Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 23: Đại nhân đại lượng
Rất nhiều chuyện, một khi nói trắng ra, nhìn thấu suốt, mới nhận ra rằng, thì ra tất cả đều đã có dấu hiệu từ trước.
An Vũ Vi không biết đã rời khỏi bàn từ lúc nào, nhưng cũng chẳng đi xa, chỉ ngồi ở quầy bar, dõi mắt nhìn hai người đối diện nhau trong chiếc ghế lô.
Sự im lặng giằng co kéo dài.
Cuối cùng, Tào Tuấn Nghiêm chịu không nổi ánh mắt u ám của Văn Quân Hà, bèn rút chìa khóa xe ra, ném lên bàn như muốn vỡ nát tất cả, "Đúng, tôi có ý thế đấy!"
Ngày trước, hai người thường chơi bi-da, có lúc còn cá cược. Một lần Tào Tuấn Nghiêm nhắm vào chiếc xe mới tinh của Văn Quân Hà, hai người đánh một ván, Văn Quân Hà thua ba điểm, thế là đem xe cho hắn.
"Bất kể bắt đầu từ khi nào, tôi đều đã biết rõ tâm tư của cậu." Văn Quân Hà cúi mắt nhìn chìa khóa trên bàn, rồi ngẩng lên đối diện ánh mắt hắn, "Tôi không muốn nghe từ miệng cậu thêm bất kỳ câu nào về cậu ấy nữa."
Bạch Ly không phải trò cá cược. Hắn tuyệt đối sẽ không để cậu trở thành một món đặt cược trên bàn bi-da.
"Các người chẳng phải đã chia tay rồi sao? Tôi nói sẽ theo đuổi cậu ấy, ông đã bảo thế nào?" Tào Tuấn Nghiêm nhướng mày, lặp lại lời khi đó của Văn Quân Hà, "Tuỳ cậu."
"Cậu biết rõ vì sao." Ngón tay Văn Quân Hà khẽ run, ngón trỏ và ngón cái vô thức xoay vào nhau, đó là biểu hiện hắn đã thực sự nổi giận. Bạch Ly, dù thế nào đi nữa, vẫn là của hắn. Sự buông lỏng tạm thời không có nghĩa là buông tay. Sợi dây trong tay hắn nắm, cách xử lý cũng do hắn quyết. Người khác có thể phun khói mù, gieo vài câu nhàn nhạt, hắn chẳng buồn để mắt.
Nhưng nếu dám thật sự ra tay, thì tuyệt đối không được.
"Không phải chỉ để ép cậu ấy quay về sao!" Tào Tuấn Nghiêm gằn giọng, "Nhưng cậu ấy không muốn về."
"Vậy cũng không đến lượt cậu chen vào."
"Thế thì chúng ta thử xem, rốt cuộc cậu ấy chọn ai?"
Văn Quân Hà đứng bật dậy, chỉnh lại cổ áo, cúi người vớ lấy chìa khóa trên bàn. Hắn ngắm một thoáng, rồi bất ngờ vung tay, ném thẳng vào mặt Tào Tuấn Nghiêm.
Khoảng cách quá gần, Tào Tuấn Nghiêm không kịp tránh. Tiếng động không lớn nhưng lực mạnh, kim loại sáng loáng hoá thành vũ khí, lập tức khiến trán hắn rớm máu.
Họ từng nhiều lần đánh nhau hồi nhỏ, thậm chí còn kinh động đến cha mẹ hai bên, nhưng chưa bao giờ ảnh hưởng đến tình bạn. Lần này thì khác, cả hai đều hiểu, mối quan hệ từ nay chấm hết.
An Vũ Vi vội lao đến can ngăn, sợ hai người nóng nảy lại gây hoạ lớn hơn.
Nhưng thực tế, cả hai đều không nhúc nhích thêm nữa. Không còn ầm ĩ như thuở thiếu niên. Tất cả lời cảnh cáo đều đã in rõ trên gương mặt Văn Quân Hà, cùng với sự tàn nhẫn tuyệt tình.
Hắn chỉ buông hai chữ, "Cậu dám!"
**
Gửi số điện thoại của Ỷ Vọng cho Triệu Lãm, dặn dò tình hình xong, Bạch Ly khoá cửa, kéo vali ra khỏi khu tập thể.
Cậu không gọi xe, vì cách đó chẳng xa là ga tàu điện ngầm, đi một giờ là tới ga tàu cao tốc.
Chiếc vé này, cậu đã mua rồi huỷ ba lần. Lần này, Bạch Ly tự nhủ, bằng mọi giá cũng phải về nhà.
Tàu còn hơn một tiếng rưỡi mới khởi hành, dư dả thời gian. Bạch Ly chọn chỗ gần cửa soát vé, một chân như đã đặt vào ngưỡng cửa gần với gia đình. Cậu dự định về nhà bầu bạn cùng cha mẹ, mùa đông đã đến, chi bằng ở lại hẳn qua Tết, đợi sang xuân rồi tính tiếp.
Cậu gửi vé cho mẹ, còn gọi video. Mẹ Bạch khoe mấy túi thực phẩm đã chuẩn bị, miệng gọi con trai, hứa bốn tiếng nữa sẽ có cá rán nóng hổi.
"Con lần này về không đi nữa, ít nhất ở đến tháng Ba. Ngày nào cũng ăn cá rán mẹ làm, ba mẹ không được chê con phiền đâu nhé." Đối diện mẹ, Bạch Ly bỗng tìm lại được giọng điệu nũng nịu đã lâu mất đi.
Mẹ Bạch cười đến hằn cả nếp nhăn, liên tục nói "được, được". Từ ngày Bạch Ly tốt nghiệp, trụ lại ở Bình Châu, chỉ Tết mới về vài hôm. Bà chỉ mong con trai trở về rồi chẳng rời đi nữa.
Nhưng ông trời vốn thích đùa giỡn lòng người.
Còn mười phút nữa là soát vé, điện thoại mẹ gọi lại.
Bạch Ly ngẩn ra, "Đồ gì ạ? Con có mua gì đâu." Cậu nghe bên kia vang tiếng ồn, dường như mẹ đang tranh luận với ai đó.
Tim Bạch Ly thắt chặt.
Mẹ Bạch lại cất tiếng, "Họ vẫn đứng ở cửa, nhất định không chịu đi. Hay con nói chuyện với họ đi?"
Sau một đoạn nhiễu âm, máy được chuyển cho người khác. Một giọng đàn ông lạ vang lên, "Chào anh Bạch, Văn tổng nhờ chúng tôi mang chút đồ ăn thức dùng biếu bác trai bác gái."
Bạch Ly bật dậy, đầu gối va vào vali khiến nó lăn xa, cậu cũng chẳng buồn nhặt.
"Các anh sao biết được nhà tôi ở đâu?"
Thực ra, chẳng cần hỏi.
Bao năm bên nhau, Văn Quân Hà chỉ nhớ được tên thị trấn, còn chi tiết thì mù tịt. Thế mà giờ, ngay cả số nhà cũng rõ ràng, còn canh đúng thời khắc này để đến.
Hàm ý đã quá rõ ràng.
Người kia không đáp, Bạch Ly lại dằn giọng, "Bố mẹ tôi không cần, mang đi!"
"Xin lỗi, Văn tổng dặn phải giao tận tay. Không có thương lượng." Giọng điệu bình thản, cứng nhắc, chẳng để lại khe hở.
Da đầu Bạch Ly tê dại. Cậu nhắm mắt, đổi câu hỏi, "Các anh... đến từ bao giờ?"
Người đó vẫn né tránh, chỉ đáp, "Chiều ba giờ, chúng tôi đến ga đón anh."
Tàu xuất phát từ Bình Châu lúc 10 rưỡi, điểm cuối là thủ phủ phương Nam. Thị trấn quê nhà Bạch Ly chỉ là ga trung chuyển, dừng chưa đến một phút, đúng ba giờ chiều.
Bàn tay cậu túa mồ hôi, im lặng hồi lâu. Bên kia vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng, giọng Bạch Ly run rẩy, như không phải phát ra từ chính mình, "Không cần đón. Tôi... không về nữa."
Ga cao tốc xuống là lối vào tàu điện ngầm, đi tuyến số 7 là có thể thẳng tới căn hộ ở trung tâm thành phố. Tuyến này cũng chạy ngang qua công ty Bạch Ly. Trước kia cậu rất thích tuyến số 7 này, bởi nó có thể chở cậu về nhà, cái nơi cậu từng tin tưởng tuyệt đối sẽ là nhà của mình, là chốn về cả đời cùng Văn Quân Hà. Thậm chí, cậu yêu đến nỗi nhìn thấy con số 7 cũng thấy gần gũi.
Đó từng là một quãng đường bình thường đến tẻ nhạt, nhưng lại ngập tràn hạnh phúc và mong đợi.
Giờ đây, nó lại đưa cậu quay về một nơi khác, ép người đã quyết tâm rời đi, buộc phải gõ cánh cửa mà chính cậu tưởng chừng sẽ không bao giờ chạm đến nữa.
Đi chậm mấy, rồi cũng đến. Tàu điện không thể vì một người mà giảm tốc hay đổi hướng.
Bạch Ly đứng dưới nhà chừng mười lăm phút, rồi kéo vali lên. Cậu lần này không gõ cửa, bấm luôn mật mã. Mọi thứ vẫn y nguyên. Nửa năm qua, cậu từng quay lại lấy đồ một lần, nhưng mỗi lần bước vào đều thấy lạ lẫm và nặng nề thêm.
Đổi giày, đặt vali ở góc khuất, từng cử động đều chậm chạp.
Cửa thư phòng khép hờ, không một tiếng động. Nhưng Bạch Ly biết, Văn Quân Hà đang chờ mình trong đó.
Cậu tự thấy mình chẳng ra gì, thoả hiệp quá nhanh, hoàn toàn là kẻ thua cuộc. Nhưng hết cách rồi, từng thấy hắn ra tay với người khác ở trường học, trên thương trường, bất kể thân sơ, bất kể thù hận sâu hay mâu thuẫn nhỏ, hắn đều có thể chuẩn xác chọc vào chỗ yếu rồi đánh gục, hiếm khi để tình cảm chen vào.
Nếu phải chọn dáng vẻ mình ghét nhất ở Văn Quân Hà, thì chính là ở khía cạnh thế này.
Văn Quân Hà ngồi sau bàn làm việc, ánh sáng xanh từ laptop phản chiếu lên cặp kính gọng vàng, hắn luôn đeo khi làm việc, làm nổi bật làn da trắng lạnh và ánh mắt vô cảm, khiến người ta thấy xa cách ngàn trùng, như núi tuyết phương Bắc.
Nhưng giờ, băng tuyết ấy ngay trước mặt, như muốn chôn vùi cậu bằng sức mạnh dữ dội của nó.
"Tôi sai rồi." Bạch Ly đứng ở cửa thư phòng, một tay bám khung cửa, gượng cười, "Anh đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi."
Văn Quân Hà không động, liếc mắt nhìn cậu từ đầu đến chân. Bạch Ly mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài.
"Còn muốn đi không?" Hắn tháo kính, hắn biết Bạch Ly không thích hắn đeo.
"Lại đây."
Cậu bước tới đứng trước bàn. Văn Quân Hà kéo ghế ra, giơ tay lôi cậu ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy cậu. Không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt.
Bờ vai hắn rộng, cánh tay rắn chắc, khi nâng tay lên mang theo lực đạo còn sót lại sau nhiều năm tập võ,khí chất cứng rắn mạnh mẽ ép người khác tới ngột ngạt.
Dù biết dễ làm hỏng bầu không khí, thậm chí chọc giận hắn, nhưng Bạch Ly vẫn cắn răng nói rõ, "Bao giờ anh không muốn tiếp tục nữa, thì hãy nói với tôi."
Chút áy náy vừa nhen lên trong lòng Văn Quân Hà lập tức bị câu ấy dập tắt. Nhưng hắn không lộ ra, chỉ điềm nhiên, "Cậu nghĩ sai rồi. Tôi không phải vì cậu đòi chia tay mà khó chịu nên mới kéo cậu về để lại đá một lần đâu. Tôi không ấu trĩ như thế. ... Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Bạch Ly đột nhiên buồn cười. Cậu đã từng muốn vậy, đã dốc hết tình cảm để níu giữ, nhưng đổi lại chẳng được một câu thừa nhận. Giờ nói thì còn có ích gì.
Có lẽ cảm nhận ra sự kháng cự và nghi ngờ nơi cậu, Văn Quân Hà nâng gáy, môi mỏng và đầu lưỡi chạm lên môi Bạch Ly. Đã lâu họ không hôn. Môi Bạch Ly mềm, mùi vị quen thuộc ngọt ngào, khiến hắn tham lam càn quét, từng chút từng chút thâm nhập, chỉ càng muốn nhiều hơn nữa.
Nhưng cảm nhận rõ sự cứng đờ và run rẩy của người trong vòng tay, hắn dừng lại. Vẫn là hơi thở gấp nóng rực bên tai. Hắn véo má cậu, khẽ xoa xoa, "Không thích sao?"
"Thích." Bạch Ly đáp khẽ.
Trán kề trán, hơi thở giao nhau, là khoảng cách chỉ dành cho những người yêu nhau đang thì thầm thân mật.
Giọng Bạch Ly hạ thấp, như một lời van nài khó nhận ra, "Có thể bảo họ về đi không... bố mẹ tôi tuổi lớn rồi, không chống đỡ nổi nhiều người vậy."
Ánh mắt u ám của Văn Quân Hà khoá chặt cậu, "Ngay khi cậu huỷ vé, họ đã đi rồi."
Lâu lắm Bạch Ly mới gật đầu, "Cảm ơn."
"Cảm ơn cái gì?" Văn Quân Hà cau mày, không vui, "Cảm ơn tôi không làm hại bố mẹ cậu? Ý cậu là vậy à? Cậu cho rằng tôi tàn nhẫn đến mức ấy sao?"
"Không phải..." Bạch Ly vội nói, "Không... không có."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 23: Đại nhân đại lượng
10.0/10 từ 33 lượt.
