Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 13: Cuốn vào
Tào Tuấn Nghiêm thảnh thơi đứng dậy, khẽ kéo cà vạt, ung dung đi đến bàn làm việc, cầm lấy điều khiển bấm một cái.
"Cạch" một tiếng, cửa mở ra.
Bạch Ly siết chặt nắm tay rồi lại buông ra, không ngoảnh đầu, bước nhanh đi thẳng.
Cậu đi vội quá, nên khi bước vào thang máy chuyên dụng mà thư ký đã chờ sẵn bên ngoài cũng chẳng kịp nhận ra. Thang máy dừng ở tầng hầm B2, cậu cúi đầu lao ra ngoài, đến khi đụng phải một bóng người thì không kịp phanh lại.
Ngẩng lên lại là hai gương mặt quen thuộc.
Văn Quân Hà và Tống Hân đang đứng ngay đó. Tống Hân có chút ngạc nhiên, còn Văn Quân Hà thì nét mặt nghiêm nghị.
"Xin lỗi, cho tôi qua."
Quá nhiều thông tin dồn đến trong thoáng chốc khiến Bạch Ly choáng váng mất vài giây. Cậu ngừng lại, rồi lập tức nghiêng người, vòng qua phía Tống Hân.
Chưa kịp bước đi, cổ tay đã bị mạnh mẽ bắt lấy.
Ánh mắt Văn Quân Hà gắt gao khóa trên gương mặt Bạch Ly, bàn tay nắm chặt cổ tay cậu, ghìm lại nỗ lực rút tay ra của cậu.
Mặt Bạch Ly đỏ bừng, bước chân rối loạn, rõ ràng là đang tức giận. Văn Quân Hà rất nhanh đoán ra trạng thái ấy, trầm giọng hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì?"
Hai người đã hơn hai tháng không gặp. Giữa họ cũng không hề có những giằng co dây dưa thường thấy sau khi chia tay, mà dứt khoát như một quả dưa bị chém bể làm đôi.
Không có dư âm hậu chia tay, cũng chẳng có "di chứng thất tình" gì cả.
Chỉ là... trong đầu Bạch Ly, đèn kéo quân quay loạn, giờ phút đột ngột chạm mặt Văn Quân Hà, chỉ cảm thấy hít thở khó khăn, sống mũi cay xè. Không đúng, cậu nghĩ, những triệu chứng ấy rõ ràng mình đều có, chỉ là người hoàn toàn không bị ảnh hưởng, e rằng chỉ có Văn Quân Hà thôi.
"Liên quan gì đến anh!"
Bạch Ly mất khống chế, mà lúc này cậu cũng chẳng muốn khống chế nữa.
Khống chế để làm gì? Nhìn Văn Quân Hà và Tống Hân đứng cạnh nhau, cậu thấy mình không chửi thẳng đã là quá bình tĩnh rồi.
Cậu từng nghĩ mình gom đủ thất vọng mới rời đi. Nhưng giờ mới nhận ra, kỳ vọng hay thất vọng, trong mắt người kia chẳng qua chỉ là một màn tiểu phẩm tình cảm tự mình cậu diễn, hạ màn rồi, người mắc kẹt từ đầu đến cuối chỉ có mình cậu.
Cậu thật sự... muốn quay về quá khứ, tát thẳng hai cái vào mặt thằng nhóc năm nhất ngày nào cứ bám riết lấy Văn Quân Hà.
Lời chất vấn dữ dội của Bạch Ly khiến Văn Quân Hà sững người, khí thế thoáng chốc lạnh xuống.
Hắn buông tay, phủi nhẹ vạt áo, "Đúng thật, quả thực không liên quan đến tôi. Chúng ta đã chia tay."
Nói rồi hắn lại nhìn chằm chằm Bạch Ly, dò xét phản ứng của cậu. Nhưng Bạch Ly chỉ gật đầu, lùi vài bước, nét mặt uể oải, không thốt thêm lời nào, quay lưng bỏ đi.
Trong tay áo, khớp ngón tay Văn Quân Hà siết chặt đến phát ra một tiếng "rắc" một tiếng.
Bạch Ly vòng vèo một lúc trong tầng hầm bãi xe, men theo lối đi mới lên được tầng trệt. Khi bước ra đường lớn, cảm giác quặn thắt trong ngực mới dịu bớt.
Đứng bên vỉa hè, ngẩng mặt hứng ánh nắng giữa trưa chói chang nóng rát rọi xuống mặt, như muốn kéo hết bóng tối trong tim ra hong khô, để cậu bớt khó chịu hơn.
Cảnh tượng Tào Tuấn Nghiêm khi nãy vẫn lướt qua trước mắt, ngón tay hắn chĩa điều khiển về phía cậu, ánh nhìn thản nhiên nhưng mang đầy tính thèm muốn chiếm hữu, tựa như nói rõ, công tắc trong tay tao, tao muốn chơi thế nào, mày chỉ có thể theo.
Đó chính là ý của hắn. Bạch Ly giờ đã hiểu.
Vậy còn Văn Quân Hà? Hắn có biết Tào Tuấn Nghiêm đang giở trò gì không?
Cậu không dám nghĩ sâu.
Nhưng ý nghĩ ấy vẫn gào thét trong đầu khi thấy Văn Quân Hà đứng cùng Tống Hân. Cậu nghĩ rằng, cùng lắm thì, Văn Quân Hà đã chẳng cần nữa mới mặc bạn bè hắn muốn làm gì thì làm.
Trước khi rời Tây Bắc, cậu từng đoán có thể bị Tào thị làm khó Triệu Lãm, nghĩ rằng dù sao mình và Tào Tuấn Nghiêm vốn không ưa nhau, cùng lắm hắn xả giận, nhục mạ cậu thêm một trận. Nhưng vì nể mặt Văn Quân Hà, chắc cũng không đến mức quá đáng.
Nhưng hóa ra không phải. Hóa ra trong mắt Văn Quân Hà, chia tay rồi thì cậu thật sự chẳng còn chút thể diện nào, thậm chí thua cả một kẻ xa lạ.
Nhìn trạng thái ban nãy, có lẽ Văn Quân Hà và Tống Hân đã ở bên nhau rồi. Cũng phải thôi, vật chướng mắt đã biến mất, họ "gương vỡ lại lành" cũng hợp lẽ. Còn Tào Tuấn Nghiêm, mở miệng nói muốn có được cậu, thì dùng trò ép buộc thế này chẳng phải càng thú vị sao.
**
"Bạch Ly chắc chắn đã gặp chuyện gì đó rồi." Trong thang máy, Tống Hân nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Văn Quân Hà, "Sao cậu ấy lại ở văn phòng Tào Tuấn Nghiêm nhỉ? Không lẽ lão Tào thật sự muốn theo đuổi cậu ấy hả?"
"Bọn họ là đối tác của nhau." Văn Quân Hà có vẻ không thích tiếp tục chủ đề này nữa.
"Vậy là vì công việc thôi à? Sao trông cậu tức giận thế, chẳng lẽ hai người còn chưa chia tay xong?"
Văn Quân Hà không trả lời. Chính hắn cũng muốn biết. Khi nãy Bạch Ly từ trong thang máy lao ra, mặt đỏ bừng. Hơn hai tháng không gặp, cả người cậu gầy hẳn đi, chỉ còn đôi môi vẫn đầy đặn, áo sơ mi mặc trên người rộng thêm 1 chút.
Ba người có hẹn với nhau, cùng xuống nhà hàng dưới lầu ăn cơm.
"Vừa rồi bọn tôi gặp Bạch Ly đấy." Tống Hân mở đầu câu chuyện, "Này, cậu bắt đầu theo đuổi rồi à?"
Tào Tuấn Nghiêm cắt miếng bít tết tái, trong đĩa còn rỉ ra chút đỏ au. Tống Hân nhìn thấy hơi ghê, tặc lưỡi một cái, lại hỏi, "Cậu nghiêm túc thật đấy hả?"
"Nếu hai người các cậu không tới, người ngồi đối diện ăn cơm với tôi giờ này chính là cậu ấy mới phải." Tào Tuấn Nghiêm đáp.
Đã gợi đến chủ đề, thì không còn đường né tránh. Hắn liếc Văn Quân Hà, rồi hỏi, "Các cậu nghĩ tôi mất bao lâu để theo đuổi được đây?"
Tống Hân tuy tiếp xúc với Bạch Ly không nhiều, nhưng cũng đã lĩnh giáo tính khí con người này, bèn lắc đầu, "Chỉ cần cậu đừng giở trò, quang minh chính đại mà theo đuổi, tôi thấy vẫn khó lắm."
"Không tin tôi thế cơ à! Quân Hà, còn ông thì nghĩ sao?"
Văn Quân Hà thần sắc lạnh lùng, giọng nói chắc nịch, "Cậu ấy sẽ không đồng ý."
"Sao lại thế?" Tào Tuấn Nghiêm hứng thú hẳn lên, "Cậu làm sao biết được?"
Văn Quân Hà làm sao biết? Hắn chính là biết thôi. Bạch Ly là kiểu người một khi đã quyết định, thì mười con trâu cũng không kéo lại nổi. Nếu đã muốn làm, dẫu có đâm đầu vào tường cũng không quay đầu. Nhưng đồng thời cậu lại rất biết cách hòa nhập môi trường, khéo ngụy trang thành một kẻ tích cực hòa đồng, tất nhiên trừ nhóm bạn bè của Văn Quân Hà. Chính cái tính "biết đời nhưng chẳng chịu xuôi đời" ấy lại giúp cậu như cá gặp nước trong công việc.
Về tình cảm thì... dường như cậu cũng chỉ biết yêu duy nhất một người là hắn, Văn Quân Hà.
Có lần hai người cãi nhau, chẳng nhớ nguyên nhân là gì. Bạch Ly buồn bã uống say mèm, cuối cùng trong sự lạnh nhạt nhiều ngày của Văn Quân Hà mà chịu thua. Cậu lặng lẽ từ phía sau ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào vai, yếu ớt cầu xin, "Em sai rồi, sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Anh đừng phớt lờ em... khó chịu lắm, em chẳng làm nổi gì hết. Em thật sự rất yêu anh mà..."
Sau đó Bạch Ly còn nói những gì thì Văn Quân Hà không nhớ rõ. Tóm lại là hắn mềm lòng, rồi hai người lại làm lành, lăn giường, thế là chuyện đó trôi qua. Mỗi lần cãi nhau xong, Văn Quân Hà đều mạnh bạo hơn bình thường, biến tấu đủ kiểu chơi đùa, dồn dập giày vò Bạch Ly. Mà Bạch Ly những lúc ấy lại vô cùng phối hợp, nói ra những lời ngượng ngùng, làm những động tác thường ngày không chịu làm, gần như mặc cho Văn Quân Hà muốn làm gì thì làm.
Văn Quân Hà thoáng chốc sa vào hồi ức, như còn cảm thấy hơi thở ấm áp phảng phất sau lưng, là lồng ngực mềm mại của Bạch Ly.
Hắn vô cùng chắc chắn, một người như vậy, cho dù rời khỏi hắn, cũng sẽ không dễ dàng yêu đương với một người khác.
Tống Hân gõ nhẹ xuống bàn, kéo Văn Quân Hà đang thất thần trở lại, lại cố ý liếc nhìn Tào Tuấn Nghiêm, nửa đùa nửa thật,
"Tuấn Nghiêm, đừng quá đáng nữa. Bạch Ly không giống bọn mình, cậu đừng làm khó người ta."
"Sao có thể chứ?" Tào Tuấn Nghiêm nhún vai, "Tôi chỉ thử thôi, theo đuổi không được thì bỏ vậy."
Một câu coi như hạ thang cho bầu không khí vừa căng thẳng này. Văn Quân Hà cũng không còn lạnh mặt nữa. Tống Hân hỏi đến mấy dự án gần đây, mọi người lại quay sang bàn chuyện công việc.
**
Tuy lần gặp Tào Tuấn Nghiêm kết thúc chẳng vui vẻ, nhưng Long Việt cũng không gây khó dễ, dự án tiến triển thuận lợi. Chẳng bao lâu, phương án mà Bạch Ly và đồng đội nộp được chính thức thông qua, tiếp đó là ký hợp đồng, làm thủ tục, nhóm dự án bắt đầu vào hiện trường.
Trên bàn làm việc của Bạch Ly liên tục chất đầy những bó hoa to tướng, lần nào nhìn cũng đau đầu. Gần đây ngoài hoa còn có đủ loại cơm hộp từ nhà hàng cao cấp chuyển đến mỗi trưa, nhiều đến mức cả công ty ăn cũng chẳng hết.
Cậu gọi điện, nhắn tin cho Tào Tuấn Nghiêm, cứng có, mềm có, gần như hạ giọng cầu xin. Nhưng hắn vẫn trơ trơ, hoa thì vẫn gửi, cơm vẫn chuyển tới, khiến đám tiểu thư trong công ty bàn tán ồn ào.
Bạch Ly bất đắc dĩ, đành trốn ở nhà không đến công ty, họp hành thì giải quyết online. Dù sao dự án vào guồng rồi, cậu cũng sắp đi, nhịn thêm chút nữa thì sóng yên bể lặng.
Điện thoại reo, là Tào Tuấn Nghiêm gọi. Bạch Ly nghe máy.
"Không muốn nhận hoa cũng được. Nhưng buổi tối ăn với tôi bữa cơm, nể mặt một lần chứ?" Giọng hắn trong ống nghe có lẫn tạp âm xẹt xẹt, rơi vào tai Bạch Ly lại giống hệt một lời mời đến Hồng Môn Yến.
Cậu không nghĩ lâu, đáp "Được."
Cậu đã từ chối quá nhiều lần, người này nhìn như sắp mất kiên nhẫn, Bạch Ly không dám chọc tức thêm nữa.
"Tôi đi với cậu." Triệu Lãm ngồi bên cạnh nghe mà tức, nói chen vào. Bạch Ly là vì anh mà quay lại, kết quả lại dính phải thứ rắc rối này, Triệu Lãm thấy hổ thẹn lắm.
"Anh mà đi cùng thì coi như em vất vả bao lâu nay đổ sông đổ biển rồi." Bạch Ly khẽ trấn an, "Em cũng chẳng theo hắn được mấy ngày nữa đâu. Chờ tiền đợt một thanh toán xong, dự án ổn định, ai cũng không thể cướp đi. Khi ấy em rời khỏi Bình Châu, hắn chẳng làm gì được em nữa."
"Em chắc mình tự xoay sở được chứ?" Triệu Lãm vẫn lo.
"Em là đàn ông đó, hắn còn làm gì được em nữa. Yên tâm đi, em chỉ đi ăn một bữa. Qua vài lần rồi kết thúc thôi." Bạch Ly hiểu lúc này chưa thể xé mặt với Tào Tuấn Nghiêm. Trước kia là vì Văn Quân Hà, bây giờ là vì Triệu Lãm.
Nhưng Hồng Môn yến quả nhiên vẫn là Hồng Môn yến. Cậu đẩy cửa phòng bao ra, thấy Văn Quân Hà và Tống Hân cũng ngồi bên trong, cả người lập tức cứng đờ.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
