Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 38: Ba Bạch
Văn Quân Hà theo sát phía sau cha Bạch Ly lên lầu. Cửa vừa mở, cha Bạch nghiêng người nhường lối, hắn mới bước vào. Mẹ Bạch đang dọn dẹp trong bếp, nghe động tĩnh liền gọi vọng ra,
"Lão Bạch, mau đem cua vào nhanh đi, tôi đang chờ để cho vào nồi đây."
Mùi cơm canh thơm phức đã lan ra ngoài. Văn Quân Hà cởi giày, chưa kịp đợi Cha Bạch nói gì đã xách túi đi thẳng vào bếp.
Mẹ Bạch quay lại thấy hắn, thoáng giật mình, một lúc sau mới phản ứng kịp, vội vàng đón lấy túi. Bà cúi đầu nhìn xuống, phát hiện hắn chỉ mang tất đứng trên sàn, bèn lau tay vào tạp dề, lấy từ tủ giày ra một đôi dép, đưa cho hắn rồi lại quay vào tiếp tục hấp cua.
Cha Bạch pha trà, Văn Quân Hà cúi người cung kính nhận lấy, không nhiều lời, chỉ im lặng ngồi đối diện, chậm rãi uống trà.
Bản tính vốn lạnh lùng, xa cách, cho dù cầu người cũng không tỏ ra khúm núm, chỉ cần nhìn qua đã biết hắn không phải xuất thân từ gia cảnh tầm thường. Thế mà hôm nay ngồi đây, lại mang theo nỗi sốt ruột và chờ mong, là dáng vẻ thật sự của một kẻ bất lực, dè dặt mà mong mỏi.
Cha Bạch nhìn một lúc liền đoán định được, trong lòng khẽ thở dài.
"Chuyện của cậu với Tiểu Bạch, làm cha mẹ chúng tôi vốn không nên xen vào. Nhưng đã chia tay rồi, tức là không hợp. Cậu cũng bận rộn, cứ mãi lui tới thế này chỉ uổng công thôi."
Văn Quân Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc, "Cháu không thấy uổng công. Chỉ muốn qua đây nhìn thấy bác và bác gái, cảm giác như vậy cháu sẽ thấy mình còn gần em ấy một chút."
Bạch Cảnh Hành nhấp ngụm trà, chậm rãi nói, "Tôi không rõ vì sao hai đứa lại chia tay. Nhưng đã là người lớn rồi, thì nên vui vẻ buông tay, đừng quấn lấy nhau nữa."
Giọng Văn Quân Hà thấp xuống, "Cháu biết, là cháu có lỗi với em ấy. Cháu chỉ muốn bù đắp, nhưng chẳng biết tìm ở đâu."
Hắn dừng lại, rồi nói thêm, "Cháu không ép hai bác phải nói em ấy ở đâu. Cháu hiểu nỗi lo của hai bác. Cháu chỉ muốn ghé qua nhìn, vì nghĩ đến việc em ấy một mình ở nơi đó, trong lòng cháu không sao yên được. Chỉ cần hai bác sống yên ổn, thì cháu tin Tiểu Bạch bên kia cũng sẽ được an toàn và bình an."
Lời này khiến Cha Bạch lặng im.
Văn Quân Hà biết, chỉ cần ông chịu để hắn bước chân vào nhà, tức là đã lóe lên một tia hy vọng.
"Từ tháng tư Tiểu Bạch rời đi, đến giờ đã nửa năm. Cháu đã sang nước X bảy lần, tìm qua nhiều thành phố mà vẫn không có tin tức. Có chỗ loạn quá, không thể vào, còn chỗ nào vào được thì cháu đều đã tìm."
Hắn nhớ lại, mỗi lần ra đi ôm hy vọng, trở về lại là thất vọng trĩu nặng, cả người cứ như bị treo lơ lửng giữa không trung, chẳng bao giờ chạm đất.
"Ngày nào cháu cũng theo dõi tin tức bên đó, mỗi lần đều tim thắt lại." Văn Quân Hà nói tiếp, "Từ lúc em ấy đi, cháu đêm nào cũng mất ngủ. Cháu đi tìm, không phải nhất định để quay lại bên nhau, chỉ là muốn biết em ấy có an toàn không. Chỉ cần biết ở nơi cháu không thể nhìn thấy, em ấy vẫn sống vui vẻ, làm điều mình muốn, thì cho dù không quay về bên cháu... cũng không sao ạ."
Cha Bạch im lặng uống trà, ngón tay siết chặt lấy tách.
Chuyến đi nước X, Bạch Ly chỉ báo cho cha mẹ sau khi nhận được lời mời. Bao năm nay, họ vẫn để con tự quyết, dù biết nơi ấy hiểm nguy, nhưng vẫn mong con làm điều mình thực sự yêu thích. Lo thì không lo sao được. Những ngày đầu Bạch Ly vừa rời đi, Mẹ Bạch có khi thức trắng đêm, ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Cha Bạch đều biết cả.
Bàn ăn đã dọn xong, Mẹ Bạch khẽ gọi hai người trong phòng khách, "Ra ăn cơm đi, có gì thì để ăn xong hãy nói."
Cha Bạch và mẹ Bạch ngồi một bên bàn, Văn Quân Hà ngồi đúng vị trí thường ngày của Bạch Ly. Vừa gắp miếng đầu tiên, đũa hắn hơi khựng lại.
Mẹ Bạch thấy vậy liền cười, "Tôi nấu toàn món quê nhà, có lẽ cậu chưa quen ăn."
Văn Quân Hà khẽ lắc đầu, "Rất ngon ạ."
Một bàn cơm toàn là hương vị của Bạch Ly. Trước kia chẳng mấy khi để tâm, giờ mới hiểu, hóa ra hắn cũng có lúc muốn nguyện đổi hết mọi khát vọng miếng ngon vật lạ chỉ để có lại bàn cơm quen thuộc này.
"Cháu thật sự rất hối hận, cũng thấy có lỗi. Ở bên Tiểu Bạch lâu đến thế, vậy mà chưa từng đến thăm hai bác."
Văn Quân Hà ăn rất nhiều, giữa chừng mẹ Bạch còn múc thêm một bát cơm, hắn cũng ăn hết sạch. Sau câu "hối hận" kia, hắn không còn nhắc tới Bạch Ly nữa. Hắn biết cha mẹ cũng đang đau lòng, nên chuyển chủ đề sang cảnh vật, phong tục ở Vân Thành. Hắn kể, lần đầu xuống đây hồi tháng sáu, mới đứng dưới lầu chưa đến mười phút mà cả người đã ướt đẫm, áo sơ mi và quần dính chặt vào người. Từ lần sau hắn đều mặc đồ vải thô, nhưng nghĩ mặc áo thun quần đùi đến gặp trưởng bối thì thất lễ, nên vẫn chọn sơ mi, chỉ đổi sang vải lanh cho mát.
Mẹ Bạch nghe xong liền cười, "Không cần câu nệ thế đâu, mặc sao cho thoải mái là được."
Bà vốn mềm lòng, ăn xong một bữa cơm liền thấy thương hắn. Cha Bạch thấy vậy, cũng chỉ khẽ liếc vài lần, không nói gì thêm. Văn Quân Hà hiểu được, nên dọn sạch cả bàn, lại còn vào bếp phụ thu dọn.
Cơm xong, hắn cũng không nán lại, chỉ chào rồi đi.
Về sau, hắn đến thường xuyên hơn, nhưng chưa bao giờ đến tay không. Không phải quà cáp đắt đỏ, mà chỉ là vài đặc sản Bình Châu, và cũng không chủ động lên nhà. Vẫn như trước, đứng dưới lầu đợi, khi nào gặp được cha mẹ Bạch Ly thì mới theo lên.
Có khi mẹ Bạch giữ lại ăn cơm, hắn cũng chẳng từ chối, còn vào bếp phụ tay. Bữa nào cũng ăn sạch, nói đôi câu chuyện phiếm, rồi canh giờ rời đi. Vào ra vừa đủ, không quá thân thiết, cũng không quá xa cách, khiến người ta chẳng thể thấy khó chịu.
Trong khu toàn hàng xóm quen mặt mấy chục năm, thấy Văn Quân Hà đứng dưới lầu nhiều lần, liền hỏi hắn là người nhà nào. Văn Quân Hà bảo mình là học trò của hai bác. Dần dà, cha Bạch mẹ Bạch cũng ngầm mặc nhận cái "thân phận" ấy.
Cuối năm, hắn đến càng ghé đến thường xuyên hơn. Hôm 23 chạp, hắn mang nhiều quà biếu đến. Đứng dưới lầu chờ, tình cờ gặp chú hàng xóm dẫn cháu ra đốt pháo. Người kia nói, "Hôm nay cậu chắc uổng công rồi, nhà ông Bạch sang bên ngoại rồi."
Phong tục Vân Thành là "23 chạp" phải về nhà thông gia. Văn Quân Hà lần đầu nghe đến. Hắn liền hỏi xin số điện thoại, gọi cho Cha Bạch, "Cháu mang ít quà Tết đến, đã gửi dưới phòng bảo vệ rồi. Hai bác về nhớ lấy. Cháu... về trước đây."
Vân Thành không có sân bay, mỗi lần Văn Quân Hà đều phải bay đến thành phố lân cận, rồi lái xe hơn một tiếng nữa mới tới. Vốn dĩ hôm nay hắn định cùng cha mẹ Bạch Ly ăn một bữa cơm, nhưng giờ chỉ kịp để lại quà Tết, lại phải vội vã quay về trong đêm.
Chú hàng xóm nhìn mà cũng thấy mệt thay.
Nhưng Văn Quân Hà lại trông rất vui, bởi trong điện thoại, Cha Bạch đã nói với hắn, "Đây là số điện thoại của tôi, sau này có chuyện gì cứ gọi thẳng cho tôi, không cần phiền hàng xóm."
Để xin số của cha Bạch vốn dĩ không khó, nhưng việc chính tay cha Bạch chủ động cho lại là chuyện khác hẳn.
Văn Quân Hà còn lựa mấy thanh sô-cô-la nhét vào tay cháu nhỏ của chú hàng xóm, nhân tiện cũng xin số điện thoại của chú. Hắn biết chú với cha Bạch thân thiết, cũng không có ý gì khác, chỉ lo nhỡ hai bác tuổi đã cao, gặp việc gấp thì nhờ chú gọi báo cho mình một tiếng.
"Cậu xa thế, gọi cậu cũng là nước xa không cứu được lửa gần thôi." Chú hàng xóm đùa một câu, không để tâm lắm.
"Tiểu Bạch không ở đây, cháu dù xa cũng chỉ hai tiếng đi đường, vẫn kịp chạy tới." Văn Quân Hà đáp.
Chú hàng xóm lắc đầu, cảm thán, "Người có tiền đúng là chẳng coi vé máy bay là giấy lộn."
Không ngờ tối mùng Hai, Văn Quân Hà thật sự nhận được điện thoại của chú.
Chú nói, cha Bạch lúc ra ngoài đổ rác thì đèn cầu thang hỏng, không để ý dưới chân, ngã mạnh một cú. Giờ mọi người đang gấp rút đưa đi bệnh viện.
Trong điện thoại ồn ào rối loạn, vẫn nghe rõ giọng mẹ Bạch đầy hoảng loạn.
Văn Quân Hà lập tức bật dậy khỏi giường, một tay kẹp điện thoại, một tay lục áo quần, "Bác mau đưa chú Bạch đi bệnh viện, cháu đến ngay... Vâng, là chân phải không? Trước hết cố định chỗ gãy, băng lại, hạn chế di chuyển."
Cúp máy, hắn phi thẳng xuống gara, nhấn ga hết cỡ. Đêm Tết đường không đông, hắn lái rất nhanh, chỉ 40 phút đã tới sân bay. Thư ký sớm gửi thông tin vé cho hắn, lúc chờ làm thủ tục hắn gọi cho mẹ Bạch.
Mẹ Bạch gần như mất phương hướng, giọng run rẩy nói giờ đã đến bệnh viện, bác sĩ đang hội chẩn.
"Bác đừng lo, thân thể chu Bạch khỏe mạnh, chắc không sao. Cháu chuẩn bị lên máy bay, đến lúc... " Hắn nhìn đồng hồ, báo một giờ cụ thể, "trước lúc đó nhất định cháu sẽ có mặt."
Giọng hắn trầm ổn, chắc chắn, khiến trái tim rối bời của mẹ Bạch bớt phần hoảng loạn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bà lại thấy áy náy, xa lạ như vậy, lại để hắn một mình giữa Tết lặn lội đường xa tới, đúng là không hợp tình hợp lý.
Chưa kịp nói gì, Văn Quân Hà đã cắt ngang, "Giờ quan trọng nhất là chú Bạch không có chuyện gì. Cháu đến một chuyến, chẳng phiền lắm đâu ạ."
Hai tiếng rưỡi sau, Văn Quân Hà phong trần mệt mỏi, nhưng thật sự đã xuất hiện ở bệnh viện. Vừa thấy hắn, hốc mắt mẹ Bạch đã đỏ lên.
Bạch Cảnh Hành không chỉ gãy chân, mà lúc ngã còn đập lưng vào bậc thang, dẫn đến gãy xương nén cột sống, có nguy cơ chèn ép tủy và dây thần kinh. Mẹ Bạch cho dù không hiểu y học cũng nghe rõ mấy từ chuyên môn kia, lập tức bật khóc.
"Ông ấy... có phải sẽ không đứng dậy được nữa không?" Giọng bà run rẩy, đầy hoảng hốt. Một đời bà quanh quẩn ở Vân Thành, xa nhất cũng chỉ từng đến tỉnh ngoài, giống như ông Bạch, cần mẫn dạy học cả đời, chưa từng to tiếng với ai. Thấy một con mèo hoang bị thương trên đường cũng đau lòng mãi. Huống hồ giờ là người bạn đời cả đời của mình.
Bà không dám tưởng tượng, nếu ông bị liệt thì phải làm sao.
Văn Quân Hà ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà, kiên định trấn an,
"Không sao đâu, cùng lắm là hồi phục sẽ khó hơn một chút. Chỉ cần điều trị cẩn thận, tuyệt đối không đến nỗi nghiêm trọng. Cháu đã nhờ bạn tìm được bác sĩ giỏi nhất tỉnh, sáng mai sẽ tới. Nếu cần, cháu trực tiếp đưa chú Bạch đến Bình Châu, khoa xương khớp ở đó càng có nhiều chuyên gia giỏi, chắc chắn sẽ chữa khỏi."
Ánh mắt hắn kiên định, giọng nói trầm ổn, khiến tâm trí rối loạn của mẹ Bạch cuối cùng cũng bình ổn lại phần nào.
Đang dịp Tết nên bệnh viện ít người nhập viện, Văn Quân Hà nhanh chóng sắp xếp cho Bạch Cảnh Hành một phòng riêng. Sau đó hắn khuyên giải mãi mới đưa được mẹ Bạch về nghỉ ngơi, còn mình thì quay lại bệnh viện tiếp tục trông nom.
Sáng hôm sau, chuyên gia xương khớp từ tỉnh đã tới, hội chẩn thêm lần nữa, khuyên nên chuyển hẳn đến bệnh viện tuyến tỉnh điều trị. Chân thì không đáng lo, nhưng cột sống bị nén quá 1/3 chiều cao đốt, lại kèm chèn ép thần kinh, bắt buộc phải mổ.
Bàn bạc xong với bác sĩ, lại hỏi ý kiến mẹ Bạch, Văn Quân Hà quyết định đưa thẳng cha Bạch về Bình Châu.
Bạch Cảnh Hành tỉnh lại nghe vậy thì nhất quyết không chịu. Ông có nỗi lo của mình, đi tỉnh còn chấp nhận, nhưng Bình Châu thì xa lạ hoàn toàn, mọi việc đều phải nhờ cậy Văn Quân Hà. Thân thích ruột rà còn ngại, huống hồ họ vốn không còn quan hệ gì.
"Chú thấy như vậy là làm phiền cháu, nhưng thực ra không đâu ạ," Văn Quân Hà kiên nhẫn giải thích, "cùng lắm cháu chỉ cần sắp xếp bệnh viện và bác sĩ, với cháu đó là chuyện đơn giản. Nếu chú ở lại đây hoặc sang tỉnh, cháu cũng sẽ phải thường xuyên chạy tới. Đằng nào cũng vậy, mà ở Bình Châu vừa thuận tiện cho cháu chăm lo, vừa tốt cho việc điều trị. Điều trị tốt, khỏi hẳn, thì bác gái và Tiểu Bạch mới yên tâm, đúng không ạ?"
Văn Quân Hà một khi đã muốn bàn chuyện thương lượng tử tế thì chẳng ai giỏi hơn hắn. Lời nói khéo léo mà chân thành, khiến người khó tính đến đâu cũng động lòng. Chỉ trong nửa tiếng, hắn đã thuyết phục được Bạch Cảnh Hành gật đầu.
Tất nhiên, chuyển đến Bình Châu thì việc "chỉ điều phối bệnh viện và bác sĩ" không hề đơn giản như hắn nói.
Nhưng Văn Quân Hà làm việc rất có chừng mực, không khiến cha mẹ Bạch thấy mình bị chăm sóc quá đà, cũng không ngày nào cũng xuất hiện gây áp lực. Sắp xếp ổn thỏa rồi, hắn giữ khoảng cách vừa phải, gặp gỡ đúng mực, khiến họ yên tâm mà không gánh nặng. Ngay cả những loại thuốc ngoại nhập đắt đỏ, hắn cũng đi đường riêng, không để lộ một chữ nào trên hóa đơn.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 38: Ba Bạch
10.0/10 từ 33 lượt.
