lời nằm trong dự liệu, ngược lại toàn thân thư giãn hẳn. Hắn tháo dây an toàn, khẽ nói với Bạch Ly, "Được."


Máy bay còn mười mấy phút nữa sẽ cất cánh. Tào Tuấn Nghiêm gọi người phụ trách tới, lại dặn dò Bạch Ly một lượt, đến đó sẽ có người tiếp ứng, hỗ trợ làm thủ tục, những chuyện khác không cần lo.


Những điều cần nói đều đã nói xong, hai người đối diện nhau lặng im vài giây. Bạch Ly vẫy tay với hắn, "Đi đây."


Rồi xoay người, sải bước hướng ra đường băng.


Chiếc máy bay xé gió bay lên, tựa như cánh chim lớn sải rộng trên bầu trời, càng lúc càng xa, cho đến khi tan vào tầng mây, chẳng thể nhìn thấy nữa.


Tào Tuấn Nghiêm đứng trên thảm cỏ, ngửa đầu, nắng trưa chói chang chọc nhòe đôi mắt. Khi ấy hắn mới sực nhận ra, họ còn chưa ăn trưa.


Lẽ ra nên cùng nhau ăn một bữa rồi mới đi. Nghĩ đến đó, hắn chợt phát hiện, suốt bao năm quen biết, bất kể với tư cách bạn bè, người yêu thầm, hay đối nghịch nhiều năm, hắn chưa từng có nổi một bữa cơm thật tử tế cùng Bạch Ly. Giữa họ chưa từng tồn tại cái gọi là ấm áp.


Về sau, Tào Tuấn Nghiêm thường nghĩ, nếu như ngày đầu tiên khi Bạch Ly đưa ra điều kiện "chỉ cần kết hôn thì đồng ý yêu đương", hắn lập tức gật đầu, liệu bọn họ có đi đến một kết cục khác không?


Sẽ không.


Trong lòng hắn thừa hiểu đáp án này. Bạch Ly chính là Bạch Ly, cậu mãi mãi đi trên quỹ đạo riêng. Dù có lúc bị kéo lệch đi, cuối cùng vẫn sẽ dựa vào trái tim mà quay về, kiên định bước tiếp con đường mình chọn.


Mà con đường ấy, hắn vĩnh viễn chẳng thể theo kịp.


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 34: Rời đi
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...