Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 12: Hay là thử với tôi


Ở Tây Bắc chưa đầy hai tháng, Bạch Ly nhận được một cú điện thoại của Triệu Lãm gọi về.


Sau khi tham gia xong giải đi bộ đường dài, cậu lại dạo chơi thêm vài ngày, rồi men theo một tuyến vòng lớn tiếp tục đi về phía Tây. Trên đường nhìn thấy biết bao phong cảnh và sự vật kỳ lạ, cả người càng thêm trầm tĩnh.


Vốn dĩ Triệu Lãm không định gọi cậu về. Hai người buổi tối gọi video, nhắc đến tình hình công ty, Triệu Lãm nói dự án bên Cục Xây dựng có chút trục trặc, bên A tỏ ý không hài lòng, còn đích danh muốn Bạch Ly tiếp tục tham gia. Triệu Lãm đã giải thích rất lâu, nhưng bên kia vẫn tỏ rõ thái độ, nếu Bạch Ly không theo, thì dự án này khỏi cần làm.


Dự án này từ đầu chính Bạch Ly phụ trách, trước khi đi cậu đã làm xong rồi bàn giao. Giờ bị gây khó dễ thế này, trong lòng Bạch Ly cũng hiểu rõ ngọn nguồn.


"Để em về vậy, anh Lãm, anh khỏi lo nữa," Bạch Ly nói, "Dự án này em bỏ ra nhiều tâm sức, không thể vì em mà đổ bể được. Để em về hoàn thành nốt cũng không phải vấn đề gì quá lớn."


Bạch Ly đặt vé bay về Bình Châu ngay trong ngày. Triệu Lãm ra sân bay đón, vừa đi vừa kể lại chi tiết tình hình, Bạch Ly nghe xong liền nắm được.


Hai người ghé ăn tối trước rồi mới về công ty. Trong bữa ăn, Bạch Ly kể cho Triệu Lãm nghe về trải nghiệm hai tháng qua, những gì đã thấy, đã nghĩ. Nghe xong, Triệu Lãm cũng thấy ngạc nhiên.


"Em quyết định xong chưa?" Triệu Lãm hỏi.


"Quyết rồi," Bạch Ly bật một lon bia, ngửa cổ uống một hơi, cái vị quen thuộc trôi xuống cổ họng như rửa sạch hết hai tháng giằng xé và bụi đường, "Em làm xong dự án này thì sẽ rời đi."


"Em muốn thử một cuộc sống hoàn toàn khác. Trước kia có những điều muốn làm mà chưa làm được, có người muốn rời đi mà vẫn còn lưu luyến... Những lựa chọn tưởng chừng khó khăn, thật ra chỉ cần bước được bước đầu tiên, cũng chẳng phải khó đến vậy."


Đã quyết rồi, Triệu Lãm cũng không khuyên thêm, chỉ tôn trọng cậu.


Ăn xong, Bạch Ly đi nhờ xe Triệu Lãm về. Trên đường lại bàn bạc thêm mấy điểm then chốt của dự án. Khi ngẩng đầu đã tới khu chung cư tập thể, Bạch Ly nói, "Anh, cho em xuống đây."


Đó là một khu chung cư cũ, cách công ty không xa. Đèn đường cũng chỉ sáng cách một ngọn, gạch nền và bồn hoa đều hư hỏng. Triệu Lãm cau mày, "Em định ở đây à?"



"Ở tạm vài ngày thôi, chỗ này rẻ, lại gần công ty." Bạch Ly kéo hành lý xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vali to và một balô.


Căn hộ này cậu thuê qua app trong ngày, trả theo tháng, ngoại cảnh hơi tệ nhưng bên trong sạch sẽ gọn gàng, đủ đồ đạc, có thể dọn vào ngay.


Triệu Lãm xách giúp cậu lên lầu, xem qua, căn hộ một phòng một khách, sáng sủa sạch sẽ, tạm ổn.


Anh dặn dò Bạch Ly nghỉ ngơi sớm rồi về.


Thu dọn xong, tắm rửa qua loa, Bạch Ly ngồi xuống ghế ngoài ban công, châm một điếu thuốc.


Từ lúc đi Tây Bắc, cậu đã không hút. Vốn dĩ cậu không thích mùi thuốc, nhưng hễ lo lắng bứt rứt lại phải dựa vào nó để trấn an.


Mà phần lớn những điều khiến cậu bất an, chín phần mười đều do Văn Quân Hà mà ra. Đôi lúc, cậu còn có một ý nghĩ đáng sợ, nếu trên đời không còn Văn Quân Hà, thì chắc mình sẽ biến thành một người ngốc nghếch suốt ngày vui vẻ, chẳng còn gì phải phiền não nữa.


Nhưng đời này không có chữ "nếu". Dù đã chia tay, dù chạy trốn đến tận vùng Tây Bắc xa xôi, cái bóng của người đó và dư chấn để lại, vẫn như vết thương mọt gặm xương tủy, bám chặt lấy cậu.


Ngoài cửa sổ, ánh đèn như những dòng sông đỏ đang chảy, nhuộm rực cả thành phố. Bình Châu xưa nay luôn là nơi Bạch Ly yêu thích, cả ban đêm ở đây cũng khiến người ta cảm thấy ấm áp yên tâm. Nhưng giờ cậu mới hiểu, cái thích đó chỉ vì nơi này có tình yêu dành cho một người. Nếu tình yêu không còn, thì nó cũng chỉ là một rừng bê tông lạnh lẽo như mọi thành phố khác.


Nơi từng khao khát hòa nhập, giờ chỉ nhanh chóng muốn thoát khỏi.


Lông mày Bạch Ly giật mạnh, cậu dập tắt điếu thuốc trên bệ cửa sổ.


**


Sáng hôm sau, Bạch Ly dẫn đồng nghiệp đến Long Việt.


Quản lý dự án bên đó họ Lâm, trước đây Bạch Ly từng tiếp xúc vài lần, cũng coi như quen biết. Hai bên bàn lại mấy chi tiết, điều chỉnh vài điểm, nhìn chung thuận lợi.



Đến giờ ăn, công việc gần xong, Bạch Ly đứng dậy cáo từ, nhưng bị quản lý Lâm ngăn lại.


"Công ty các cậu tuy nhỏ nhưng có thực lực, hợp tác với chúng tôi cũng rất vui. Nhưng cậu cũng biết tình hình bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm."


Cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề. Bạch Ly mỉm cười, khách khí nói, "Quản lý Lâm, có việc gì cần tôi làm cứ nói thẳng là được."


Quản lý Lâm khoát tay, "Khách khí rồi, cũng chẳng có gì. Chỉ cần là dự án do cậu phụ trách, chúng tôi hoàn toàn yên tâm."


"Chỉ là—" ông ta bày ra vẻ khó xử, "Lúc dự án được phê duyệt, phía trên có điểm danh một số công ty thầu phụ. Tập đoàn có hỏi qua, tôi bên này cũng phải có cái để báo cáo."


Bạch Ly hiểu rất rõ luật chơi trong ngành. Loại dự án công trình công cộng này khối lượng khổng lồ, thông thường đều phải giao cho các tập đoàn máu mặt địa phương cầm trịch. Bọn họ ăn phần lớn, rồi chia chút công việc vụn vặt cho công ty liên kết. Trong dự án này, Long Việt là bên chủ trì, công ty cậu chỉ là bên nhận phần nhỏ. Mà Long Việt lại chính là công ty con dưới trướng Tập đoàn Tào thị.


"Đúng lúc hôm nay tổng giám đốc Tào của tập đoàn qua họp, nghe nói cậu quen cậu ấy, vậy thì dễ rồi, chỉ cần một câu thôi."


Quản lý Lâm vốn không biết mối quan hệ riêng giữa cấp trên với Bạch Ly, chỉ bị thư ký của Tào Tuấn Nghiêm nhắc khẽ một câu, trong lòng đã dậy sóng. Giờ nói ra những lời này, cũng chỉ là đoán ý cấp trên, chẳng chắc đúng sai. Nhưng ông ta hiểu rõ, để Bạch Ly đi gặp Tào Tuấn Nghiêm là điều chắc chắn.


Bạch Ly khẽ cười, thì ra là chờ ở đây. Nhưng bề ngoài vẫn thản nhiên đáp, "Được thôi, vậy thì để tôi đến gặp."


Câu nói nhẹ nhàng không hề có chút nao núng, cũng chẳng tỏ vẻ cung kính nhún nhường thường thấy của công ty nhỏ đối với tập đoàn lớn, khiến quản lý càng thêm bất an.


Bạch Ly bảo đồng nghiệp về trước, còn mình đi gặp Tào Tuấn Nghiêm.


Thư ký dẫn cậu lên văn phòng tầng cao nhất, mở khoá vân tay. Tào Tuấn Nghiêm đang ngồi chờ sẵn trên sofa.


Trong phòng phảng phất mùi trà. Hiếm khi thấy hắn đóng bộ vest chỉn chu thế này, càng hiếm thấy cảnh hắn tự tay pha trà. Bạch Ly lặng lẽ ngồi xuống đối diện, bình tĩnh nhìn hắn.


Tào Tuấn Nghiêm đẩy qua một tách trà, "Trà mới năm nay, thử xem."



Hai người yên lặng uống hết một ấm trà. Bạch Ly liếc đồng hồ, đã mười hai giờ.


"Có gì thì nói thẳng đi, nếu không thì tôi xin phép."


Tào Tuấn Nghiêm ngẩng đầu, cười mà như không, "Cậu ghét ở cùng tôi đến vậy?"


"Nếu là công việc thì tôi không còn cách nào khác, vì vẫn phải kiếm ăn dưới tay ngài. Ngài có chỉ thị gì, công ty chúng tôi tuy nhỏ nhưng sẽ dốc sức hoàn thành." Giọng Bạch Ly đều đều, không lên xuống, cũng chẳng chút kiên nhẫn. Đối với Tào Tuấn Nghiêm, cậu xưa nay vẫn vậy, "Còn nếu là chuyện riêng... chúng ta chẳng có giao tình, cũng chẳng cần phí thời gian làm phiền anh."


Tào Tuấn Nghiêm khẽ bật cười. Hắn cười, ngũ quan như sáng hẳn lên, thậm chí còn ra dáng phong nhã tuấn tú. Nhưng Bạch Ly thừa biết, đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Hắn chẳng giống cái lạnh lùng khó gần của Văn Quân Hà, mà là hổ đội lốt cừu, gian trá ngấm ngầm. Cậu từng nói thẳng như vậy với Văn Quân Hà, mà cả nhóm bạn của hắn cũng ngầm đồng ý, đánh giá này chẳng sai.


"Tiểu Bạch, cậu đối với tôi tệ quá vậy." Tào Tuấn Nghiêm tặc lưỡi, giả vờ ấm ức. "Cậu nên đối tốt với tôi mới phải."


Bạch Ly đáp lạnh nhạt, "Không dám."


Hồi đầu quan hệ giữa họ không đến mức này. Nhưng về sau, mọi chuyện trở nên như vậy, Bạch Ly nhớ rõ là do chính Tào Tuấn Nghiêm khơi mào, dẫn đầu chế giễu, không tiếc sức phá hoại quan hệ của cậu và Văn Quân Hà, còn thêm dầu vào lửa... từ đại học đến tận đi làm, hắn chưa từng ngừng tay.


Nên Bạch Ly thêm một câu, "Tôi chỉ tử tế với người tử tế."


Lời này khiến Tào Tuấn Nghiêm nghẹn một nhịp, khó chịu hẳn,
"Cậu nhìn lại xem, với Quân Hà thì thế nào, còn với tôi thì thế nào? Phân biệt đối xử như vậy."


Đây là lần đầu tiên trong hai tháng qua, từ miệng người khác, Bạch Ly lại nghe thấy cái tên người kia.


Một nhát đau nhói lướt qua tim, cậu ngửa cổ uống cạn trà, rồi đứng dậy, lịch sự, "Ngài Tào, tôi còn có việc, xin phép đi trước."


"Nếu là trước đây, cậu chắc chắn sẽ nói, Văn Quân Hà là bạn trai tôi, tôi muốn tốt với anh ấy thế nào là quyền của tôi, người khác có quyền gì mà quản." Tào Tuấn Nghiêm coi như không thấy động tác đứng dậy, thong thả nói tiếp. "Thôi được, cậu đừng vội. Tôi hứa sau này sẽ không nhắc đến cậu ta nữa."


Hắn ra hiệu, buộc Bạch Ly phải ngồi xuống lại.



Đợi cậu ngồi, nét mặt vừa lạnh vừa gắt của hắn lại chuyển thành dáng vẻ bỡn cợt.


"Tôi nói chuyện nghiêm túc," Tào Tuấn Nghiêm thản nhiên mở lời, "Giờ cậu độc thân rồi, chi bằng... thử với tôi đi?"


Cái gì!?


Dấu chấm hỏi to tướng hiện ngay trong đầu. Bạch Ly ngỡ mình nghe nhầm. Không biết hắn phát bệnh gì, nhưng chắc chắn không thể là bệnh nhẹ, bằng không sao có thể thốt ra câu như thế.


Cậu rất nhanh nặn ra nụ cười xã giao, "Tổng giám đốc Tào thật biết đùa."


"Không phải đùa, tôi nói thật." Hắn chậm rãi, "Từ khi cậu và Quân Hà còn bên nhau, tôi đã thích cậu rồi. Giờ hai người chia tay, tôi chẳng còn gì phải kiêng dè."


Nói như thể chỉ cần hắn muốn, người khác nhất định cũng phải muốn theo.


Bạch Ly thầm nghĩ, quả nhiên Tào Tuấn Nghiêm và Văn Quân Hà, hoặc nói đúng hơn là cả cái vòng tròn của bọn họ, từ trong xương cốt đều có chỗ giống nhau.


Cậu không tin, cũng chẳng định tìm hiểu xem hắn lại đang toan tính điều gì. Nhưng mấy lời này vẫn vượt ngoài dự đoán. Không thể đắc tội vì cậu sắp đi được, bởi còn Triệu Lãm và cả công ty.


"Ngài Tào, tôi đã nộp đơn nghỉ việc. Sau khi dự án này kết thúc, tôi sẽ rời khỏi Bình Châu. Công việc, tôi sẽ làm đến khi hoàn thành, còn những việc khác thì... xin lỗi."


"Chưa thử sao biết không được?" Ánh mắt Tào Tuấn Nghiêm lướt từng tấc trên gương mặt cậu.


Lại cái cảm giác khó chịu kia. Bạch Ly nghiến răng sau, cố nặn một nụ cười gượng, "Tôi chỉ là người thường, ở bất kỳ phương diện nào cũng không xứng với ngài. Xin ngài đừng lấy tôi ra đùa nữa."


Cậu đứng dậy, lần này dứt khoát không chần chừ, không quay đầu, bước thẳng ra cửa.


Nhưng ấn mấy lần, cửa vẫn không mở. Bạch Ly quay lại, sắc mặt đã thay đổi.


"Ngài Tào, ý gì đây?"


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 12: Hay là thử với tôi
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...