Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 24: Một cái gai
Hai người không tiếp tục vấn đề này nữa. Vì họ đều rõ ràng, sau khi bóc đi hết lớp lời lẽ che đậy, trong mắt Bạch Ly nhìn thấy chỉ có hai thứ, hoặc là mũi dao nhọn hoát, hoặc là ngọn lửa bỏng rát.
Dù Văn Quân Hà có nói gì, cũng không thể xoá đi sự thật chính tay hắn đã chặt đứt đường về nhà của Bạch Ly. Thế nên, hắn chẳng cách nào khống chế nổi suy nghĩ của cậu, cũng chẳng có cách đưa ra một lời giải thích hợp lý. Chẳng lẽ nói thẳng rằng "Tôi chỉ đơn giản muốn sai người ra ga đón rồi đưa cậu về an toàn"?
Đến ma quỷ còn không tin.
Trong lòng hắn cảm thấy áy náy, nhưng giờ điều quan trọng nhất là Bạch Ly đã trở về. Cho dù phải dùng những thủ đoạn hèn hạ không đường hoàng, hắn cũng không hối hận.
Hoàng hôn ập vào thư phòng, trong phòng không bật đèn, ánh sáng tối mờ. Văn Quân Hà gập máy tính xuống, nhân lúc Bạch Ly vẫn còn ngồi trên đùi mình, bế ngang cả người lên như bế một đứa trẻ. Bước chân hắn dài và dứt khoát, rẽ trái, đá bật cửa phòng ngủ.
Hắn đặt Bạch Ly xuống chính giữa chiếc giường lớn mềm mại, thân thể cao lớn phủ trọn lên trên. Hắn có chút sốt ruột, động tác gấp gáp không còn để ý đến hình tượng gì nữa, môi lưỡi c*n m*t điên cuồng, không để hở một khe hở nào, khiến Bạch Ly chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* mơ hồ. Tiếng rên đó lại khiến lồng ngực Văn Quân Hà bùng lên một cơn thoả mãn dữ dội.
Một tay hắn chống lên đầu giường, gượng nâng phần thân trên để nhìn xuống người dưới thân, mí mắt nhắm chặt, hô hấp run rẩy. Trong đôi mắt sâu tối của hắn bốc lên ngọn lửa thiêu đốt, vừa nóng vừa nặng. Tay còn lại lần lượt gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi, rồi thẳng thừng đưa sang lột quần áo trên người Bạch Ly xuống.
Trên đường từ thư phòng về đến phòng ngủ, áo khoác của Bạch Ly đã bị hắn ném ngoài hành lang. Lúc này Bạch Ly chỉ mặc một chiếc áo len mỏng. Không mất bao lâu, hắn đã tháo bỏ nốt, rồi kéo chăn phủ lên hai người, như muốn giam kín cả thế giới của hắn lại trong bóng tối.
Trong nhịp thở hỗn loạn và nặng nề, Bạch Ly cố tìm lại giọng mình, dùng giọng điệu cầu khẩn để đẩy khẽ vào ngực hắn,
"Anh... để tôi tắm trước đã."
Hắn chỉ dừng lại thoáng chốc, lại cúi xuống hôn tiếp, khẽ đáp không cần, động tác vẫn không dừng.
"Nhà ga bụi bặm..." Bạch Ly bị hôn đến lời nói mơ hồ, "Tôi muốn rửa sạch một chút."
Lần này, hắn mới ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đã đỏ hoe kia, ánh mắt lóe lên tia nóng bỏng. Sau một hồi, hắn khẽ nói, "Được, tôi đi tắm với cậu."
Nước ấm dội xuống, hơi nước phủ kín. Trong quầng sáng mờ, thân thể Bạch Ly như khối ngọc ấm áp, dễ dàng khiến người khác không kìm được muốn ôm trọn, muốn cắn nuốt. Rõ ràng, tắm rửa chẳng phải cách trốn tránh hay, ngược lại chỉ khiến ý nghĩ chiếm hữu càng bùng lên dữ dội
Bạch Ly là người rõ ràng hơn ai hết.
Văn Quân Hà vòng tay ôm chặt cậu từ phía sau, từng chút tiền vào trong cơ thể Bạch Ly, không cho Bạch Ly có đường lùi. Cảm giác nghẹt thở bủa vây, khiến cậu run rẩy theo mỗi lần hắn tiến vào. Cho đến khi Văn Quân Hà véo nhẹ eo cậu, khàn giọng trấn áp, "Thả lỏng."
"Sao lại chặt như vậy......" Hắn ghé sát tai, thấp giọng cười lạnh, mang theo mùi vị trêu chọc lẫn gông xiềng, "Chúng ta xa nhau lâu như vậy, cậu không tự giải quyết phía sau bao giờ à?"
Bạch Ly quay đầu né tránh, không muốn trả lời.
Biết làm sao đây, cậu không có thói quen đó cũng chẳng có hứng thứ với chuyện này, trước đây cậu hợp tác với mọi yêu cầu của Văn Quân Hà trên giường là bởi vì cậu yêu hắn, dù có hơi miễn cưỡng hoặc trái với quy tắc của mình cậu vẫn cố chịu đựng, chỉ hy vọng hắn sẽ cảm thấy thoải mái vui vẻ. Nhưng bây giờ cậu còn yêu người này hay không, cậu cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.
Nước chưa kịp lạnh, đêm còn dài, mà kết thúc thì vẫn xa
Bạch Ly cố gắng thu nhỏ cơ thể nhưng Văn Quân Hà lại kìm chặt cậu trong vòng tay và sức nặng của hắn, chẳng mấy chốc eo vào tay đã hiện rõ những vết hằn ửng đỏ
Bồn tắm rất lớn, Văn Quân Hà ép Bạch Ly vào góc, giữa bức tường và vòng tay, ánh mắt chất chứa bao nhiêu d*c v*ng thì động tác đâm rút cũng hung hăng bấy nhiêu.
Hắn thốt ra vài câu nghe như đang tán tỉnh nhưng cũng như đang sỉ nhục, "Cậu bị tôi làm tám năm rồi, trên người cậu có hương vị của tôi, kẻ nào có mắt không tròng muốn cướp đồ của tôi, còn không nghĩ xem tôi có đồng ý hay không."
"Cậu có thể đi hay không phải tùy thuộc vào tâm trạng của tôi."
Lời lẽ cay nghiệt tàn nhẫn, động tác càng lúc càng cuồng dã, như muốn trút hết tất cả những nén nhịn vào hết cuộc l*m t*nh này.
Bạch Ly khụy xuống, đầu gối bị cọ xét đỏ va vào thành bồn tắm lạnh cứng, chỉ còn hơi thở dồn dập và run rẩy.
Cuối cùng, hắn ôm lấy Bạch Ly, dồn cậu lên mép bồn rửa mặt, để mặc tiếng nấc vụn vỡ rơi ra giữa tấm gương phản chiếu.
Văn Quân Hà cúi đầu hôn lên những vết đỏ trên da cậu, hắn thoáng thấy vết đỏ trên đầu gối, hơi dừng lại một chút rồi hôn lên, trông vô cùng chân trọng nâng niu. Nhưng cảm giác nơi đó vừa đau vừa ngứa, lại khiến Bạch Ly run rẩy xen lẫn sợ hãi, bật ra những âm thanh nức nở.
Hai tay Văn Quân Hà ôm chặt lấy cậu, một tay ôm chặt eo và bụng cậu, tay kia giữ chặt cổ cậu, đầu ngón tay thô ráp lướt qua yết hầu hơi nhô lên rồi di chuyển lên trên, ấn xuống đôi môi sưng tấy vì bị l**m cắn tàn nhẫn, rồi hắn đưa tay vào miệng cậu.
"Nếu tôi không muốn tiếp tục, phải nói cho cậu biết ư?" Văn Quân Hà lặp lại câu nói ban nãy của Bạch Ly, giọng hắn kề sát bên tai, hai tay đồng thời dùng sức như muốn đem cậu hòa vào cơ thể mình, vừa nghiến răng vừa dồn dập nói, "Sẽ không có ngày đó đâu."
Câu nói như lưỡi dao, Bạch Ly thoáng vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng bị hắn giữ chặt không thể thoát, nát toàn bộ phản kháng.
Tiếng nấc nghẹn và âm thanh vụn vỡ vang vọng thật lâu trong làn hơi nước, cho đến khi cậu hoàn toàn gục xuống, ánh mắt tán loạn, bất kể hắn hỏi gì cũng chỉ còn gật đầu vô lực.
Cậu tự hỏi, tại sao Văn Quân Hà lại không chịu tha cho cậu chứ.
**
Sau khi họ "làm hòa" với nhau, Văn Quân Hà như biến thành một con người khác. Ngoài trừ những lúc đến công ty, hắn hầu như không ra khỏi nhà nữa. Ngay cả khi phải ra ngoài cũng đều đưa Bạch Ly theo cùng.
Trong thời gian đó, Triệu Lãm có gọi điện đến hỏi tình hình của Bạch Ly. Cậu bình thản đáp, mình đã quay lại, không đi được nữa. Những lời này, cậu nói ngay trước mặt Văn Quân Hà, không hề che giấu. Triệu Lãm nghe ra có điều bất thường, cũng không dám hỏi thêm, chỉ nói là phó tổng bên Vạn Trọng Vi đã liên lạc với anh, mọi chuyện đã được giải quyết, công ty giờ vận hành bình thường trở lại.
Cả hai đều hiểu rõ, chuyện được giải quyết nhanh như vậy, một phần là vì Vạn Trọng Vi can thiệp, nhưng một phần cũng vì Văn Quân Hà đã không tiếp tục dồn ép nữa.
Còn việc có quay lại công ty làm không, Bạch Ly liếc nhìn Văn Quân Hà rồi nói, "Em không quay lại đâu."
Cậu không muốn lại kéo Triệu Lãm vào chuyện này. Huống hồ, Văn Quân Hà vốn không ưa Triệu Lãm, cậu quay về cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Cậu đến công ty tôi đi, muốn làm gì cũng được." Văn Quân Hà thấy cậu cúp máy mới bước đến bên, hiếm khi giọng điệu mềm mỏng, như đang thương lượng với Bạch Ly.
"Chuyên ngành của tôi không liên quan đến công ty anh, đến đó cũng không hợp." Bạch Ly thản nhiên nói, "Anh lo việc của anh đi, không cần bận tâm đến tôi. Yên tâm, tôi sẽ không đi đâu cả."
Văn Quân Hà cảm thấy như đấm vào bịch bông, không đau, nhưng mềm oặt vô lực. Cảm giác ấy ngày một rõ rệt.
Từ lúc quay về, Bạch Ly làm gì, nói gì cũng đều là kiểu đối phó lạnh nhạt. Bề ngoài thì không khác mấy so với trước, muốn cậu l*m t*nh thì làm, muốn cậu đáp lại thì cậu sẽ đáp, có yêu cầu gì cũng gật đầu "được", nhưng cái sức sống, sự nhiệt tình vốn là của riêng Bạch Ly, Văn Quân Hà chưa từng cảm nhận lại được lần nào nữa. Ngay cả tức giận cậu cũng không có.
Cái con người từng như ngọn lửa rực rỡ trước mặt hắn, giờ dường như đã bị dập tắt hoàn toàn.
Văn Quân Hà ngồi xuống cạnh cậu, còn muốn nói gì đó, thì Bạch Ly đột nhiên đứng lên, "Tôi đi lấy nước uống."
Văn Quân Hà kéo nhẹ cánh tay cậu lại, ép cậu ngồi xuống. Bạch Ly đành phải ngồi lại, nhưng trong đáy mắt lướt qua một tia mất kiên nhẫn. Văn Quân Hà thấy rõ, nhưng không nói ra, vẫn bình tĩnh hỏi, "Vậy cậu có điều gì muốn làm không? Nếu có thì cứ làm đi."
Bạch Ly cúi mắt nhìn bàn tay Văn Quân Hà đang nắm lấy tay mình, bàn tay hắn rất lớn, bao trọn lấy tay cậu, nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn tay như muốn dỗ dành.
"Anh nói có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn... vậy tôi muốn về nhà, cũng được chứ?" Bạch Ly khẽ hỏi.
Gương mặt của Văn Quân Hà lập tức sầm lại.
"Không được đúng không!" Bạch Ly tự hỏi tự đáp. Vốn không phải người mềm yếu, nhưng bị ép đến bước này, trong ngực chỉ còn lại một chút giãy giụa, nửa điên cuồng nửa tuyệt vọng. Nếu vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, cũng chỉ vì còn vướng víu những xiềng xích vô hình, đó là cha mẹ, bạn bè.
Nhớ hồi tiểu học, bàn cùng bàn của Bạch Ly là một cô bé rất dữ, từng lấy thước kẻ vạch "ranh giới ba tám", quy ước ai vượt qua thì sẽ bị đánh tay. Không ngờ hôm nay, Văn Quân Hà cũng vạch một đường y như vậy. Bước qua sẽ bị "phạt". Chỉ khác là, hắn lại dùng câu "Cậu muốn gì cũng được, tôi không ngăn cản" để che đậy, nghe vừa buồn cười vừa tàn nhẫn.
Tính phản kháng trong lòng Bạch Ly vẫn nhảy loạn, nhưng "bị đánh tay" thì đau, cậu không dám bước qua.
Vì vậy, cậu nhịn vài giây, rồi nhanh chóng nhận thua trước khi hắn nổi giận, "Tôi nói đùa thôi."
Sự bất lực quen thuộc lại lan ra. Văn Quân Hà đổi tư thế, ngả người ra ghế, hiếm hoi giải thích, "Tôi không phải không cho cậu về. Đợi tôi bận xong đợt này, tôi sẽ cùng cậu đi."
Trong lòng hắn còn nghĩ, bên cha mẹ mình phải thu xếp xong xuôi đã, rồi mới có thể quang minh chính đại đến gặp cha mẹ cậu.
Nhưng Bạch Ly lại chẳng nghe lọt. Thực tế, cậu hoàn toàn đang phân tâm, đầu óc trống rỗng. Chỉ còn quanh quẩn một câu ngày trước chính miệng hắn nói, "Có gì đáng gặp." Cùng với tiếng thở dài thất vọng của mẹ qua điện thoại hôm nọ.
"Không cần đâu. Khi nào thích hợp, tôi tự về là được." Bạch Ly cúi đầu mở trò chơi mới tải, giả vờ chuyên tâm vượt ải.
Văn Quân Hà cau mày, đưa tay giật lấy di động, "Tôi nói rồi, tôi sẽ cùng cậu về."
"Có gì đáng gặp chứ!" Bạch Ly không nhịn được mà vung tay lên, buột miệng nói ra.
Lời vừa thốt, cả hai cùng im lặng.
Bạch Ly lặng lẽ dịch sát vào góc ghế, cúi đầu không nói gì nữa.
"Cậu cũng biết thái độ của ba mẹ tôi rồi. Trước đây mẹ tôi cũng tìm cậu. Lúc đó tôi chưa nghĩ thông, nhiều chuyện không làm được. Là lỗi của tôi." Văn Quân Hà nhìn cậu rất lâu, giọng trầm xuống, "Bây giờ tôi đã quyết định rồi, cho dù họ có phản đối thế nào, tôi cũng sẽ giải quyết, không để họ làm khó cậu nữa. Chuyện của chúng ta không liên quan họ. Cho nên, cậu không cần gặp họ."
Hắn ngừng một chút, rồi tiếp, "Khi ấy, tôi nghĩ cậu không cần gặp cha mẹ tôi, thì tôi cũng không cần gặp cha mẹ cậu. Là tôi sai. Môi trường gia đình tôi vốn không thoải mái, nên tôi cũng vô tình bỏ qua nhu cầu và sự cần thiết của cậu. Tôi nói câu đó là không đúng. Tiểu Bạch, tôi xin lỗi."
Trong mắt Văn Quân Hà, "không gặp phụ huynh" chẳng hề quan trọng, sống tốt với nhau mới là quan trọng. Nhưng trong mắt Bạch Ly, gặp cha mẹ là sự thừa nhận, là tôn trọng, cũng là một lời hứa ngầm.
Họ khác biệt ngay từ quan niệm cơ bản nhất. Hắn cho rằng hôm nay đã nói rõ, thế là xong. Nhưng với Bạch Ly, điều đó đã trở thành một chiếc gai cắm vĩnh viễn trong tim.
Cậu nghĩ, Văn Quân Hà thật ra cái gì cũng biết. Hắn không phải không nhìn ra vấn đề, chỉ là trước kia chẳng buồn để tâm nên không nói. Giờ thì chịu mở miệng giải thích... nhưng có ích gì đâu. Dù có nói hợp lý đến thế nào, cậu cũng không còn muốn nghe nữa.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 24: Một cái gai
10.0/10 từ 33 lượt.
