Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 21: Cậu ta chỉ có thể quay về


Văn Quân Hà chống tay lên lan can, dáng vẻ nhàn nhã. Nghe Tống Hân nói vậy, hắn thẳng người, quay đầu nhìn sang, "Cậu muốn nói gì?"


"Được rồi." Tống Hân vỗ nhẹ lên cánh tay hắn, cứng ngắc như sắt, "Hễ nhắc đến cậu ấy, cậu liền mất bình tĩnh. Bình tâm lại đã, đợi ổn rồi tôi mới nói."


Nhưng Văn Quân Hà đáp ngay, "Tôi ổn rồi, nói đi."


Tống Hân chẳng còn cách nào, bèn thẳng thắn, "Cậu mặc kệ Tào Tuấn Nghiêm dày vò Bạch Ly, là muốn ép cậu ấy phải chủ động tìm đến cậu, đúng không? Là cậu ấy nói chia tay trước, cậu nuốt không trôi, nhưng lại hạ không nổi mặt mũi đi cầu hoà, nên cứ ngồi đó chờ. Tôi đoán đúng chứ?"


Văn Quân Hà cầm nửa chiếc bánh, chậm rãi cắn một miếng. Là vị ngọt. Trước kia, Bạch Ly cũng từng làm, nhưng là vị mặn, vì hắn không thích đồ ngọt. Bánh kia mềm, còn cái này quá giòn.


"Cách xử lý vấn đề của cậu thật sự là ..." Tống Hân thấy hắn không phản bác, chỉ biết lắc đầu, rồi cười nhạt, "Quân Hà, sau này dù cậu chịu khổ bao nhiều vì tình, cũng đừng oán trách ai khác."


Văn Quân Hà khó hiểu nhìn y, Tống Hân chậm rãi nói nốt, "Đều là do cậu tự chuốc lấy cả."


"Cậu có biết vì sao sau khi tốt nghiệp cấp ba tôi chia tay cậu không?" Tống Hân bất chợt nhắc chuyện cũ.


"Không nhớ." Văn Quân Hà nghiêm túc nghĩ lại, cuối cùng vẫn chẳng nhớ ra.


Tống Hân lắc chiếc bánh trong tay, cách một tiếng cắn xuống, "Đấy, chính vì thế mà chia tay."


Văn Quân Hà cau mày.


Y lại nói, "Ngày đó tôi nói chia tay, cậu chẳng suy nghĩ gì, lập tức đồng ý. Không chút không cam lòng, không chút tức giận. Giờ nhắc lại, cậu thậm chí chẳng nhớ nguyên nhân. Cho nên chúng ta mới có thể làm bạn lâu năm. Nhưng nếu là Bạch Ly nói chia tay thì sao?"



Đến lúc này, Tống Hân đã nhìn rõ, y chưa bao giờ nằm trong thế giới tình cảm của Văn Quân Hà, nên hắn không hề lay động. Thấu suốt điều đó, y chọn buông bỏ hoàn toàn. Khó chịu thì có, nhưng làm bạn thì vẫn tốt. Còn nếu cố chấp làm người yêu, thì chẳng phải chỉ khó chịu thoáng chốc, mà là khổ suốt một đời.


Văn Quân Hà hơi giận, mặt sầm xuống, nhưng đối với Tống Hân, hắn chẳng hề phòng bị, cũng chịu nói ra những điều đang hành hạ mình, "Cậu ấy bỏ đi quá dễ dàng. Nói không cần là không cần. Phải để cậu ấy vấp ngã, nếm chút đau khổ mới biết đường quay về."


Hắn dừng lại, giọng khàn hơn, "Thế mà hôm đó... một mình trốn sau gốc cây khóc, đã như vậy rồi vẫn không chịu cúi đầu." Nỗi tức nghẹn lại, chẳng rõ là giận ai, "Tôi nghĩ mãi, vì sao như thế mà cậu ấy vẫn không chịu trở về."


Hôm đó, hai người cãi vã rồi tan. Hắn cũng bừng bừng tức tối, nhưng khi thấy Bạch Ly dựa vào tường, gương mặt trắng bệch, bước chân lảo đảo, miệng còn gắng gượng đuổi hắn đi, rõ ràng chẳng còn chút uy thế nào, mà giống như bị đánh đến nát lòng.


Hắn vốn còn muốn nổi giận, nhưng sự bất an trong tim đã dâng đến cực điểm. Cuối cùng, chẳng nói thêm gì, hắn rời khỏi căn phòng chật hẹp ấy.


Tống Hân lặng lẽ thở dài.


Nghe hắn lại nói, "Bà tôi từng bảo, ai trên đầu có hai xoáy tóc thì tính tình cực kỳ ương bướng, đã quyết thì làm đến cùng, đâm đầu vào tường cũng không chịu quay lại."


Văn Quân Hà ngẩng nhìn trăng. Hồi tiểu học, hắn sống với bà ở nhà cũ. Cha mẹ hắn, Văn Phổ và Giang Tâm, bận rộn suốt, đi khắp nơi nên hiếm khi gặp. Chỉ có bà nội luôn ở cạnh hắn. Lớn chút rồi đi học, hắn bị gửi vào trường nội trú, mỗi ngày chia lịch theo giờ, làm gì, không làm gì, tất cả vì "tối đa hiệu quả". Chẳng có giây phút nào là lãng phí.


Từ bé, người nhà đã dạy hắn cách đứng thật vững trên đỉnh tháp, bất động trong gió bão; nhưng chẳng ai dạy anh phải làm sao để chân thành đối đãi với một người.


Ký ức về bà nội đã nhạt dần, chỉ còn lại một câu bà từng nói, như vết sáng duy nhất trong đêm dài. Hắn khẽ cười, dưới ánh trăng, nét mặt thoáng qua một tia dịu dàng mong manh đến mức khiến người ta tưởng rằng nhìn nhầm. Song chỉ trong nháy mắt, biểu cảm ấy tan biến, gương mặt lại lạnh lùng như xưa.


"Bạch Ly có hai xoáy tóc thật sao?" Tống Hân hỏi.


Văn Quân Hà gật đầu.


Tống Hân bĩu môi, không nhịn được, "Cậu ta có mọc đầy đầu cũng là bị cậu làm cho hói sớm thôi."



Hắn để sẵn một cái thang cho Bạch Ly bước xuống, nhưng kết quả lại thấy người kia càng thêm tuyệt vọng.


"Cái thang này của cậu, đâu phải dễ bước xuống." Tống Hân thở dài, "Nếu cậu ấy thật sự quay lại cầu xin, cậu định thế nào? Lại dây dưa một tháng rồi bỏ, hay vẫn tiếp tục dày vò nhau như trước?"


Thật ra, trước nay Văn Quân Hà chưa từng nghĩ xa đến thế. Với hắn, cứ như cũ chẳng có gì không tốt. Nhưng khi giả tưởng cảnh tượng người kia rời đi thật sự, trong khoảnh khắc hắn lại thấy nghẹt thở: vui buồn chẳng còn dính líu đến mình, núp trong góc khuất tìm một người khác, cười nói, nũng nịu, phát giận, thậm chí là mơ mộng cùng nhau du lịch, ăn cơm, xem phim đều là với người nào đó không phải hắn... chỉ cần nghĩ đến, hắn đã không chịu nổi.


Những điều đó, chỉ có thể cùng hắn. Đặt bất kỳ ai vào chỗ ấy, hắn đều không tài nào hình dung được.


Suy nghĩ một hồi, hắn mới phát hiện ra: thì ra đây mới là câu trả lời mà hắn muốn.


Vậy nên, hắn thốt ra một câu mà quay lại vài tháng trước hắn tuyệt đối không thể, "Cũng không phải không thể có một tương lai khác."


Tống Hân sững người. Hắn quá hiểu ý nghĩa của cụm từ kia, nghĩa là gặp phụ huynh, kết hôn, công khai.


"Cậu nghiêm túc sao?"


"Ừ."


Tống Hân hít một hơi lạnh. Y biết rõ, Văn Quân Hà đã nói ra, tức là trong lòng đã quyết. Nhưng chuyện này đâu nhỏ, chưa bàn đến Bạch Ly có chịu quay lại không, chỉ riêng gia đình họ Văn thôi cũng đã đủ sóng gió. Một danh gia vọng tộc lớn, quyền lợi chằng chịt, từ học hành, bạn bè đến hôn nhân đều sớm định sẵn, cân đo kỹ càng để lợi ích lớn nhất. Văn Quân Hà cũng chẳng ngoại lệ. Trước khi kết hôn có thể chơi bời, nhưng nếu muốn cùng một người đàn ông lập gia thất, ai cũng biết cản trở sẽ lớn đến mức nào. Huống hồ, hắn mới 26, cha mẹ còn đang độ khỏe mạnh, sao dễ dàng cho phép.


Rất nhanh, Tống Hân bình tĩnh lại.


"Ban đầu tôi cũng nghĩ cậu chỉ là vui chơi, không đặt tình cảm thật sự. Sau mới nhận ra, chẳng ai ép được cậu làm điều mình không muốn. Giờ xem ra, quả nhiên cậu cũng cứng đầu chẳng kém. Chỉ cần cậu không hối hận là được. Nhưng tôi vẫn phải nhắc cậu một câu."


Nghe vậy, Văn Quân Hà quay đầu, nghiêm túc lắng nghe. Hắn vốn quen che giấu phiền muộn, tự cho rằng kiểm soát được hết, nhưng càng lúc hắn càng bất an. Hôm nay nghe Tống Hân nói, hắn mới như được khai sáng đôi chút. Thế nhưng khi nghe đến câu nhắc nhở kia, hắn vẫn rơi vào nghi hoặc.



"Tôi chưa từng có ý định buông tay." Văn Quân Hà đáp.


Quả thực, hắn chưa từng nghĩ đến chia tay. Trong mắt hắn, việc ở bên nhau trọn đời vốn là điều đương nhiên, hiển nhiên như ngày nối đêm, xuân qua thu đến. Nhưng quá trình ấy cần vun vén, điều này hắn chưa từng nghĩ qua, có bao giờ thấy trời đất cần ai đó bỏ công để xoay chuyển bốn mùa đâu.


Tống Hân nghe xong chỉ lạnh cười trong lòng, giá như Văn Quân Hà đem một nửa sự thông minh khi quản lý công ty để đặt vào tình yêu, Bạch Ly sợ là mãi mãi không rời xa hắn được.


"Thôi, quay về hiện tại đi. Nếu Bạch Ly nhất quyết muốn rời đi, cậu tính sao?"


Văn Quân Hà cúi mắt, thoáng chốc chần chừ, rồi lại nhanh chóng lấy lại khí thế vốn có, "Cậu ấy đi không nổi đâu."


Hắn ngừng lại, bổ sung, "Cậu ta chỉ có thể quay về."


**


Ba giờ chiều, Bạch Ly bước ra khỏi tòa nhà công ty, men theo đường đến một quán cà phê ven phố, gọi một cốc nước lựu thật lớn và một miếng bánh kem nhỏ bằng bàn tay. Mười phút sau, cậu đã vội vã nuốt sạch, lạnh buốt xộc lên thái dương, đau nhói đến mức nước mắt cũng tràn ra.


Cậu vốn thích đồ ngọt, vì đồ ngọt khiến tâm trạng cậu tốt hơn chút. Không giống như Văn Quân Hà chỉ thích vị mặn. Những năm còn ở bên nhau, Bạch Ly làm món thịt kho cũng chẳng dám bỏ đường, món cậu mê nhất là cà chua trộn đường thì đã biến thành dưa chuột trộn muối. Khi đó không thấy mặn, nhưng bây giờ, dù rõ ràng đang ăn đồ ngọt, trong miệng vẫn đọng lại vị mặn chát.


Ngày Văn Quân Hà bị cậu đuổi khỏi căn phòng thuê nhỏ, lúc ấy Bạch Ly thấy hả dạ. Nhưng chẳng mấy hôm sau, cậu đã nếm được sức nặng của những câu cảnh cáo cuối cùng kia. Quy tắc của thế giới vốn vậy, số ít người nắm phần lớn tài sản, quyền lực và tiếng nói. Chỉ một lời thoáng qua thôi, cũng có thể khiến người khác đường cùng mạt lối.


Bạch Ly lại mua vé, trước khi đi gọi điện báo cho Triệu Lãm. Ở thành phố này nhiều năm, cậu chẳng có bao nhiêu bạn bè, Triệu Lãm coi cậu như em trai ruột. Thế nên sau mấy cuộc gọi liên tục chẳng được hồi đáp, Bạch Ly liền đến thẳng công ty. Lúc này mới hay, công ty đã bị điều tra vì vấn đề thuế. Bộ phận tài vụ, pháp lý, dự án... tất cả đều rối tung, ai nấy hoang mang lo sợ.


Triệu Lãm thì kiệt quệ, râu ria lởm chởm, mắt quầng thâm nặng. Anh ngăn Bạch Ly ngay ở ngoài cửa, không để cậu bước vào.


"Cậu về đi, tranh thủ ở nhà chơi với bố mẹ. Bên này không sao đâu." Triệu Lãm râu ria lún phún, mắt thâm quầng nói, "Chúng ta làm ăn đàng hoàng, tra ra được cái gì chứ. Yên tâm đi!"



Không rõ chuyện này do Tào Tuấn Nghiêm hay Văn Quân Hà đứng sau, nhưng Bạch Ly biết chắc mình tránh không khỏi liên lụy.


Cậu ngồi bậc thềm dưới lầu, nghĩ rất lâu, sau đó gửi cho Triệu Lãm một tin nhắn, rồi không do dự nữa, bấm gọi điện thoại cho Thời Ôn bên M quốc.


Xe buýt lắc lư, ngoài cửa sổ là phong cảnh quen thuộc. Hoàng hôn nơi thành phố mang chút gấp gáp và mùi khói lửa. Trước đây Bạch Ly từng rất thích, nhưng lúc này chỉ còn lại sự tê liệt.


Ở dưới khu tập thể, khi bất ngờ chạm mặt Tào Tuấn Nghiêm, trong thoáng chốc Bạch Ly còn chưa kịp phản ứng.


Hai người đứng cạnh bồn hoa nói chuyện. Tào Tuấn Nghiêm hơi khó chịu vì Bạch Ly không mời hắn lên nhà, nhưng không thể hiện ra. Dù sao với những việc hắn đã làm, Bạch Ly không quay lưng bỏ đi ngay cũng coi như nể mặt lắm rồi.


"Tôi biết công ty cậu bị điều tra. Nói rõ nhé, chuyện đó không phải tôi làm." Tào Tuấn Nghiêm vội vàng phủi sạch, thấy dáng vẻ ngây ngây dại dại của Bạch Ly thì trong lòng lại dấy lên chua xót, "Tôi nói rồi sẽ không làm khó cậu nữa. Nói được thì làm được, cậu cứ yên tâm."


Bạch Ly chỉ hờ hững gật đầu, rồi tựa cả người vào gốc cây sau lưng, lơ đãng nghe hắn nói.


Đầu đông se lạnh, gió chiều mỗi ngày một buốt, lá cây thưa thớt cũng rụng hết. Cậu khoác chiếc áo gió màu cà phê, đứng lặng dưới tán cây. Giày vải trắng giẫm lên mấy chiếc lá vàng khô, ánh mắt xa xăm, hẫng hờ.


Không khóc, không cười, không giận, không oán. Chỉ còn lạnh lẽo.


Một thứ lạnh lẽo cắt đứt mọi thứ, cự tuyệt tất cả.


Nhìn Bạch Ly như vậy, Tào Tuấn Nghiêm không chỉ thấy xót xa, mà còn thấy ngứa ngáy khó chịu.


Hắn thường tự hỏi, là mình đánh mất cơ hội trước, là mình hiểu ra quá muộn, là mình tính toán quá nhiều nên chẳng dám liều. Cho đến lúc này, hắn mới bất giác nghĩ tới một khả năng khác, một khả năng hắn không muốn thừa nhận nhất.


Vốn dĩ, chẳng phải do hắn.


Mà là từ đầu đến cuối, Bạch Ly chưa từng đặt hắn vào trong mắt.


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 21: Cậu ta chỉ có thể quay về
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...