Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 22: Khốn nạn như nhau


Bạch Ly thoáng ngẩn người một lúc, tưởng mình nghe lầm. Đến khi Tào Tuấn Nghiêm lặp lại lần nữa, "Tiểu Bạch, ở lại bên tôi đi!"


Trước đây hắn cũng từng buông những lời tương tự, nhưng đều mang theo ý trêu chọc, bỡn cợt, hoặc hời hợt. Bạch Ly chưa bao giờ để tâm, bây giờ cũng vậy, cho dù lần này hắn có dốc hết thành ý ra nói.


Tào Tuấn Nghiêm dường như chưa bao giờ nghiêm túc thế này, thậm chí còn lộ vẻ căng thẳng. Hắn bước lên một bước, giữ khoảng cách vừa phải, lời nói khiến Bạch Ly phải chau mày.


"Cậu từng nói, quen nhau là để hướng đến hôn nhân. Nếu tôi đồng ý kết hôn, cậu cũng sẽ đồng ý. Bây giờ câu nói ấy còn tính không?"


Đúng là Bạch Ly đã nói qua, nhưng đó là lời cố ý, vì cậu biết chắc hắn không bao giờ chấp nhận. Nay nhắc lại, sự nghiêm túc và chờ đợi kia khiến cậu buộc phải thu hồi tâm trí từ xa xăm trở về.


Cậu nhìn hắn, ánh mắt thản nhiên, không gợn sóng. Trong ván cờ này, cậu đã thắng.


"Không tính nữa." Bạch Ly nói.


Rồi xoay người bỏ đi.


"Bạch Ly!" Tào Tuấn Nghiêm nghiến răng gọi sau lưng, "Cậu nghĩ cắt đứt với Văn Quân Hà dễ dàng thế sao? Cậu chạy được đến đâu? Ở bên tôi có gì không tốt, tôi đảm bảo sẽ đối xử tử tế với cậu!"



"Phải chăng nhất định tôi phải chọn một trong hai người?" Bạch Ly quay đầu lại, bất chợt bật cười.


Nụ cười ấy vừa chua chát vừa chế giễu, trong mắt lại sáng trong suốt, khiến cả ánh chiều tà phía sau cũng nhạt màu.


Tào Tuấn Nghiêm sững sờ. Khi hoàn hồn thì bóng dáng kia đã biến mất trên cầu thang.


Cơm tối, Bạch Ly chẳng thấy đói, nằm dài trên ghế sô pha, không buồn bật đèn. Chung cư cũ kỹ, cách âm kém, mùi đồ ăn nhà hàng xóm lùa sang. Cậu hít một hơi, là mùi cá rán, thơm nức.


Mẹ Bạch cũng thích rán cá, loại cá nhỏ, chiên vàng ruộm, giòn từ đầu đến đuôi, ăn một miếng mà niềm vui như lan khắp người. Hồi bé, cậu có thể ăn liền một đĩa đầy. Đã lâu lắm không được ăn nữa.


Cậu muốn về nhà quá.


Bạch Ly đột nhiên có chút sức lực, bật dậy bật đèn, rồi dọn dẹp đồ đạc. Thực ra chẳng còn gì để dọn, vài hôm trước cậu đã thu xếp gần hết, thậm chí từ sớm hơn. Chỉ là cứ bị hết chuyện này đến chuyện khác níu lại.


Điện thoại reo, là Thời Ôn.


"Tiểu Bạch, anh đã bàn với Vạn Trọng Vi rồi. Em bảo sếp em liên lạc với phó tổng của anh ấy là Kỳ Vọng. Anh sẽ gửi số điện thoại cho em. Để họ làm việc trực tiếp, anh không rõ cụ thể, nhưng Vạn Trọng Vi đã hứa, nhất định sẽ lo ổn thoả. Em cứ yên tâm đi." Giọng Thời Ôn dịu dàng chắc nịch, xuyên qua nửa vòng trái đất, khiến trái tim treo lơ lửng của Bạch Ly rốt cuộc trở lại lồng ngực.


Hai người trò chuyện thêm, rồi mở cả video.



Anh rất chu đáo. Quả thực, Vạn Trọng Vi là nhân vật có sức ảnh hưởng rất lớn, Bạch Ly đối diện sẽ thấy áp lực. Còn Thời Ôn, lại bị chênh lệch múi giờ, không giúp kịp thời. Chuyển cho Ỷ Vọng xử lý là hợp lý nhất.


Hai người còn đang nói chuyện, Bạch Ly nhận cuộc gọi khác, liền cúp video.


Đầu dây kia, giọng trầm thấp của Vạn Trọng Vi vang lên, sau vài lời chào hỏi liền đi thẳng vào vấn đề. Nghe xong tình hình, gã nói, "Đừng lo lắng. Tôi sẽ cho người liên hệ thẳng bên cơ quan thuế. Một khi Vạn gia đã ra mặt, bất kể là ai đứng sau, cũng phải nể mặt mà lùi một bước. Chuyện này sẽ sớm lắng lại thôi."


Trong mắt Vạn Trọng Vi, chuyện này thật chẳng đáng là gì. Hoặc kẻ ra lệnh phía trên cũng chẳng coi là chuyện lớn. Đã là ân oán cá nhân, mà Vạn Trọng Vi lại "dùng dao mổ trâu giết gà" xen vào, thì tất nhiên sẽ nhanh chóng kết thúc.


Thời Ôn nói giao cho phó tổng xử lý, nhưng nghe giọng điệu này thì rõ ràng Vạn Trọng Vi đang đích thân theo sát. Bạch Ly hơi ngượng, nhưng Vạn Trọng Vi thì không, việc gì dính đến Thời Ôn, gã đều bày rõ quan điểm "yêu ai yêu cả đường đi lối về", chỉ cần khiến Thời Ôn vui thì gã chỉ hận không thể tự mình làm hết.


Cho nên khi Bạch Ly cười khẽ nói cảm ơn, Vạn Trọng Vi nửa đùa nửa thật, "Cậu khen tôi vài câu trước mặt Tiểu Ôn còn quý hơn bất cứ lời cảm ơn nào rồi."


Rồi gã cố ý dẫn dắt tiếp, "Bên này tôi bận xong rồi, định thứ Hai tuần sau bay sang. Nhưng Tiểu Ôn không muốn tôi ở lâu, chỉ cho ở ba ngày. Ba ngày thì làm được gì chứ, tôi bay đi bay về đã mất hai ngày, ở lại được một ngày, nói chưa kịp vài câu đã phải về. Thật là làm khó cho tôi mà."


Nói xong, chính gã cũng bật cười khan, rồi thở dài.


Đã ăn của người ta, vô công không thụ lộc. Bạch Ly thấy ái ngại, đành gượng gạo hỏi, "...Hai người vẫn chưa làm lành sao?"


Nhắc tới đề tài thích nghe, Vạn Trọng Vi lập tức hào hứng hẳn,
"Tiểu Ôn cứng đầu, cố chấp, còn là nhà nghiên cứu nên cái gì cũng đòi chi li, chuẩn xác. Tôi thì không biết xấu hổ, cách gì cũng thử rồi, nhưng vẫn chưa lay động được em ấy. Thực sự hết cách, chỉ còn nước kiên trì thôi. Mà xung quanh em ấy chẳng có mấy bạn bè, mấy đàn anh đàn chị của em ấy nhìn tôi đã thấy khó chịu, có trông cậy vào ai được đâu."



Quả nhiên, Bạch Ly cầm điện thoại mà thấy nóng ran, cuối cùng ấp úng, "Vậy... tôi sẽ khuyên thêm anh ấy."


Bên kia truyền đến tiếng cười sảng khoái của Vạn Trọng Vi, "Được! Đợi chúng tôi làm lành rồi, nhất định sẽ mời cậu tới nhà ăn cơm."


**


Bạch Ly giải quyết xong nỗi lo, còn bên Tào Tuấn Nghiêm thì buồn bực đến chết, buổi tối hắn kéo An Vũ Vi đi uống rượu.


Quán bar vắng khách, hai người ngồi ở ghế gần sân khấu. Trên sân khấu, ca sĩ ôm đàn hát khúc tình ca bi lụy,


Bao lần nhìn vào đôi mắt ấy
Bao lần ước có một hồi đáp
Không đủ can đảm, nhưng vẫn muốn hỏi
Sao em nỡ buông tay...


...


An Vũ Vi giật mình, vội giữ chặt tay Tào Tuấn Nghiêm đang nắm chai rượu, "Hóa ra ông không phải đùa giỡn, ông thật sự muốn giành người yêu của huynh đệ mình?"


Tào Tuấn Nghiêm cau có hất tay ra, ngửa cổ tu một hơi nửa chai, rồi dằn xuống, giọng khàn đặc, "Nếu dễ giành như vậy tôi đã ra tay từ sớm rồi, cần gì kéo dài đến tận bây giờ, còn phải khổ sở tính toán đủ đường. Tôi không sợ Văn Quân Hà. Tôi chỉ sợ, cho dù tôi có cố hết sức, kết quả người đó vẫn chẳng thuộc về tôi. Vậy thì vừa mất người đó, vừa mất bạn."


An Vũ Vi tặc lưỡi. Từ sau khi Văn Quân Hà và Bạch Ly chia tay, quan hệ hắn với Tào Tuấn Nghiêm cũng thay đổi rõ. Đi tụ tập, hoặc cả hai đều không đến, hoặc một đến thì một vắng. Nghĩ lại thì, chắc chắn trong lòng họ đều biết rõ nguyên nhân.



Bất nghĩa chỉ là thứ yếu, quan trọng là hai nhà Văn – Tào vốn gắn bó sâu xa, từ nhỏ họ cùng nhau lớn lên, chưa từng rạn nứt. Nếu giờ vì một Bạch Ly mà trở mặt, truyền ra ngoài cũng chỉ thành trò cười trong giới.


"Bất nghĩa hay không, so với Bạch Ly chẳng là cái thá gì cả! Tôi chẳng tin cái đạo lý nào hết. Nếu không vì nể mặt Văn Quân Hà, tôi đã sớm đoạt lấy cậu ấy rồi. Chúng tôi đều gặp nhau cùng lúc, tại sao trong mắt cậu ấy chỉ có hắn, còn tôi thì chưa từng được để vào mắt?" Tào Tuấn Nghiêm tuốt nốt phần rượu còn lại, đập mạnh chai xuống bàn, mắt đỏ lên, "Tôi kém chỗ nào!?"


An Vũ Vi lạnh lùng hừ một tiếng, "Ông không kém. Ông chỉ giống hệt Văn Quân Hà, đều là lũ khốn như nhau mà thôi."


Nói rồi mới chợt nhớ ra chuyện, mặt biến sắc, nghiêm giọng hỏi,
"Vậy sao lần ở hầm rượu, ông bỏ thuốc vào làm gì?"


"Thuốc cái đéo gì chứ, tôi đổi hết thành vitamin rồi." Tào Tuấn Nghiêm phẩy tay. Dù say, đầu óc hắn vẫn còn tỉnh táo. Hôm đó có kẻ dúi cho hắn gói thuốc thật, hắn vứt ngay xuống gầm ghế. Khi ấy hắn chỉ tức, lại bị bẽ mặt nên muốn ép Bạch Ly một phen, biết đâu vật cực hắn lại có cơ hội. Ai ngờ Bạch Ly lì lợm, không nói một câu, ngửa cổ uống cạn cả chai rượu. Đến khi hắn sực tỉnh táo, Văn Quân Hà đã lao ra theo.


An Vũ Vi nghe mà trợn mắt, mắng thẳng, "Đồ ngu này! Ông đổi thành vitamin thì ngoài ông ra ai biết chứ? Nếu lúc đó, giữa lúc bọn họ chia tay, ông chịu dang tay một chút, biết đâu còn cơ hội."


Sân khấu lặng đi, ca sĩ rời xuống.


Trong khoảng lặng ấy, giọng khàn khàn buồn bã của Tào Tuấn Nghiêm vang lên, "Không có cơ hội. Tôi hiểu Bạch Ly. Cậu ấy sẽ không nhận lấy bất kỳ thứ "tốt" nào từ tôi đâu. Thế nên tôi chỉ còn cách ép, cứ ép cậu ấy rời khỏi Văn Quân Hà, ép cậu ấy phải chọn tôi. Nếu cậu ấy chịu, tôi và Văn Quân Hà trở mặt thì có sao. Dẫu mất bạn bè mấy chục năm, tôi cũng chấp nhận. Nhưng đến nước này, cậu ấy vẫn không chịu nhượng bộ."


An Vũ Vi thở dài, định mở miệng khuyên, ngẩng đầu thì bỗng sững lại.


Ngay bậc thềm ngoài quán, dưới ánh sáng nhập nhoạng, Văn Quân Hà đứng đó, sắc mặt tối tăm khó đoán.


Không rõ hắn đã đứng bao lâu, cũng chẳng biết đã nghe được bao nhiêu.


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 22: Khốn nạn như nhau
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...