Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 14: Thừa nước đục thả câu
Bạch Ly nghiến răng ngồi xuống, trong lòng tự nhủ binh đến tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Sắc mặt Văn Quân Hà hơi trầm, rõ ràng không vui khi thấy Bạch Ly xuất hiện, ánh mắt thỉnh thoảng lại lia qua, dừng trên người cậu một lúc.
Món ăn là các món Nam, hương vị rất gần với khẩu vị quê nhà của Bạch Ly. Trong bốn người, Tống Hân và Tào Tuấn Nghiêm nói chuyện, Văn Quân Hà im lặng, còn Bạch Ly thì chỉ cúi đầu chuyên tâm vào ăn.
Không ai đề cập đến chủ đề khó xử, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh những chuyện vụn vặt. Nếu không phải vì bốn người trong bàn đều mang tâm tư riêng, thì nhìn bề ngoài, đây chỉ là một bữa tụ tập bạn bè rất bình thường.
Giữa chừng có một món canh được bưng lên, Tào Tuấn Nghiêm múc một bát, đặt trước mặt Bạch Ly.
"Đây là món nổi tiếng quê cậu, chỗ này làm cũng không tệ, nếm thử xem hương vị có giống không." Tào Tuấn Nghiêm chống cằm, cả người cũng nghiêng sang phía Bạch Ly, khoảng cách thân mật đến mức kề sát.
Bạch Ly đến muộn nhất, chỗ trống duy nhất khi đó là cạnh Tào Tuấn Nghiêm, nên chỉ có thể ngồi xuống. Nhưng thật ra, với cục diện này, ngồi cạnh ai cũng khó xử. Lúc này Tào Tuấn Nghiêm nghiêng hẳn người qua, khiến ánh mắt Văn Quân Hà và Tống Hân đối diện cũng đồng loạt dồn lại đây, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.
Bạch Ly kín đáo dịch người ra sau, cầm thìa uống một ngụm, chỉ đáp, "Cũng được."
Tào Tuấn Nghiêm làm như không thấy sự căng thẳng của cậu, tiếp tục kéo đề tài, "Cậu với sếp hay tới một quán ăn tư nhân trong núi phải không, là do một người cùng quê với cậu mở?"
Bạch Ly gật đầu, "Ừ."
Nghe vậy Tào Tuấn Nghiêm cười, "Tôi đã mời đầu bếp ấy về rồi, ngay tại nhà hàng trên tầng cao nhất công ty tôi. Sau này cậu cứ lên đó ăn, không muốn đến cũng không sao, tôi bảo đầu bếp tới nấu cho cậu."
Hắn nói nhạt nhẽo như thể đang bàn chuyện thời tiết, không coi đó là điều gì to tát.
Ánh mắt Văn Quân Hà sắc như dao, quét thẳng sang phía Bạch Ly, không kiêng dè, khiến cậu có cảm giác kim châm sau lưng.
Bạch Ly từ đầu đến cuối đều không nhìn Văn Quân Hà, chỉ chăm chú nhìn bát canh trước mặt, cổ họng khẽ căng lại, cố gắng giữ cho giọng điệu bình thản, "Ngài Tào khách sáo rồi."
Tống Hân xen vào hòa giải, "Canh gì thế? Để tôi nếm thử."
Y vừa đưa tay múc canh thì bị Văn Quân Hà giơ tay ngăn lại,
"Trong đó có nấm hương, cậu không ăn được."
Đây là câu đầu tiên Văn Quân Hà nói kể từ lúc Bạch Ly ngồi xuống.
"À, suýt nữa tôi quên mất, Tống Hân, cậu đừng ăn món này." Tào Tuấn Nghiêm làm bộ mới nhớ ra, kéo bát canh ra xa hơn, cười ha ha, "Vẫn là Quân Hà cẩn thận, nhớ kỹ Tống Hân dị ứng nấm. Không giống tôi, giờ trong mắt trong lòng chỉ còn mỗi Tiểu Bạch thôi."
Câu nói xanh mướt kia vừa thốt ra, không khí đông cứng ba giây.
Tào Tuấn Nghiêm cười khan mấy tiếng, tiếp tục đổ thêm dầu,
"Nói chứ đầu bếp trên núi đó đâu có dễ mời, tôi bỏ ra không ít công sức mới mời được. Tiểu Bạch, cậu phát hiện ra chỗ hay như vậy sao trước kia không chia sẻ với bọn tôi? Hử?"
Nói xong lại quay sang nhìn Văn Quân Hà, "Trước đây cậu cũng chưa từng đi đúng không?"
Quả thực Văn Quân Hà chưa đi bao giờ. Bạch Ly từng rủ hắn, hết lần này đến lần khác muốn dẫn hắn tới, nhưng đối phương luôn hờ hững, chẳng có hứng thú.
Văn Quân Hà bên này không tiếp lời. Tống Hân liếc Tào Tuấn Nghiêm, ý bảo hắn câm miệng.
Bát canh trước mặt chẳng ai động, Văn Quân Hà bỗng đứng dậy, dường như cực kỳ mất kiên nhẫn, để lại một câu, "Tôi ra ngoài hút điếu thuốc." Rồi xoay người đi luôn.
Tống Hân nhìn hai người còn lại, nói, "Tôi đi xem sao," rồi cũng bước theo.
Hai người vừa ra ngoài, tinh thần căng như dây đàn của Bạch Ly mới chùng xuống chút ít.
Cậu hiểu Văn Quân Hà, trạng thái ấy đã là dấu hiệu nổi giận ngầm. Nhưng cậu không biết vì sao hắn lại giận. Là vì mình ư? Nhưng bữa cơm này cậu đâu có lựa chọn, cậu cũng cố gắng hết sức để không gây thêm phiền toái cho Tống Hân và Văn Quân Hà, thậm chí cả buổi cậu hầu như chẳng mở miệng.
Giờ hai người ra ngoài rồi, Tào Tuấn Nghiêm liền thu lại bộ mặt diễn kịch, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn sang Bạch Ly, "Cậu xem, Quân Hà với Tống Hân có phải rất xứng đôi không?"
"Đúng là rất xứng," Bạch Ly cũng dịch ghế ra sau một chút, giờ chỉ còn hai người, có vài lời cậu phải nói rõ, "Là trước đây tôi quá không biết tự lượng sức, cứ bám lấy Văn Quân Hà, làm liên lụy khiến các người khó chịu."
Ánh mắt cậu thẳng thắn đối diện với Tào Tuấn Nghiêm, dáng vẻ căng cứng vừa rồi bỗng khôi phục vẻ thường ngày, lạnh nhạt, cao ngạo. Lời nói cũng vẫn là kiểu mà Tào Tuấn Nghiêm ghét nhất.
"Nhưng may là tôi và Văn Quân Hà đã chia tay rồi. Tôi sẽ đi thật xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt các người nữa. Như vậy các người cũng không còn thấy chướng mắt. Giờ tôi cũng giống các người, chúc phúc anh ấy và Tống Hân bách niên giai lão."
"Còn nữa, Tào tổng, tôi thừa nhận trước kia có nhiều chỗ đắc tội anh, khiến anh khó chịu. Anh muốn trả lại thế nào tôi nhận thế ấy. Nhưng anh không cần tốn công đưa hoa với cơm, như vậy chỉ làm tôi khó xử, cũng chẳng để làm gì. Đó là chuyện riêng giữa tôi với anh, tôi tin anh sẽ không vì vậy mà làm khó Triệu Lãm trên công việc."
Phòng ăn trang trí theo phong cách cổ điển. Bạch Ly ngồi trên chiếc ghế gỗ mun chạm trổ, một thân áo sơ mi trắng đơn giản, gương mặt lạnh nhạt thanh tú, vậy mà lại hòa hợp kỳ lạ với khung cảnh, trầm tĩnh, kiêu ngạo, xa cách.
Ở trạng thái nào đó, Bạch Ly và Văn Quân Hà thật có điểm tương đồng kỳ lạ.
Tào Tuấn Nghiêm tự rót trà, làn hơi nóng phủ lên mặt, khó đoán thần sắc.
"Cậu nghĩ nhiều rồi." Hắn từ tốn mở miệng. "Nhiều người tưởng tôi chỉ hứng thú nhất thời, đùa giỡn thôi, thực ra không phải. Tôi thật sự nghiêm túc muốn theo đuổi cậu."
"Hơn nữa, cậu vẫn chưa hiểu hết con người Quân Hà đâu. Cậu ta ngoài mặt thì lạnh, nhưng chỉ cần cậu quay đầu, mềm giọng cầu xin, chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý quay lại. Người như cậu ta, ngoài mặt có vẻ là chia tay cậu, nhưng trong lòng nghĩ gì, ai mà biết được?"
"Chúng tôi không có khả năng quay lại nữa." Bạch Ly đáp.
Nghe được câu này, Tào Tuấn Nghiêm mới mỉm cười, ra chiều vừa lòng, "Vậy thì tốt. Tôi cũng thật lòng muốn theo đuổi cậu. Cậu ở bên tôi, các dự án đều có thể giao cho Triệu Lãm, hay cậu muốn tự lập công ty cũng được. Còn nữa, tôi bảo đảm, tất cả ân oán trước đây giữa chúng ta đều xóa sạch nhé."
Bạch Ly ngồi không nổi nữa. Lời cần nói cậu đã nói hết, đối diện sự bám riết vô lý này, cậu chẳng còn chút kiên nhẫn nào, "Tào tổng, tôi không hiểu vì sao anh cứ làm những chuyện này. Tôi không xứng với Văn Quân Hà, cũng chẳng xứng với anh. Tôi tự biết mình biết người."
Cậu đứng dậy, lấy áo khoác trên lưng ghế.
Tào Tuấn Nghiêm giọng thoáng gắt gỏng, "Tôi đã cho cậu đi chưa?"
Bạch Ly đã mặc áo xong, đi đến cửa, quay đầu lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào hắn, "Tôi không thể đáp ứng yêu cầu của anh. Tạm biệt, Tào tổng."
Nói xong liền xoay người bước ra ngoài. Cửa vừa mở, đã thấy Văn Quân Hà đứng đó.
Hắn vừa hút xong điếu thuốc, trên người phảng phất mùi thuốc lá hòa lẫn mùi hương bách tùng quen thuộc. Hắn không giống mới tới, hẳn đã đứng đó từ lâu, nghe rõ những lời cuối cùng của Bạch Ly.
Ánh mắt hắn cụp xuống, khi thấy Bạch Ly hoảng loạn quay đầu, bước đi vấp váp, dáng vẻ vừa rồi còn bình tĩnh sắc sảo bỗng chốc sụp đổ tan tành.
Khối khí nghẹn trong lòng Văn Quân Hà, thoáng chốc cũng tiêu tán một phần.
Bạch Ly đi rồi, ba người còn lại rất nhanh giải tán. Kế hoạch ban đầu là đi xem studio mới mở của Tống Hân, nhưng Văn Quân Hà nói có việc, bỏ đi trước.
Trên đường, Tống Hân vẫn nói với Tào Tuấn Nghiêm, "Chia tay là Bạch Ly nói, không phải Quân Hà."
"Chuyện nhiều biến số, cậu cũng thấy rồi, Quân Hà là người hay giấu giận trong lòng." Tống Hân nói đến đây, không cần nói thêm, Tào Tuấn Nghiêm là người thông minh, hiểu ngay ý tứ.
"Thì sao?" Tào Tuấn Nghiêm đáp, "Ai nói không quan trọng, giờ họ đã công khai chia tay. Hơn nữa tôi cũng công khai theo đuổi. Dù nói với ai, tôi cũng không hề thẹn với bạn bè."
"Quân tử không giành tình nhân, ông rõ ràng là muốn đối đầu với Quân Hà?"
"Tôi nào phải quân tử, đừng gán cái danh đó cho tôi. Tôi với Quân Hà là bạn từ nhỏ, nhưng ai mà chẳng có lúc thừa cơ đục nước thả câu chứ?"
Những lời cợt nhả khiến Tống Hân chỉ biết lắc đầu.
"Nếu không vì vụ ở quán rượu hôm đó, Quân Hà cũng chẳng đến mức trở mặt với Bạch Ly. Tôi cũng có phần trách nhiệm."
Câu này Tống Hân không nói ra, nhưng từ sau chuyện đó, quan hệ giữa Văn Quân Hà và Tào Tuấn Nghiêm đã rơi vào tình thế vi diệu, ngoài mặt trông như xưa, nhưng ngấm ngầm đã đầy rẫy rạn nứt.
Người khác không thấy rõ, nhưng Tống Hân biết.
"Trở mặt thì có gì không tốt?" Tào Tuấn Nghiêm cười nhạt, "Cậu được như ý, tôi cũng thỏa lòng."
Tống Hân nghe vậy khẽ nhíu mày, nói một câu cả hai đều hiểu,
"Tôi đã không còn ý nghĩ gì nữa."
Y không muốn dây dưa, hơn nữa Văn Quân Hà với y thật sự chẳng có tình cảm.
"Nhưng tôi có đấy!" Tào Tuấn Nghiêm lập tức đáp, không hề nhượng bộ. "Thôi, đừng nói chuyện vô nghĩa thì khỏi phí nước bọt."
Tống Hân đảo trắng mắt, trong lòng nghĩ, sau này chắc chắn có trò hay để xem.
Hai mươi phút sau, xe đến studio của Tống Hân.
Trước khi xuống xe, Tống Hân bỗng nhớ ra chuyện gì, hỏi Tào Tuấn Nghiêm, "Cậu từ khi nào có ý nghĩ bắt đầu muốn theo đuổi Bạch Ly vậy?"
Tào Tuấn Nghiêm tiến lên một bước, khoác vai y, không trả lời thẳng mà cười hì hì bóp nhẹ vai, hỏi ngược lại, "Nếu tôi và Quân Hà đánh nhau, cậu giúp ai?"
Tống Hân nói, "Tất nhiên giúp cậu ấy đánh ông rồi. Cậu ấy không chỉ là bạn nối khố, còn là bạn trai cũ của tôi, quan hệ thân hơn nhiều so với ông—"
Chưa dứt lời, miệng đã bị bàn tay to của Tào Tuấn Nghiêm chặn lại. Hai người cười đùa lôi kéo nhau, một đường đi vào tòa nhà, chút khó chịu vừa rồi đã tan biến sạch.
**
Đêm khuya.
Bạch Ly không ngờ lại nhận được điện thoại của Văn Quân Hà.
Hơn mười giờ, trước tiên là một tin nhắn WeChat, vỏn vẹn mấy chữ, "Qua lấy đồ của cậu đi."
Bạch Ly còn chưa nghĩ ra trả lời thế nào, điện thoại liền reo ngay sau đó.
Cậu "alo" mấy tiếng, đầu dây bên kia chỉ vang tiếng điện nhiễu, thật lâu sau mới có một giọng trầm thấp, nhắc lại y nguyên câu trong WeChat.
"Đồ tôi không cần nữa, phiền anh vứt đi giúp." Bạch Ly nói.
"Những tài liệu kia, còn cả ảnh bố mẹ cậu cũng vứt?" Giọng điệu Văn Quân Hà bình thản.
Bạch Ly khựng lại. Lúc này mới sực nhớ, trên tủ sách trong thư phòng còn một hòm tư liệu, trong đó là những ảnh chụp, bản vẽ, từ hồi đại học lưu lại, cùng mấy tấm hình gia đình, bạn bè. Lúc vội vã dọn đi đã quên mất.
"...Ngày mai tôi qua lấy được không? Giờ muộn quá rồi." Bạch Ly dè dặt thương lượng.
"Mai tôi bận."
"Vậy tôi gọi dịch vụ đến lấy có được không?"
"Tút" Điện thoại đã bị dập thẳng.
Bạch Ly không do dự lâu, thay đồ xuống lầu. Xe đã đợi dưới nhà, cậu ngồi vào ghế sau, nói địa chỉ, rồi vùi người vào ghế, thần trí hoảng loạn.
Văn Quân Hà xưa nay vẫn vậy, việc gì không đồng ý thì hoặc nói thẳng "không được", hoặc im lặng, chưa từng ngoại lệ. Lần này cũng thế. Nếu Bạch Ly không tự đến, hòm đồ kia chắc chắn sẽ bị ném vào thùng rác.
Ban ngày vừa dự một bữa "hồng môn yến", tối lại phải đến chiến trường sinh tử. Thật ra đối diện với Tào Tuấn Nghiêm, Bạch Ly không sợ, nhưng chỉ cần trước mặt Văn Quân Hà, trái tim cậu luôn chẳng thể yên ổn.
Đứng trước cửa, cậu nhấc tay gõ mấy tiếng. Không biết khóa vân tay có đổi chưa, cũng không muốn thử. Đợi mười phút, mới nghe bên trong có tiếng bước chân.
Cửa mở, Văn Quân Hà xoay người vào trong, dường như cực kỳ chán ghét khi thấy cậu. Bạch Ly theo vào, đổi giày ở huyền quan, cố giữ vững tinh thần.
Trong phòng khách phảng phất mùi rượu. Văn Quân Hà ngồi trên sofa, áo sơ mi đen, quần tây, vẫn y nguyên trang phục bữa trưa. Hắn ngồi đó, lạnh lùng liếc nhìn sang, vẻ mặt quen thuộc, khinh miệt, cao ngạo.
"Tôi lấy đồ rồi đi ngay." Bạch Ly cúi mắt, chưa đợi đối phương trả lời, chần chừ giây lát liền đi vào thư phòng.
Quanh một vòng, lại chẳng thấy chiếc hòm đâu cả.
"Hòm đồ của tôi đâu?" Cậu quay ra, đứng nơi cửa thư phòng, trong mắt ánh lên tia bất an.
Quả nhiên, Văn Quân Hà đáp, "Vứt rồi."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 14: Thừa nước đục thả câu
10.0/10 từ 33 lượt.
