Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia

 
Nghe xong câu chuyện của Lập Đông, trong lòng Thẩm Đường lại càng thêm vài phần khâm phục Phùng Khê.

Chỉ tiếc còn chưa kịp hỏi chuyện nuôi cóc thế nào thì Kỳ Hoài Cảnh đã đưa tay về phía nàng: “Muốn cưỡi ngựa không?”

“Muốn!”

Thẩm Đường đứng dậy chuẩn bị xuống xe không ngờ Kỳ Hoài Cảnh nắm lấy tay nàng, khom người nhấc bổng, trực tiếp ôm nàng từ trên xe đặt luôn lên lưng ngựa phía trước mình.


Thẩm Đường nhất thời chưa kịp phòng bị, chỉ cảm thấy cả người bỗng lơ lửng giữa không trung không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng. Đợi bình tĩnh lại mới phát hiện mình đã ngồi trên lưng ngựa còn đang âm ấm.

Gió thu thổi phần phật, lưng ngựa bấp bênh khiến nàng hơi run giọng cảm thán: “Cao... cao quá... Lớn từng này rồi, đây vẫn là lần đầu tiên ta cưỡi ngựa đấy.”

Kỳ Hoài Cảnh bật cười, siết chặt eo nàng nhưng lại nhận ra nàng hơi co người lại.

“Sao thế? Sợ à?”

Thẩm Đường biết tính hắn hay lải nhải, sợ để hắn nghe thấy chữ “sợ” thì lại không cho mình cưỡi nữa, bèn cắn răng cứng miệng: “Có gì đáng sợ chứ, chàng cũng coi thường người ta quá rồi.”

Dù vậy, Kỳ Hoài Cảnh vẫn buông lỏng dây cương, giảm tốc độ đi chậm lại.

Thẩm Đường dần ngồi vững hơn, lại không nhịn được giục hắn: “Biểu ca, sao chàng đi chậm thế? Ngay cả Lập Đông cũng vượt lên trước rồi. Đường còn xa thế kia, cứ lề mề thế này, bao giờ mới tới nơi được?”

Kỳ Hoài Cảnh không ngờ lại bị nàng nói chậm, bật cười khe khẽ: “Ra là Đường Đường sốt ruột vậy sao. Được, ngồi cho chắc nhé.”

Vừa dứt lời, hắn quất roi ngựa, con tuấn mã lập tức tung vó phi nhanh chẳng mấy chốc đã bỏ lại mọi người phía sau.

Ngựa phi nhanh xóc nảy dữ dội, Thẩm Đường không ngờ hắn lại bất ngờ đi nhanh đến vậy chỉ nghe gió bên tai vù vù nhìn hàng cây thu bên đường vụt lùi về sau, tim đập rộn ràng, miệng khô lưỡi đắng.

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng nắm chặt đai lưng mình, cố ý ghé sát tai nàng hỏi: “Phu nhân, còn muốn nhanh hơn nữa không?”

Thẩm Đường không chịu thua dễ, vẫn cứng miệng: “Còn... còn muốn nhanh hơn nữa!”

Kỳ Hoài Cảnh cười, càng ôm chặt lấy eo nàng tiếp tục giục ngựa phi nước đại.

Chạy liền bảy, tám dặm, Thẩm Đường cuối cùng cũng chịu hết nổi với những cú xóc nảy, tim đập loạn, chân tay rã rời đành dịu giọng xuống: “Chậm... chậm lại đi! Cho ta nghỉ chút đã.”

“Ồ? Không phải nàng bảo muốn nhanh hơn nữa sao?”

“…Cũng… cũng nhanh quá rồi đấy! Đâu có ai như chàng, chẳng thèm để ý gì cả làm hồn ta cũng bay mất tiêu…”

Kỳ Hoài Cảnh bật cười khẽ, thật sự giảm bớt tốc độ, nhìn đôi tai đỏ ửng đáng yêu của nàng còn cố tình ghé lại cắn nhẹ một cái.

“Câu này nghe quen quá nhỉ.”

Thẩm Đường thoáng ngẩn ra, rồi lập tức nhận ra ý trêu đùa không đứng đắn trong lời hắn, bèn quay mặt sang chỗ khác không thèm để ý, chỉ có tai là càng đỏ hơn.

Lúc ấy đang độ cuối thu, suốt dọc đường cảnh sắc mênh mang, cây cối um tùm; đoàn người vừa đi vừa ngắm cảnh mãi tới xế chiều mới tới trang trại của Kỳ gia. Sớm đã có người quản sự nhận được tin, ra đón từ xa dẫn họ vào khu nhà chính của chủ nhà.

Trang trại này là gia sản tổ truyền của Kỳ gia, đã có nhiều năm tuổi. Cấu trúc là ba sân nhỏ nối tiếp nhau, tường gạch xanh ngói đỏ, lối đi trải đá, trồng đào liễu rợp bóng. Gian chính ở sân sau cũng được bày biện ngăn nắp, nào màn gấm rủ vàng, bàn ghế gỗ mun, gương hoa văn, tranh treo, lư hương… tất cả đều sạch sẽ gọn gàng.

Kỳ Hoài Cảnh cũng là lần đầu tiên đến đây. Vừa ở được hai ngày, hắn nhận ra chỗ này tuy chẳng đến mức hoang vu đáng sợ như Việt phu nhân từng nói nhưng thực sự… hơi hoang dã quá.

Chỉ nói riêng chuyện này, ngay ngày đầu tiên, hai phu thê vốn nghĩ không cần dậy sớm thỉnh an nên nấn ná đùa vui đến tận nửa đêm mới chịu ngủ.

Không ngờ vừa qua canh tư, trời còn tối om mà trong thôn đã vang lên tiếng gà gáy râm ran nối tiếp, càng gáy càng lớn.

Hai người đều bị đ-ánh thức, dậy cũng không xong ngủ cũng chẳng được, đành thay nhau bịt tai cho nhau để cầu lấy chút yên tĩnh.

Sáng hôm sau, Kỳ Hoài Cảnh gọi Lập Đông tới, đưa tiền bảo hắn đi mua hết lũ gà trống của mấy nhà xung quanh. Tiền trả tại chỗ, mua xong thì gi-ết luôn để lại xá-c cho chủ nhà đem nấu canh.

Dân quê nào gặp được chuyện tốt thế bao giờ, gà trống vốn không đẻ trứng nay bán đi lại được một món tiền lớn ai nấy đều vui vẻ bán ngay.

Quả nhiên, tới ngày thứ ba, tiếng gà gáy ít hẳn chỉ còn mỗi một nhà vẫn gáy vang dội làm người ta khó ngủ.

Lập Đông bẩm lại, đó là trường học trong trang, không phải nông hộ của Kỳ gia. Ông thầy đồ kia tự nuôi cả đàn gà, dẫu có ra giá cao đến mấy cũng nhất quyết không bán chỉ nói phải giữ lại để gà gáy nhắc mình chăm học, dậy sớm, trả bao nhiêu cũng không chịu.

Kỳ Hoài Cảnh rất ít khi gặp phải chuyện dù có bỏ ra bạc trắng cũng không giải quyết nổi, đâ-m ra cũng thấy đau đầu.

Đang ăn sáng, hắn gọi Lập Đông đến rồi bàn tính để Lập Đông nhân lúc đêm tối gió cao, thần không hay quỷ không biết, lẻn vào chuồng gi-ết gà rồi phi tang.

Lập Đông chẳng nói hai lời, lập tức gật đầu nhận lệnh.

Thẩm Đường ngồi bên nghe hai người mưu tính như mấy đứa trẻ con, rốt cuộc nhịn không được bật cười khúc khích.

“Nếu ta nói, hai người nên sớm bỏ cái ý xấu ấy đi thì hơn. Chuyện này tuy nhỏ, nhưng gà trên trang thì quý như vàng mà miệng lưỡi kẻ đọc sách lại sắc bén. Nếu để họ thêm mắm dặm muối đồn ra ngoài, mình ở đây dăm ba ngày rồi cũng đi nhưng tiếng xấu thì e phải để lại ba năm năm năm.”

“Sáng nay chẳng phải có quản sự trên trang mời chàng đi xem ruộng sao? Cứ đi lo chuyện ấy đi, chuyện này để ta lo.”

Sau bữa sáng, Thẩm Đường hỏi Lập Đông đường tới trường học kia rồi dẫn Hoạ Bình ra ngoài.

Chưa tới giờ ăn trưa, Hoạ Bình đã quay về nhắn tin, bảo Lập Đông dẫn theo bọn tiểu đồng đến trường bắt gà.

Kỳ Hoài Cảnh nghe thì thấy lạ, gà mà bạc thật mua còn chẳng được sao nàng chỉ nói vài câu miệng mà lại xong?

Hoạ Bình vừa nói vừa ra hiệu, kể lại ngọn ngành.

“Phải nói là, vị tiên sinh dạy học kia khí khái lớn lắm, nghe nói muốn mua gà báu của ông ấy, suýt nữa còn chẳng thèm mở cửa. Sau lại nghe tiểu thư nhà ta là ái nữ của Thẩm đại nhân ở Học Chính Viện thì lập tức kính trọng hẳn, không những mở cửa mà còn mời ngồi, dâng trà, miệng gọi rối rít ‘nữ công tử’ ấy chứ!”

Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy liền khựng lại, trong lòng thoáng động, hắn vốn không ngờ cô phụ bên nhà nhạc mẫu làm chức quan nhỏ vậy mà thanh danh lại vang xa đến thế.

Danh tiếng tốt này, xem ra còn lợi hại hơn cả bạc nhà mình.

Thẩm Đường cầm tách trà, cũng khẽ cười: “Cũng là tình cờ thôi, ta nhìn trên bàn tiên sinh ấy có một bộ Ngũ Kinh Tân Nghĩa bản cũ, bị lật tới nát cả gáy. Ta nhớ bộ này đã có bản khắc mới, trong đó có một quyển chính phụ thân ta làm chủ bút. Vị tiên sinh ấy ở thôn quê lâu ngày, còn chưa biết chuyện ấy, nên ta liền hứa sẽ gửi tặng một bộ sách mới….”

Hoạ Bình nói tiếp: “Vị tiên sinh ấy nghe xong, mừng đến mức không biết để đâu cho hết, miệng nói lời cảm tạ rối rít. Đừng nói mấy con gà, e là bảo đưa cả con dê đầu nam nhân ấy cũng sẵn lòng! Trước khi đi, nô tỳ còn cố ý hỏi một câu, ‘Tiên sinh, nếu mất mấy con gà gáy sáng, không sợ lỡ giờ đọc sách sao?’”

Hoạ Bình bắt chước dáng vẻ của bị tiên sinh ấy, hạ giọng, vội vàng xua tay: “Không sao, không sao! Nếu có thể được đọc bộ sách quý do Thẩm công chủ biên, e rằng đến cơm cũng quên ăn, còn đâu mà ngủ nướng nữa!”

Một câu nói khiến mọi người đều bật cười.

Kỳ Hoài Cảnh cũng cười nhưng nụ cười ấy lại có phần gượng gạo, chẳng thoải mái mấy.

Đợi mọi người tản đi, hắn lén gọi Lập Đông lại, hỏi nhỏ: “Vị tiên sinh dạy học ấy bao nhiêu tuổi? Tính tình thế nào?”’

Lập Đông trả lời thật thà: “Còn trẻ, đọc nhiều sách, ăn nói cũng khéo đang chuẩn bị thi cử.”

Nghĩ một lát, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Dáng dấp cũng khôi ngô nữa.”

Kỳ Hoài Cảnh nghiến chặt răng, giận đến mức chỉ nói được: “Được rồi, đừng nói nữa, cút mau!” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...